Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải Đại thần – chương 43.1

Chương 43:  Một nữ nhân như vậy

 Phần 1

Nhìn trước mắt đã sớm không còn là tiền bối thời đại học, Lạc Du mới giật mình, thì ra thời gian trôi qua nhanh như vậy.

Nhìn khuôn mặt Trì Thủy Mặc trầm tĩnh, mặc dù tiền bối đã đem sóng gió thời sinh viên cất giấu đi, nhưng là —— nhưng càng làm cho nàng cảm giác được khí thế bức người.

Không phải không biết phát triển của Trì Thủy Mặc những năm nay. Sau những năm kiêu ngạo thời đại học, cuộc sống thương trường nhiều năm đã làm người nam nhân này mài giũa ngày càng sắc cạnh nhưng không lộ ra ngoài mà thôi. Giống như một viên kim cương bọc trong nhung , bề ngoài tỉ mỉ nhẵn nhụi nhưng đằng sau lại là bốn cạnh sắc nét.

Lạc Du cảm thấy tiền bối như vậy có chút xa lạ —— mấy năm này ở nước ngoài, nàng luôn là nghĩ đến tiền bối làm cho mình nhớ mãi không quên, nhưng là —— tiền bối ở trong đầu đường giống hồi đại học, áo sơ mi trắng, ngũ quan như tranh thuỷ mặc, mâu quang rõ ràng —— mặc dù làm cho người ta có áp lực nhưng là rõ ràng, còn bây giờ, tiền bối đem tất cả những thứ đó giấu đi, thậm chí làm cho mình cũng có chút khẩn trương.

Bởi vì đôi mắt kia giống như là hang động, làm cho người ta rơi vào, nhưng là không thấy đáy.

Lạc Du có chút thất thần.

Trì Thủy Mặc đặt cốc cà phê xuống, hướng về phía Lạc Du có chút ngẩn người cười nói: “Làm sao?”

Lạc Du lập tức thu hồi suy nghĩ lại, lắc đầu: “Không có gì.”

Ngược lại nghĩ đến mục đích Trì Thủy Mặc tới tìm mình, vừa mở miệng hỏi: “Tiền bối, chuyện ngày hôm qua anh gọi điện thoại cho em là thật?”

Tối hôm qua vừa mới làm xong công việc, một cuộc gọi của Trì Thủy Mặc làm Lạc Du phấn chấn tinh thần —— mà nguyên nhân tìm Lạc Du cũng làm cho nàng kinh ngạc không ngờ.

Trì Thủy Mặc cười nói: “Rất kinh ngạc?”

Lạc Du gật gật đầu nói: “Rất kinh ngạc.”

Trì Thủy Mặc khiêu mi: “Ah?”

Lạc Du nói: “Tiền bối trong tay không phải có rất nhiều nhân tài sao, làm sao còn muốn thuê con tôm nhỏ không danh tiếng trong ngành IT này.”

Trì Thủy Mặc nghe nghi vấn của nàng không chút hoang mang, nếm một ngụm cà phê rồi mới đáp: “Anh đã thấy tác phẩm đoạt giải lúc du học Anh quốc của em.”

Lạc Du ngơ ngác một chút, nói: “Cho nên?”

Trì Thủy Mặc cười nói: “Cho nên, đây chính là lý do.”

Lạc Du bẹt miệng: “Tiền bối vẫn là người lời ít mà ý nhiều như vậy.”

Nói thêm vài câu cho rõ ràng một chút thì sẽ chết sao?

Trì Thủy Mặc nói: “Nói cụ thể một chút, sở trường của em là tất cả những gì anh cần.”

Lạc Du vẻ mặt hỏi thăm.

Trì Thủy Mặc nói: “Nếu bây giờ em có thời gian, đến phòng làm việc với anh xe một chút.”

Lạc Du nháy mắt nói: “Ta còn chưa đáp ứng làm cho anh, cái này là tiết lộ cơ mật công ty?”

Trì Thủy Mặc trực tiếp đứng dậy, mỉm cười: “Xem rồi mà không nhảy vào máng, vậy thì uổng phí công sức anh bồi dưỡng em từ đầu rồi.”

Lạc Du nín một hồi lâu, đứng lên kháng nghị nói: “SHIT! Tiền bối, không nên đen tối như vậy !”

Trì Thủy Mặc bất đắc dĩ nói: ” Nói năng thô tục giống hệt Tô Tô, chẳng qua là em phiên dịch thành tiếng Anh .” Dứt lời lắc đầu, xoay người đi ra phòng cà phê.

Lạc Du nghe Trì Thủy Mặc nhắc tới Tô Diêu, trong lòng giống như bị người nào lấy tay nhẹ nhàng cấu, không thể nói đau, nhưng là rất không thoải mái. Cắn cắn đôi môi, Lạc Du theo Trì Thủy Mặc đi ra ngoài.

Ánh mặt trời hất vào trên sàn nhà, làm cho phòng ngủ trống không trở nên ấm áp không ít.

Người trên giường cũng cảm thấy vậy, dụi dụi khuôn mặt vào cái gối mềm mại, mắt bắt đầu mở ra.

Khí trời thật tốt.

Tô Diêu mở mắt ra thấy phòng ngủ sáng rực rỡ, trong lòng hiện lên một câu nói như vậy.

Ngồi dậy, Tô Diêu nhìn chỗ bên cạnh —— ngay cả biết người nọ sớm đã đến công ty, nhưng vẫn theo bản năng làm động tác này.

Quả nhiên, trừ chỗ nàng nằm, chố bên kia đã không có nhiệt độ. Tô Diêu thở dài, vươn tay lấy mảnh giấy kẹp lại trên gối Trì Thủy Mặc.

【 Điểm tâm ở trong lò vi ba, mười một rưỡi thu xếp xong anh tới đón em, chúng ta đi ra ngoài ăn. 】

Tô Diêu cười cười đem mảnh giấy để lên trên tủ đầu giường. Đứng dậy bắt đầu một ngày mới.

Rời giường, rửa mặt, làm vài động tác yô-ga đơn giản…

Lúc đồng hồ báo thức điểm mười giờ rưỡi, Tô Diêu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.

Nếu nàng nấu cơm đưa cho Trì Thủy Mặc thì sao?

Mặc dù rất trẻ con, nhưng Tô Diêu vẫn muốn làm như vậy.

Cũng là vì  —— báo đáp hắn mỗi ngày chuẩn bị bữa ăn sáng vì mình?

Tô Diêu cười đi tới phòng bếp. Bởi vì Trì Thủy Mặc vốn có thể làm cơm, cộng thêm mình ở sau khi ở đây là hai người, cho nên nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh hết sức đầy đủ.

Chọn ra những thứ cần, Tô Diêu bắt tay chuẩn bị bữa trưa.

Tô Diêu vừa làm vừa tưởng tượng vẻ mặt Trì Thủy Mặc—— hắn thật sự cho là mình không thể làm cơm sao? Vậy nên trong khoảng thời gian này cũng luôn để hắn làm. Cho dù mấy ngày nay bắt đầu đi làm không có thời gian trở về làm, cũng để lại cho Tô Diêu một tờ giấy nói cho nàng biết lúc nào thì chuẩn bị sẵn sàng, sau đó lái xe trở lại đón nàng đến nhà hàng ăn cơm.

Tô Diêu cười.

Nàng làm sao có thể không biết làm cơm. Sống một mình lâu như vậy, tự chăm sóc bản thân đã sớm thành bản năng —— chẳng qua là, việc nấu ăn này,  thật sự nàng đã bỏ quên khá lâu —— lần cuối cùng, lúc mình vẫn còn bên cạnh Sở Dương. Khi đó nàng một lòng vì nam nhân yêu mến  rửa tay làm canh, mỗi ngày bận rộn như một con chim sẻ, nhưng làm không biết mệt.

Sau đó, sau đó chia tay, trong căn hộ nhất thời không có hơi người , mình cũng lười làm, mặc cho đồ đạc trong phòng bếp rỉ sắt, bụi phủ lên bụi.

Lúc chờ dầu nóng, Tô Diêu ngẩng đầu, từ bên trong đồ inox nhìn thấy mặt của mình có chút thay đổi.

Nếu như nàng không nhìn lầm, xem ra trên mặt hẳn là đang mỉm cười.

Tô Diêu có chút thất thần vỗ về gương mặt của mình —— đã lâu, nàng không thấy vẻ mặt này .

Tiếng dầu sôi kéo Tô Diêu từ trong suy nghĩ trở về, lập tức đem nguyên liệu nấu ăn thả vào, ngưng luôn đoạn suy nghĩ lung tung.

Chỉ nghĩ đến có thể thấy vẻ mặt Đại Thần kinh ngạc hiếm thấy, nụ cười kia không làm sao ngăn được.

**

Lạc Du mở to mắt nhìn màn ảnh máy vi tính Trì Thủy Mặc, nhất thời lỡ lời.

Trì Thủy Mặc cũng không nói, chẳng qua là đứng ở một bên kiên nhẫn đợi chờ.

Rốt cục Lạc Du nói: Em phục rồi, tiền bối,em đáp ứng anh.”

Trì Thủy Mặc cười. Này vốn là kết quả trong dự liệu.

Lạc Du trừng mắt liếc hắn một cái, oán thầm nói, so ra còn hồ ly hơn cả hồ ly Từ Hoãn kia! Sau đó quay đầu tiếp tục xem sơ bộ cấu trúc mô hình trên màn ảnh.

Mặc dù chỉ là một mô hình đơn giản, nhưng lại mơ hồ có thể toát ra khí thế uy nghiêm đó, có thể thấy sau hoàn thành sẽ động lòng người như thế nào. Nếu đây chính nơi chinh chiến giết địch, nhất định rất kích động!

Lạc Du hưng phấn nói: “Em cực kỳ muốn thấy bộ dạng nó xuất hiện dưới tay em!”

Trì Thủy Mặc cười nói: “Anh cũng rất mong đợi.”

Lạc Du lúc này mới nghĩ đến một vấn đề, một vấn đề làm nàng thắc mắc đã lâu, liền hỏi: “Tiền bối, tại sao anh lại chơi game online ?”

Trước kia không phải thường xuyên khinh bỉ đám người khoa máy tính vì game mất ăn mất ngủ sao?

Trì Thủy Mặc trong nháy mắt trở nên nhu hòa, đáp án rất thẳng thắng: “Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con? Anh không chơi game làm sao kết thúc được vận mệnh cô đơn.”

Lạc Du nghĩ tới rất nhiều lý do, chẳng qua là không nghĩ tới việc này: “Vì Tô Diêu?”

“Đúng.”

Lạc Du cố gắng đem tầm mắt từ trên người Trì Thủy Mặc qua chỗ khác, từ khóe miệng hắn nụ cười ôn nhu kia—— nàng cho là bọn họ quen nhua qua internet, nàng từng cười nhạt, tình cảm trên internet có thể duy trì bao lâu, cho nên khi nhìn thấy 【 Hách Liên Thu Thủy 】 cùng 【 Yêu Nữ Họ Triệu 】 ly hôn lúc nàng xuất hiện, nhưng không ngờ…

Thì ra là tiền bối chơi game vì Tô Diêu, thì ra là… mình ngay từ đầu đã thua.

Trong lòng nhất thời không phục.

Đau đớn? Cũng không phải là, chẳng qua là… rất mất mát.

Qua thật lâu, nhận thấy được ánh mắt quan tâm của Trì Thủy Mặc, Lạc Du mỉm cười nói: “Em nghĩ hai người biết nhau qua game.”

Trì Thủy Mặc cười nói: ” bọn anh đúng là như vậy “

Lạc Du há hốc mồm: “A? Anh không phải là vì cô ấy…”

“Đúng, nhưng lúc đó cô ấy không biết anh.”

Lạc Du lại sửng sốt hồi lâu, sau đó có chút giận dỗi, có chút ảo não, rầu rĩ nói: “Thật đúng là phức tạp!”

Trì Thủy Mặc nhìn trên mặt nàng không ngừng hiện lên cảm xúc không nhịn ở trong lòng cười.

Học muội này, từ hồi đại học lúc hắn cùng nàng làm thử nghiệm, hắn đã biết tình cảm của nàng đối với  mình. Nhưng thứ nhất hắn là người tiếc tài, thứ hai —— hắn nhìn ra được, thật ra thì Lạc Du đối với hắn chẳng qua là một loại tình cảm tương tự với sùng bái mê luyến.

Dù sao ưu tú như Lạc Du, cô gái như thế, vừa hết sức mạnh mẽ, chỉ cần trong lĩnh vực của nàng có người hơn nàng, nàng mới có thể có phần coi trọng. Thật là ngại, hắn Trì Thủy Mặc nhờ vào giải nhất cuộc so tài toàn quốc năm thứ hai đại học mới được coi trọng.

Sở dĩ hôm nay không e dè nói ra, cũng là hy vọng tiểu nha đầu này không có ảo tưởng.

Đè ép tâm tình, Lạc Du mở lời chuyển đề tài: “Tiền bối, cái này chính là game tiếp theo sắp ra của Hoàng Tước ?” Vừa nói chỉ chỉ màn ảnh.

Trì Thủy Mặc gật đầu: “Không sai.”

Nhắc tới chuyên ngành Lạc Du hai mắt sáng lên: “Ngày mai em sẽ tới đây làm!” Nàng khẩn cấp muốn vẽ lên cái thế giới rộng lớn này.

Trì Thủy Mặc với sự vội vàng của nàng mỉm cười: “Luôn luôn chào đón.”

Lạc Du vừa quay đầu nhìn thiết kế, một hồi lâu rồi “Ah” một tiếng, tầm mắt lần nữa chuyển hướng Trì Thủy Mặc: “Tiền bối, em phát hiện mấy năm không gặp mà sở thích của anh đã thay đổi rồi, anh cũng bắt đầu xem tiểu thuyết?” – tay giơ lên quyển sách.

Trì Thủy Mặc nhướn mi nói: “Nếu muốn làm fame theo ý của người chơi, tự nhiên muốn hiểu rõ thế giới dưới ngòi bút tác giả.”

Nhìn Lạc Du trợn to mắt, Trì Thủy Mặc giải thích: “Em cảm thấy hứng thú với trò chơi này, chính là nhờ quyển sách này đấy.”

Lạc Du xoay quyển sách trên tay, liền nhìn thấy hai chữ viết cổ trên gáy sách 【 Thí Thiên 】, phía dưới còn có tác giả tên: Mạc Vô.

Lạc Du há to mồm, ngược lại nhìn Trì Thủy Mặc: “Ngay cả quyển sách bán chạy nhất mới xuất bản không lâu của tác giả được yêu thích nhất năm nay cũng có thể mang về khai thác, tiền bối, lợi hại.”

Trì Thủy Mặc cười đầy ẩn ý: “Nước phù sa không lưu người ngoài.”

Lạc Du cau mày.

Trì Thủy Mặc cười tuyên bố đáp án: “Kể từ khi tác giả là vợ mình, lấy tác phẩm ra làm đồ cưới cũng là theo lẽ thường phải làm.”

Lạc Du miệng hoàn toàn không khép được: “Anh, anh nói 【 Mạc Vô 】người hai năm qua tên tuổi lên cao  là…”

Trì Thủy Mặc gật đầu: “Chính là Tô Diêu.”

Lạc Du buồn bực.

Trong trò chơi có một Yêu Nữ khắp nơi áp chế mình, xem xét lại thực tế, Yêu Nữ này lại cũng rất mạnh.

Lạc Du thậm chí không phát hiện mình đã không thèm để ý Trì Thủy Mặc đứng ở đó, đối với nàng mà nói, trước mắt việc khẩn cấp trừ bắt đầu khám phá trò chơi này, chính là cùng đối mặt với Tô Diêu.

Nàng muốn xem kẻ địch của mình rốt cuộc hình dáng ra sao.

Tại sao ai cũng có quan hệ Yêu Nữ? Tại sao ảnh hưởng của nàng đối với mỗi người lại lớn như vậy?

Bình sinh lần đầu gặp phải đối thủ mạnh như vậy thế, Lạc Du trong lòng mong đợi rất lớn.

Trì Thủy Mặc nhìn thấu nét mặt của nàng, bất động thanh sắc nói: “Lát nữa cùng nhau ăn cơm, anh trở về đón Tô Diêu.”

Lạc Du khiêu mi nhìn tiền bối giảo hoạt này——

Nghĩ đến thời kỳ đại học của mình, nghĩ đến Tô Diêu cùng Yêu Nữ, nhìn lại lúc Trì Thủy Mặc nụ cười ôn nhu nhắc tới Tô Diêu.

Đột nhiên thoải mái, thì ra là… lâu như vậy, ta mới nhìn rõ.

Cho nên cười nói: “Muốn em đi làm bóng đèn?”

Trì Thủy Mặc cười: “Sợ rằng bóng đèn là anh.”

Lạc Du cười lên. Sau đó cẩn thận nhìn Trì Thủy Mặc mặt mày. Nghiêm túc nói: “Tiền bối, cám ơn anh.”

Trì Thủy Mặc không nói, chẳng qua là dùng cặp mắt đen, sâu kia nhìn nàng.

“Không có anh có lẽ cũng không có một người thành tích hạng nhất toàn trường được cử đi học như em, cũng lại càng không có em hôm nay…” Cảm tạ quá nhiều, cho nên chỉ có thể nói câu cám ơn.

Trì Thủy Mặc mỉm cười: “Là do sự ưu tú của em.”

Lạc Du cười lắc đầu, nhưng ngay sau đó cắn răng, khuôn mặt ửng đỏ nhìn Trì Thủy Mặc: “Tiền bối, em có thể ôm anh một cái không?”

Đối với yêu cầu này Trì Thủy Mặc cũng giật mình, nhưng ngay sau đó cười: “Dĩ nhiên.”

Tiểu học muội ưu tú vừa cần cù và thật thà này, từ ngày mới gặp gỡ giống như chiếm được của riêng.

Biết cái ôm này đối với Lạc Du ý vị như thế nào, Trì Thủy Mặc đáp ứng không chút do dự.

Cho nên nhẹ nhàng nâng  lên tay, đem Lạc Du ôm vào trong hai cánh tay. Vỗ vỗ đôi vai gầy yếu của nàng: “Gầy đi nhiều quá.”

“Mới phát hiện sao. Thật đúng là không quan tâm.”

Lạc Du oán giận đầu tựa vào trước ngực Trì Thủy Mặc, trong nháy mắt muốn khóc vang lên —— cũng bởi vì thương tâm, nàng bây giờ, trong đầu, chỉ thấy thanh thản nhẹ nhàng.

Vỗ lưng Trì Thủy Mặc nói: “Tiền bối, vẫn chưa chúc mừng anh.”

“…”

“Đã hai xuân rồi .”

Trì Thủy Mặc dở khóc dở cười buông Lạc Du ra, chưa kịp mở miệng khiển trách đã nhìn thấy trên mặt tiểu nha đầu lóe lên trò đùa dai —— Trì Thủy Mặc khiêu mi, nụ cười này hắn nhìn nhiều năm như vậy tuyệt đối không nhìn lầm.

Nụ cười thuộc về Từ Hoãn.

Trì Thủy Mặc trong bụng hiểu rõ, xem ra, Từ Hoãn cũng sắp tu thành chánh quả rồi?

Cười lắc đầu, giơ cổ tay lên: “Thời gian cũng không còn nhiều, đi thôi, đi đón Tô Diêu cùng ăn cơm.”

Lạc Du không do dự gật đầu.

Hai người xoay qua hướng cửa phòng làm việc, đột nhiên cùng nhau dừng bước.

Cửa phòng làm việc chẳng biết lúc nào đã có thêm một người.

Vóc người cao gầy, ngũ quan có chút đạm mạc, miễn cưỡng tựa trên khung cửa, trên tay mang theo một cái hộp thật to, trên mặt tự tiếu phi tiếu.

Một suy nghĩ 16 thoughts on “Làm yêu nữ gặp phải Đại thần – chương 43.1”

  1. Tks nàng!
    Các bạn vào xem truyện của Đông Đông thì nhớ comment tks nàng í nha, hoặc tối thiểu là vote cho nàng í có động lực, đó là cách thể hiện mình biết trân trọng công sức và thành quả lao động của nàng í. Có như vậy chúng ta mới dc thưởng thức nhiều truyện của nàng í chứ ^ _ ^

    Số lượt thích

Trả lời Đông Đông Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.