Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 3

Nốt nào..hôm nay quá tải rồi….:(

Chương 3:

Đường đi thật là dài, cuối cùng đi đến một khu vườn rộng rãi.

Thật đẹp, giống như  một tiểu Giang Nam, ban công, đình các, toái ngọc liên trì, hành lang gấp khúc, giả sơn hoa viên, có thể nói là đẹp không sao tả xiết. so với màu xám lạnh lùng của tiền đường Phong Vân Bảo khác biệt một trời.

Cách đó không xa, có một ngôi nhà nhỏ với tường trắng gạch đỏ.

 

“Được rồi, ta sẽ ở lại đây!” –  Đàm Tiểu Hâm kìm lòng không được, vội vã nhảy lò cò qua, giống như có người ở sau đẩy vậy. Mộ Vân Phi giương mắt nhìn, nhịn không được phát ra tiếng cười.

 

“Cái gì, không được à?” – có cái gì buồn cười, kẻ có tiền làm sao lý giải được tâm tình người nghèo.

 

“Đương nhiên có thể, có điều ta sợ ngươi ở không quen.”

 

“Quen, quen, đương nhiên ở quen, chỉ cần ngươi đồng ý.” – nhìn Mộ Vân Phi còn run rẩy cười không ngừng, Đàm Tiểu Hâm sau này mới biết được nguyên nhân.

 

“Tam thiếu gia, đại thiếu gia có việc tìm ngài, mời ngài mau đi.” – một tiểu nha đầu thở hổn hển từ một hành lang khác chạy tới.

 

“Như vậy, ta phải lập tức đi, Tiểu Liên, vị công tử này sẽ ở trong phủ, ngươi chăm sóc hắn cho tốt. Dẫn hắn đến Nhàn Vân Cư đi.” – nói xong, không thu được nét cười trên mặt, bỏ đi.

Công tử? Đánh giá người trước mặt xinh đẹp hoạt bát, rõ ràng là một cô nương, tam thiếu gia làm trò quỷ gì vậy?

Đang lúc Tiểu Liên nghi hoặc khó hiểu, Mộ Vân Phi lại quay trở lại, đem một hộp nhỏ đưa cho Đàm Tiểu Hâm.

“Cái này rửa chân, sau nửa canh giờ, chân của ngươi sẽ mau lành.” – vừa dứt lời, như một cơn gió, người cũng không thấy đâu nữa.

Mộ Vân Phi là thiếu gia ở đây, lại là đại chủ nhân.

 

Khó trách Mộ Vân Phi cười không ngừng như vậy, hóa ra là nhà xí, tức chết được!

Nhưng mà ngay đến nhà xí cũng thơ tình họa ý như vậy, nơi đẹp nhất kia không biết sẽ như thế nào. Nhất định phải đến đó dạo chơi. Lúc này Đàm Tiểu Hâm đã bị cảnh trí trước mắt lu mờ lý trí, mang lời Mộ Vân Phi nói trả lại hết cho hắn.

Nhìn Tiểu Liên đem một bàn đầy mỹ vị đến, nước miếng Đàm Tiểu Hâm bắt đầu nhỏ giọt trên bàn. Mang đồ ăn lên xong, Tiểu Liên đứng sang một bên đợi Đàm Tiểu Hâm sai bảo. Đàm Tiểu Hâm cũng bất chấp mọi thứ khác, tay trái một cái chân vịt to, tay phải một tô lạc, ăn đầy miệng.

Tiểu Liên nhìn tướng ăn của Đàm Tiểu Hâm, nhịn không được cười thành tiếng, lúc này mới làm Đàm Tiểu Hâm nhớ tới trong phòng còn một người nữa.

 

Bị Đàm Tiểu Hâm nhìn chằm chằm, Tiểu Liên sợ làm khách mất hứng, vội vã cúi đầu, không phát ra tiếng. Đàm Tiểu Hâm xoa hai tay đầy dầu vào khăn trải bàn, nói:

 

“Ngươi cũng…” – lời chưa nói xong, đã bị một khúc xương mắc kẹt ở họng. Làm Đàm Tiểu Hâm phải vội đấm ngực, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng. Tiểu Liên lúc này mới phát hiện khách nhân có chút khác thường, lại không biết phải làm thế nào.

Đàm Tiểu Hâm ý bảo Tiểu Liên dùng tay đánh vào sau lưng nàng. Vì thế Tiểu Liên cẩn thật vỗ một cái, Đàm Tiểu Hâm mặt nhăn mày nhó, tỏ ý bảo Tiểu Liên dùng sức một chút. Nhìn khách nhân khuôn mặt từ hồng chuyển sang xanh, Tiểu Liên chỉ có thể sử dụng khí lực mạnh nhất của mình, chỉ nghe một tiếng đùng đoàng, Đàm Tiểu Hâm bay ra ngoài, Tiểu Liên thấy thế, kinh hãi, chạy tới nâng Đàm Tiểu Hâm mặt mũi bầm dập lên. (oh, ra là bạn này cũng có võ công, không thì sao mà bắn xa thế đc ToT)

 

“Ôi, tha mạng ! Ngươi cũng không cần ra tay mạnh như thế, đúng là ! Ý?”

Đàm Tiểu Hâm đột nhiên phát hiện hô hấp của mình đã thông thuận.

“Quên đi, kể từ giờ, ngươi chính là ân nhân cứu mạng của ta, sau này ta nhất định trả ơn ngươi. Lại đây, cùng ăn đi, ta cũng không quen lúc ăn cơm, có người ở bên cạnh nhìn chằm chằm mình.”

 

Quyết tâm lôi kéo Tiểu Liên ngồi xuống bên canh.

 

“Không được, cô nương là khách, Tiểu Liên chỉ là hạ nhân, thân phận hèn mọn, sao dám cùng cô nương ngồi cùng bàn ăn!” – Tiểu Liên vội vàng đứng lên.

 

“Ý, ngươi biết ta là nữ.” – dọc đường đi, nàng nữ giả trang nam, không có ai phát hiện, cưỡi chung ngựa với Mộ Vân Phi tới Phong Vân Bảo hắn cũng không phát hiện ra. Chỉ vừa gặp mặt, đã bị Tiểu Liên nhận ra, mắt nha đầu này rất lợi hại.

“Ah, là em thấy lỗi tai cô nương.”

Đàm Tiểu Hâm sờ lên vành tai mềm mại của mình, quan sát rất cẩn thận, đúng là một nhận xét tốt. Đàm Tiểu Hâm nghĩ ra ý tưởng:

“Nếu mọi người đều là cô nương, cũng đừng từ chối, cùng đến ăn đi.” – Đàm Tiểu Hâm rất dễ dàng thân cận với bất kỳ người nào.

“Sau này cũng chỉ có hai chúng ta.” – vừa nói vừa kéo Tiểu Liên ngồi xuống. Tiểu Liên không nói được, chỉ có thể ngồi ăn cùng.

“Tiểu Liên, em đến Phong Vân Bảo bao lâu rồi?”

“Được vài năm rồi, cha em vừa mất, mẹ kế tính bán em vào kỹ viện. Nhờ đại thiếu gia cứu giúp, mới không phải chịu nhục, đại thiếu gia là ân nhân cứu mạng của em, kiếp này nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp.”

Đàm Tiểu Hâm phát hiện khi nói đến đại thiếu gia, Tiểu Liên hai má ửng đỏ, hai mắt sáng lên, đây chính là biểu hiện rất kỳ quái.

“Đại thiếu gia tên gì, hắn cũng ở đây sao?”

Đi vào trong phủ, trừ mã phu, Mộ Vân Phi cùng Tiểu Liên cũng không thấy nhiều người lắm, một nơi lớn như vậy, mọi người đi đâu hết rồi.

Tiểu Liên thấy Đàm Tiểu Hâm hỏi đông hỏi tây, cũng không biết nguồn gốc của nàng, không dám nói linh tinh, chỉ không ngừng kêu Đàm Tiểu Hâm dùng bữa.

Sau một lúc lâu hai người không nói câu gì, chỉ nghe thấy tiếng ăn của Đàm Tiểu Hâm.

 

“Tiểu Liên, hậu đường kia có phải nơi ở của phu nhân Mộ Vân Phi?”

 

“Ah, tam thiếu gia chưa có thành thân, chủ nhân của nhà em đều chưa thành thân.”  –  câu hỏi của khách nhân thật kỳ quái, Tiểu Liên đối với lời của Đàm Tiểu Hâm có chút không hiểu.

Hậu đường kia có gì cổ quái vậy? Đàm Tiểu Hâm trong lòng bắt đầu xuất hiện quỷ ý.

Dường như nhìn thấu ý định của khách nhân, Tiểu Liên nói:

“Tiểu thư, Phong Vân Bảo không phải là nơi có thể làm loạn, bằng không, người có biến mất cũng không có ai biết.”

Đại khái trong lời Tiểu Liên nói có chút tác dụng, Đàm Tiểu Hâm cố nuốt nước miếng, hai tay vỗ vỗ cái cổ nhỏ nhắn, nhưng thực sự cảm giác như có một cỗ kiếm khí lạnh lẽo đâm tới. Thật đáng sợ!

 

Bầu trời bị bao phủ một màn đêm dày đặc, toàn bộ Phong Vân Bảo bị đêm đen phủ kín, mấy ngôi sao thưa thớt tinh nghịch nháy mắt trước cửa sổ của Đàm Tiểu Hâm.

Thuốc Mộ Vân Phi đưa tới đúng là tốt, vừa rửa sạch chân, chưa đến nửa nén hương, đã hoàn toàn hết sưng. Tiểu Liên bây giờ cũng đã về phòng nghỉ ngơi.

Bây giờ không lỉnh đi sau này càng không có cơ hội. Ta phải lỉnh thôi!

Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải đại thần – chương 35+36

Hôm nay bỏ boom cả nhà luôn 🙂 ta edit xong post luôn…chương 37 khá dài nên chắc 2 ngày nữa mới lên sàn được…thôi nghiền ngẫm tạm vậy 🙂

Chương thứ 35:  Gian tình, lại thấy gian tình

Tô Diêu vì tạp chí số đặc biệt của Tân Nhất Kỳ, đã không có thời gian chơi game—— hơn nữa còn tranh thủ viết bản thảo, ngay cả thời gian để nghỉ ngơi cũng không còn là bao.

Sau khi đem một loạt tài liệu đã được chuẩn bị tôt giao cho Từ Hoãn, Tô Diêu còn cố ý cắn răng bỏ qua tiền thưởng chuyên cần tháng này. Đi siêu thị mua một túi đồ ăn nhanh to cho rằng hai ngày kế tiếp ăn lương khô, Tô Diêu toàn tâm toàn ý làm “thục nữ” ở nhà chuyên tâm viết bản thảo .

Toàn bộ tác phẩm này Tô Diêu viết mất một năm —— cũng khó trách Phương tỷ cũng ngồi không yên liên tục tới cửa thúc giục. Gần kết thúc, nhưng chính là bởi vì như vậy Tô Diêu mới muốn hoàn thành thật tốt. Bởi vì đây là tác phẩm hao tâm tổn lực nhất của nàng.

Khi Tô Diêu cuối cùng cũng làm xong bản thảo, khi đọc lại chương cuối cùng từ đầu đến cuối, cảm thấy thoải mái cả người. Mặc dù liên tục ba ngày không ngủ không nghỉ làm nàng mỏi mệt  không chịu nổi, nhưng tâm tình còn đang kích động. Giống như là hoàn thành một sứ mạng vinh quang.

Phương tỷ sau khi cầm bản thảo hết sức hài lòng, tán dương Tô Diêu hai câu rồi bỏ đi lo việc hậu kỳ. Trước khi đi còn dùng vẻ mặt khẳng định nhìn Tô Diêu: “Chị bảo đảm, đây sẽ là một hit trước nay chưa từng có.”

Tô Diêu bật cười không dứt —— nàng chưa bao giờ xem sáng tác là nghề nghiệp, mặc dù không ít người ở trên internet luôn theo dõi tác phẩm của nàng, nhưng Tô Diêu thủy chung cảm thấy, sáng tác là một việc làm cho mình cảm thấy thoải mái, cảm thấy thích, cảm thấy hạnh phúc mà thôi, đối với việc Tô Diêu từ nhỏ yêu thích suy nghĩ bay bổng mà nói, đem những thứ suy nghĩ đó chia sẻ với nhiều người là niềm vui của nàng.

Buông lỏng người, Tô Diêu cảm thấy ngủ thật là thích, ước chừng ngủ đến chiều ngày thứ tư mới tỉnh lại. (chị này ngủ ác nhỉ)

Thu dọn sạch sẻ căn phòng bừa bộn ba ngày vừa rồi, tự thưởng cho mình một bữa ăn ngon, sau đó rót một ly cà phê ra ban công đứng ngắm hoàng hôn —— (lãng mạn quá…)

Tô Diêu không khỏi cười nhạo mình.

Cho đến khi bóng đêm phủ xuống, Tô Diêu nhìn trời một chút, không khỏi nhớ tới người đã đi được hơn một tuần…

Trì Thủy Mặc đi một tuần có lẻ, nhưng chưa bao giờ gọi điện thoại về —— đừng nói một cú điện thoại, ngay cả một chút tin tức cũng không có. Tô Diêu cũng không phải là không gọi một cuộc đường dài quốc tế, chẳng qua là ——

Bên kia truyền đến luôn luôn là thanh âm bận rộn.

Nghĩ đến việc này Tô Diêu không khỏi phiền não, cho nên cuộn cuộn mái tóc dài, xoay người trở về phòng, mở trò chơi ra.

Vì viết bản thảo mấy ngày qua nàng gần như mất ăn mất ngủ, không chỉ không chơi game, ngay cả điện thoại cũng không bật, gần như là cách ly. Mỗi ngày nhìn giấy trắng mực đen, bây giờ được tiến vào thế giới trò chơi đa màu sắc, Tô Diêu có cảm giác được tái sinh. Sau đó không khỏi bật cười với suy nghĩ của chính mình.

Mới vừa truy cập liền nhận được hai tin “an ủi”  hết sức mãnh liệt ——

【Hoàn Mỹ 】: Ngươi còn chưa chết à , tới  giáo trường, chúng ta đánh nhau!

Tô Diêu bĩu môi, mở tin tiếp theo ——

【 Thảo Trĩ Kinh 】: Yêu Nữ cưng ơi, ta rất nhớ ngươi, ngươi có nhớ ta không?

Tô Diêu mặt đen, đáp lại: 【 Không hề ! 】

Chỉ có Từ Hoãn vẫn bình thường: Bản thảo viết xong rồi?

Tô Diêu xoa bóp huyệt thái dương: 【 Đúng vậy a, mệt chết được. 】

Bên kia Hoãn Hoãn Nhi Hành gửi tới một khuôn mặt tươi cười an ủi.

【 Hoãn Hoãn Nhi Hành 】 muốn mời ngươi gia nhập Đội Ngũ của hắn, có đồng ý hay không.

Tô Diêu đồng ý, vào Đội Ngũ mới phát hiện chỉ có hai người bọn họ, cho nên theo thói quen hỏi: “Mấy người kia đâu?”

Hoãn Hoãn Nhi Hành gửi tin đến làm cho Tô Diêu thấy mình đã bỏ lỡ trò hay: 【 Ngươi OUT đi. 】

Tô Diêu: =.=

Không có đợi Tô Diêu hỏi thêm, Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm liền nói Riêng Tư với nàng: Lên rồi?

“Dạ.”

“Lâu rồi không thấy login .”

“Dạ, có chút việc.”

Tô Diêu từ không muốn nói chuyện mình viết lách với những người không quen biết —— không phải là kiêu ngạo, mà là Tô Diêu cảm thấy, để cho người mình quen xem những thứ mình viết—— cảm giác này thật kỳ quái =.=

Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm cũng không hỏi thêm, chỉ cho Tô Diêu một câu không có đầu đuôi: 【 Rời nhóm, vào nhóm của ta. 】

Tô Diêu do dự một chút: “Tại sao?”

Lời của Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm làm Tô Diêu ngạc nhiên: “Nếu như ngươi muốn xem kịch vui.”

Quả nhiên tin nhắn Yêu Say Đắm mới vừa gửi đi,đã nhận được tin Yêu Nữ xin vào đội.

Chưa đến hai phút, Yêu Say Đắm cũng mời Hoàn Mỹ vào nhóm.

Lại không đến hai phút, Hoãn Hoãn Nhi Hành cũng chạy tới —— bốn người vẫn là bốn người trước kia, chẳng qua là chia thành hai đội làm cho Yêu Nữ có chút không quen: “Mời Hoãn Hoãn vào nhóm đi.”

Không đợi Yêu Say Đắm mở miệng, Hoàn Mỹ cắn răng nói: “Người nào muốn mời ta giết người đó!”

Yêu Nữ kinh ngạc. Đang muốn hỏi Hoãn Hoãn Nhi Hành làm sao chọc phải Hoàn Mỹ này, chỉ thấy Hoàn Mỹ quanh thân nhất thời xuất hiện một vòng hoa hồng lớn, cánh hoa to tròn bao phủ quanh Hoàn Mỹ trong đó.

【 Hệ Thống 】: Hoãn Hoãn Nhi Hành đem 999 đóa hoa hồng tặng Hoàn Mỹ, chân thành nhìn nàng, nói…

Yêu Nữ phía sau buồn nôn nói, kéo Hoãn Hoãn Nhi Hành: “Ta kháo! Ngươi giải thích cho ta đang xảy ra chuyện gì vậy?”

Làm sao mới hai ngày không login, các hảo hữu của mình chuyển hướng, theo đuổi “Tình địch” của mình rồi sao?

Trên thế giới cũng bắt đầu náo nhiệt lên:

【 Thế Giới 】【 Thiên Sơn Đồng Mỗ 】: Lại đến giờ tặng hoa hàng ngày của phó Bang chúng ta rồi.

【 Thế Giới 】【 Đường Tăng của Thải cô nương 】: A Di Đà Phật, phó bang, ngươi khẳng khái như thế, không bằng bố thí cho lão nạp một chút được không? Áo cà sa của bần tăng cũng mặc nửa thế kỷ rồi.

【 Thế Giới 】【 Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội 】: Hành tiểu tử, ta còn tưởng rằng ngươi cũng là yêu tinh nuôi nam sủng?

【 Thế Giới 】【 Phi Thành Vật Nhiễu 】: Kiếm ghế ngồi nào, xem náo nhiệt!

Yêu Nữ mặt đen nhìn Hoãn Hoãn Nhi Hành, nhưng nhìn thấy một người đi tới đi lui nhưng không sao vứt được hoa hồng trên người mà bộ mặt có vẻ còn đen hơn, Hoàn Mỹ:

“Hoãn Hoãn Nhi Hành! Ngươi còn nhàm chán như vậy ta sẽ giết ngươi!”

Yêu Nữ trợn mắt hốc mồm: “Việc này xảy ra như thế nào?”

Yêu Say Đắm hớn hở ngồi xuống: “Cũng vừa mới thôi… Ta nghĩ , huynh đệ tốt trở thành tình địch, Yêu Nữ giận dữ vung đao chém đầu kẻ kia?”

Yêu Nữ vẻ mặt đen thui: “Ngươi đang diễn trò à?”

Bên kia, Hoãn Hoãn Nhi Hành một thân bạch y, đứng ở đầu đường Lạc Dương, không để ý chung quanh càng ngày càng nhiều người vây xem, nhìn Hoàn Mỹ đưa lên mặt cười đang nổi giận bừng bừng:

“Gả cho ta đi.”

Yêu Nữ cằm suýt nữa rơi trên mặt đất.

Người xem xung quanh trầm mặc một lúc rồi đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay ——

“Thật đàn ông a!”

“Đồng ý đi! Đồng ý đi!”

“Chính là, ngươi nhìn người ta liên tục mấy ngày , tặng hoa hồng mãnh liệt như vậy, Hoàn Mỹ chắc đã đồng ý rồi!”

“Đúng vậy, đúng vậy!”

Hoàn Mỹ hướng về phía Hoãn Hoãn Nhi Hành giận dữ hét: “Ngươi đi chết cho ta  !”

Sau đó phi thân lên Hươu bảy màu, rời đi.

Hoãn Hoãn Nhi Hành không chậm trễ cũng chạy theo.

Yêu Nữ nhìn bóng lưng hai người rời đi, bỗng nhiên bình tĩnh  ——

Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm nhìn theo ánh mắt của nàng: “Hai người rất xứng xứng.”

Nói xong nhìn Yêu Nữ, phát hiện mỗ yêu mang trên mặt vẻ… tà ác cười: “Ngươi đang nhìn cái gì?”

Yêu Nữ cười nói: “Ta đang nhìn một con ngựa cái đang động kinh phía sau có con lừa động dụng chạy theo.”

Dứt lời liền gọi tử điện ra.

Yêu Say Đắm: … -0-

“Ngươi không muốn hỏi hai người bọn họ… làm sao đến với nhau ? Không muốn biết mấy ngày qua phát sinh chuyện gì?”

Yêu Nữ lười biếng nhìn hắn: “Ta thế nào có thể quản Hoãn Hoãn theo đuổi củ hành tây kia, dù sao hắn giúp ta giải quyết một tình địch —— ta vui mừng còn chưa hết.

Yêu Say Đắm sửng sốt một hồi lâu, sau đó cười nói: “Ngươi chẳng qua là nói như vậy mà thôi —— thật ra thì ngươi cùng Hoàn Mỹ đã sớm không cạnh tranh có đúng không?  thật sự các ngươi là tình địch, nhưng từ địch thành bằng hữu, lại càng tri kỷ. Lúc bang chiến, ta nghĩ các ngươi cũng đã hiểu điều này , bên ngoài vẫn đấu võ mồm gây lộn —— nhưng thật ra là cách các ngươi quan tâm lẫn nhau.”

Yêu Nữ khiêu mi nhìn hắn: “Chuyện của nữ nhân, nam nhân nên ít xen vào.” Dứt lời cưỡi tử điện nghênh ngang rời đi.

Chỉ để lại Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm ở tại chỗ im lặng thật lâu, càng thêm bất đắc dĩ.

Đợi lấy lại tinh thần, Yêu Say Đắm Đại Thần cũng cười vô cùng tà ác gửi cho Yêu Nữ đã đi xa một tin nhắn.

【 Riêng Tư 】【 Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm 】: Tình địch của ngươi, Hoãn Hoãn Nhi Hành giúp ngươi “hy sinh vì nghĩa” , tình địch của Hách Liên Thu Thủy—— hình như không ai nguyện ý lao vào hang hổ a!

Yêu Nữ phản ứng mất hồi lâu rốt cuộc cũng biết hắn nói tới cái gì. Cho nên trả lời:

【 Riêng Tư 】【 Yêu Nữ Họ Triệu 】: Đó là vấn đề Hách Liên Thu Thủy phải lo lắng, có quan hệ gì tới ta?

Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm nhìn thấy tin nhắn này tiểu sững sờ chốc lát, sau đó không khỏi cười lớn lên.

Tốt!

Hảo một cái Yêu Nữ!

*

Đêm khuya.

Tô Diêu vươn vai đứng dậy khỏi bàn máy vi tính, theo thói quen liếc nhìn điện thoại di động…

Không có có tin nhắn, không có cuộc gọi.

Vì thế chuẩn bị tắt điện thoại đi nghỉ —— vì viết bản thảo còn thiếu kia mất ba ngày, không phải chỉ ngủ một giấc là có thể hồi phục lại.

Ngón tay mới vừa ấn lên nút tắt điện thoại, chuông điện thoại di động Kanon vang lên.

Tô Diêu nhìn trên màn ảnh hiển thị hai chữ “Từ Hoãn”, trong lòng có chút mất mát.

Nhận cuộc gọi:

“Tô Tô.”

“Việc gì? Không theo đuổi củ hành tây kia nữa sao?”

“A.” Điện thoại bên kia quả nhiên là thanh âm trầm thấp của Từ Hoãn.

“Sư huynh?” Tô Diêu khẽ nhíu mày.

“Tô Tô, ta kể cho ngươi một chuyện xưa, rất xưa, ngươi có muốn nghe hay không?”

Tô Diêu cười nói: “Khó có được lúc sư huynh hăng hái như thế này, ta dĩ nhiên lắng nghe đến cuối!

_____ +++++ ***** +++++ _____

Chương thứ 36:  Quá khứ hiện ra.

Ăn uống linh đình, quần áo đầu tóc bảnh bao.

Hình thức xã giao điển hình.

Trì Thủy Mặc nâng một chén Champagne đứng ở trung tâm bữa tiệc cùng mọi người nói nói cười cười, cách giải thích độc đáo cùng khí chất từ nhỏ của mình đã chiếm được lòng không ít thục nữ.

Hai người trung niên đứng ở bên ngoài, mỉm cười nhìn Trì Thủy Mặc.

Vị trung niên họ Trịnh hướng về phía người trung niên bên cạnh có vẻ uy nghiêm nói: “Thủy Mặc trưởng thành rồi. Có thể một mình đảm đương rồi, lão già à, về hưu cũng được an tâm rồi.”

Trì Chính Nghiễn nhìn con một cái, khách khí nói: “Nó? Vẫn còn phải học nhiều.”

Trịnh Cảnh Hà vỗ vỗ vai bạn già: “Lão già như ông, cũng đừng có mạnh miệng , có con ưu tú như thế, nằm mơ cũng cười đến mức phải tỉnh lại.”

Trì Chính Nghiễn nhìn bạn: “Ông hôm nay đến sinh nhật tôi, hay là con tôi?”

Trịnh Cảnh Hà cười ha ha nói: “Đến tuổi này rồi mà vẫn ghen với con?”

Trì Chính Nghiễn vẻ mặt nghiêm trang nói: “Không thể để tiếng khách át tiếng chủ.”

Trịnh Cảnh Hà nói: “Thật tốt, mời mấy doanh nhân lớn đến dự sinh nhật! Không thể để cho con trai cướp mất hào quang của ông được, nào, tôi mời ông!” Vừa nói vừa giơ chén rượu lên.

Trì Chính Nghiễn cũng nâng chén.

“Ôi chao! Lệnh công tử đâu?”

Trịnh Cảnh Hà nói: “Này, thằng nhóc đó hôm trước mới ra mắt bạn gái, cô bé kia cũng không tệ lắm, tôi và mẹ nó cũng đồng ý, chắc hai đứa nó đang chuẩn bị việc đính hôn, bây giờ nó còn đang bận rộn chuyện thiệp mời, đại khái tối nay mới tới đây được.”

“Ah? Thiệu Nghị cũng sắp đính hôn rồi? Lão già ông sao không nói sớm?”

“Chuyện tụi trẻ, để bọn nó quan tâm là được, mấy người già chúng ta quan tâm làm gì? Quan tâm nhiều quá lại khiến chúng nó ngại.”

Trì Chính Nghiễn vừa nhìn con một cái nói: “Tiểu tử nhà tôi nếu hiểu chuyện như Thiệu Nghị thì tốt, cũng hai mươi tám rồi mầ vẫn độc thân, cả ngày bận rộn công việc có cái gì tốt?”

Trịnh Cảnh Hà kinh ngạc nói: “Sao? Thủy Mặc vẫn chưa dẫn con dâu về nhà cho ngươi coi mắt?”

Nhắc tới đại sự của con trai, Trì Chính Nghiễn tức giận : “Con dâu cái gì? ! Nó suốt ngày chỉ lo công việc, có thời gian tìm bạn gái sao? Mỗi lần tôi cùng mẹ nó hỏi tới cũng bị nó đánh trống lảng.” Thật là muốn bức hai ông bà già này chết mà.

Trịnh Cảnh Hà cười nói: “Không phải tôi nói rồi sao? Thanh niên, chúng nó có cách nghĩ của chúng nó, hơn nữa, Thủy Mặc ưu tú như thế , làm sao lại không có cô gái nào để ý, nói không chừng, là quá nhiều cô gái tốt, làm cho Thủy Mặc cũng hoa mắt.”

Trì Chính Nghiễn vừa muốn phản bác, chỉ thấy con trai hướng tân khách gật đầu ý bảo đợi một chút, rồi đi về phía mình.

“Cha, Trịnh bá bá.”

Trì Chính Nghiễn gật đầu, Trịnh Cảnh Hà cười đánh giá Trì Thủy Mặc: “Thủy Mặc, bác và cha cháu đang nói về cháu.”

“Vậy sao?” Trì Thủy Mặc nhướng mày, “Vậy là đang nói xấu rồi .”

Trì Chính Nghiễn giận trừng hắn: “Tiểu tử thúi, con nói gì vậy?”

Trịnh Cảnh Hà ha ha cười: “Sao có thể được, có được con trai xuất sắc như cháu, ba cháu vui còn không hết. Chẳng qua là, cháu cũng biết, lão già mấy người chúng ta chỉ lo vài chuyện của bọn trẻ các cháu, tỷ như…”

Trì Thủy Mặc lòng dạ biết rõ, nhận lấy câu chuyện nói: “Tỷ như làm sao còn sớm kết hôn sinh cháu nội cho ba và mẹ cháu bồng, tránh cho bọn họ thấy nhàm chán.”

Trịnh Cảnh Hà nghe lời này cười lớn lên, trêu ghẹo sắc mặt ông bạn già.

Trì Chính Nghiễn tức giận nói: “Đã biết rồi mà còn không mang con dâu tới, muốn đợi cha bước vào quan tài, làm cháu cha không có ông nội sao?”

Không đợi Trì Thủy Mặc mở miệng, một cánh tay đặt lên bả vai Trì Chính Nghiễn:

“Sinh nhật mà nói những lời gở như vậy, còn ra thể thống gì nữa?”

Một phu nhânvẻ mặt cao quý nhưng thân thiết cười.

“Mẹ.”

Trì Chính Nghiễn nhìn vợ mặt bất mãn nói: “Bà cũng chỉ biết bênh thằng nhỏ này.”

“Đây sao gọi là bênh được, ” Trì mẫu giận chồng nói một câu, chuyển hướng Trì Thủy Mặc, “Làm sao ông biết con trai tôi chưa có bạn gái?”

Trì Thủy Mặc đối mặt với ba vị trưởng bối ánh mắt ngạc nhiên.

**

Bên kia, Tô Diêu đang mở nhân vật Yêu Nữ đang ở trong Cổ Mộ thanh nhân

( PS: gọi là thanh nhân, thật ra là sự kiện cực kỳ nhàm chán, chính là từ Yến Vương Cổ mộ tầng một đi lên, nhìn thấy người sống là chém… Cho đến tầng cao nhất, dĩ nhiên, phải cần có thực lực mới chống đỡ được. )

Mới đi đến tầng thứ năm, Yêu Nữ đã nhìn thấy mấy nick nhỏ ngồi ở đó, vừa nhìn cũng biết là đang chờ trân thú chỉ có ở cổ mộ—— Hỏa Tông Thử cùng Huyền Dực Thú  xuất hiện.

Hai loại trân thú này là niềm đam mê của mấy nick nhỏ —— nhưng bởi vì thời gian xuất hiện lại tương đối lâu, hơn nữa cho dù có xuất hiện mới, đánh chết chúng cũng chưa chắc đã thành trân thú hoặc bảo bảo của người chơi, cho nên —— Tô Diêu cũng không tới Cổ Mộ ngồi ngây ngốc một chỗ chờ…, cho dù là lúc nhàm chán nhất, nàng thà rằng ngồi ngẩn người ở nóc phòng Lạc Dương giáo trường.

Hơn nữa ở cổ mộ cảnh tượng đầy rẫy sát khí, an toàn tánh mạng lúc nào cũng phải lo lắng.

Tỷ như… mấy nick nhỏ lúc này.

Lúc Yêu Nữ đang đánh giá mấy người, Hỏa Tông Thử cùng Huyền Dực Thú đồng thời hiện ra, mấy kẻ kia nhảy dựng lên chém giết. Vừa chém, vừa cảnh giác chú ý đến động thái Yêu Nữ.

Yêu Nữ nhìn qua mấy kẻ đó, rốt cục vẫn phải bĩu môi.

Không có hứng thú.

Mới đi chưa tới hai bước, phía sau một mảnh lửa sáng, nhất thời hiện lên khắp nơi —— Yêu Nữ quay đầu lại, chỉ thấy mấy kẻ kia đã nằm lăn tren đất, mà một thân ảnh ảm đảm điêu linh sát thủ đứng ở giữa đám thi thể, mâu quang trong ánh lửa cổ mộ lóe lên nhìn Yêu Nữ.

Yêu Nữ híp mắt nhìn kẻ kia: “Túy Tiêu Hồn.”

Đối diện, phía sau Túy Tiêu Hồn lại tới mấy người nữa, dựa vào bên người  Túy Tiêu Hồn bên hỏi: “Ai, sao ngươi không đi? Mấy kẻ này đâu có đáng giết? Đi thôi, đi tới cổ cửu ( cổ mộ tầng chín ), ta…”

Đang hưng phấn nói, nhìn thấy Yêu Nữ đứng cách đó vài bước liền dừng lại.

Yêu Nữ cười nói: “Ngày xưa đánh một trận, biệt lai vô dạng, các vị.”

Trước mắt, chính là mấy nhân vật khó ưa thời gian trước cùng 【 Cuồng Chiến Thiên Hạ 】 bang chiến.

Nga Mi phía sau Túy Tiêu Hồn trực tiếp triển khai hình thức công kích: “Ít nói nhảm, Yêu Nữ.”

Yêu Nữ nhận ra người này —— vị trí thứ năm  trên Bài Hành Bảng 6655 đại Nga Mi 【 Gia, Vạn Nhân Sùng Bái 】.

Yêu Nữ khẽ cười: “Các ngươi cảm thấy có thể giết được ta?”

Gia, Vạn Nhân Sùng Bái cười nói: “Ngươi cảm thấy một mình ngươi có thể chạy trốn được sao?”

Lời còn chưa dứt, một thanh âm hài hước truyền đến: “Ai nói chỉ có một mình nàng?”

Những lời này nói xong, một bóng người mơ hồ dần dần xuất hiện ở bên cạnh Yêu Nữ, đợi đến rõ ràng, Gia, Vạn Nhân Sùng Bái không khỏi cắn răng: “Lại là ngươi! Yêu Say Đắm!”

Yêu Say Đắm nhìn Yêu Nữ miễn cưỡng cười nói: “Ta nhớ ta đã sớm nói qua, Yêu Nữ là người của ta, ai động đến nàng, trước tiên phải hỏi qua ta.”

Yêu Nữ liếc mắt: “Làm sao ngươi lại ở đây ?”

Yêu Say Đắm nháy mắt mấy cái: “Đi tìm ngươi nên mới đến đây.”

Yêu Nữ dứt khoát không để ý tới hắn.

Trên thực tế, trong hành trang của người chơi cấp Đại Thần Yêu Say Đắm này ngoại trừ một chút lương thực cần có, chỉ có định vị phù  —— những thứ khác cũng không cần. trong hành trang được mở rộng mười ô của Yêu Say Đắm, trừ định vị phù ba thành lớn, chính là 7 viên định vị phụ bản Thổ Linh Châu. Một là Tần Hoàng Địa cung tầng ba, một là Cao Xương mê cung, một là Côn Lôn Phúc, một là Thúc Hà Cổ Trấn còn có ba viên toàn bộ là Yến Vương Cổ mộ ——

Tầng chín —— đánh BOSS Xích Tiêu Hỏa Hồn ; còn có tầng năm cùng tầng tám —— gặp thì bắt Hỏa Tông Thử Huyền Dực Thú, không gặp được thì giết người bắt Hỏa Tông Thử Huyền Dực Thú.

—— Bởi vậy có thể thấy được, Đại Thần Yêu Say Đắm cũng rất ác ôn – –

Cho nên khi hắn login, lúc dùng Vụ Ảnh Truy Tung tìm Yêu Nữ, nhìn thấy mỗ yêu ở cổ mộ tầng năm, liền lập tức bay tới.

Yêu Say Đắm ánh mắt vẫn không dừng trên người đối phương, chẳng qua là ngó chừng Yêu Nữ, nụ cười thật sự vô cùng… làm cho Yêu Nữ phát rét.

Vì vậy Yêu Nữ quyết định thật nhanh gọi tử điện ra, không nói hai lời bước đi: “Ngươi cùng bọn họ ở lại chơi, ta tránh.” Dứt lời lái tử điện đi.

Yêu Nữ không có ở đây, Yêu Say Đắm ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn đám người kia một cái, cho nên cũng triệu hồi Thụy Liên Hạc, đi theo Yêu Nữ : “Uy! Ta cam kết tìm cho Hách Liên Thu Thủy một tình địch a! Nữ nhân kia… Uy, ngươi đi chậm lại! Bốn chân chạy như điên trên mặt đất lại nhanh hơn loài chim bay ta, còn ra thể thống gì nữa? !”

Hai người trước sau rời đi, chỉ còn lại đám người Túy Tiêu Hồn sững sờ tại chỗ, tiếp nhận từng trận âm phong trong cổ mộ.

【 Gia, Vạn Nhân Sùng Bái 】 cả giận nói: “Con mẹ nó! Hai người kia! Coi chúng ta không tồn tại sao? !”

Vừa nói cũng sải bước cỡi ngựa cùng mấy người còn lại đuổi theo Yêu Nữ cùng Yêu Say Đắm.

*************

Trì phụ Trì mẫu, Trì Thủy Mặc.

Cộng thêm một người bạn tốt nhiều năm của Trì phụ.

Bốn người đứng bên ngoài  náo nhiệt.

Ba ánh mắt trưởng bối—— mỉm cười, hỏi thăm, hiểu rõ  —— cùng lúc bắn về phía Trì Đại Thần của chúng ta.

Trì phụ lên tiếng trước: “Ai nói cho bà biết tiểu tử này có bạn gái rồi?”

Trì mẫu cười không đáp, chẳng qua là nhìn con trai bảo bối: “Thủy Mặc?”

Đại Thần ánh mắt chợt lóe lên, lập tức mỉm cười: “Không phải là bạn gái.”

Trì phụ làm ra bộ dạng tôi biết ngay mà, nhíu mày nhìn Trì mẫu nói: “Tôi nói rồi, tiểu tử này mà chủ động như vậy, chúng ta đã sớm được bế cháu. Nó…”

“Là vị hôn thê.”

“Tính thằng nhóc này tôi còn không biết sao? Nó…” Trì Chính Nghiễn từ từ mở to hai mắt, “Tiểu tử con nói gì?”

Trì Thủy Mặc đối mặt ánh mắt kinh ngạc của ba vị trưởng bối, cười, chậm rãi nói: “Con nói, cô ấy không phải là bạn gái của con, vị hôn thê, chính là con dâu ba mẹ vẫn hy vọng.”

Trì mẫu kéo tay con: “Thủy Mặc, con đính hôn ở trong nước rồi?”

Trì phụ nói: “Đính hôn chuyện lớn như vậy không cho cha mẹ biết mà tự tiện quyết định. Trong mắt con có coi chúng ta là trưởng bối hay không?”

Trì Thủy Mặc khiêu mi nói: “Cưới là con cưới, vợ cũng là vợ con, đây vốn cũng không có việc của ba.” (câu này hay, e thích =)) )

Trì phụ cả giận nói: “Con, tên tiểu tử thúi! Con…”

Trịnh Cảnh Hà vội vàng ngăn lại nói: “Ai ai, tôi nói lão Trì, Thủy Mặc nói cũng không sai, đây là chuyện của bọn trẻ chúng nó! Tức giận cái gì.”

Trì mẫu chỉ lúc Trì Thủy Mặc nói ra “Vị hôn thê” lúc mới hơi lộ vẻ kinh ngạc, bây giờ lại càng mỉm cười nói: “Là đứa trẻ như thế nào, có thời gian dẫn về cho cha mẹ gặp một chút.”

Trì Thủy Mặc nói: “Được.”

Trì phụ nhìn chằm chằm hắn: “Con bao giờ thì đính hôn?”

Trì Thủy Mặc có chút ranh mãnh nhìn phụ thân sắc mặt, nói: “Trở về lần này.”

“Con!”

Cảm tình nói hồi lâu tiểu tử này căn bản còn không mang người về —— vậy nó tìm được người thú vị như thế nào? Cái tính cách khó chịu này rốt cuộc là di truyền từ người nào a? Người nào a?

Không đợi Trì mẫu cùng Trịnh Cảnh Hà khuyên Trì phụ, một đôi nam nữ trẻ tuổi đi tới bên cạnh đứng bên Trịnh Cảnh Hà: “Cha.”

Trịnh Cảnh Hà lập tức cười châm biếm về phía ba người Trì gia giới thiệu: “Lại đây, lão Trì, em dâu, Thủy Mặc,tôi giới thiệu cho mấy vị, con tôi Trịnh Thiệu Nghị, đây là con dâu sắp cưới của nhà ta, Tống Uyển Oánh.”

Trì phụ Trì mẫu nhìn trước mắt một đôi bích nhân —— nam phong độ ,ưu nhã tuấn tú, nữ cao quý mỹ lệ hào phóng đắc thể.

Trịnh Thiệu Nghị cùng Tống Uyển Oánh hướng Trì phụ Trì mẫu chào hỏi.

Trì mẫu kéo qua Trì Thủy Mặc nói: “Lại đây, giới thiệu, đây là Trì Thủy Mặc con bác. Thiệu Nghị a, bác rất nhiều năm không gặp cháu rồi, đúng rồi, Thủy Mặc mấy đứa khi còn bé cùng học chung một trường tiểu học, còn nhớ không?”

Vừa nói quay đầu nhìn Trì phụ cùng Trịnh Cảnh Hà cười nói: “Mấy ông xem, tiểu mao đầu ban đầu chớp mắt đã lớn như vậy , chúng ta còn có thể không già sao?”

Trịnh Cảnh Hà cười gật đầu: “Đúng vậy, Thiệu Nghị con cùng Thủy Mặc nói chuyện một chút, nó bây giờ doanh nghiệp trẻ nổi danh trong nước, mấy đứa trẻ tuổi, nói chuyện một chút.”

Trịnh Thiệu Nghị cùng Trì Thủy Mặc bắt tay: “Vậy cũng nên làm quen một chút.”

Trịnh Cảnh Hà nói: “Đúng vậy đúng vậy, con có thể học được không ít từ Thủy Mặc.”

Trì Thủy Mặc cười nói: “Trịnh bá bá khách khí, không dám nhận.”

Trì phụ cũng nói: “Nó sao? Tiểu đả tiểu nháo, làm sao so được với thành tựu của Thiệu Nghị ở đường Wall.”

Trịnh Cảnh Hà lập tức từ chối: “Nào có…”

Bên tai mấy lời nói chuyện khách khí của thế hệ trước dần dần theo bên tai Trì Thủy Mặc đi ra , con ngươi đen láy sâu sắc nhìn thẳng cô gái hoa mỹ bên cạnh Trịnh Thiệu Nghị.

Cô gái kia nhìn thấy hắn cũng rất kinh ngạc, môi đỏ mọng hé mở, hình như có rất nhiều lời muốn.

Rốt cục vẫn phải cúi đầu nói ra hai chữ:

“Thủy Mặc.”

Trì Thủy Mặc hơi vuốt cằm, nói:

“Uyển Doanh, đã lâu không gặp.”