Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải đại thần – chương 34

Quyết định edit nhanh, post nhanh cho hết bộ này để ta làm bộ võng du – công sở mới kiếm được hôm nay 🙂 Các nàng ơi xé tem nhanh nào 😡

Chương thứ 34 : Sự xuất hiện chói sáng của Tiểu Thảo

“Mẹ kiếp , một Nga Mi muốn thêm máu là thêm máu sao, ngươi xuất chiêu Nguyệt Lạc cái rắm, ngươi đánh thì hay rồi, lại còn đánh cả lên lão tử! Ngươi đang khoe khoang có thể công kích diện rộng à?”

Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy bên cạnh một thân thời trang nam Tiêu Dao cao cấp vẻ mặt trấn tĩnh đang mắng mỏ. Vẻ mặt kia nhìn thế nào cũng không hợp với những lời kia.

Thừa dịp mọi người có chút mất tập trung, Hoãn Hoãn Nhi Hành lập tức dùng Lăng Ba Vi Bộ ẩn thân đến Đội Ngũ kẻ thù, nhanh nhẹn triển khai Bát Trận Đồ, lúc Cao Sơn Lưu Thủy phát nổ, bên cạnh cũng đồng thời nổ tung một sắc tím.

Quay đầu, đã nhìn thấy Hoàn Mỹ cầm cây quạt nhìn mình.

Hoãn Hoãn Nhi Hành cười nói: “Ăn ý a, mỹ nữ.”

Hoàn Mỹ không để ý đến hắn.

Hai phía trạng thái tấn công làm cho đoàn người Thái Tử Gia chỉ có thể bị vây đánh, không thể thay đổi trạng thái, đứng ở xa hơn một chút, Yêu Say Đắm Đại Thần xuất chiêu làm đối phương bay ra ngoài, người bị đánh ngã xuống đất.

Năm giây sau, Yêu Nữ nhìn thây phơi đầy đất hài lòng vỗ tay: “Đã xong, kết thúc công việc!”

Sau đó nhìn nam Tiêu Dao ở bên, vừa muốn lời nói đa tạ. Chỉ nghe thấy Tiêu Dao khó tính kia vẫn mắng:

“Lão Tử mới rời Bang đã bị ngươi làm mù , làm hại ta thiếu chút nữa mắt mù rơi xuống sông.”

Mấy người Yêu Nữ nhất thời không nói được lời nào.

Chốc lát, vẫn là Yêu Nữ lên tiếng nói: “Cùng đánh mã tặc thôi.” Sau đó đưa ra lời mời tổ đội.

【 Thảo Trĩ Kinh 】 gia nhập vào Đội Ngũ.

Nói đồng chí Thảo Trĩ Kinh mới vừa vào Đội Ngũ đã nháo mọi người một phen:

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Ta cảm thấy ta hôm nay sẽ cướp được Bào Hao.

Yêu Nữ nhìn hắn một cái, gật đầu nói: Dạ, ta cũng cảm thấy như vậy, ngươi rất tự tin…

Vừa dứt lời, chỉ thấy kênh Hệ Thống nhảy lên một tin tức mới  ——

【 Hệ Thống 】【 Thảo Trĩ Kinh 】 đang cùng Đoạt Bảo Mã Tặc đánh nhau kịch liệt tại Nhạn Nam, Đoạt Bảo Mã Tặc không địch lại, từ trong lòng ngực móc ra một quyển sách làm ám khí ném tới  【 Thảo Trĩ Kinh 】 đang chạy trối chết, 【 Thảo Trĩ Kinh 】 nhặt lên nhìn, hẳn là một quyển 【 Sách kỹ năng Bào Hao 】

【 Đội Ngũ 】【 Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm 】: …

【 Đội Ngũ 】【Hoàn Mỹ 】: …

【 Đội Ngũ 】【 Hoãn Hoãn Nhi Hành 】: … Các anh em, vận may thật không tệ a!

【 Đội Ngũ 】【 Nguyệt Nguyệt 】: Quá thần kỳ.

【 Đội Ngũ 】【 Yêu Nữ Họ Triệu 】: -0- ! ! ! ! ! ! ! ! ! !

Ngược lại đồng chí Thảo Trĩ Kinh vẫn tương đối bình tĩnh, nhìn sách kỹ năng trong tay, khoan thai nhét vào trong bọc. Sau đó ngẩng đầu nói một câu: “Mẹ kiếp!”

Mọi người nhăn nhó.

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Ta quên mất ta còn đang chạy thương nhân !

【 Đội Ngũ 】: …

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Mẹ kiếp , cũng là cái tên Nga Mi kia không tốt, Lão Tử vừa ra khỏi Bang phái đã làm ta mù , ta chụp lại cảnh này để xem náo nhiệt, cũng quên luôn chuyện này đi.

【 Đội Ngũ 】: – –

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Sau đó Yêu Nữ muốn mời ta cướp mã tặc… Không được, ta phải đi chạy thương nhân , các ngươi cướp đi.

【 Đội Ngũ 】: =.= |||

Chỉ thấy Thảo Trĩ Kinh đồng chí vừa rời đội vừa hùng hùng hổ hổ tiêu sái đi xa:

“Bà nó chứ, vì quyển sách này, làm ta trễ mất giờ chạy thương nhân! Lần này lại phải chờ đợt sau ra! Mẹ kiếp!”

Mọi người thấy đồng chí Tiểu Thảo dần dần đi xa, bóng lưng xanh biếc, cảm giác trong lòng không biết dùng ngôn ngữ gì để biểu đạt.

Một lát sau, mọi người nhìn nhau, Yêu Nữ nói: “Hắn có biết quyển sách kia trị giá bằng cả một ngày hắn chạy thương nhân hay không, lại còn phải chạy được đủ phiếu, bằng tiền chạy gần hai tháng liền?”

Mọi người im lặng.

Chẳng qua là mỗ yêu lưu lại một di chứng.

Lúc đoàn người đang đứng trước mặt mã tặc, chỉ thấy Yêu Nữ ngẩng đầu nhìn mã tặc, cười vô cùng… ghê rợn ——

“Hắc hắc, đưa ta Bào Hao nào —— “

Khóe miệng bốn người cùng nhau co quắp.

Vừa cướp mã tặc nửa giờ, năm người lại một lần nữa thấy vị điên chạy thương nhân trong truyền kỳ.

Chỉ thấy Thảo Trĩ Kinh cùng một Thiên Sơn cùng nhau hiện lên bên cạnh đám người Yêu Nữ, sau đó lúc Thiên Sơn【 Bạch Câu Quá Khích 】kia tăng tốc độ——

Tiểu Thảo xuất chiêu 【 Hoa Địa Vi Lao 】, làm người kia cố định trên mặt đất! Sau đó dùng Lăng Ba Vi Bộ chạy đi, để lại Thiên Sơn kia chửi ầm lên tại chỗ.

Đám người Yêu Nữ im lặng: hắn chỉ biết một kỹ năng này thôi đúng không? ? ?

Nhưng Yêu Nữ lại rất hứng thú với người mỗi lần xuất hiện đều rất cổ quái này, cho nên lại một lần nữa muốn mời hắn vào đội.

Đồng chí Tiểu Thảo cũng rất sảng khoái đón nhận lời mời. Nói một câu: “Ta còn hai lần thương nhân!”

– –

Nguyệt Nguyệt không giải thích được hỏi: “Ngươi tại sao muốn vượt lên hắn ta?”

Đồng chí Thảo Trĩ Kinh nhàn nhã nói: “Tên kia cũng là người trong Bang của ta, cũng chạy thương nhân, hắn là Thiên Sơn, tốc độ nhanh. Hơn nữa còn biết dịch chuyển, nhìn thấy hắn chạy ở phía trước ta, ta thật tình không thấy thoải mái!”

【 Đội Ngũ 】: … – –

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Ha ha, bây giờ ta vượt lên đầu , thật sự sảng khoái!

【 Đội Ngũ 】: Người gì thế này!

Yêu Nữ cũng ha ha cười: “Tiểu Thảo, vào Bang chúng ta, ta thích ngươi!”

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Ngươi muốn bao nuôi ta?

囧!  (à cái này lúc đầu mình cũng k hiểu là gì, nhưng tra trên google thì đây là biểu tượng khuôn mặt một người đang nhăn nhó, mọi ng có thể copy paste lên google hình ảnh sẽ rõ ^o^ )

Yêu Nữ lộ ra một vẻ mặt cười xấu xa, nói: “Đúng vậy a, thấy thế nào?”

Hoãn Hoãn Nhi Hành nhỏ giọng nói với Yêu Nữ nói: Ngươi không sợ Đại Thần trở lại K ngươi?

Yêu Nữ gian trá nói: Chỉ cần hắn vào Bang, cái kiểu người mê chạy thương nhân cuồng nhiệt như thế, tài chính của bang phái giao cho một mình hắn cũng không tệ!

Hoãn Hoãn Nhi Hành hết chỗ nói rồi ——

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Không cần suy nghĩ , ta đáp ứng ngươi.

Trừ Yêu Nữ còn lại bốn người hoàn toàn bị sét đánh ——

Yêu Nữ còn chưa kịp đắc ý, đã nhìn thấy Tiểu Thảo nói:

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Có điều ngươi chờ ta chạy xong thương nhân rồi hãy nói.

Tốt rồi, Yêu Nữ cũng bị sét đánh.

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Đúng rồi, có sính lễ không?

Đội Ngũ: …

Cứ như vậy, từ nay về sau, trong sự nghiệp chơi game của Yêu Nữ  xuất hiện thêm một tên【 Thảo Trĩ Kinh 】, Yêu Nữ gọi hắn là 【 Tiểu Thảo 】.

Cái này, thêm vào Tiểu Thảo nửa đường xuất hiện giết người, “Lục nhân hành” đã thành lập.

Chẳng qua là không giống với lúc có Đại Thần——

Đại Thần ở đây, bản thân không nói lời nào, mà nghe mấy người Yêu Nữ đấu võ mồm .

Mà Tiểu Thảo ở đây, bình thường là để cho đám người Yêu Nữ không nói được lời nào——

【 Cảnh một 】

Tiểu Thảo: Ta muốn treo máy bán hàng, kết quả nửa giờ đồ đã được mua hết ! Mẹ kiếp, đang muốn tìm việc khác làm!

Nguyệt Nguyệt: Wow! Lợi hại vậy sao! Em bình thường bày hàng với giá rất thấp mà phải mất rất lâu mới có thể bán đi được.

Yêu Nữ: Ngươi bán cái gì? Thủy hóa sao? Hay là hàng lậu?

Tiểu Thảo: Ta đem hai mươi mấy viên lam tinh thạch bán với giá 2J hết sạch luôn! (2J = 2 vàng nhé)

Hoãn Hoãn Nhi Hành, Yêu Say Đắm, Hoàn Mỹ, Nguyệt Nguyệt: …

Yêu Nữ: Ta kháo! Ngươi là một tên ngốc! 2J ? 2J ? Ngươi không sợ bị sét đánh sao! Trừ đi tiền thuế, ngươi còn có thể kiếm được tiền sao? Sao không sớm cho ta đám thạch đó!

[lời giải thích của tác giả]: Trong server, số người luyện Nga Mi cùng Thiên Sơn chiếm đa số, cho nên lam tinh thạch tăng công kích băng cung không đủ cầu, giá thị trường thấp nhất 5J——

Yêu Nữ đấm ngực dậm chân. Phá sản rồi! Phá sản rồi!

Tiểu Thảo: Ta buổi sáng lúc logout còn chú ý thời gian đem Bát Kê rơi ra lúc đánh quái ra ăn ( quái ở phụ bản sẽ có tỷ lệ rơi một loại thức ăn bổ huyết, nhưng hồi huyết không nhiều lắm, người bình thường đánh ra đều ném đi).

Đội Ngũ: …

Yêu Nữ: … Vậy thì có quan hệ gì?

Tiểu Thảo: Có! Ta muốn chứng minh với ngươi, thật ra thì ta rất tiết kiệm !

Mọi người: 囧~~

【 Cảnh hai 】

Lục nhân bang đang ở tầng ba Tần Hoàng Địa cung đánh quái kiếm kinh nghiệm.

Đột nhiên Tiểu Thảo lên tiếng: “Các ngươi cứ đánh đi , ta đi Kính hồ giết mấy người rồi trở lại.”

Thân là cùng đội, dĩ nhiên là cùng vinh nhục, cho nên Yêu Nữ cũng ngừng tay: “Kẻ thù sao? Ta với ngươi cùng đi.”

Tiểu Thảo: Không cần. Mấy tên muốn hợp tác với ta thôi.

Yêu Nữ: ! ! ! ! ? ? ? ? ?

Tiểu Thảo: Bởi vì ta bán đồ quá rẻ, rất nhiều người cũng thêm ta vào danh sách bạn tốt, để khi nào có hàng lại bán cho bọn hắn, vừa rồi có mấy người nói vất vả lắm mới tìm được ta, kêu ta thêm bạn tốt bọn họ, nhưng danh sách bạn tốt cũng đầy rồi (vẻ mặt buồn rầu), cho nên bọn họ hẹn ta rai Kính hồ, mọi người cùng đánh một trận.

Yêu Nữ: …

Nguyệt Nguyệt: … Chỉ không thêm được bạn tốt thôi, không đến mức ấy chứ ?

Tiểu Thảo: Không phải là, như vậy bọn hắn sẽ có tên trong danh sách kẻ thù, sau này tìm nhau cũng dễ dàng.

Đội Ngũ: … T_T |||||

Yêu Nữ: Ta kháo! Như vậy cũng được sao? !

【 Cảnh ba 】

Vì thời tiết thay đổi nhanh mà cảm mạo, Yêu Nữ thống khổ truyền nước một ngày đi theo đội ngũ hưởng từng chút kinh nghiệm.

Yêu Nữ: Thật khổ sở, cũng treo hai ngày rồi, mũi vẫn không thở được.

Hoãn Hoãn Nhi Hành: Nhiều người lớn còn giống như đứa bé, không chăm sóc được cho mình.

Yêu Say Đắm: Đúng vậy, ra ngoài mặc nhiều quần áo, uống thuốc đúng giờ.

Nguyệt Nguyệt: Sư phụ bảo trọng thân thể a.

Hoàn Mỹ: Ngu ngốc, thời tiết này , chó cũng không bị cảm mạo ! Ngươi lại còn phải truyền nước.

Đội Ngũ: …

Không đợi Yêu Nữ phản bác, Tiểu Thảo nói: Ta hai ngày trước cũng phải đi truyền nước .

Yêu Nữ, kích động nói: Đồng minh a, ngươi cũng bị cảm?

Sau đó khiêu khích nhìn Hoàn Mỹ —— Ngươi thấy chưa? Vẫn còn có người giống ta !

Tiểu Thảo: Không phải, bởi vì ta ném vỏ chuối từ tầng dưới phòng học lên !

Đội Ngũ: @_@ này có quan hệ lô-gích sao?

Tiểu Thảo: Ta muốn nhìn xem có ai dẫm phải vỏ chuối mà ngã cầu thang không, kết quả chính mình ngã xuống! Cánh tay bị gãy, không thể làm gì khác đành phải đến bệnh viện truyền nước! Ta kháo! (ai bảo ông chơi ngu =)))

Mọi người: … – – Đáng đời!

【 Cảnh bốn 】

Tiểu Thảo: Tức chết ta!

Đội Ngũ: ? Tại sao?

Tiểu Thảo: Tối hôm qua ta cùng ba đi uống rượu mừng, ta uống nhiều quá tìm chỗ ngủ, kết quả lúc người ta lay ta dậy, ta đang nằm trên giường cô dâu chú rể!

Hoãn Hoãn Nhi Hành, Yêu Say Đắm, Hoàn Mỹ, Nguyệt Nguyệt: … – –

Yêu Nữ: … Vậy chú rể kia mới cần tức giận? !

Ngươi tức cái rắm a!

Tiểu Thảo: Sau đó say rượu lái motor về nhà, đụng phải cây !

Yêu Nữ: … A, báo ứng rất nhanh!

Tiểu Thảo tiếp tục: Bây giờ tay chân còn đang bị treo lên!

Yêu Nữ cười ha ha: Vậy sao còn không nghỉ ngơi ? !

Tiểu Thảo, kiên quyết nói: Không đi!

Yêu Nữ: Tại sao?

Tiểu Thảo, nghiến răng nghiến lợi: Buổi sáng em họ đến thăm ta, lấy cớ ta không cử động được mà chiếm máy tính của ta! Còn đem đồ ăn vặt mua cho ta ăn sạch!

Mọi người: – – Thì ra là vô sỉ do di truyền gia tộc!

Tiểu Thảo: Cho nên ta đuổi hắn ra! Ta muốn tự mình chơi!

Đội Ngũ: … Ngươi như vậy vẫn còn muốn chơi?

Tiểu Thảo, đắc ý nói: Ta còn một bàn tay vẫn sử dụng tốt!

Mọi người hoàn toàn hết chỗ nói rồi —— tinh thần không chịu gian khổ, đây cũng là một nhân tài a!

【 Cảnh năm 】

Hai ngày sau đồng chí Tiểu Thảo tông xe——

Tiểu Thảo: Mẹ kiếp, hôm nay theo ba đi ra ngoại thành hơn 200 dặm tham gia hôn lễ chị gái!

Yêu Nữ: … Ngươi như vậy ba ngươi còn dẫn ngươi đi ra ngoài, không sợ hành hạ ngươi thành tàn phế sao.

Tiểu Thảo: Mấu chốt là ta treo tay chân đi, kết quả bọn họ xem ta là một giáo dục điển hình —— ta kháo!

Yêu Nữ đám người: – – Đúng là rất điển hình!

【 Cảnh sáu 】

Sau khi đồng chí Tiểu Thảo có thể tự do hoạt động!

Tiểu Thảo: Ha ha! Lão Tử có thể tự do hoạt động! Mẹ kiếp, sau này không bao giờ … đi xe motor nữa !

Hoãn Hoãn Nhi Hành, Yêu Say Đắm, Hoàn Mỹ, Nguyệt Nguyệt, Yêu Nữ, cùng nhau nói: Chúc mừng!

Tiểu Thảo: Cho nên hôm nay để ăn mừng, ta lái xe đi ra ngoài hóng gió ! (cha này điếc không sợ súng =)) )

Mọi người: … – – vẫn muốn tìm chết!

Tiểu Thảo: Ta lái xe không có giấy phép!

Mọi người: 囧——

Yêu Nữ: Ngươi giỏi !

Tiểu Thảo: Sợ cái gì, cảnh sát nhiều nhất cũng chỉ bắt giam thôi!

Mọi người: Bây giờ trẻ con cũng kiêu ngạo như vậy sao? !

Tiểu Thảo: Chúng ta bên này lúc thi lấy hộ chiếu còn đâm chết giám khảo! Đấy không phải còn hơn ta N lần? !

Đội Ngũ mọi người: … Orz nhà ngươi ở đâu ?

Sau này các ngươi ở đó tuyệt đối đừng đi đường quốc lộ, cách xe bốn bánh thật xa! ! !

** chữ orz là hình 1 người đang gục mặt xuống đất đấy mà. Giống thế này nhé

    ~O (∩_∩ )O ~

  Mai lại up tiếp 35 nếu edit xong T.T

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 2

Chương 2

Thấy hai người đi xa, đám khách trong trà quán bắt đầu thảo luận ầm ầm.

            “Thì ra hắn chính là Tam thiếu gia Phong Vân Bảo đại danh đỉnh đỉnh Mộ Vân Phi. Đúng là tai nghe không bằng mắt thấy, ta còn tưởng là một ma vương giết người, hóa ra là một tiểu tử còn hơi sữa, ha ha ha.”

            “Nha đầu kia xem như số đào hoa, được Tam thiếu gia coi trọng.”

            “Ngươi có mắt không vậy, rõ rằng là một tên nhóc, lại bị ngươi nói là nha đầu.”

            “Đồ ngốc nhà ngươi, không phải nha đầu, ngươi cho là tiểu tử kia kéo nàng lên ngựa làm gì chứ?”

            “Ta ngu ngốc? Ngươi háo sắc! Cho dù là nha đầu, thì cũng là một nha đầu thô lỗ không chịu được, Mộ Vân Phi cũng không phải người bình thường, làm sao có thể coi trọng nàng ta? Không nhìn xa một chút, còn muốn học người ta đi làm loạn, ta thấy ngươi vẫn nên về làm ruộng đi.”

            “ Ngươi dám mắng ta !”

            “ Mắng ngươi thì sao !”

            “Ta đánh chết ngươi!”

            “Đánh thì đánh, ai sợ ai nào!”

Sau đó hai người lao vào đánh đến đỏ mặt không để người ngoài khuyên can, xô đẩy lẫn nhau.

Gã béo gạt ngang chân, lão gầy xoay người né, gã béo thu chân không kịp, đập tan cái bàn trong trà quán, chỉ nghe chủ quán kêu khổ một tiếng:

            “ Ôi, thế là mất luôn vợ bé rồi!”

Lão gầy nghiêng người tung ra một chiêu hắc hổ thâu tâm, ai ngờ, gã béo lại bị vướng vào chân ghế ngã chổng vó. Lão gầy ra tay quá mạnh, đánh gãy cả trụ chống trà quán, mắt thấy cả trà quán sắp đổ sập xuống, mọi người vội vàng chạy ra bên ngoài. Mà gầy béo hai tên cũng bò ra chạy đi mất từ bao giờ. Chỉ nghe thấy một tiếng “ rầm”, nóc quán vốn làm bằng cỏ tranh, không chịu được nhất kích liền đổ xuống. Chủ quán mặt như đưa đám, thật đúng là nước có thể giữ thuyền cũng có thể làm đắm thuyền, bây giờ thì hay rồi, vợ cả cũng không có luôn.

            Lại nói một lúc sau, Đàm Tiểu Hâm và Mộ Vân Phi đã đến Phong Vân Bảo. Nhìn thấy Tam thiếu gia trở về, A Cánh chạy đến dắt ngựa. Tam thiếu gia trước giờ chưa mang  người nào về, lần này lại đem theo một tiểu tử, nhìn qua chắc là một tiểu thiếu gia ngỗ nghịch. Thật sự kỳ quái, nhưng vì sợ tính cách của tam thiếu gia, hắn một câu cũng không dám nói.

“Vân Phi à, ngươi rất quen thuộc với nơi này thì phải, vậy ngươi phải chăm sóc ta thật tốt mới được.” – Đàm Tiểu Hâm giơ giơ cái chân bị thương lên.

“Được thôi, có điều ngươi phải đáp ứng ta ba điều kiện.” – Mộ Vân Phi cũng không hiểu bản thân hôm nay tại sao lại mang Đàm Tiểu Hâm về phủ. Trong phủ vốn không thể tùy tiện đưa người lạ vào, mặc dù đại ca không gây khó dễ cho hắn nhưng hắn cũng không có ý định tìm đến phiền phức.

“Được thôi, nói trước ra sau này sẽ không bị loạn, ta xin rửa tai lắng nghe.”

“Thứ nhất, không được chạy loạn trong phủ, thứ…”

“Dừng, dừng, dừng…” – không đợi Mộ Vân Phi nói xong, Đàm Tiểu Hâm vội vàng ngắt lời – “Ngươi lại đùa ta rồi, chân ta bị như thế này, còn đi lung tung đến đâu được.” – người cũng đã quen thuộc rồi, Đàm Tiểu Hâm cũng bộc lộ bản tính, một bộ dạng vô lại khó dạy.

Mộ Vân Phi trợn mắt. Sau khi cùng Linh Dục đại sư lên núi học võ từ nhỏ trở về, khuôn mặt dường như chưa bao giờ thể hiện thái độ gì, hôm nay đã phá lệ N lần rồi.

“Thứ hai, không được tùy tiện hỏi về những việc liên quan đến Phong Vân Bảo. Thứ ba, không được….”

Đàm Tiểu Hâm kiềm chế không được lâu, nhịn không được nói xen vào:

“ Không lẽ Phong Vân Bảo có bí mật gì không thể nói cho ai biết sao, nhưng mà…” – nhìn thấy ánh mắt muốn giết người của Mộ Vân Phi, Đàm Tiểu Hâm liền im lặng.

“Thứ ba, không được nói linh tinh, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”

Điều cuối cùng, Mộ Vân Phi nói rất nhanh, chỉ lo lại bị Đàm Tiểu Hâm ngắt lời.

“Yên tâm, không thành vấn đề. Ta sẽ tuân mệnh.”

Vì thế Mộ Vân Phi mới mang Đàm Tiểu Hâm đi vào nội đường, bất ngờ, Mộ Vân Phi đột nhiên dừng lại, làm hại Đàm Tiểu Hâm thiếu chút nữa va phải.

“Còn có một điều nữa.”

Không giải thích được, không phải chỉ có ba điều hay sao? Thật đúng là ! Chân đau quá!

“ Tuyệt đối không được đến hậu đường, nếu xảy ra chuyện gì, ngươi chết không ai dám đến nhặt xác!”

Nói xong, còn cẩn thận làm một cử chỉ nhắc nhở Đàm Tiểu Hâm.

“Không đi thì không đi, ta đối với mỹ nữ xinh đẹp không có hứng thú.” – hậu đường đơn giản chính là nữ tử, Đàm Tiểu Hâm chỉ thấy hứng thú với vàng bạc thôi.

“A, đầu ngươi bốc khói trắng kìa, ngươi đang vận công sao?” – thật thần kỳ, trên đầu Mộ Vân Phi bốc khói, không lẽ trong đầu hắn đang nấu bữa tối. Ách, Đàm Tiểu Hâm lắc đầu, thật không dám ăn. Mộ Vân Phi quay người, tiếp tục đi về phía trước, trong lòng nghĩ hôm nay hắn nhất định trúng tà, mới mang tiểu tử cổ cổ quái quái này về phủ, thật đúng là ông nói gà bà nói vịt, tức giận làm cho thất khiếu bốc khói.

“Aiz, aiz, đừng đi nhanh như vậy chứ, qủy hẹp hòi, cùng lắm thì ta đối với mỹ nữ của ngươi có hứng thú một chút là được rồi.” – thật là, đi nhanh như vậy, người ta lại không biết đường, chân lại đau. Có phải nam nhân không vậy?