Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải đại thần – chương 33

Chương 33 lên sàn nào..chúng ta còn 18 chương nữa là kết thúc bộ này 😡 :x..cố lên nào!!!

Hôm nay post yêu nữ và ngốc nghếch nữ nhân chương 1…để mọi người đợi lâu rồi (^o^).

Chương thứ 33:  Ngụy “Ngũ Nhân Bang “.

Ngày thứ tư sau khi Đại Thần đi.

Tô Diêu mở nhân vật Yêu Nữ đang chán ngán hết sức đứng ở Mai Lĩnh, để nhân vật ngồi xuống hồi phục huyết khí, sau đó mở ra văn bản ra tiếp tục viết bản thảo mà Phương tỷ đang giục nộp.

Bên gõ chữ, bên dùng ánh mắt liếc di động đang đặt cạnh máy tính——  đáng tiếc, cái máy nhỏ nhỏ kia không có tín hiệu gì cả.

Nhìn lại thời gian trên màn hình máy tính, 3: 00 chiều, Tô Diêu bắt đầu nhanh chóng tính toán giờ giấc bên Mỹ lúc này…

Lúc sau giật mình tỉnh ra nhìn lại mình đang làm cái gì, mới phát hiện hết thảy đều liên quan đến người đi công tác bên Mỹ kia. Nhìn lại văn bản mình lúc vô ý thức viết ra —— đâu đó vẫn là mưu kế kín đáo của nữ chính, hoàn toàn trở thành tư niệm oán hận khủng khiếp của nam chính.

Không có sự lựa chọn nào khác, đành một lần nữa nhấn Delete —— nửa buổi chiều vô ích rồi .

Mở trò chơi lên, vừa lúc nhìn thấy tin nhắn Hoãn Hoãn Nhi Hành gửi tới hiện lên, mở ra:

【 Đến săn mã tặc. 】

Dù sao cũng không có tinh thần viết lách, Tô Diêu đóng văn bản lại, phóng to cửa sổ trò chơi nhận lời mời tổ đội của Hoãn Hoãn Nhi Hành: “Đi đâu?”

“Quỳnh Châu, đến đây.”

Đội Ngũ vẫn là đội hình trước sau như một—— Yêu Nữ, Hoãn Hoãn Nhi Hành, Hoàn Mỹ, Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm ——

Chỉ thiếu Hách Liên.

Soát mã tặc trừ xác suất rơi ra kỹ năng trân thú cao cấp, còn được không ít kinh nghiệm. Cho nên Tô Diêu đem Nguyệt Nguyệt đang cần mẫn đào thuốc theo lời sư phụ, cho vào Đội Ngũ.

Nguyệt Nguyệt mới vừa vào đội, Hoãn Hoãn Nhi Hành, Yêu Say Đắm cùng Hoàn Mỹ lập tức lên tiếng: “Tiểu nha đầu, ngươi bỏ qua lời sư phụ đi, chúng ta đều ở đây, không cần nhất nhất chào hỏi .”

Nguyệt Nguyệt đang muốn mở miệng không biết làm sao—— nàng chỉ muốn báo cáo với sư phụ một chút kỹ năng thuần thục thôi.

Yêu Nữ buồn cười vừa đánh mã tặc vừa mở miệng hỏi: “Nha đầu, hái thuốc cấp bao nhiêu?”

Ah ah, sư phụ đang hỏi nàng !

Nguyệt Nguyệt vui vẻ nói: “Cấp 7!”

Yêu Nữ gật đầu: “Không tệ, tiếp tục cố gắng, nhanh chóng thăng lên cấp 10!”

Nguyệt Nguyệt kiên định: “Sư phụ, em nhất định cố gắng thăng cấp, sau đó làm thuốc cho chị!”

Từ lần Bang chiến được Yêu Nữ dùng hành động chứng minh tác dụng của cao cấp dược liệu, lại “không may” biết sư phụ đang thiếu hụt dược cao cấp, Nguyệt Nguyệt ngày đêm ở  ngoài luyện thành thục kỹ năng đào thuốc. Đào nửa tháng, cuối cùng đào lên cấp 7.

Nghe được lời của Nguyệt Nguyệt, Hoãn Hoãn Nhi Hành cùng Hoàn Mỹ nhất trí khinh bỉ nhìn Yêu Nữ: thật không nhân tính, ngay cả đồ đệ cũng hoàn toàn bị lợi dụng.

Yêu Say Đắm còn lại thở dài nói: “Thật là một đồ đệ tốt a.”

Nguyệt Nguyệt cười hắc hắc, nghĩ đến vấn đề sắp gặp phải vừa xị mặt: “Nhưng thật là khó a, sư phụ rất đúng, trò chơi này một đại biến thái, khống chế sức sống cùng tinh lực —— em bây giờ cũng chưa có tinh lực, aiz.”

Hoàn Mỹ nói: “Dễ thôi, em mở nhân vật ra đánh quái, treo máy đều được, sau nửa ngày sẽ khôi phục đầy đủ.”

Yêu Nữ cũng đồng ý, nhưng ngay sau đó nghĩ đến Nguyệt Nguyệt đang là học sinh lại nói: “Nếu em ban ngày phải đi học, vậy thì buổi tối đem nhân vật ra ngoài câu cá —— cũng có thể đồng thời tăng độ thuần thục câu cá, đồ đệ a, câu cá lên tới cấp 7, có thể câu sợi tơ cấp 3, đây chính là thứ tốt a, nhìn thấy bộ thời trang 【 Tiên Lữ Tình Duyên 】đắt tiền nhất cửa hàng nguyên bảo không? Mua mất 300 nhân dân tệ, nhưng chỉ cần em câu đầy đủ sợi tơ, là có thể tự làm một bộ.”

Nguyệt Nguyệt ánh mắt sáng lên: “Có thật không?”

Mắt thấy Nguyệt Nguyệt bị Yêu Nữ lừa gạt đi luyện tập câu cá, Hoãn Hoãn Nhi Hành cùng Hoàn Mỹ một lần nữa hướng mỗ Yêu quăng ánh mắt khinh bỉ.

Nhưng Yêu Nữ với có bao giờ quan tâm?

“Dĩ nhiên, dĩ nhiên, sư phụ đã lừa gạt em bao giờ chưa?”

“Tốt lắm ” Nguyệt Nguyệt vui vẻ được một lúc lại ỉu xìu nói, “Nhưng sư phụ, không được rồi, ở trường 11 giờ là ngắt mạng, ôi chao.”

Yêu Nữ nhất thời còn tức giận hơn Nguyệt Nguyệt: “Trường học kiểu gì vậy? Đồ đệ sao em lại  chọn trường học dở tệ như vậy! Mười một giờ đã không cho học sinh dùng internet ? Bọn họ thu nhiều tiền như vậy sao còn hạn chế nhân quyền? ? ! !”

Hoãn Hoãn Nhi Hành: …

Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm: …

Hoàn Mỹ: …

Nhìn Nguyệt Nguyệt bộ dạng như đưa đám, Yêu Nữ chớp mắt một cái, cười nói: “Được rồi, đồ đệ ngoan, không có chuyện gì, vi sư nghĩ cho em một biện pháp tốt.”

“A?”

Yêu Nữ cười híp mắt nhìn Hoãn Hoãn Nhi Hành nói: ” Sau này lúc em rời mạng, em sẽ đưa cho “tiền bối qua đường” để hắn giúp em treo máy hồi phục tinh lực sống.”

Đang đang chuyên tâm đánh mã tặc, Hoãn Hoãn Nhi Hành nhìn thấy một câu nói như vậy liền lảo đảo một cái.

Nguyệt Nguyệt chớp mắt: “Như vậy có được không?”

Không đợi Hoãn Hoãn Nhi Hành hoàn hồn, Yêu Nữ lập tức trả lời thay: “Làm sao không thể, hắn có bị hạn chế lên mạng đâu.”

Nguyệt Nguyệt hướng ánh mắt về Từ Hoãn ——không dám nói gì.

Hoãn Hoãn Nhi Hành cơ hồ trong nháy mắt gật đầu: “Không thành vấn đề, không thành vấn đề, anh giúp em treo máy.”

Nguyệt Nguyệt lập tức cười sáng lạng: “Cảm ơn tiền bối.”

Hoãn Hoãn Nhi Hành ra vẻ bộ dạng một tiền bối mỉm cười không nói. Hiền lành nhìn Nguyệt Nguyệt.

Nguyệt Nguyệt vui vẻ chạy đi: “Sư phụ, bên kia còn có hai con mã tặc, em đi dụ chúng lại.”

“Tốt, cẩn thận một chút.”

“Dạ.”

Tiểu nha đầu sôi nổi rời đi , Hoãn Hoãn Nhi Hành không muốn Nguyệt Nguyệt thấy nội dung cuộc nói chuyện phía dưới, lập tức chuyển từ kênh Đội Ngũ sang kênh Phụ Cận ——

【 Phụ Cận 】【 Hoãn Hoãn Nhi Hành 】: Này! Tại sao lại muốn ta giúp đồ đệ ngươi treo máy?

Đồ đệ của hắn còn không được đãi ngộ tốt như vậy!

【 Phụ Cận 】【 Yêu Nữ Họ Triệu 】: Nói nhảm, không phải đã nói rồi sao, trường Nguyệt Nguyệt không cho dùng interner, ngươi cũng phải lo chuyện hậu quả.

【 Phụ Cận 】【 Hoãn Hoãn Nhi Hành 】: … Vậy ngươi đau lòng cho đồ đệ của mình như vậy, sao không treo máy cho nàng? Ngươi cũng không bị ngắt internet a!

Xuất ra một sát chiêu cuối cùng làm mã tặc ngã xuống đất.

【 Phụ Cận 】【 Yêu Nữ Họ Triệu 】: Không được, giá điện quá đắt! (ệch, thế mà bắt ng ta treo)

【 Phụ Cận 】【 Hoãn Hoãn Nhi Hành 】: …

Yêu Say Đắm cùng Hoàn Mỹ cũng dùng ánh mắt đồng tình nhìn Hoãn Hoãn Nhi Hành: Ngươi thật đáng thương.

Hoãn Hoãn Nhi Hành vừa muốn mắng,lại nhìn Nguyệt Nguyệt đang kéo hai mã tặc chạy về, không thể làm gì khác hơn là đem lời nói từ khóe miệng nuốt trở lại, đồng thời hướng về phía Yêu Nữ đang đắc ý trợn trừng mắt!

Tiếp tục đánh mã tặc ——

【 Đội Ngũ 】【 Yêu Nữ Họ Triệu 】: Đồ đệ a, cống hiến Bang phái của em vì sao bị mất?

【 Đội Ngũ 】【 Nguyệt Nguyệt 】: Dạ, hôm nay mới vừa thăng cấp 7 hái thuốc, cống hiến Bang phái cũng không đủ  —— sư phụ yên tâm, ngày mai em bắt đầu phải đi làm nhiệm vụ bang phái tăng cống hiến Bang. (vẻ mặt kiên định)

Yêu Nữ làm ra vẻ mặt bí hiểm.

【 Đội Ngũ 】【 Yêu Nữ Họ Triệu 】: Đồ đệ a, em biết Phó bang chủ Độc Cô Cửu Tiện cùng Công vụ Phi Thành Vật Nhiễu cống hiến Bang phái của bọn hắn được bao nhiêu không?

Nguyệt Nguyệt lập tức mở tài liệu bang phái, Độc Cô Cửu Tiện: 4239 cùng Phi Thành Vật Nhiễu: 3650 liền cảm thán: “Oa! Rất nhiều a!”

【 Đội Ngũ 】【 Yêu Nữ Họ Triệu 】: ( gật đầu ) vậy em biết bọn họ dùng gì để cống hiến không?

Nguyệt Nguyệt mờ mịt lắc đầu.

Hoãn Hoãn Nhi Hành và ba người lập tức có một dự cảm xấu, quả nhiên ——

【 Đội Ngũ 】【 Yêu Nữ Họ Triệu 】: Chính là thăng cấp kỹ năng sinh hoạt của em đó!

【 Đội Ngũ 】【 Hoãn Hoãn Nhi Hành 】: …

【 Đội Ngũ 】【 Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm 】: …

【 Đội Ngũ 】【Hoàn Mỹ 】: …

【 Đội Ngũ 】【 Nguyệt Nguyệt 】: … A?

Yêu Nữ vỗ vỗ vai Nguyệt Nguyệt : “Không cần hoài nghi, đây là thật ! Chỉ cần muốn cống hiến, cứ nói với bọn họ là được.”

Hoãn Hoãn Nhi Hành rốt cục mở miệng: “Ngươi cũng không hỏi qua mấy người Độc Cô.”

Nguyệt Nguyệt cũng có chột dạ gật đầu: ” Đúng vậy a, sư phụ —— em sẽ rất ngại a.”

Yêu Nữ vẻ mặt chánh khí: “Thân là người cùng Bang, không thể giúp đỡ cho nhau, vậy mà gọi là bạn sao?”

Mới vừa cảm thấy sư phụ có chút áp bá, Nguyệt Nguyệt nghĩ đến sư phụ cũng là vì mình, không khỏi cảm động, cho nên quyết tâm nhất định phải hãy mau thăng cấp thật cao để chế tạo thuốc cao cấp hiếu kính sư phụ, sau đó phải đi cống hiến bang phái trả lại cho Độc Cô Cửu Tiện cùng Phi Thành Vật Nhiễu.

Còn lại ba người kia với  Yêu Nữ đã không phải là khinh bỉ, mà là sùng bái ——

Ngươi còn có thể tiếp tục vô sỉ nữa không? !

Có thể!

Yêu Nữ vẻ mặt bình tĩnh biểu đạt tư tưởng của mình.

【 Ảo Ảnh 】.

Độc Cô Cửu Tiện mới vừa chạy xong thương nhân, chờ nộp ngân phiếu cùng Phi Thành Vật Nhiễu  cũng đang muốn bắt đầu chạy thương nhân, cùng nhau đứng ở trước tổng quản bang phái kim khố nhất thời rùng mình một cái.

**

Đoàn người săn mã tặc từ Quỳnh Châu đến Nam Hải, rồi đến Trường Bạch Sơn, Hoàng Long phủ, Võ Di, Đôn Hoàng ——đến nhạn nam, cũng không có chút thu hoạch nào.

Cho nên cũng không thể tích cực xem xét kênh thế giới tin tức mã tặc vừa ra khỏi nơi nào, mà là chuyển hướng chủ yếu nói chuyện phiếm pha trò.

【 Đội Ngũ 】【 Hoãn Hoãn Nhi Hành 】: Ta nói, hai người các ngươi, từ lúc Hách Liên đi làm sao rất ít đánh nhau vậy? Trước kia không phải một ngày mười trận sao?

【 Đội Ngũ 】【 Yêu Nữ Họ Triệu 】: Ngươi ngu à, ta đổi trang bị còn đánh thế nào? Ta cũng không muốn bị nói là lấy mạnh hiếp yếu.

Hoàn Mỹ không cam lòng yếu thế nói: “Hách Liên đi rồi còn đánh cái rắm gì ! Ngươi nghĩ là ta sợ ngươi toàn thân trang bị cấp 6 nên không đánh lại chắc ?”

【 Đội Ngũ 】【 Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm 】: Cũng đúng vậy , người xem kịch đi mất rồi, còn đánh cho ai nhìn?

Nguyệt Nguyệt rất chân thành quay đầu nhìn Hoãn Hoãn Nhi Hành: “Tiền bối, anh đang khích bác ly gián sao?”

Hoãn Hoãn Nhi Hành trong bụng thở dài nói, hài tử, lúc nên ngây thơ sao không ngây thơ cho rồi?

Đang săn ,một nhóm người tên đỏ thẫm cách đó không xa chạy tới dừng bên cạnh đám người Yêu Nữ. Nhìn sang, dẫn đầu nhóm người chính là một trong những kẻ thù số một của Yêu Nữ,【 Thái tử gia 】.

Thoạt nhìn cũng là Đội Ngũ đang săn mã tặc, nhưng là đối phương rõ ràng hình thức Đội Ngũ mở —— trừ người trong đội, công kích tất cả người chơi khác.

Mã tặc đã bị đám người Yêu Nữ đánh đỏ ( lời thuyết minh: đối với  quái vật không tự động công kích,máu của quái vật ở trên tên gọi, không bị công kích tên là màu xanh biếc, người chơi công kích thì tên thành màu đỏ, nên quái vật cũng sẽ tấn công người chơi), cùng tấn công mục tiêu của  Đội Ngũ Yêu Nữ, song, nhóm người Thái tử gia cũng không có rời đi. Mà là xuống ngựa.

Hoãn Hoãn Nhi Hành nói: “Kẻ đến không thân thiện gì nha.”

Quả nhiên, trong chốc lát, đối phương bắt đầu công kích —— chỉ có điều mục tiêu công kích chủ yếu đều là Yêu Nữ.

Cùng lúc nhóm người lao về phía Yêu Nữ, ba người Hoãn Hoãn Nhi Hành, Yêu Say Đắm cùng Hoàn Mỹ cũng lập tức đánh trả. Nguyệt Nguyệt thân là Nga Mi tự nhiên lãnh trách nhiệm thêm máu.

Lúc đang khí thế hừng hực, bỗng nhiên bên cạnh bay tới một đạo tử quang.

Đó là một kỹ năng hạn chế phạm vi củaTiêu Dao, trong nháy mắt đem Nga Mi trong Đội Ngũ Thái tử gia vững vàng nằm trên mặt đất.

Mọi người còn không biết công kích từ đâu đánh ra, chỉ nghe thấy một âm thanh rõ ràng nghiêm trang, nhưng cũng làm cho người ta cảm giác không được đứng đắn nói:

“Mẹ kiếp , một Nga Mi muốn thêm máu là thêm máu sao, ngươi xuất chiêu Nguyệt Lạc cái rắm, ngươi đánh thì hay rồi, lại còn đánh cả lên lão tử! Ngươi đang khoe khoang có thể công kích diện rộng à?”

**Chap này edit xong ta chưa đọc lại post luôn..mọi người đọc xem có sạn thì báo ta nhé (ToT)

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – Chương 1

Chương 1

            Tháng bảy, mặt trời gay gắt như lửa.

            Anh hùng các nơi đổ xô về Phong Vân Bảo tham gia đại hội võ lâm uy danh khắp chốn. Đại khái là vài năm gần đây trên giang hồ thật quá hỗn loạn, chỉ trong thời gian ngắn, các bang phái mới lớn nhỏ tốt xấu nhiều như măng mọc sau mưa. Vì thế xóa bỏ thế lực xấu trong giang hồ chính là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của đạo hội võ lâm lần này.

            Vì có quá nhiều bang phái vô danh tham gia, nên chỉ cần khiếng được phiên kỳ của gia môn đến là được, không cần xét có anh hùng thiếp hay không. Cứ như vậy, sơn dã thành trấn đâu đâu cũng thấy những phiên kỳ đầy màu sắc.

            Có thể nói, du lịch thúc đẩy kinh tế là hoàn toàn chính xác.

            Đại hội võ lâm một năm tổ chức một lần, năm nay Phong Vân Bảo may mắn được chọn làm nơi tổ chức, các cửa hàng xung quanh cũng được thơm lây không ít. Mọi nhà trọ trong trấn Việt Vân đều chật kín khách, ngay cả quán trà nhỏ dưới chân núi kinh doanh cũng tốt hơn rất nhiều. Mua một đồng bạc trà thu được một lượng bạc, lời to rồi ! Đừng nói năm nay có tiền lấy vợ, kể cả tiền để lấy thêm bà hai cũng có thừa, ha ha!

            “ Tiểu nhị, mang trà đến đây !”, ai, khát chết đi được.

Đàm tiểu hâm dựa phiên kỳ vào cạnh ,nằm bò ra bàn. Một lúc lâu sau không thấy ai lên tiếng, Đàm Tiểu Hâm mệt mỏi quét mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy tiểu nhị đang đứng cạnh ấm trà lớn si ngốc cười. Đàm Tiểu Hâm nổi giận đùng đùng, hướng về phía tiểu nhị quát lớn :

            “ Có người hay không đây!”

Âm thanh lớn kéo tiểu nhị từ mộng đẹp trở về, “ Có, có, có.”

Tiểu nhị hốt hoảng liền vội vã mang ấm trà đến, ai ngờ bị vấp vào cán phiên kỳ mà Đàm Tiểu Hâm đặt cạnh bàn làm nước nóng trong ấm tràn ra,toàn bộ đổ vào chân Đàm Tiểu Hâm.

            “A, bỏng chết ta rồi ! Ngươi chán sống rồi có phải không ?” Đàm Tiểu Hâm không nhịn được đau, không ngừng ôm chân nhảy.

            “A, khách quan, xin…xin…xin lỗi, tôi không cố ý, ngài không sao chứ ?” Tiểu nhị thấy gây ra họa, đặt ấm trà xuống, lấy khăn giúp Đàm Tiểu Hâm lau khô giày.

            “Đi ra, đau quá, ngươi cố ý phải không?” Càng lau càng đau, tên này đúng là đồ ngốc mà, Đàm Tiểu Hâm trong lòng thầm than hôm nay đúng là xui xẻo mà.

            Trong lòng đang suy nghĩ, chân vẫn đang nhảy lò cò, “ Ôi!” Đàm Tiểu Hâm ngã lăn ra đất. Hôm nay nhất định là ra khỏi nhà quên không thắp hương, thế nên mới xui xẻo như vậy.

“Ngươi không sao chứ ?” Một vị khách bên cạnh có lòng tốt đỡ nàng dậy, còn tiểu nhị lại sợ đến mức thiếu chút nữa dập đầu tạ tội.

            “Được rồi, được rồi.” Đàm Tiểu Hâm xưa nay là người mềm nắn rắn buông, thấy người ta đã tạ tội rồi, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng thôi. Nói ra thì, hắn cũng là người hiệp nghĩa. Quay sang cảm ơn người tốt vừa đỡ nàng dậy, đó là một chàng trai mười bảy, mười tám tuổi, mi thanh mục tú, môi hồng răng trắng (~> sao ta thấy giống như đang tả nữ vậy nhỉ??)

            Bị một người xa lạ nhìn chằm chằm, người kia thấy không được tự nhiên, chỉ hừ nhẹ một tiếng để nhắc nhở Đàm Tiểu Hâm.

            “Ah, vừa rồi đa tạ lão huynh !” Đàm Tiểu Hâm tiện bê ấm trà trên bàn đổ vào miệng.

            “Không cần cảm tạ, việc nhỏ không đáng nhắc đến.” Trong ánh mắt người nọ lộ rõ vẻ miễn cưỡng.

            “Có khí phách, tốt lắm ! Dựa vào câu nói vừa rồi của ngươi, về sau có ai ức hiếp ngươi, ngươi cứ việc nói tên của ta, ta sẽ bảo vệ ngươi.” Đàm Tiểu Hâm đã quên vết thương của mình, kích động đạp mạnh một cái, một cơn đau khủng khiếp truyền đến, đau đến mức nàng chịu không được toát mồ hôi lạnh. Tiểu nhị thấy thế, co đầu rụt cổ trốn ra đằng sau rửa bát.

            “Không sao chứ ?” Người nọ ân cần hỏi, vừa xem lại vết thương của nàng, chỉ thấy cổ chân trái đã sưng to, nhìn giống một cái bánh bao nhỏ.

            “Ngươi ở nhà trọ nào? Ta đưa ngươi về.”

            “Làm gì có nhà nào, ta vừa mới đến, vốn tính đêm nay ngủ ngoài trời, có thể tiết kiệm một chút tiền phí trọ, tiểu huynh đệ, ngươi không biết bây giờ kiếm tiền rất khó khăn sao. Bây giờ thì hay rồi, chân sưng lên như thế này, Phong Vân Bảo lại dốc, ta đành chậm rì rì mà lên đó, nhiều lắm là được làm khách mời ở đấy, còn làm được cái khỉ gì nữa!”

Cũng đừng nghĩ đến việc mở rộng danh tiếng môn phái, thu nhận đồ đệ. Thật đúng là vận đen đầy đầu mà.

            “Nếu không chê, tiểu đệ nguyện ý cùng ngươi đến đó.”

            “Ta cầu còn không được. Vậy bây giờ chúng ta khởi hành thôi.”, trời đúng là không tuyệt đường của ai, , chỉ sợ lại có chuyện ngoài ý muốn.

Chàng trai lập tức đứng dậy giúp Đàm Tiểu Hâm ra khỏi trà quán.

            “Oa, ngươi thật là khỏe.” Đàm Tiểu Hâm cả người như đã cách xa mặt đất, mà người kia tựa hồ không mất chút sức lực nào.

            “Này, xưng hô như thế nào vậy?” Cũng không thể cứ kêu lão huynh tiểu huynh mãi được.

            “ Mộ Vân Phi.” , nghe thấy ba chữ đó, trong trà quán truyền ra vài tiếng thì thầm.

            “A, thì ra là Phong Vân Bảo Tam thiếu gia. Nghe nói đó là một người tàn bạo, xem ra nhìn giống một kẻ ăn bám….”

Mộ Vân Phi ném một ánh mắt giết người về nơi phát ra tiếng nói, người ngồi đó sợ hãi cuống quýt nấp xuống dưới gầm bàn.

            “A, Mộ Vân Phi à, chưa từng nghe qua, có điều không sao, ngươi biết ta là ai không?” Đàm Tiểu Hâm cẩn thận lên ngựa nhưng cũng không quên báo danh.

            “Ta chính là thiên hạ siêu cấp vô địch tiếu ngạo giang hồ, chiến thắng tất cả vĩnh viễn không thất bại,  độc nhất vô nhị Tiểu Kim Môn môn chủ.”  (~> tự sướng dạng khủng)

 Nói xong, Đàm Tiểu Hâm hớp một ngụm khí lớn, thiếu chút nữa thì ợ hơi. Còn chưa nghe qua có ai vì báo danh mà ợ hơi cả. Đợi Đàm Tiểu Hâm vòng vo báo xong gia môn, những vị khách khác đã lăn ra cười, Đàm Tiểu Hâm không cho là đúng, thầm nghĩ :

 “Hừ, chờ lần này ta vang danh, các ngươi muốn đến xách giày cho ta, ta còn phải xem xét, một đám người không biết nên gọi là gì, ếch ngồi đáy giếng.”

            “Ta nên xưng hô với ngươi như thế nào đây ?” Mộ Vân Phi đối với ‘cậu nhóc’ này cảm thấy không tệ, thậm chí lúc nào cũng muốn cười, chuyện này với việc hắn ngày thường nghiêm túc đúng là khác nhau.

            “Đương nhiên gọi ta là Thiên…không cần gọi đầy đủ, ta tên Đàm Tiểu Hâm, giang hồ gọi là…hắc,” Đàm Tiểu Hâm thè lười làm mặt xấu, “ cũng là Đàm Tiểu Hâm, hắc hắc.”

Hai người sắp xếp xong xuôi, vì Mộ Vân Phi thay Đàm Tiểu Hâm cầm phiên kỳ, hai người cưỡi chung một con ngựa, rời đi.

  • phiên kỳ: cờ tượng trưng cho môn phái, có cán to và dài.