Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải Đại thần – chương 41.1

Chap này siêu dài, vì sao dài thì chắc là vì nó có H…chap này toan bộ do A.T edit trước đó, ta chỉ mượn về đăng thôi…nhìn nó dài quá mà oải T.T, nào mình bắt đầu H nào

Chương 41.1: “Anh yêu em” và “Thật xin lỗi”.

Chương này bao nhiêu cộng??? Không lẽ là 16+ sao???

Này thì H, này thì Rating+!!!!

Tay cô vịn chặt vào ghế salon, cái đầu nhỏ nhắn khẽ rụt xuống, toàn thân căng thẳng như chú mèo nhỏ đang làm tư thế đề phòng, một tay còn cầm điện thoại, đôi mắt to tròn chăm chú sợ sệt nhìn Trì Thủy Mặc vừa đi ra khỏi phòng tắm.

Tô Diêu cứ duy trì tư thế buồn cười này mà nhìn anh cả nửa ngày.

Mặc dù hết sức buồn cười, nhưng mà Tô Diêu một chút cũng không cười nổi. Cô từ sợ hãi chuyển qua kinh ngạc khiến anh chăm chú nhìn từng biểu hiện trên khuôn mặt cô, một lát sau anh mới khẽ cười nói: “Nhìn đủ chưa?”

Tô Diêu xác định, người đang đứng trước mặt cô hoàn toàn không phải ảo giác.

Chẳng qua là, nửa tháng qua anh hại cô ngày đêm mong nhớ ăn không ngon ngủ không yên, trong đầu luôn hiện lên hình ảnh tuấn mỹ của anh, cho nên cô từ kinh ngạc lập tức trở nên tức giận: “Nhìn cái rắm!”

Trì Thủy Mặc nhướn mày, ngày một áp sát cô hơn: “Nữ nhân, anh hình như đã nói qua nhiều lần rồi, anh rất không hài lòng thói quen nói năng bậy bạ của em, tại sao lại bây giờ lại ngựa quen đường cũ rồi? Xem ra anh cần phải trừng trị em một chút mới được.”

Tô Diêu nhìn thấy anh đến gần liền muốn né tránh, nhưng động tác của cô còn mơ mới bằng được vận tốc của anh, trong chốc lát anh vươn tay ra ôm cô vào trong ngực mình.

Không thèm để ý đến Tô Diêu đang dãy dụa, Trì Thủy Mặc trực tiếp phủ môi mình lên đôi môi đỏ mọng như hai cánh hoa anh đào kia.

Không giống với những nụ hôn dịu dàng nhuốm vẻ trêu chọc trước đây, nụ hôn lần này của anh có thể nói là thô bạo. Anh không chút lưu tình tách hai hàm răng của cô ra, vuốt ve những chỗ nhạy cảm, tiến quân thần tốc vào trong miệng cô cứ thế mà càn quét.

Tô Diêu cảm thấy hết sức khó chịu, bắt đầu dãy dụa. Trong miệng cũng phát ra những thanh âm kháng cự, đầu nhỏ bất an muốn dời đi chỗ khác. Nhưng là Trì Thủy Mặc dĩ nhiên không đáp ứng, bàn tay to chế trụ Tô Diêu không cho cô né tránh, bàn tay còn lại thuận tiện vuốt ve những đường cong quyến rũ trên cơ thể cô, khơi lên ngọn lửa dục vọng đang dần dần thiêu đốt.

Tô Diêu cảm thấy tóc gáy mình như dựng lên, thân thể nhạy cảm tiến không được mà lùi cũng không xong, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng yên chịu trận.

Đợi cho đến khi thân thể cô đã hoàn toàn mềm nhũn ra, anh mới từ từ quấn lưỡi mình lấy lưỡi cô, hút hết mật ngọt trong miệng cô bắt đầu giao hoan nhảy múa.

Nụ hôn cũng thay đổi mùi vị.

Càng ngày lửa nóng càng bốc lên dữ dội, càng ngày càng khiêu khích, càng ngày càng kích tình.

Đúng lúc Tô Diêu đã hoàn toàn kiệt sức không thể hít thở được nữa, anh rốt cục cũng chịu thả cô ra.

Hai chân cô lập tức trở nên mềm nhũn, suýt nữa trượt chân ngã xuống sàn, may mà anh nhanh tay đỡ được cô: “Nữ nhân.”

Đến khi thấy Tô Diêu giương đôi mắt mờ mịt nhìn anh, anh mới khẽ thở dài: “Nữ nhân, em đang dụ dỗ anh sao?” Sau đó không đợi cô phản ứng liền cúi xuống tiếp tục hôn.

Nụ hôn dịu dàng ngọt ngào của anh rơi vào môi cô, anh giữ chặt cánh tay, để cho thân thể hai người càng trở nên dính sát không còn kẽ hở, gần đến mức cô tựa hồ như có thể nghe được tiếng tim đập dồn dập của anh.

Trì Thủy Mặc đem nụ hôn trượt xuống vai, xuống chiếc xương quai xanh quyến rũ, thanh âm vì bị dục hỏa thiêu đốt mà trở nên khàn khàn tà mị: “Nữ nhân… anh đã trở về.”

Đang gắng sức hô hấp cộng thêm oán thầm lại nghe được câu này, Tô Diêu bất chợt trở nên sửng sốt, sau đó đôi mắt liền lập tức đỏ lên như muốn khóc.

Thì ra anh lúc đi không thèm liên lạc, lúc về cũng chẳng thèm thông báo… là để chờ nói với cô câu này sao?

Tô Diêu cảm thấy một câu nói đơn giản của anh như hàm chứ rất nhiều cảm xúc, rốt cục cô cũng hiểu vì sao trước kia mỗi lần ba về nhà, việc đầu tiên ông làm chính là hô to một câu: “Anh đã về!”

Bởi vì ba biết mẹ vẫn luôn ở nhà chờ ba. Bất luận là mẹ đang xem ti vi, nấu ăn trong bếp, quét dọn hay giặt dũ…khi nghe thấy thanh âm của ba nhất định sẽ không do dự mà ra ngoài đón ba.

Bởi vì đó chính là sự chờ đợi giữa vợ chồng.

Tô Diêu bất giác cảm thấy vô cùng cảm động.

Cánh tay nhỏ của cô khẽ luồn qua tâm lưng rắn chắc của anh ôm lấy anh, mặc dù lửa giận đã sớm bị nụ hôn của anh cuốn đi không còn dấu vết, nhưng là vẫn bất mãn nói:

“Anh còn biết đường mà trở lại? Ạnh không phải là chơi trò mất tích sao? Mới có nửa tháng, chưa bõ bèn gì, anh đáng lẽ nên mất tích nửa năm luôn mới phải.”

Trì Thủy Mặc nghe được câu oán trách của cô liền cúi đầu cười, ghé sát vào tai cô khẽ nói: “Nếu mất tích nửa năm, chỉ sợ phu nhân của ta sẽ biến thành thiếu phụ nơi khuê phòng mất.”

Tô Diêu trợn trừng mắt: “Này này, Trì tổng, anh cho rằng mị lực của em không đủ để hấp dẫn nam nhân khác sao? Có lầm không vậy, em nói cho anh biết tối hôm nay ở quầy rượu còn có tận mấy nam nhân đến mời rượu em….Á…!”

Tô Diêu mới phun ra được mấy câu liền biết mình lỡ lời rồi, đôi tay to lớn của anh vòng qua eo cô siết chặt, đôi môi dán chặt lấy lúm đông tiền xinh đẹp trên mặt cô, thanh âm mang theo vạn phần nguy hiểm: “Rất nhiều nam nhân đến gần sao?”

Tô Diêu rất không có chí khí lập tức chối phăng: “Không có, không hề nhiều.”

“Bao nhiêu?”

“Bốn, hay năm gì đó…”

Siết chặt hơn.

“Ba, là ba mà thôi…”

Tiếp tục siết.

“Em nhầm, là một người…”

“Không có, không hề có ai hết! Tha cho em đi mà!”

Áp lực ngang hông cô lập tức biến mất, Tô Diêu thở ra một hơi trong lòng cảm thán đã thoát khỏi cực hình, quá kinh hỉ đến nỗi không thèm để ý hai chân mình đã nhấc lên khỏi mặt đất, đến khi nhận ra mình bị đại thần bế lên thì đã quá muộn.

Đại thần nở nụ cười vô cùng âm hiểm: “Anh đang suy nghĩ, xem chúng ta có nên đem nửa tháng xa cách ra nói hay không.”

Vừa nói anh vừa ôm cô, một cước đá văng cửa phòng ngủ.

***

Từ Hoãn hạ cửa sổ xe xuống thấp, nhẹ nhàng rút ra một điếu thuốc.

Hắn vốn không phải là kiểu người nghiện thuốc lá, chỉ khi hắn thật sự muốn tâm tình mình trở nên bình tĩnh trở lại, mới có thể lệ thuộc vào khói thuốc.

Chiếc xe dừng lại trước nhà trọ của Lạc Du.

Thật ra thì Từ Hoãn cũng không rõ rốt cục là mình muốn gì, hơn nửa đêm rồi còn mò xác đến đây làm gì không biết, nhưng mà hắn vừa rồi cũng không muốn đi tìm cái tiểu nha đầu kia để tính toán nữa.

Bây giờ đã khuya lắm rồi, nha đầu kia hẳn đã đi ngủ.

Từ Hoãn nhìn lướt qua mấy con số trên đồng hồ, suy nghĩ trong đầu chuyển sang Tô Diêu, không khỏi cười thầm, nếu hắn không nhầm thì giờ phút này có lẽ tiểu yêu tinh đang nằm trong ngực người ta mà ra sức hầu hạ đi. Trì Thuỷ Mặc hắn ta rõ ràng không phải kiểu người bình thường a, muốn Thuỷ Mặc xa cách Tô Diêu tận hơn nửa tháng mà lúc về vẫn còn tâm tình xếp bằng uống trà ngồi trò chuyện trong sáng sao? Nói giỡn, Trì Thuỷ Mặc tên kia tuyệt đối là sói hoang, tuyệt đối được tạo hoá sinh ra để ăn thịt động vật! (=)) nói quá chuẩn)

Từ Hoãn nhìn lại điếu thuốc đang cầm trong tay, bất giác cười khổ. Thật đúng là nhiều khi đem người với người ra để so sánh, vẫn là có một bên phải tức chết. Trong khi Trì Thuỷ Mặc đi công tác về liền được ôm mỹ nhân vào lòng khoan khoái trùm chăn đi ngủ, vậy mà Từ Hoãn hắn hết lần này đến lần khác phải đứng giữa trời uống khí lạnh.

Nghĩ nghĩ một hồi, hắn thở dài: “Hút xong điếu này nữa rồi trở về đi thôi.”

Dù sao cứ đứng ngốc ở đây thêm mấy ngày nữa chưa chắc đã làm được gì.

Hút một ngụm khói dài, Từ Hoãn sặc mạnh hai cái — haiz, không có biện pháp, ai bảo đến tận lúc này rồi hắn vẫn chưa hoàn toàn quen được với khói thuốc chứ.

Đem mẩu thuốc còn sót lại đã tắt ngúm ném ra ngoài cửa sổ xe, Từ Hoãn còn đang định lái xe rời đi, lại đột nhiên phát hiện ra có một bóng người đang đi từ phía hành lang đằng kia.

Từ Hoãn khẽ cau mày: “Lạc Du?”

Cô ấy tại sao còn chưa ngủ?

Hơn nữa, đã nửa đêm khuya khoắt rồi, còn ra khỏi nhà làm cái gì?

Lạc Du mặc một chiếc áo khoác thể thao to cùng chiếc quần dài màu tím trông rất thoải mái, cả người nhìn qua trông có vẻ gầy đi rất nhiều. Nhưng điều khiến cho Từ Hoãn phải bật cười chính là, không ngờ cô ấy lại đeo chiếc kính đen vừa bự vừa xấu ngày nào.

Từ Hoãn nhẹ nhàng xuống xe, bí mật bám theo Lạc Du.

Lạc Du hoàn toàn không biết mình đang bị người ta “theo dõi”, chỉ thản nhiên đi vào một quán bán đồ uống 24h ở góc đường, “Ông chủ, cho tôi một tách cafe.”

Mấy ngày liên tiếp làm việc với cường độ cao như thế thật hao tổn tinh thần a, khiến cho cô bất tri bất giác đến nửa đêm mới phát hiện ra trong nhà không còn cafe, đành phải mò đến tận đây. Thật mệt mỏi, Lạc Du vừa nghĩ vừa đưa tay lên xoa xoa hai bên thái dương.

Có điều mệt mỏi nhất không phải là đáp ứng yêu cầu công việc cường đại của cấp trên, mà chính là tìm cách đối phó tên hồ ly chết tiệt kia.

Nghĩ đến hồ ly mang tên Từ Hoãn, lại khiến Lạc Du hận đến nghiến răng nghiến lợi, trong game hắn ta không chỉ suốt ngày quấn lấy tặng hoa cho cô, thậm chí còn mặt dày bám theo tặng cả trang bị cho cô. Hừ hừ, lại còn bày đặt học theo cách đối xử của sư huynh với Yêu Nữ cơ đấy, không ngại vứt luôn cái danh hiệu đệ nhất Tiêu Dao sang một bên. Hơn nữa hắn ta mỗi ngày 24 giờ liên tục gọi điện thoại quấy rối, thật không hiểu nổi hắn đường đường là một tổng biên tập của tạp chí xã hội nổi tiếng mà tại sao lại rảnh rỗi như vậy? Thời gian đi quấy rối người khác, hắn dành vào việc viết bản thảo có phải là tốt hơn nhiều không?

Nghĩ đi nghĩ lại, Lạc Du không khỏi nhớ đến nụ cười cùng ánh mắt gian xảo của Từ Hoãn, thật ra hắn cũng là một tên rất lợi hại đó chứ.

Thời điểm cô đang suy nghĩ mông lung, bất giác bên cạnh vang lên một giọng nói: “Ông chủ, tôi cũng muốn một tách cafe giống hệt vậy.”

Người kia quay đầu, mặt đối mặt với Lạc Du: “Này bánh bao hấp, thật trùng hợp nha.”

“Đáng ghét! Thối hồ ly tôi lần nữa cảnh cáo anh, không được phép gọi tôi như vậy nữa!” Lạc Du bộ dạng cực kỳ căm tức, sau đó hoài nghi nhìn Từ Hoãn: “Trùng hợp? Tôi nhớ nhà anh ở đây khá xa mà, tại sao đêm hôm khuya khoắt còn mò đến đây chi vậy?”

Từ Hoãn nghe được câu chất vấn của Lạc Du, vẫn duy trì một bộ vô cùng vui vẻ thoải mái: “Bánh bao hấp, em biết nhà anh ở đâu, hẳn là rất quan tâm anh nha?”

Lạc Du lập tức trợn tròn mắt, nhận lấy tách cafe ông chủ vừa đưa tới: “Ông chủ, tiền này.” sau đó quay sang liếc Từ Hoãn một cái: “Mặc kệ anh.” Nói xong liền đẩy cửa bước ra ngoài.

Từ Hoãn cầm lên một tách cafe khác, nhanh như chớp để lại tiền rồi cũng vội vàng chạy ra ngoài: “Này! Bánh bao hấp!” (~~> A.T: mấy anh dzai trong này chắc đều có số theo đuổi vợ cả đây = =|||)