Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải đại thần – chương 39.1

Chap này cũng hơi dài, mà ta vốn đang oải, không muốn cả nhà đợi, ta cắt ra post cho mọi người đỡ hóng 🙂

Chương 39.1: Đại Thần trở về

Lần thứ ba mở hòm thư —— vẫn là một email cũng không có.

 

Tô Diêu thở dài một hơi, đóng email lại.

 

Email kia đã gửi cho Trì Thủy Mặc hai ngày rồi —— hắn rốt cuộc có nhận được không? Nếu là nhận được, tại sao không trả lời, không nhận được ——

 

Tô Diêu mặt nhăn cau mày, quyết định vẫn là không đi tin những thứ này.

 

Mở giao diện trò chơi, đăng nhập.

 

Danh sách bạn tốt ít ỏi.

 

【 Yêu Say Đắm 】 đều là buổi tối online, lúc này lại không lên.

 

【 Hoãn Hoãn Nhi Hành 】—— Từ Hoãn từ lúc cùng Tô Diêu nói chuyện cũ của mình, Tô Diêu cũng biết người này có việc  —— nghe nói cô bé gọi Lạc Du là nhận vật không dễ thu phục —— Tô Diêu cười xấu xa, nàng rất mong đợi nhìn tiền bối không thành thật này đối mặt tiểu nữ nhân quật cường kia sẽ bị đánh đập như thế nào.

 

Nếu 【 Hoãn Hoãn Nhi Hành 】 không ở đây, 【Hoàn Mỹ 】 tất nhiên cũng là không có ở đây ——

 

Mà, vị trí vốn là bạn hữu số một, 【 Hách Liên Thu Thủy 】.

 

Tô Diêu mở tư liệu【 Hách Liên Thu Thủy 】:

 

Tên họ: Hách Liên Thu Thủy

Môn phái: Thiên Sơn

Cấp bậc: 103

 

Quan hệ: Nhất diện chi giao

Độ hảo hữu: 763

 

 

Tô Diêu ánh mắt dừng lại trên mấy chữ 763—— con số này đã từng là  9999, thể hiện mức độ hảo hữu cao nhất—— sau khi ly hôn, thoáng cái xuống đến 10, thể hiện quan hệ hai người tan vỡ.

 

Sau đó hai người thỉnh thoảng cùng nhau đi phó bản mới tăng trở đến 763.

 

Tô Diêu nhìn chỉ chốc lát, tắt tài liệu về Hách Liên Thu Thủy.

 

【 Nguyệt Nguyệt 】 xế chiều hôm nay phải lên lớp —— tối hôm qua đã nói với mình.

 

Lúc đang suy nghĩ chỉ có một mình rảnh rỗi, hệ thống hiện ra một khung báo:

 

Bằng hữu của bạn, 【 Thảo Trĩ Kinh 】 login .

 

Tô Diêu mở Vụ Ảnh Truy Tung, đồng chí Tiểu Thảo ở Kính Hồ không biết làm gì.

 

Tô Diêu mở nhân vật Yêu Nữ tìm đến Kính Hồ, cảnh tượng sau khi truyền tống, chỉ thấy một mảnh đao quang kiếm ảnh, 【 Bát Trận Đồ 】, 【 Tru Tiên Trận 】, 【 Bạch Hạc Lưỡng Sí 】, 【 Thiên Ngoại Phi Tiên 】, vân vân…một loạt chiêu ầm ầm xuất ra.

 

Yêu Nữ khiêu mi nhìn Tiểu Thảo đang đơn độc đấu, lại nhìn Võ Đang đỉnh đầu tên đỏ thẫm, không hoảng hốt không chậm chạm xuống ngựa, bắt đầu đứng bên xem náo nhiệt.

 

Tiểu Thảo nhìn Yêu Nữ tới, cho nên nói riêng từ: “Đem trân thú Bào Hao của ngươi triệu hoán đi ra, nhanh lên một chút.”

 

Yêu Nữ không giải thích, đem Thụ Đại Hùng【 Tí Tách 】 gọi ra ngoài: “Tại sao?”

 

Tiểu Thảo trả lời làm cho Yêu Nữ không còn lời nào để nói: “Nhìn nó tâm tình ta thấy tốt hơn.” (thật sự bó tay ông này, mỗi lần nói là một lần gây shock =))

 

Yêu Nữ im lặng nhìn Tiêu Dao cùng Võ Đương chiến đấu. Quyết định vẫn là không để ý Tiểu Thảo —— suy nghĩ của hắn người bình thường lý không giải được. (Chuẩn)

 

Có điều một lát sau Yêu Nữ sẽ biết âm mưu của Tiểu Thảo ở đâu  —— Võ Đang tên đỏ thẫm rõ ràng đang ở hình thức hỗn chiến—— tức là trừ bản thân ra có thể công kích tất cả người chơi. Mà trân thú Bào Hao căn bản có hai kỹ năng báo thù—— một cái là phản kích, trong chiến đấu có tỷ lệ nhất định lúc bị công kích phản kích đối phương; một cái khác là phản chấn, trong chiến đấu có tỷ lệ nhất định phản hồi lại sát thương. Mà Bào Hao Thụ Đại Hùng của Yêu Nữ được Đại Thần ép lên phản kích cao cấp cùng phản chấn cao cấp—— đúng như tên gọi, nếu là kỹ năng cao cấp, xác suất phóng thích tự nhiên so với cấp thấp cao hơn một chút, cho nên khi Võ Đang xuất một chiêu quần công 【 Tam Hoàn Sáo Nguyệt 】, chuyện khôi hài đã xảy ra ——

 

Tiểu Thụ Đại Hùng vì bị công kích, tự động phản kích, không những phản hồi lại công kích, còn thuận tiện xuất ra Thống Kích cấp cao nhất…

 

Nói thế nào Yêu Nữ Thụ Đại Hùng này cũng là sính lễ của Đại Thần, ngộ tính T đến tư chất 10 cũng lên 3000, công kích cũng rất kinh khủng  ——

 

Hơn nữa một bên Tiểu Thảo không phóng kỹ năng, Võ Đang kia chẳng mấy chốc liền nằm ra.

 

Trước khi té xuống mắng to: “Ta kháo!”

 

Tiểu Thảo vẻ mặt vô tội: “Ai bảo ngươi đánh kỹ năng diện rộng, lại còn trêu chọc trân thú Yêu Nữ.”

 

Yêu Nữ im lặng nhìn sắc mặt Tiểu Thảo vô sỉ. Sau đó đồng tình nhìn Võ Đương xuống địa phủ tìm Bà Bà uống trà.

 

Tiểu Thảo ngữ khí kinh người: “Đấy là bạn học của ta.”

 

Yêu Nữ: “… Được, ngươi vô sỉ hơn ta, người nhà cũng hạ thủ.”

 

Tiểu Thảo đương nhiên nói: “Chúng ta là đang giải quyết vấn đề.”

 

Yêu Nữ : “Vấn đề?”

 

“Đúng.” Tiểu Thảo bắt đầu nghiêm trang nói.

 

Trong một đống lảm nhảm, Yêu Nữ cuối cùng bằng kinh nghiệm nhiều năm viết bản thảo tổng kết ra ý chính —— chính là:

 

Đồng chí Tiểu Thảo của chúng ta thấy sắp đến kỳ thi cuối kỳ, làm một lượng lớn tài liệu thu nhỏ, hơn nữa còn đi chào hàng cho một lượng lớn học sinh cùng khóa, kiếm được một khoản lớn, đồng thời khóa đó cũng lập được thành tích kỷ lục nhất  —— gần như qua hết. Cho nên danh tiếng lan nhanh.

 

Vốn học kỳ bắt đầu, vài người vì hâm mộ mà kéo đến, cho nên đồng chí Tiểu Thảo lại bắt được cơ hội làm giàu—— một lần nữa lại làm một lượng lớn tài liệu nhỏ, nhưng bị đồn ra ngoài rằng hắn làm được tài liệu này là có được đáp án nội bộ —— vì thế thu hút một lượng lớn người mua —— cho nên vấn đề cũng đã tới.

 

Bạn học kiêm bạn cũng phòng của đồng chí Tiểu Thảo, tức là Võ Đang vừa rồi, lúc đi giao hàng không cẩn thận để lộ mục tiêu —— cho nên, đồng chí Tiểu Thảo sau khi tan học bị gọi lên văn phòng tiến hành tư tưởng giáo dục.

 

Sau đó Tiểu Thảo được phóng thích, trở lại túc xá, thì có cuộc huyết chiến mà Yêu Nữ thấy.

 

Tiểu Thảo còn đầy căm phẫn:

“Đều do hắn không cẩn thận, làm cho hình tượng của ta cũng bị mất —— ta bình thường trong mắt thầy cô là học sinh giỏi gương mẫu, là tấm gương thanh niên của thế kỷ mới!”

 

Yêu Nữ: “… Thầy giáo ngươi mắt cũng mù sao?”

 

Tiểu Thảo: “Bây giờ ta thành đối tượng mà thầy cô giáo chú ý nhất!”

 

Yêu Nữ: “Thế kỷ 21 cái gì cũng phát triển nhanh. Thầy giáo các ngươi quyết định cũng thật chậm trễ.”

 

Tiểu Thảo: “Quan trọng nhất là bị giam lỏng thì ta thì không thể tiếp tục kiếm tiền chui được !”

 

Hai người trầm mặc chốc lát, Tiểu Thảo vừa mở miệng nói:

“Có điều chủ nhiệm lớp ta cũng là một kẻ đáng khinh.”

 

Yêu Nữ: “… Tại sao ngươi biết.”

 

Tiểu Thảo nói: “Bởi vì lúc cô ta tìm ta nói chuyện, hành vi này của ta cũng gọi là cống hiến cho lớp, ít nhất cũng phải cấp lệ phí —— mẹ kiếp, Lão Tử cũng không tính toán  đem tiền sung công!”

 

Yêu Nữ: “… – – Cứu vớt nhân sinh quan của ngươi xem ra cần có phải cải tạo tốt mấy vị giáo viên của ngươi trước.

 

Tiểu Thảo: “Sau đó cô ta nói, nếu cô ây biết hành vi này của ta, như vậy người khác cũng biết, cô ấy nói ta làm người phải thận trọng một chút, nói cho ta biết…”

 

“Đợi chút!” Yêu Nữ thật sự không nhịn được ngắt lời nói, “… Cô giáo ngươi tìm ngươi vì muốn ngươi … thận trọng một chút?”

 

Tiểu Thảo gật đầu: “Còn có việc khác —— nhưng đây là điều quan trọng.”

 

Yêu Nữ hoàn toàn cuồng loạn  —— ai tới nói cho nàng biết đây là cô giáo gì vậy? !

 

Tiểu Thảo tiếp tục nói: “Cho nên ta cảm thấy, cô giáo ta thật ra tìm ta nói chuyện chính là muốn nói cho ta biết, chuyện bán ra đáp án không nên để người ta phát hiện —— cho nên ta sau này phải cẩn thận một chút —— cho nên ta vẫn có thể tiếp tục kiếm tiền chui, cẩn thận chút là được.” Vừa nói vừa tỏ dấu hiệu cao hứng.

Mà một bên Yêu Nữ hoàn toàn hôn mê: “Ngươi xác định các cô giáo ngươi tìm ngươi nói chuyện chính là vì cái này? Nói cho ngươi biết sau này bán đáp án phải cẩn thận?”

 

Tiểu Thảo khí định thần nhàn: “Ta cho là như vậy.”

 

Yêu Nữ: “…”

 

Rốt cục thở dài, “Tiểu Thảo, ta thật sự phục ngươi . OK?”

 

Tiểu Thảo nghiêm trang: “Ta tuyệt đối là một nhân tài.” (=)) )

 

“Phải, đúng vậy.”

 

Trước màn hình Tô Diêu đã bắt đầu bật cười.

 

Tiểu Thảo tiếp tục: “Mấy ngày hôm trước lớp chúng ta bầu ra ba người đàn ông đáng khinh nhất lớp.”

 

Yêu Nữ 囧  —— bây giờ trong đầu trẻ con có những suy nghĩ gì vậy? Cho nên cũng nói: “Vậy là ngươi đệ nhất?”

 

Tiểu Thảo ngoài dự tính của phủ nhận: “Không, ta là thứ hai.”

 

Cái này Yêu Nữ cũng rất ngạc nhiên : “Ôi chao! Chẳng lẽ còn có kẻ không biết xấu hổ hơn ngươi sao… Aiz, không phải, đáng khinh hơn sao?”

 

Tiểu Thảo vung vung thần khí Tiêu Dao trong suốt xanh biếc trong tay:

 

“Bởi vì ta tự nhận thứ hai, không ai dám tự nhận thứ nhất…” (=)) ối, đỡ hụt…)

 

Yêu Nữ: …

 

Thật sự là bất đắc dĩ .

 

Yêu Nữ gọi tử điện, hướng về phía Tiểu Thảo nói: “Có muốn đi dạo một chút hay không?”

 

Tiểu Thảo rung đùi đắc ý nói: “Đối với nhân tài, ngươi ít nhất phải dùng một chữ【 Mời 】?” =))

 

Yêu Nữ mặt đen, nói: “Cho ngươi ba giây đồng hồ, không nhanh đi lên thì lão nương sẽ xuống tiêu diệt ngươi!”

 

Vừa dứt lời ——【 Thảo Trĩ Kinh 】 nhận lời mời cưỡi chung ngựa.

 

Tiểu Thảo vừa ngồi phía sau Yêu Nữ vừa giận dữ:

 

” Nữ nhân tính khí táo bạo đều dễ dàng biến chất.”

 

Yêu Nữ cắn răng nói: “Câm miệng cho ta!”

 

“Ta là có lòng nhắc nhở ngươi!”

 

“Không cần.”

 

“Vậy thì đổi đề tài?”

 

“… Ngươi nghĩ ra được cái gì hay thì nói ta nghe xem.”

 

“Ngươi cỡi ngựa không tệ, rất phong cách, chính là bộ dạng thì hơi kỳ quái chút… tên gọi là gì nhỉ?”

 

“… – – “

 

“Người nửa thú?” ( chú thích: tử điện là nửa người nửa ngựa, tương tự nhân mã )

 

“Câm miệng!”

Edit đến đây ta kiếm mấy hình về tử điện cho cả nhà coi:

-> Đây là Tử Điện – bên trên là Yêu Nữ họ triệu và Hách Liên Thu Thủy

-> Đây là chân dung Yêu nữ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 –> Đây là Yêu nữ nhà ta

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 8

Chương 8:

“Vân Thường, muội vừa rồi nói xảy ra chuyện gì .” Vẫn là Mộ Vân Long phản ứng việc chính sự quan trọng.

“Ah, tên trứng thối Lâm Kiếm Lan kia, mang theo đệ tử của hắn ở trong đại đường làm càn.”

Mộ Vân Thường vừa nói vừa đánh giá Đàm Tiểu Hâm lấm la lấm lét, hành động khả nghi. Luôn cảm thấy vấn đề của nàng rất lớn.

“Hắn làm càn như thế nào?” – Người của bang Hổ Chưởng mỗi lần võ lâm tụ hội luôn muốn gây sự, vài năm gần đây danh khí bọn chúng càng lúc càng lớn, tất cả đều dựa vào máy trò nhàm chán này.

“Hắn kêu đệ tử của hắn ở trong đại đường cởi sạch đồ, còn đi tới đi lui. Ghê tởm muốn chết !”

“Thời tiết vốn nóng, cởi sạch quần áo có vấn đề gì.” – Mộ Vân Phi không cho là đúng, nhị tỷ này cho tới bây giờ chưa hề không gió dậy sóng.

“Vấn đề lớn là, đệ tử của hắn đều là nữ nhân, các đại sư Thiếu Lâm Tự đều rời khỏi đó, còn có người nói Phong Vân Bảo chúng ta có phải mới mở Xuân Lệ Đường hay không.”

Nói đến liền tức giận, đám nữ tử đó làm sao có thể trước mặt nhiều nam nhân dễ dàng đem quần áo cởi ra. Thật sự là không biết xấu hổ.

“A! Có việc này sao.” – Đàm Tiểu Hâm vốn định nhân cơ hội chuồn mất, nghe được chuyện này, nhịn không được cũng muốn xem náo nhiệt. Nào ngờ, Mộ Vân Long nói,

“Đàm cô nương, vì sự an toàn của cô, cô nương tốt nhất nên ở lại nơi này, bằng không gây ra rắc rối gì, ta khó có thể tha cho cô.”

“Ca, ngữ khí của huynh nhẹ nhàng như vậy, chỉ giống như cảnh cáo nàng thôi”

Trong lời nói Mộ Vân Thường mang theo bất mãn nghiêm trọng, từ nhỏ lớn lên trong sự che chở của hai huynh đệ, có thói quen được nuông chiều, đối với bất kỳ nữ tử từ bên ngoài đến đều mang địch ý. Ngữ khí của ca ôn nhu như vậy, giống như là ý tứ cảnh cáo, hơn nữa nữ tử này bộ dạng thông minh xinh xắn, nói không chừng ca cùng đệ đều có ý tứ, như thế làm sao có thể được. Muốn giáo huấn, ra oai với nàng một chút.

“Ba” –  Một bạt tai liền đánh vào trên mặt Đàm Tiểu Hâm, ai cũng không nghĩ đến Mộ Vân Thường sẽ hành động như thế.

“Muội……” – Mộ Vân Long bắt được tay muội muội, không rõ dụng ý của nàng là gì.

Vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn không rõ vì sao bị đánh của mình, Đàm Tiểu Hâm càng không rõ nàng ta ở đâu ra.

Nhưng nàng là loại người nào, là người dễ bị uy hiếp sao, lập tức lấy tốc độ sét đánh, trả lại cho Mộ Vân Thường một bạt tai, còn vang hơn cái vừa rồi, năm ngón tay hiện rõ ràng trên khuôn mặt tuyết trắng.

“Ngươi dám đánh ta, chán sống!” – Từ khi sinh ra chưa bị thế này bao giờ, Mộ Vân Thường nổi giận tới cực điểm.

Thề liều mạng đến cùng, phiền là hai huynh đệ bên cạnh như không có ý muốn ra tay giúp nàng đòi lại, ngược lại đem nàng lôi ra ngoài cửa.

Mà Đàm Tiểu Hâm kia càng kiêu ngạo đáp: “Đánh ngươi thì sao, một mình đấu, ai sợ ai.”

Đàm Tiểu Hâm là côn đồ lớn lên ở đường phố, có gì vô lại chưa thấy qua, Mộ Vân Thường cùng lắm là một cọng hành, nhai một cái là xong.

Đối với Mộ Vân Thường đã bị mang đi, lại còn mắng nàng, nàng làm một động tác muốn bóp chết.

Đi thật xa , Mộ Vân Thường vẫn vừa đá vừa mắng, hoàn toàn không có phong phạm tiểu thư khuê các.

Đúng là trận đấu của hai nữ nhân, Mộ gia huynh đệ đối với việc này vẫn chưa thấy qua, ai cũng không phục ai, khó hầu hạ đây.

Mộ gia huynh đệ đi vào đại sảnh, quả thực nhìn thấy mười yêu diễm nữ tử, ăn mặc cực kỳ lộ liễu ở trong đại đường cùng vài nam tử của mấy bang phái không rõ danh tính làm bậy.

“Các ngươi đang làm cái gì?!” Mộ Vân Long giận dữ.

Ngữ khí này hoàn toàn khác ngữ khí đối với Đàm Tiểu Hâm lúc vừa rồi, thanh sắc câu lệ, làm cho tất cả mọi người đem ánh mắt hướng về phía hắn. Diện mạo tuấn dật, giỏi võ công, gia nghiệp lớn, chọn tướng công, hắn là lựa chọn tốt nhất, có thể được người như vậy yêu thương, chính là việc hạnh phúc nhất thiên hạ, mấy nữ tử nghĩ vậy, ánh mắt yêu mị nhìn Mộ Vân Long.

“Lâm Kiếm Lan, ngươi đang làm cái gì?” Mộ Vân Long lớn tiếng hỏi.

“Đâu liên quan tới ta, Mộ đại minh chủ.” – Lâm Kiếm Lan bí ẩn đáp, trong lòng nghĩ, xem ngươi lần này xử lý như thế nào.

Cuối cùng cũng hiểu được dụng ý của Vương đại nhân, điểm yếu của Mộ Vân Long chính là ở đây — nữ nhân, hắn không khéo lắm, mà đây hoàn toàn lại là điểm mạnh của Lâm Kiếm Lan.

“Không phải đệ tử của ngươi sao.”

“Nói đùa rồi, Bang Hồ chưởng của ta khi nào thu nhận nữ đệ tử. Mộ đại minh chủ, vài nữ tử này không phải tiết mục giúp vui ngươi tìm tới cho chúng ta sao.”

“Nói bậy, rõ ràng là……”

“Vân Thường, muội không cần nói.” – ngắt lời Mộ Vân Thường, hắn không muốn để muội muội nói chuyện cùng loại người tâm tư tà ác này.

“Đại minh chủ, không tin ngươi hỏi bọn họ……” Lâm Kiếm Lan đưa ánh mắt nhìn một trong số các nữ tử  .

Nàng kia phong tình vạn chủng hướng đến Mộ Vân Long.

“Minh chủ, đúng vậy nha, là ngươi mời chúng ta đến giúp vui, sáng sớm hôm nay, ngươi không phải phái người đến Hoán Ba Phường chúng ta tuyển mười cô nương, chúng ta nhận ngân phiếu, dù xa cũng phải đến làm việc.” – Dứt lời, còn phất phất khăn tay nồng nặc mùi trước mặt Mộ Vân Long.

Nguyên lai là kỹ viện  nữ tử, khó trách hành vi sai trái như thế.

Rõ ràng lại là Lâm Kiếm Lan giở trò quỷ.

“Ta mặc kệ là ai mời các ngươi đến, hiện tại các ngươi có thể đi rồi.” – Không muốn làm to chuyện, Mộ Vân Long muốn nhân nhượng tránh phiền phức.

“Vậy làm sao được, chúng ta là nhận” – Nàng cố ý cường điệu hai chữ ‘như vậy’ – “Nhiều tiền như vậy”, khẳng định muốn làm vừa lòng đại gia đã bao cả nội đường, “Có phải hay không các cô nương?”.

Cũng hướng tới các kỹ nữ bên cạnh cử chỉ cố ý, rõ ràng có ý hôm nay tới làm loạn .

“Các ngươi không nên quá đáng.” Mộ Vân Thường rốt cục nhịn không được lại nói xen vào .

“A, ở đây vẫn còn một đại mỹ nhân a, khó trách minh chủ muốn đuổi mọi người chúng ta đi rồi. Nhưng nàng chỉ có một người, như thế nào ứng phó…… A……” – Tay muốn đứt ra, đau đau đau, Mộ Vân Phi nắm chặt cổ tay nàng.

“Rõ làm càn !” –  Mộ Vân Long không thể nghe mấy lời lẽ ô uế đó, hạ lệnh đem đám kỹ nữ đuổi ra ngoài, Mộ Vân Phi cũng đi theo giám thị.

Giao việc xong, hắn đột nhiên cảm thấy đầu váng mắt hoa, đứng cũng không xong. Sau đó Mộ Vân Thường gục bên cạnh hắn.

Hương có độc, biết đã trúng gian kế, Mộ Vân Long trong mơ hồ xuôi nghe thấy từ đại môn truyền đến một trận nổ, sau đó ngã xuống bất tỉnh nhân sự.

Mắt thấy tất cả mọi người trong nội đường đều ngã xuống đất, Lâm Kiếm Lan điên cuồng cười to, võ lâm minh chủ chẳng lẽ không phải hắn sao?

Ha! Ha! Ha! Rốt cục đại công cáo thành .

Đi đến bên cạnh Mộ Vân Long, dùng chân đá đá, không có gì phản ứng.

“Ngươi không phải cao thủ sao, đứng lên nha, đánh với ta nha……”

Lâm Kiếm Lan lơ đãng thấy Mộ Vân Thường ngã ở một bên khí chất như lan, nhất thời nổi lên tà niệm.