Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải đại thần – Chương 32.1

Hôm nay post sớm cho mọi người thi nhau giựt tem này 🙂

Chương 32:  Cuộc hẹn khó hiểu

Ngón tay thon dài gõ trên bàn phím, Tô Diêu nhìn hai bên, mặt nhăn nhó, rốt cục vẫn phải xóa bỏ từng chữ.

Thở dài tựa lưng vào ghế ngồi.

Dạo này gần như không viết ra được thứ gì  —— hết lần này tới lần khác biên tập đang liều mạng thúc giục bản thảo —— Tô Diêu xoa bóp hai bên thái dương, thời gian này vinh dự được chơi game, cũng không hề để tâm chuyện này.

Đầu Phương tỷ không ngừng lắc mạnh, Tô Diêu tự biến mình thành đà điểu: “Em không nhìn thấy, em không nhìn thấy.”

Kết quả của việc không nhìn thấy chính là năm phút sau điện thoại oanh tạc. Tô Diêu cầm lấy điện thoại sau đó lập tức để di động cách mình chừng một thước, bên kia tiếng rống của sư tử Hà Đông quả nhiên công lực không hề tầm thường, nhìn ra đã được luyện qua :

“Tô Diêu! Nói cuối tuần nộp bản thảo! Cô đùa bỡn tôi à!”

Tô Diêu thở dài, sau đó tận lực dùng thanh âm nịnh hót nói: “Chị Phương, em thật sự đang viết, chị xem, kết thúc không thể quá qua loa, phải khí thế một chút, muốn cảnh tượng hoàng tráng một chút, muốn nhân vật phong phú một chút, muốn…”

“Vậy cô nghĩ ra được cái gì,viết được cái gì rồi?”

“… Vẫn chưa có gì.”

Bên kia yên lặng hai giây, sau đó càng lớn tiếng oanh tạc: “Vậy cũng đừng có nói nhảm! Viết khẩn trương cho tôi! Cho cô thêm một tuần, nếu không nộp bản thảo tôi phế cô!” Sau đó cúp điện thoại.

Tô Diêu mặt khổ sở nhìn di động, khóc không ra nước mắt.

Hết lần này tới lần khác Từ Hoãn không thức thời gọi điện thoại tới: “Tô Tô, ngày mai nhớ đem chuyên mục văn án phỏng vấn viết ra nộp cho ta nhé.”

“Aiz…” Hữu khí vô lực.

“Ôi chao! Tinh lực tràn đầy như khanh, cũng có lúc nhỏ giọng như thế sao?”

Tô Diêu tức giận: “Đúng vậy, muốn chết à!”

“Nga?” Giọng nói bên kia không nhìn ra có chút hả hê hay là vô cùng đau đớn, ” Tốt hơn là ta nên dạy dỗ Tiểu Trì một chút .”

“… Liên quan gì đến anh ấy?”

“Cũng nói cho hắn biết không nên miệt mài quá độ, cô nhìn xem, không chỉ riêng hắn hai ngày ở nhà không có đi làm, còn hành hạ cô mệt nhọc như thế, nghiệp chướng a, ta nói…”

Tô Diêu trực tiếp dùng những lời mới vừa bị uy hiếp quay lại chửi ầm lên: “Mẹ kiếp, còn nói hươu nói vượn nữa lão nương phế ngươi!” Sau đó ném điện thoại di động lên trên bàn. .

Ngó điện thoại di động hai giây, đột nhiên nhớ tới lời Từ Hoãn nói ——

Đại Thần hai ngày nay không đi làm?

Tô Diêu suy nghĩ một chút rồi cầm lấy điện thoại ấn số của Trì Thủy Mặc.

Trì Thủy Mặc dụi dụi mắt.

Hai ngày liền viết một chương trình, đầu óc mặc dù vẫn bình thường, nhưng mắt thì rất cay.

Mở mắt ra, đang định lấy văn kiện trợ lý gửi—— chuông điện thoại vang lên làm hắng ngừng lại.

Ngón tay thòn dài với lấy điện thoại trên giường, hai chữ “Nữ nhân” trên màn ảnh làm hắn vui vẻ.

Trì Thủy Mặc cười cười, nhận điện thoại: “Nữ nhân.”

Đầu kia Tô Diêu lẩm bẩm một câu, sau đó đi thẳng vào vấn đề: “Từ Hoãn nói anh hai ngày không đi làm ? Bệnh rồi à?”

“Không phải.”

“… Lười biếng?”

Than thở: “Không phải, anh đang viết một chương trình thôi.”

Tô Diêu có giật mình: “Trì tổng, em có một vấn đề, không biết có nên nói ra không?”

Trì Thủy Mặc bị ngữ khí của nàng chọc cho bật cười: “Nương Tử cứ nói không cần ngại .”

“Vi phu cũng phải nhắc nhở Nương Tử một câu.”

“Nói!”

“Nương Tử nếu không nói chuyện chính, chỉ sợ lại sẽ lạc đề .”

Tô Diêu thất bại nguyền rủa một tiếng nhỏ, sau đó “vào việc chính” : “Thân là tổng giám đốc, anh vẫn phải tự mình viết chương trình sao ?”

Trong tiếng cười của Đại Thần Tô Diêu nghe thấy có mùi vị gian trá: “Chương trình này không phải chương trình bình thường, phải đích thân anh viết mới được.”

Tô Diêu tò mò: “Chương trình gì mà anh coi trọng như vậy?”

Đại Thần cười vô sỉ: “Cơ mật của công ty.”

Tô Diêu tức giận trợn mắt, nàng còn không muốn biết!

Dừng trong chốc lát, Trì Thủy Mặc mở miệng: “Nữ nhân.”

“Dạ?”

“Hẹn hò đi.” ( ta thích ta thích )

Tô Diêu chớp mắt mấy cái, năm giây sau mới tiêu hóa xong lời của Đại Thần—— làm ơn đi, không phải chỉ ngắn gọn thế thôi chứ? Ngay cả chủ ngữ tân ngữ cũng không có, đi thẳng vào động từ.

Tô Diêu nói: “Được, nhưng trước khi đi em nói với anh chuyện này.”

“Tốt.”

“Không cho phép gọi em là nữ nhân!”

” Tại sao?”

“… Không dễ nghe.”

Đại Thần hài hước: “Nhưng sự thật không phải vậy sao?”

“…”

“Nhớ không lầm, Nương Tử em hình như đã sớm biến đổi, bây giờ —— chính là một danh phù kỳ thực nữ nhân rồi.”  (ý là tên gọi đúng vs người thật ý =)) )

“… …”

“Chẳng lẽ em không nhớ? Anh cũng không ngần ngại giúp em nhớ lại.”

“… Được rồi là nữ nhân.”

“Không ngần ngại rồi?”

“Không ngần ngại .”

“Tại sao vậy chứ?”

Tô Diêu lần đầu phát hiện Đại Thần cũng rất ồn ào và… hạ lưu, cho nên nghiến răng nghiến lợi nói :

“Bởi vì mới một giây trước em phát hiện xưng hô thế này thật là quá TMD (con mẹ nó) có vấn đề !”

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Làm yêu nữ gặp phải đại thần – Chương 32.1”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.