Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 13.

Chương 13:

Hai người đi vào chân núi, một cây mây dài từ cửa động rủ xuống, Đàm Tiểu Hâm quá sợ hãi,

“Chết rồi , không lẽ có người tìm tới cửa.”

Nghe nàng nói, Mộ Vân Long cũng lo lắng, không biết nói gì, ôm lấy eo Đàm Tiểu Hâm, bay thẳng lên cửa động.

“Ah……” – lời còn chưa dứt, người đã rơi xuống đất. Bị người lạ chiếm tiện nghi, Đàm Tiểu Hâm trong lòng thật sự khó chịu. Tiếp tục đọc “Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 13.”

Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải Đại Thần – chương 41.3

Nốt đoạn này là hết chương 41 rồi =)) Câu dẫn mọi người mãi mà chưa hết 1 chương, rõ khổ, tại tác giả tả cảnh  H nên cảm xúc nó hơi dông dài…

Còn 10 chương nữa là hạ màn…nhiều khi ta thấy dịch còn không oải bằng edit  -___-||, nhiều đoạn đọc không hiểu nó viết cái gì, lại phải mở bản gốc ra xem lại…oải quá…ai có nhã hứng edit giùm ta 9 chap cuối đi, ta chỉ muốn post thôi T____T

*****

Nhng tia nng rc r du dàng xuyên qua lp kính trên ca s chiếu sáng c căn phòng. Tiếp tục đọc “Làm yêu nữ gặp phải Đại Thần – chương 41.3”

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 12

Chương 12

Nhưng Mộ Vân Long cười không nổi, trong lòng đè nặng nhiều nỗi băn khoăn, tâm sự trầm trọng.

“Ca, chúng ta đang ở đâu!” lại thanh âm vừa sắc nhọn vừa chói tai từ miệng Mộ Vân Thường vang lên. Tiếp tục đọc “Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 12”

Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải Đại thần – chương 41.2

Nóng quá.

Tô Diêu ngoại trừ thấy như có ngọn lửa đang thiêu đốt thân thể, ngoài ra không còn cảm thấy gì nữa.

Cô không nhịn được dãy dụa một chút, nhưng lại làm lay động người đang nằm phía trên.

Trì Thủy Mặc nhìn Tô Diêu đang nằm trong ngực mình.

Đôi mắt tà mị, hai gò má ửng hồng, lồng ngực quyến rũ phập phồng hổn hển, đôi gò bồng đầy đặn chà xát vào ngực anh, cho dù là cách một lớp nội ý mỏng dính nhưng anh vẫn hoàn toàn có thể cảm nhận được làn da mềm mại trắng nõn của cô. Hàm răng cô cắn chặt, đôi môi vì nụ hôn nóng bỏng mạnh bạo của anh mà trở nên có chút sưng đỏ, từng tiếng rên rỉ yêu kiều quyến rũ của cô như càng khơi dậy phần thú tính trong con người anh. (~~> A.T: bợn nà bợn hêm có muốn chen ngang vào đoạn này đâu, nhưng mà bợn mới có 16t à TT__________TT)

Làn da trắng nõn mềm mại cùng mái tóc dài đen mượt xõa tung trên giường, tạo thành hai gam màu trắng đen tuy đối lập mà cuốn hút vô cùng.

Trì Thủy Mặc ngừng động tác vuốt ve nơi thắt lưng cô, phượng mâu nhuốm đầy dục vọng nhìn chăm chú vào người đang nằm phía dưới.

Thấy bàn tay đang khơi dậy dục hỏa trong người cô bỗng chốc dừng lại, Tô Diêu rốt cục cũng có thể thuận thế mà hô hấp một chút. Bất chợt thấy có cái gì đó không đúng, cô liền ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt câu hồn đoạt phách của anh đang chăm chú nhìn mình.

Trì Thủy Mặc hô hấp dồn dập, đột nhiên lại cúi xuống áp môi mình lên môi cô, hút hết hương thơm mật ngọt trong miệng cô, thật lâu sau phát ra tiếng rên rỉ kìm nén: “Em….tiểu yêu tinh này!”

Bàn tay to lại mắt đầu sờ loạn trên người cô, đem hai người dính chặt không còn một kẽ hở.

Khí lạnh bỗng nhiên ập tới, dục hỏa như bị châm ngòi vào từng chỗ trên da thịt, Tô Diêu không kiềm chế nổi có chút rùng mình.

Anh dường như chú ý thấy sự thay đổi trên thân thể cô, lập tức liền kéo cô xuống, lửa nóng từ đôi môi quyến rũ chuyển sang gương mặt, từ từ trượt đến vành tai cô, anh nhẹ nhàng cắn mút, nhấm nháp làn da non mềm.

Bàn tay to lớn của anh khẽ đặt trước bộ ngực sữa căng tròn mềm mại, nhẹ nhàng xoa nắn, bàn tay còn lại không khách khí mà trượt xuống giữa hai chân cô, thích thú trêu đùa bộ phận nhạy cảm nhất trên cơ thể.

Anh mãnh liệt kích thích để cô không dãy dụa thêm nữa, dục hỏa trong cô dường như bừng bừng ở bất kỳ chỗ nào có bàn tay anh lướt qua. Đôi tay trắng nõn của cô ôm chặt lấy cổ anh: “Không…”

Đại Thần cười nhẹ, tiếp tục cúi đầu xuống hôn lên bờ vai mềm mại thơm phức: “Không chịu nổi rồi sao?”

Sau đó không đợi Tô Diêu phản ứng, anh bất chợt gia tăng lực đạo của bàn tay, trong nháy mắt áp chế hết những lời kháng nghị của cô.

Anh khẽ thở dài: “Nữ nhân, em đang cố ý thử độ kiên nhẫn của anh sao?”

Anh dứt lời, lập tức trực tiếp đè cô xuống, nhanh chóng tách đôi chân thon dài của cô ra.

Cô đã động tình, chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón.

Anh vô cùng gian xảo không vào thẳng mà chỉ áp sát trêu chọc cô, thăm dò đủ mọi ngóc ngách trên vùng nhạy cảm của cô.

Tô Diêu bất mãn dãy dụa, trừng mắt nhìn anh: “Uy!”

Anh cười cười ép chặt hạ thân, cúi xuống nhẹ nhàng cắn lấy hai nụ hoa đỏ hồng trên bộ ngực sữa trắng nõn căng tròn, lấy đầu lưỡi vẽ mấy vòng lên ngực cô, liên tục cắn mút, càn quét không tha. Đến khi nghe thấy được thanh âm rên rỉ phát ra từ miệng cô, anh mới hài lòng thỏa mãn nói: “Nữ nhân, em còn thiếu anh một câu trả lời.”

Tô Diêu trừng mắt: “Anh…” Nam nhân này! Lúc này là lúc nào mà còn nhắc đến chuyện đó nữa!

Anh tiếp tục cắn một cái nữa, sau đó siêu cấp mặt dày đại nhân của chúng ta mới từ tốn mở miệng: “Em đã nói chờ anh trở lại sẽ lập tức trả lời anh. Bây giờ cho anh biết, nửa tháng qua em có nhớ anh hay không?”

Không hỏi còn đỡ, đằng này anh vừa hỏi liền khiến Tô Diêu nhớ lại bức thư kia, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa tức giận vừa xấu hổ: “Em đã nói qua cho anh rồi.”

“Lúc nào?” Nghe thấy thanh âm nho nhỏ yếu ớt của cô, anh khẽ ngẩng đầu lên.

“Cái… cái mail kia!” Nam nhân chết tiệt này “Anh, anh mà không đọc thì đừng có trách em!”

Anh cúi đầu cười “Anh có đọc.”

“Anh…” Tô Diêu tức giận nói “Anh đọc rồi còn hỏi….A!”

Trì Thủy Mặc vừa tà ác cười vừa thối lui một chút, sau đó đột nhiên tiến đến chạm vào nơi mẫn cảm của cô, “Anh không muốn đọc, anh muốn nghe chính miệng em nói.”

“Anh…”

“Có chịu nói hay không?”

“Em…”

Đôi môi nóng bỏng của anh mạnh bạo phủ lấy môi cô, khiến cho cô trợn tròn hai mắt — nam nhân chết tiệt này, thừa lúc cô không chú ý…

Hai chiếc lưỡi một to một nhỏ thân mật quấn lấy nhau, cả hai dường như đều đã bị dục hỏa thiêu đốt sạch mọi ý chí còn sót lại…

Đại Thần nở nụ cười mị hoặc dị thường, Tô Diêu lần đầu tiên phát hiện, thì ra anh cũng có thể yêu nghiệt đến mức này — một ý nghĩ lóe lên trong đầu, cô liền cười duyên vòng tay qua ôm chặt lấy cổ anh: “Nếu em nói thì được lợi gì?”

Đại Thần nhướn mày: “Nữ nhân.”

Tô Diêu đảo đảo con ngươi, quyết định đối với anh nên thành thực một chút thì hơn. Cho nên cô ghé sát miệng vào tai anh, đồng thời ôm anh chặt hơn nữa: “Em, rất rất nhớ anh.”

Trì Thủy Mặc ngừng lại — biết là một chuyện, mà chính tai nghe được cô nói lại là một chuyện khác.

Đại Thần ôm chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn của cô, phía dưới hạ thân dùng sức tiến vào — giống như xuyên thấu qua cơ thể cô, anh muốn bản thân mình luôn có một vị trí vững vàng không bao giờ thay đổi trong trái tim cô.

“A — ” Tô Diêu bởi vì anh đột nhiên tiến vào mà toàn thân cong lên, móng tay không tự chủ được đâm vào lưng anh.

Sự đau đớn phía sau lưng dường như càng kích thích anh hơn, cho nên tốc độ càn quét càng ngày càng nhanh, dùng sức càng ngày càng nhiều.

Thần trí Tô Diêu rất nhanh bị lạc vào cơn kích tình, theo anh mà chìm nổi. Ý thức cô cũng trở nên mông lung, vô thức cùng anh kịch liệt hoan ái, từng tiếng rên rỉ thở dốc của cô khiến cho ham muốn chiếm đoạt của anh lên đến đỉnh điểm.

Triền miên không ngớt.

Thẳng đến khi một tia bạch quang lóe lên trong đầu, Tô Diêu rốt cục vẫn là không chịu được nữa liền mệt mỏi thiếp đi.

Trận kích tình đã qua đi, không gian bây giờ hoàn toàn yên tĩnh. Trì Thủy Mặc ôm chặt lấy thân thể nhỏ nhắn nóng rực mà mềm mại quyến rũ của cô, hoàn toàn quên đi sự mệt mỏi vì cuộc hành trình ban sáng. Anh hài lòng ôm cô ngủ thật say.

4***

Từ Hoãn âm thầm đánh giá phòng trọ của Lạc Du, tuy đơn giản mà gọn gàng, tuỳ tâm mà không tuỳ ý.

Lạc Du cau mày nhìn hắn: “Anh thật sự không mang chìa khoá cũng không mang ví tiền sao?”

Từ Hoãn lập tức gật lấy gật để: “Anh dám lấy nhân cách của anh ra đảm bảo a! Bánh bao hấp, anh thật sự rất đáng thương mà, không có chỗ nào để đi hết, có thể cho anh mượn tạm chỗ này để ngủ một đêm có được hay không?”

“Nhân cách của anh thì có gì đáng đem ra đảm bảo chứ” Lạc Du lườm hắn một cái: “Chẳng lẽ anh còn không thể đến trú tạm ở nhà bạn bè gì đó sao?”

Từ Hoãn trưng ra một bộ mặt vô cùng đáng thương: “Em cũng biết anh quan hệ tốt chỉ có mỗi mình Thuỷ Mặc thôi mà, đáng tiếc hắn ta vừa mới xuất ngoại, cho nên anh…”

Bánh bao hấp, còn lâu anh mới cho em biết vị sư huynh của em đã trở về, cho dù hắn ta đang hai tay ôm mỹ nhân thoải mái sung sướng đi ngủ cũng không liên quan, mọi sự chú ý của em, vốn nên dành toàn quyền cho anh!

Từ Hoãn nghĩ nghĩ một hồi, cuối cùng không khỏi cảm thán mình thật biết nhìn xa trông rộng, trước lúc xuống xe còn đem chìa khoá cùng ví tiền ném vào trong xe, a ha ha, đã vậy thì cho dù bánh bao hấp có đòi soát người, hắn cũng còn lâu mới sợ nha! (~~> A.T: tự kỷ ớn luôn.)

Lạc Du nhìn hắn một hồi lâu, rốt cục nói: “Được rồi, anh tạm thời có thể ở đây ngủ tạm một buổi tối, nhưng phải đảm bảo sáng mai nhất định sẽ rời đi nha!”

“Nhất định!”

“Còn nữa, không được tự tiện làm lộn xộn đồ đạc của tôi.”

“Ok.”

“Tôi chỉ có một phòng ngủ thôi, cho nên anh phải ngủ trên ghế salon ngoài phòng khách.”

“… Được.”

Đôi mắt gian xảo của hắn dời mắt về phía phòng ngủ — chỉ có một phòng đúng không? Được thôi, không thành vấn đề, tối nay rèn luyện chịu đựng một lần cũng tốt, dù sao thì bây giờ hắn cũng không thể ra ngoài được nữa rồi.

Lạc Du đứng lên duỗi lưng một cái: “Được rồi, tôi còn có việc phải làm, anh ngủ sớm đi.” Nói xong, cô tiến về phía phòng ngủ.

Từ Hoãn ở phía sau đột nhiên gọi lớn: “Bánh bao hấp!”

Lạc Du lập vẫn không đầu lại, chỉ lên tiếng hỏi: “Cái gì?”

Từ Hoãn nhẹ nhàng nhếch miệng: “Dáng người thật không tồi, hoàn toàn không nhìn thấy bộ dạng bánh bao hấp nữa.”

Vừa rồi khi cô đứng dậy duỗi lưng hắn đã thấy hết, mặc dù cô vẫn thấp bé như trước đây, nhưng trên người đã có lồi có lõm, chỗ nào nên đầy đặn đều đầy đặn, chỗ nào nên gầy đều đã gầy.

“Rầm —“

Bởi vì một câu này của Từ Hoãn, khiến cho Lạc Du lập tức đụng cái rầm trúng cửa phòng ngủ, cô đau khổ che mũi đẩy cửa phòng ra, sau đó mới quay đầu hét toáng lên với tên hồ ly đang cười gian xảo ngồi đằng kia: “Thối hồ ly! Ngủ đi!”

Sau đó cô hung hăng đóng sầm cửa lại một cái.

Từ Hoãn không nói gì, chỉ cười cười.

Hắn nằm lên ghế salon, ngước nhìn trần nhà cao cao phía trên, trong đầu không khỏi nghĩ đến tiểu nha đầu bánh bao hấp.

Hắn bất đắc dĩ cười khổ, xem ra tối nay lại phải đếm cừu rồi.

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 11

Chương 11

Đàm Tiểu Hâm tháo cương ngựa, vỗ vỗ mông con ngựa.

” Ngựa à, ngươi tự do, mau chạy đi.”

Cõng Mộ Vân Thường trên lưng, mang theo vật trang trí trên xe cột trên người, dùng sức chạy về hướng núi.

Đứng ở một bên, Mộ Vân Long cùng Tiểu Liên cũng không hiểu được hành động của Đàm Tiểu Hâm.

” Ngựa chạy rồi, trên xe lại không có đồ gì, sài phu trên núi sẽ chặt cái xe này làm củi đốt.”

Đi vài bước, quay đầu nhìn hai người còn đang bất động tại chỗ.

 

” Đi thôi, ta không cõng được ba người đâu.”

Mộ Vân Long nghe nàng nói, hiểu được nàng muốn xóa bỏ dấu vết, tránh có người tìm được lên núi. Thật sự thận trọng kín đáo, cô gái nhỏ này không thể khinh thường  .

Đi vào môt khu rừng rậm rạp dưới núi, thời tiết vốn nóng bức, đến đây lập tức lạnh lẽo vô cùng. Mấy vũng đầm lầy hàng năm không thấy ánh mặt trời, còn ùng ục ùng ục nổi bong bóng.

Tiểu Liên sợ hãi gắt gao ôm lấy cánh tay Mộ Vân Long. Không rõ, Đàm cô nương làm sao có thể ở được nơi này.

Rốt cục ngừng lại ở một nơi gần sườn đồi.

Nơi này cũng không có thang hay cửa hoặc là đường có thể lên núi, chỉ là một dốc núi. Nhìn lên, vắng vẻ, thỉnh thoảng mới có được một cây tùng.

” Được rồi, aiz, mệt chết ta, công phu kém như vậy, còn dám lung tung đánh người, Mộ Vân Thường đứng lên nha, tự mình đi lên.” – buông Mộ Vân Thường vẫn đang hôn mê , xoa xoa bả vai, thật là mỏi.

” Đàm cô nương, xin hỏi, cô muốn chúng tôi đi lên sao?”

Cô gái nhỏ sống trên núi sao, Mộ Vân Long trong lòng chua xót a, không có người chăm sóc sao, trong lòng  thương tiếc.

“Đương nhiên, ngươi to lớn như vậy, ta thật không cõng được đâu.” – không đè chết nàng mới là lạ.

 (=)))

“Nhìn thấy không, kia có một tảng đá, chính là một cửa hang, ngươi tự lên được không?” – không đi được, ngươi cũng đừng đi , ở lại dưới chân núi đi.

Mộ Vân Long vận khí một phen, giống như trừ một ít khí có vẻ yếu, cơ bản không có gì đáng ngại.

” Lên được. “

” Vậy là tốt rồi, ngươi lên trước đi, ta đem Mộ Vân Thường cùng Tiểu Liên lên làm hai lần, được không.”

Aiz, mấy ngày nay tức giận quá nhiều. Dù sao cũng rất mệt, cái gì cũng đừng nói nữa.

“Không cần, ta có thể mang Vân Thường lên,” không nỡ làm cho nàng mệt như vậy.

” Được rồi , nếu ngươi kiên trì như vậy, vậy mang Tiểu Liên lên.”

Tuy rằng có thể làm nàng thoải mái một chút, nhưng nàng cũng lo lắng cho thể lực của hắn, mang Tiểu Liên so với Mộ Vân Thường đang hôn mê bớt được rất nhiều sức.

” Chúng ta đi lên thôi.”

“Được.”

Ôm ngang người Tiểu Liên, Mộ Vân Long bay lên đại thạch, một chiêu Tường Vân Độ Thiên đã không thấy bóng người .

“Oa, thật sự là cao thủ.” Đàm Tiểu Hâm vẻ mặt  bội phục.

Lấy Thần Tiên ti từ trong tay ra, một đầu treo lên móc, một đầu buộc chặt mình cùng Mộ Vân Thường. Dùng sức ném đến tảng đá nhọn.

” Được. “

Dùng sức kéo lên,

” An toàn.”

Nói xong, Đàm Tiểu Hâm chạy nhanh về phía sau, lao đến một cây cổ thụ ngàn năm, đem thần tiên ti treo lên một cành cây cong, dùng sức nhảy xuống, hai cô gái gần rơi xuống đất thì bị phản lực kéo lên đỉnh núi, Đàm Tiểu Hâm vươn tay với tới cây thanh tùng rồi lao vào bên trong Tiểu Kim Môn của mình .

“Ai da.” – đang ở đánh giá hang động tinh xảo, Mộ Vân Long cùng Tiểu Liên bị âm thanh lớn ở cửa động hấp dẫn.

Mộ Vân Long nhìn đến Đàm Tiểu Hâm ngã xuống người bám đầy bụi, bộ dạng chật vật, không rõ nàng vì sao luôn có hành động khiến mọi người chú ý.

“Ai da.” – lại một tiếng, Mộ Vân Thường bị rơi, toàn bộ cơ xương đều sắp vỡ nát .

Hai mỹ nữ vốn xinh đẹp khả ái, một thì bốn chân chổng vó, một thì rạp đầu sát đất, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu vì ngã đau quá, lăn một vòng, thật sự rất buồn cười.

Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải Đại thần – chương 41.1

Chap này siêu dài, vì sao dài thì chắc là vì nó có H…chap này toan bộ do A.T edit trước đó, ta chỉ mượn về đăng thôi…nhìn nó dài quá mà oải T.T, nào mình bắt đầu H nào

Chương 41.1: “Anh yêu em” và “Thật xin lỗi”.

Chương này bao nhiêu cộng??? Không lẽ là 16+ sao???

Này thì H, này thì Rating+!!!!

Tay cô vịn chặt vào ghế salon, cái đầu nhỏ nhắn khẽ rụt xuống, toàn thân căng thẳng như chú mèo nhỏ đang làm tư thế đề phòng, một tay còn cầm điện thoại, đôi mắt to tròn chăm chú sợ sệt nhìn Trì Thủy Mặc vừa đi ra khỏi phòng tắm.

Tô Diêu cứ duy trì tư thế buồn cười này mà nhìn anh cả nửa ngày.

Mặc dù hết sức buồn cười, nhưng mà Tô Diêu một chút cũng không cười nổi. Cô từ sợ hãi chuyển qua kinh ngạc khiến anh chăm chú nhìn từng biểu hiện trên khuôn mặt cô, một lát sau anh mới khẽ cười nói: “Nhìn đủ chưa?”

Tô Diêu xác định, người đang đứng trước mặt cô hoàn toàn không phải ảo giác.

Chẳng qua là, nửa tháng qua anh hại cô ngày đêm mong nhớ ăn không ngon ngủ không yên, trong đầu luôn hiện lên hình ảnh tuấn mỹ của anh, cho nên cô từ kinh ngạc lập tức trở nên tức giận: “Nhìn cái rắm!”

Trì Thủy Mặc nhướn mày, ngày một áp sát cô hơn: “Nữ nhân, anh hình như đã nói qua nhiều lần rồi, anh rất không hài lòng thói quen nói năng bậy bạ của em, tại sao lại bây giờ lại ngựa quen đường cũ rồi? Xem ra anh cần phải trừng trị em một chút mới được.”

Tô Diêu nhìn thấy anh đến gần liền muốn né tránh, nhưng động tác của cô còn mơ mới bằng được vận tốc của anh, trong chốc lát anh vươn tay ra ôm cô vào trong ngực mình.

Không thèm để ý đến Tô Diêu đang dãy dụa, Trì Thủy Mặc trực tiếp phủ môi mình lên đôi môi đỏ mọng như hai cánh hoa anh đào kia.

Không giống với những nụ hôn dịu dàng nhuốm vẻ trêu chọc trước đây, nụ hôn lần này của anh có thể nói là thô bạo. Anh không chút lưu tình tách hai hàm răng của cô ra, vuốt ve những chỗ nhạy cảm, tiến quân thần tốc vào trong miệng cô cứ thế mà càn quét.

Tô Diêu cảm thấy hết sức khó chịu, bắt đầu dãy dụa. Trong miệng cũng phát ra những thanh âm kháng cự, đầu nhỏ bất an muốn dời đi chỗ khác. Nhưng là Trì Thủy Mặc dĩ nhiên không đáp ứng, bàn tay to chế trụ Tô Diêu không cho cô né tránh, bàn tay còn lại thuận tiện vuốt ve những đường cong quyến rũ trên cơ thể cô, khơi lên ngọn lửa dục vọng đang dần dần thiêu đốt.

Tô Diêu cảm thấy tóc gáy mình như dựng lên, thân thể nhạy cảm tiến không được mà lùi cũng không xong, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng yên chịu trận.

Đợi cho đến khi thân thể cô đã hoàn toàn mềm nhũn ra, anh mới từ từ quấn lưỡi mình lấy lưỡi cô, hút hết mật ngọt trong miệng cô bắt đầu giao hoan nhảy múa.

Nụ hôn cũng thay đổi mùi vị.

Càng ngày lửa nóng càng bốc lên dữ dội, càng ngày càng khiêu khích, càng ngày càng kích tình.

Đúng lúc Tô Diêu đã hoàn toàn kiệt sức không thể hít thở được nữa, anh rốt cục cũng chịu thả cô ra.

Hai chân cô lập tức trở nên mềm nhũn, suýt nữa trượt chân ngã xuống sàn, may mà anh nhanh tay đỡ được cô: “Nữ nhân.”

Đến khi thấy Tô Diêu giương đôi mắt mờ mịt nhìn anh, anh mới khẽ thở dài: “Nữ nhân, em đang dụ dỗ anh sao?” Sau đó không đợi cô phản ứng liền cúi xuống tiếp tục hôn.

Nụ hôn dịu dàng ngọt ngào của anh rơi vào môi cô, anh giữ chặt cánh tay, để cho thân thể hai người càng trở nên dính sát không còn kẽ hở, gần đến mức cô tựa hồ như có thể nghe được tiếng tim đập dồn dập của anh.

Trì Thủy Mặc đem nụ hôn trượt xuống vai, xuống chiếc xương quai xanh quyến rũ, thanh âm vì bị dục hỏa thiêu đốt mà trở nên khàn khàn tà mị: “Nữ nhân… anh đã trở về.”

Đang gắng sức hô hấp cộng thêm oán thầm lại nghe được câu này, Tô Diêu bất chợt trở nên sửng sốt, sau đó đôi mắt liền lập tức đỏ lên như muốn khóc.

Thì ra anh lúc đi không thèm liên lạc, lúc về cũng chẳng thèm thông báo… là để chờ nói với cô câu này sao?

Tô Diêu cảm thấy một câu nói đơn giản của anh như hàm chứ rất nhiều cảm xúc, rốt cục cô cũng hiểu vì sao trước kia mỗi lần ba về nhà, việc đầu tiên ông làm chính là hô to một câu: “Anh đã về!”

Bởi vì ba biết mẹ vẫn luôn ở nhà chờ ba. Bất luận là mẹ đang xem ti vi, nấu ăn trong bếp, quét dọn hay giặt dũ…khi nghe thấy thanh âm của ba nhất định sẽ không do dự mà ra ngoài đón ba.

Bởi vì đó chính là sự chờ đợi giữa vợ chồng.

Tô Diêu bất giác cảm thấy vô cùng cảm động.

Cánh tay nhỏ của cô khẽ luồn qua tâm lưng rắn chắc của anh ôm lấy anh, mặc dù lửa giận đã sớm bị nụ hôn của anh cuốn đi không còn dấu vết, nhưng là vẫn bất mãn nói:

“Anh còn biết đường mà trở lại? Ạnh không phải là chơi trò mất tích sao? Mới có nửa tháng, chưa bõ bèn gì, anh đáng lẽ nên mất tích nửa năm luôn mới phải.”

Trì Thủy Mặc nghe được câu oán trách của cô liền cúi đầu cười, ghé sát vào tai cô khẽ nói: “Nếu mất tích nửa năm, chỉ sợ phu nhân của ta sẽ biến thành thiếu phụ nơi khuê phòng mất.”

Tô Diêu trợn trừng mắt: “Này này, Trì tổng, anh cho rằng mị lực của em không đủ để hấp dẫn nam nhân khác sao? Có lầm không vậy, em nói cho anh biết tối hôm nay ở quầy rượu còn có tận mấy nam nhân đến mời rượu em….Á…!”

Tô Diêu mới phun ra được mấy câu liền biết mình lỡ lời rồi, đôi tay to lớn của anh vòng qua eo cô siết chặt, đôi môi dán chặt lấy lúm đông tiền xinh đẹp trên mặt cô, thanh âm mang theo vạn phần nguy hiểm: “Rất nhiều nam nhân đến gần sao?”

Tô Diêu rất không có chí khí lập tức chối phăng: “Không có, không hề nhiều.”

“Bao nhiêu?”

“Bốn, hay năm gì đó…”

Siết chặt hơn.

“Ba, là ba mà thôi…”

Tiếp tục siết.

“Em nhầm, là một người…”

“Không có, không hề có ai hết! Tha cho em đi mà!”

Áp lực ngang hông cô lập tức biến mất, Tô Diêu thở ra một hơi trong lòng cảm thán đã thoát khỏi cực hình, quá kinh hỉ đến nỗi không thèm để ý hai chân mình đã nhấc lên khỏi mặt đất, đến khi nhận ra mình bị đại thần bế lên thì đã quá muộn.

Đại thần nở nụ cười vô cùng âm hiểm: “Anh đang suy nghĩ, xem chúng ta có nên đem nửa tháng xa cách ra nói hay không.”

Vừa nói anh vừa ôm cô, một cước đá văng cửa phòng ngủ.

***

Từ Hoãn hạ cửa sổ xe xuống thấp, nhẹ nhàng rút ra một điếu thuốc.

Hắn vốn không phải là kiểu người nghiện thuốc lá, chỉ khi hắn thật sự muốn tâm tình mình trở nên bình tĩnh trở lại, mới có thể lệ thuộc vào khói thuốc.

Chiếc xe dừng lại trước nhà trọ của Lạc Du.

Thật ra thì Từ Hoãn cũng không rõ rốt cục là mình muốn gì, hơn nửa đêm rồi còn mò xác đến đây làm gì không biết, nhưng mà hắn vừa rồi cũng không muốn đi tìm cái tiểu nha đầu kia để tính toán nữa.

Bây giờ đã khuya lắm rồi, nha đầu kia hẳn đã đi ngủ.

Từ Hoãn nhìn lướt qua mấy con số trên đồng hồ, suy nghĩ trong đầu chuyển sang Tô Diêu, không khỏi cười thầm, nếu hắn không nhầm thì giờ phút này có lẽ tiểu yêu tinh đang nằm trong ngực người ta mà ra sức hầu hạ đi. Trì Thuỷ Mặc hắn ta rõ ràng không phải kiểu người bình thường a, muốn Thuỷ Mặc xa cách Tô Diêu tận hơn nửa tháng mà lúc về vẫn còn tâm tình xếp bằng uống trà ngồi trò chuyện trong sáng sao? Nói giỡn, Trì Thuỷ Mặc tên kia tuyệt đối là sói hoang, tuyệt đối được tạo hoá sinh ra để ăn thịt động vật! (=)) nói quá chuẩn)

Từ Hoãn nhìn lại điếu thuốc đang cầm trong tay, bất giác cười khổ. Thật đúng là nhiều khi đem người với người ra để so sánh, vẫn là có một bên phải tức chết. Trong khi Trì Thuỷ Mặc đi công tác về liền được ôm mỹ nhân vào lòng khoan khoái trùm chăn đi ngủ, vậy mà Từ Hoãn hắn hết lần này đến lần khác phải đứng giữa trời uống khí lạnh.

Nghĩ nghĩ một hồi, hắn thở dài: “Hút xong điếu này nữa rồi trở về đi thôi.”

Dù sao cứ đứng ngốc ở đây thêm mấy ngày nữa chưa chắc đã làm được gì.

Hút một ngụm khói dài, Từ Hoãn sặc mạnh hai cái — haiz, không có biện pháp, ai bảo đến tận lúc này rồi hắn vẫn chưa hoàn toàn quen được với khói thuốc chứ.

Đem mẩu thuốc còn sót lại đã tắt ngúm ném ra ngoài cửa sổ xe, Từ Hoãn còn đang định lái xe rời đi, lại đột nhiên phát hiện ra có một bóng người đang đi từ phía hành lang đằng kia.

Từ Hoãn khẽ cau mày: “Lạc Du?”

Cô ấy tại sao còn chưa ngủ?

Hơn nữa, đã nửa đêm khuya khoắt rồi, còn ra khỏi nhà làm cái gì?

Lạc Du mặc một chiếc áo khoác thể thao to cùng chiếc quần dài màu tím trông rất thoải mái, cả người nhìn qua trông có vẻ gầy đi rất nhiều. Nhưng điều khiến cho Từ Hoãn phải bật cười chính là, không ngờ cô ấy lại đeo chiếc kính đen vừa bự vừa xấu ngày nào.

Từ Hoãn nhẹ nhàng xuống xe, bí mật bám theo Lạc Du.

Lạc Du hoàn toàn không biết mình đang bị người ta “theo dõi”, chỉ thản nhiên đi vào một quán bán đồ uống 24h ở góc đường, “Ông chủ, cho tôi một tách cafe.”

Mấy ngày liên tiếp làm việc với cường độ cao như thế thật hao tổn tinh thần a, khiến cho cô bất tri bất giác đến nửa đêm mới phát hiện ra trong nhà không còn cafe, đành phải mò đến tận đây. Thật mệt mỏi, Lạc Du vừa nghĩ vừa đưa tay lên xoa xoa hai bên thái dương.

Có điều mệt mỏi nhất không phải là đáp ứng yêu cầu công việc cường đại của cấp trên, mà chính là tìm cách đối phó tên hồ ly chết tiệt kia.

Nghĩ đến hồ ly mang tên Từ Hoãn, lại khiến Lạc Du hận đến nghiến răng nghiến lợi, trong game hắn ta không chỉ suốt ngày quấn lấy tặng hoa cho cô, thậm chí còn mặt dày bám theo tặng cả trang bị cho cô. Hừ hừ, lại còn bày đặt học theo cách đối xử của sư huynh với Yêu Nữ cơ đấy, không ngại vứt luôn cái danh hiệu đệ nhất Tiêu Dao sang một bên. Hơn nữa hắn ta mỗi ngày 24 giờ liên tục gọi điện thoại quấy rối, thật không hiểu nổi hắn đường đường là một tổng biên tập của tạp chí xã hội nổi tiếng mà tại sao lại rảnh rỗi như vậy? Thời gian đi quấy rối người khác, hắn dành vào việc viết bản thảo có phải là tốt hơn nhiều không?

Nghĩ đi nghĩ lại, Lạc Du không khỏi nhớ đến nụ cười cùng ánh mắt gian xảo của Từ Hoãn, thật ra hắn cũng là một tên rất lợi hại đó chứ.

Thời điểm cô đang suy nghĩ mông lung, bất giác bên cạnh vang lên một giọng nói: “Ông chủ, tôi cũng muốn một tách cafe giống hệt vậy.”

Người kia quay đầu, mặt đối mặt với Lạc Du: “Này bánh bao hấp, thật trùng hợp nha.”

“Đáng ghét! Thối hồ ly tôi lần nữa cảnh cáo anh, không được phép gọi tôi như vậy nữa!” Lạc Du bộ dạng cực kỳ căm tức, sau đó hoài nghi nhìn Từ Hoãn: “Trùng hợp? Tôi nhớ nhà anh ở đây khá xa mà, tại sao đêm hôm khuya khoắt còn mò đến đây chi vậy?”

Từ Hoãn nghe được câu chất vấn của Lạc Du, vẫn duy trì một bộ vô cùng vui vẻ thoải mái: “Bánh bao hấp, em biết nhà anh ở đâu, hẳn là rất quan tâm anh nha?”

Lạc Du lập tức trợn tròn mắt, nhận lấy tách cafe ông chủ vừa đưa tới: “Ông chủ, tiền này.” sau đó quay sang liếc Từ Hoãn một cái: “Mặc kệ anh.” Nói xong liền đẩy cửa bước ra ngoài.

Từ Hoãn cầm lên một tách cafe khác, nhanh như chớp để lại tiền rồi cũng vội vàng chạy ra ngoài: “Này! Bánh bao hấp!” (~~> A.T: mấy anh dzai trong này chắc đều có số theo đuổi vợ cả đây = =|||)

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 10

Chương 10:

Ước chừng chạy được hai canh giờ, xe ngựa ngừng lại ở một chân núi không biết tên.

“Đàm cô nương, còn chưa tới sao? Thiếu gia cùng tiểu thư  sắc mặt rất khó coi!” – Tiểu Liên ở trong xe ngựa lo lắng hỏi.

“Tới rồi. Để ta đến xem .” – buông dây cương, Đàm Tiểu Hâm đi vào xe ngựa.

Chỉ thấy Mộ gia huynh muội sắc mặt xanh đen, Mộ Vân Long hô hấp dồn dập, mà Mộ Vân Thường hơi thở mong manh. Đàm Tiểu Hâm cúi đầu  một chút,

” Tiểu Liên em ở lại đây trông chừng, ta sẽ nhanh trở về.”

Dứt lời, chạy về hướng núi.

“Dạ.”

Cho dù người ta không trở lại, cũng biết làm thế nào, Tiểu Liên chỉ có thể cầu Bồ Tát phù hộ thiếu gia cùng tiểu thư phúc lớn mệnh lớn, nhất định sẽ không gặp chuyện không may.

Ở Phong Vân Bảo vài năm, tiếp xúc với Mộ gia Tam huynh muội, Tiểu Liên đối với đại thiếu gia vẫn biết ơn, nhị tiểu thư được nuông chiều từ bé, từ trước đến giờ danh tiếng trong đám hạ nhân không tốt, nhị tiểu thư càng khinh thường người được mua từ kỹ viện như nàng, thường xuyên nói rất khó nghe, cũng may đại thiếu gia đã ngăn nhị tiểu thư lại, làm cho nàng không gây khó khăn quá. Tam thiếu gia đối nhân luôn ôn hoà, rất ít nói chuyện.

Tuy rằng như thế, Tiểu Liên ở Phong Vân Bảo vẫn rất hạnh phúc, nàng mỗi khi một mình gặp được đại thiếu gia, trong lòng luôn kinh hoàng không ngừng, mà đại thiếu gia ngoại trừ phân phó nàng làm chút việc, cũng không nhiều lời với nàng, tuy rằng không giống tam thiếu gia cách xa mọi người trăm nghìn dặm, nhưng cũng khó có thể tới gần. Nếu hắn dùng cặp làm cho người ta mê hoặc nhìn nàng, nói vài câu ôn nhu với nàng, nàng nhất định sẽ hạnh phúc đến ngất mất.

Đương nhiên, đây là việc không có khả năng, hai người thân phận cách xa như vậy, nếu đại thiếu gia có thể coi trọng nàng, thu nàng làm thiếp, nàng cũng nguyện ý. Nhưng là, việc này cũng là không có khả năng , cho nên cứ như vậy, có thể cả đời lẳng lặng ở bên cạnh hắn cũng tốt.

Vỗ về khuôn mặt đại thiếu gia, đây là lần đầu tiên, khuôn mặt đại thiếu gia hôn mê, đôi môi nhắm chặt, chỉ lẳng lặng  nhìn như vậy, cũng có thể làm cho Tiểu Liên kích động không thôi, nhịn không được, cúi người xuống, gần sát môi đại thiếu gia……

“Tiểu Liên, em nhanh qua bên kia chuẩn bị nước lại đây!” (ôi, đang hay…)

Tiếng Đàm Tiểu Hâm hô lên ầm ỹ từ bên núi truyền đến, rất nhanh, rèm cửa đã bị kéo lên, Tiểu Liên sợ tới mức lập tức đứng dậy.

” Em đang làm gì vậy?” – mới đi một chút, nha đầu kia đã nóng như vậy sao. Thật là, nóng thì đứng ở bên ngoài thôi, làm gì phải ở trong xe, Tàng Bảo Sơn này hầu như hàng năm đều không thấy có người .

” Không làm gì ạ!” – Tiểu Liên chột dạ  xuống xe, tìm vài cái lá cây ở quanh đến bờ sông lấy thủy.

Mở miệng Mộ Vân Thường, Đàm Tiểu Hâm cầm trong tay một quả Thiên Sơn tuyết liên ngàn năm ấn xuống.

” Đàm cô nương, nước.” – nhận lấy nước từ tay Tiểu Liên, nâng đầu nàng dậy, từ từ rót nước vào.

Tiểu Liên cũng lên xe, đỡ đại thiếu gia dựa vào người, giúp đại thiếu gia ăn quả nhỏ mà  Đàm Tiểu Hâm đưa, cho hắn uống một chút nước, nhẹ nhàng đặt thân thể hắn xuống, đắp y phục lên, cùng Đàm Tiểu Hâm xuống xe.

“Đàm cô nương, thiếu gia bọn họ không có việc gì chứ.” – Tiểu Liên khó có thể yên tâm.

“Đương nhiên không có việc gì , đây chính là bảo bối sư phụ cho ta, có độc giải độc, không độc cường thân. Tổng cộng cũng chỉ có ba quả……”

Aiz, lần này thật sự là làm thâm hụt tiền mua bán .

Hai người ở bên ngoài xe ngựa đều có tâm sự riêng.

“Hmm!” hình như là tiếng Mộ Vân Long.

“Đại thiếu gia ” – Tiểu Liên kinh hỉ  chạy tới.

Chỉ thấy Mộ Vân Long đã ngồi dậy, sắc mặt nhanh chóng khôi phục huyết sắc, hắn nhìn xung quanh, hoàn toàn không biết tình trạng hiện tại như thế nào.

“Vân Thường.” – kỳ quái sao bản thân có thể ở trên xe ngựa, mà nhị muội nhân sự bất tỉnh ở đó.

“Đại thiếu gia, người tỉnh rồi.” – Tiểu Liên vẻ mặt vui vẻ  nhìn Mộ Vân Long.

Tiểu Liên, Mộ Vân Long nhấc rèm cửa lên nhìn ra bên ngoài núi non hoang tàn vắng vẻ.

“Tiểu Liên, có chuyện gì xảy ra.” – Mộ Vân Long thanh âm suy yếu  làm cho Tiểu Liên rất đau lòng.

“Các ngươi bị heo béo họ Lâm ám toán .” Đàm Tiểu Hâm đi tới.

“Ngươi tại sao lại ở đây?” – đầy bụng nghi vấn, Mộ Vân Long dường như đã quên tất cả mọi việc xảy ra

“Trước đừng nói nữa, trời sắp sáng, theo ta đến nơi này, sau đó từ từ nói cho ngươi cũng không muộn.”

Võ lâm đại hội lần này coi như hồi vốn ban đầu, Đàm Tiểu Hâm thật sự hối hận không thôi.

Âm thịnh dương suy gặp gỡ anh, Truyện dịch

Âm thịnh dương suy gặp gỡ anh – Diệp Tử

Tình cờ lang thang lướt qua mấy web truyện, bắt được một truyện ngắn mới được sáng tác cách đây 4 ngày của ss Diệp Tử, ôm về dịch để cho cả nhà coi.

Diệp Tử được biết đến qua 2 tác phẩm khá hay, “Gặp anh là điều mỹ lệ ngoài ý muốn” và “Đáng tiếc không phải anh”..Ai chưa xem qua thì rất đáng tiếc.

Mời mọi người coi qua tác phẩm nóng hổi nhất của ss ấy, truyện này ngắn mà nhẹ nhàng, đọc thư giãn giữa tâm bão nào =))

Âm thịnh dương suy gặp gỡ anh – Diệp Tử

Từ Tử Tinh vẫn không rõ yêu từ cái nhìn đầu tiên là như thế nào, cho đến ngày cô gặp được Tô Văn Dũng.

Một ngày nọ, cô đến công ty Thịnh Thông lấy hợp đồng, đi ngang qua văn phòng bộ phận công trình, một nhóm người cùng ghé vào thảo luận gì đó.

Lúc đó là chạng vạng, Tô Văn Dũng đứng một mình trước của sổ, nắng chiều không chút keo kiệt chiếu rọi lên người anh, dịu dàng nhưng hào quang tỏa ra bốn phía. Khi anh xoay người, đôi mắt thâm thúy không giấu giếm chút cảm xúc của anh tiến vào mắt cô. Từ Tử Tinh cảm thấy giống một chú nai con đi loạn, Tô Văn Dũng khóe miệng mang ý cười, càng tôn thêm vẻ phong trần tuấn lãng, thần thái bay cao, hai má Từ Tử Tinh nóng bỏng như lửa. Cô không dám nhìn lại anh, lại nhịn không được liếc trộm anh một cái, khao khát được nói với anh vài câu, nhưng lại sợ người khác nhìn thấy tâm tư của mình. Ngay lúc mâu thuẫn hạ xuống, Tô Văn Dũng đã biến mất khỏi tầm mắt cô.

Buồn bã mất mát, Từ Tử Tinh lần đầu tiên có cảm giác như vậy.

Có điều sơn nhân đều có diệu kế, Từ Tử Tinh nhân duyên tốt, quen biết rộng, tướng mạo xinh xắn, là cô hàng xóm được chào đón nhất. Nghĩ ra vài lý do, nói thêm vài câu khen ngợi đã dễ dàng có được số điện thoại của Tô Văn Dũng.

Có điều da mặt cô mỏng, lá gan lại nhỏ, cầm số điện thoại ước chừng hai tuần, cũng không dám gọi…

Bạn tốt Vương Vinh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, mắng cô:

“Cứ đợi thế này, hoa ly* cũng lạnh luôn rồi.”

[chú thích: hoa ly trước khi nở hoa thường được nấu thành món ăn. Loại hoa này muốn ăn được thì phải bào chế tỉ mỉ, nếu trực tiếp ăn thì sẽ trúng độc. Khi nấu phải ăn nóng mới ngon, còn nếu để lạnh thì sẽ có mùi rất ghê.]

Từ Tử Tinh chớp đôi mắt to, giọng nói đáng thương: “Mình không dám.”

“Cậu mất mặt chết đi được.” – Vương Vinh dám làm dám chịu, bạn trai cô là do cô theo đuổi được. Cô bình sinh không có thói quen do dự, sợ hãi rụt rè. Có điều mắng thì mắng, Vương Vinh vẫn tận tình nghĩ ra chủ ý cho cô:

“Điện thoại không dám gọi, vậy thì chat đi.”

Một câu làm bừng tỉnh người đang trong mộng, Từ Tử Tinh mắt sáng lên:

“Mình lập tức đi hỏi số QQ hoặc nick msn của anh ấy.”

Vương Vinh gật đầu:

“Trẻ nhỏ dễ dạy.”

Từ Tử Tinh gọi điện thoại, cười tủm tỉm:

“Msn đây rồi.”

“Vậy là, chúc cậu thành công.”

Ăn cơm chiều xong, Từ Tử Tinh liền chui vào phòng lên mạng, cô lo lắng không yên, sợ Tô Văn Dũng không online, lại lo lắng yêu cầu thêm bạn bị từ chối…( chị lo quá nhiều, cứ làm tới đi xem nào..)

Nhanh chóng hạ quyết tâm….

Nick của Tô Văn Dũng chỉ có một chữ : Dũng

Từ Tử Tinh bĩu môi, không tình cảm.

Cô là con sâu net có tiếng, từ lúc QQ mới hình thành đã gia nhập hàng ngũ, bạn trên mạng có khắp nơi trên thế giới. Đối với việc bắt Tô Văn Dũng cô tin tưởng chắc chắn.

Từ lúc đầu hỏi một câu đáp một câu, đến lúc mỗi đêm đều phải lên mạng nếu không sẽ cảm thấy rất vắng vẻ. Lại đến một ngày nào đó nếu đối phương không xuất hiện, ngày hôm sau cảm xúc đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Mất thời gian 3 tháng, cuối cùng có một ngày, Tô Văn Dũng nói với cô:

“Có khi anh thích em rồi.”

Từ Tử Tinh trong lòng nở rộ hoa…

Tô Văn Dũng yêu cầu gặp mặt.

Từ Tử Tinh bên ngoài tỏ ra rụt rè:

“Cứ đợi đi, hiện tại vẫn chưa thân thiết lắm.”

Tô Văn Dũng đi công tác, mấy ngày không login.

Từ Tử Tinh lĩnh hội sâu sắc cái gì gọi là một ngày không gặp giống như xa cách ba thu.

Cô mong chờ tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, khao khát hai người không biết nhau, tâm linh bất ngờ va chạm, mà trong thời gian tiếp xúc, cảm giác của cô đối với Tô Văn Dũng không chỉ dừng lại ở bề ngoài nông cạn, cô bị hấp dẫn sâu sắc bởi tri thức uyên bác của anh. Cô thích cách nói chuyện hài hước của anh với những lời nói ngẫu nhiên thâm thúy.

Nhưng cô lại sợ hãi khi mọi việc được sáng tỏ, Tô Văn Dũng sẽ từ chối mình vì những việc cô giấu trước đó.

Sau khi Tô Văn Dũng hẹn gặp nhưng lại bị cự tuyệt, anh cười trêu chọc:

“Em có tâm tà nhưng không có gan tà.”

Từ Tử Tinh không chịu được đả kích, trong lúc xúc động liền quyết định thời gian và địa điểm gặp mặt.

Ngày hẹn đó, Từ Tử Tinh tỉ mỉ trang điểm.

Nhưng xuất hiện trước mặt cô lại không phải Tô Văn Dũng.

“Thì ra là em!” – Anh ta cười, lộ ra hàm răng trắng.

“Làm sao lại là anh?” – Từ Tử Tinh kinh ngạc.

“Chúng ta làm quen lại lần nữa, anh tên Tô Văn Dũng.”

Từ Tử Tinh ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu.

Có điều cô cùng Tô Văn Dũng này không phải lần đầu tiên gặp mặt.

Mọi việc phải nói từ nửa năm trước…

Ngày đó Từ Tử Tinh tham gia hội nghị kinh doanh thường niên của tập đoàn Hồng Cơ.

Hội nghị thường niên được tổ chức tại một khu du lịch ở vùng ngoại thành, ở đó bốn phía đều là núi, phong cảnh xinh đẹp, còn có suối nước nóng mà cô vẫn mơ ước, làm cô cực kỳ thích thú.

Từ Tử Tinh là người nhiệt tình lại hay giúp đỡ người khác, khi học đại học cô là cán sự ban tuyên truyền, bố trí hội trường, đón tiếp khách là điểm mạnh của cô. Cô làm việc trước việc sau, cực kỳ nhiệt tình, rất nhiều lần bị nhầm là nhân viên sai vặt, cô cũng mặc kệ, vẫn mỉm cười hoàn thành công việc.

Rất khó có được lúc nghỉ ngơi, cô đoán hội nghị sắp bắt đầu, chạy vào toilet sửa sang lại.

Cô cận ba độ, lại thà chết chứ không mang kính. Nheo nheo mắt phân biệt một lúc lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy dấu hiệu giày cao gót mờ mờ ảo ảo, đẩy cửa vào.

Ai ngờ vừa vào liền đụng ngay vào một anh chàng, cô sờ cái trán đau, nói thầm:

“Anh đi đường chú ý một chút.”

Anh chàng kia tính tình không tệ, cười tủm tỉm nói:

“Thật ngại quá, là tôi không chú ý.”

Từ Tử Tinh không nói thêm gì nữa, chỉ hoài nghi dò xét anh ta một cái, vừa rửa tay vừa nói:

“Anh nên chú ý, đây là toilet nữ.”

Anh chàng kia đỏ mặt, nói một câu “Xin lỗi.”, lập tức vội vàng rời đi.

Sai khi tổng giám đốc tập đoàn Hồng Cơ ôn lại quá khứ, triển vọng vào tương lai, đến phiên ban thị trường lên chia sẻ bí quyết thành công cho mọi người.

Một anh chàng mặc âu phục màu xám, tóc chải chuốt cẩn thận bước lên bục trong tiếng vỗ tay của mọi người. Từ Tử Tinh không thể nhận ra sự giống nhau giữa anh ta lúc này và anh chàng lỗ mãng trong toilet nữ lúc này.

Anh ta bộ dạng không phải cực kỳ anh tuấn, nhưng ngũ quan giống một tác phẩm điêu khắc, đường cong thân thể cường tráng, phù hợp với tạo hình một anh chàng lạnh lùng trong lòng các cô gái.

Nói lòi chúc mừng, sống lưng thẳng tắp, trầm ổn đọc nhấn rõ từng chữ, có một chút ngạo nghễ kiêu căng.

Tiểu Tô ngồi bên cạnh cô mắt hình tim,

“Đây mới là tinh anh của công ty chúng ta, vừa đẹp trai vừa có tài.” – cô si mê chỉ vào Tô Văn Dũng, nước miếng thiếu chút nữa chảy xuống.

“Bình thường mà.” – Từ Tử Tinh mặc dù cảm thấy anh ta xác thực có vài phần giỏi giang, ngoài miệng vẫn nói lời tương phản.

“Công ty chúng ta có biết bao nhiêu cô gái quỳ gối dưới chân anh ta.” – Tiểu Tô nghiêm chỉnh sửa lại sai lầm của Từ Tử Tinh.

Từ Tử Tinh bĩu môi: “Vậy thì làm sao.” – cô nhỏ giọng than thở – “Còn không phải đi nhầm toilet sao.”

Tiểu Tô nhất thời hai mắt sáng ngời: “Có chuyện kỳ quái.”

Tài đeo bám của cô là nhất thiên hạ, Từ Tử Tinh vốn không muốn kể tỉ mỉ, nhưng dưới sức đeo bám dai dẳng của cô, toàn bộ nói rõ.

Có Tiểu Tô có tiếng là loa phát thanh, không quá vài phút, sự tích vinh quang của Tô Văn Dũng truyền hết toàn công ty. Thế nên khi anh ta trở về chỗ ngồi, đồng sự trong nhóm đều nhìn anh ta với ánh mắt ám muội phức tạp.

Anh ta ngây ngốc không hiểu, sau khi nghe ngóng mới biết được toàn bộ việc Từ Tử Tinh ban tặng. Tô Văn Dũng thật sự tức giận, đi một vòng tìm người khởi xướng, kéo cô ra bên ngoài.

“Anh muốn gì?” – Từ Tử Tinh có chút sợ hãi, cô đã quá xem nhẹ công lực của Tiểu Tô, tốc độ truyền bá này có thể so sánh với virus mạng.

Tô Văn Dũng không để ý cô, đối mặt với việc người bên ngoài chỉ trỏ, anh ta cười ôn hòa.Từ Tử Tinh rung mình một cái, anh ta không phải muốn giết người diệt khẩu chứ?

Tô Văn Dũng đưa Từ Tử Tinh vào toilet vừa rồi,

“Cô nhìn lại cho rõ ràng.”

Từ Tử Tinh nheo mắt lại nhìn, cuối cùng mờ mịt hỏi:

“Đây không phải giày cao gót sao? Giày cao gót không phải là dấu hiệu của toilet nữ sao?”

Tô Văn Dũng nhất thời phát điên.

“Làm ơn đi, đây là cái tẩu thuốc, là cái tẩu thuốc!”

Từ Tử Tinh nheo mắt nhìn kỹ lại một lúc lâu, sau đó bừng tỉnh ngộ, hóa ra cô mới là người đi nhầm toilet. Cô buồn bã giật giật tóc, mặt đỏ đến tận cổ.

“Thực xin lôi, tôi….” – Từ Tử Tinh nói năng lộn xộn, không biết nên giải thích như thế nào.

Tô Văn Dũng thấy cô nhăn nhó mặt mày, không khỏi nói:

“Việc này cũng không trách cô hết được, chỉ trách kiến trúc sư này thiết kế theo phái trừu tượng.”

Từ Tử Tinh phì cười. Tô Văn Dũng gãi đầu, tươi cười mang một tia ngượng ngùng cùng ngây ngốc. Bộ dáng tuấn mỹ bất phàm của anh ta cùng đường cong cương nghị cứng rắn, rõ ràng mâu thuẫn nhưng lại hài hòa thần kỳ. Từ Tử Tinh trong lúc nhất thời nhìn đến ngây người.

“Về chỗ ngồi đi, nếu không quay về, tôi sợ bọn họ lại báo cáo.” – Tô Văn Dũng mỉm cười, ấm áp gió xuân.

Từ Tử Tinh nhỏ giọng: “Chuyện này tôi sẽ giải thích với bọn họ.”

Tô Văn Dũng cười, “ Cô định nói như thế nào? Nói cô vào nhầm toilet nam sao?”

Từ Tử Tinh giật giật môi, không nói được lời nào.

“Quên đi, cứ để bọn họ hiểu nhầm tôi đi, da tôi dày, không vấn đề gì.” – Tô Văn Dũng cười thoải mái.

Từ Tử Tinh ngẩng đầu, ngực ấm áp.

Đôi mắt Tô Văn Dũng thâm thúy ngưng tụ ánh sáng nhạt,

“Chăm sóc con gái là điều đương nhiên.”

Trong lòng Từ Tử Tinh có chút xúc động, có cái gì đó nhanh chóng lướt qua, nhanh đến mức không bắt được.

Sau này cô mới biết, lúc cô hỏi msn, chỉ nghe đoạn trên, tự cho mình là thông minh, liền mặc định suwenyong@hotmail.com. Kỳ thật Tô Văn Dũng của Thịnh Thông là suwenyong@sina.com.cn. Cái tự cho mình là đúng của cô, làm sai một chuyện, lại thành một đoạn tình duyên khác.

Câu chuyện này, Từ Tử Tinh sẽ không nói cho Tô Văn Dũng biết, muốn nói, cũng là 50 năm về sau.

Cô cũng không biết, thật ra sớm trước đó, bọn họ đã bất ngờ gặp gỡ.

Kỳ nghỉ dài hạn tháng 11 năm trước, Từ Tử Tinh đi Ấn Độ du lịch, mà Tô Văn Dũng cũng chuyển máy bay ở Ấn Độ. Trong nhà ăn sân bay, sau khi nhìn thấy từ xa một cô gái sau khi ăn xong một phần bánh, lại mang thêm ba phần, bất giác mỉm cười, cô gái này khẩu vị còn tốt hơn anh.

Duyên, đẹp không thể tả.

Đây là dấu hiệu nhận biết WC nam và nữ trong truyện