Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải Đại thần – chương 43.2

Chương 43.2

Trì Thủy Mặc kinh ngạc lên tiếng: “Nữ nhân. Em đến đây lúc nào?”

Lạc Du cũng kinh ngạc —— đối với cách xưng hô của tiền bối.

Cho nên hiểu rõ nhìn người trước mắt không xa —— đây, chính là Yêu Nữ kia ?

Tô Diêu cười nói: “Vừa tới —— chỉ thấy hai người ôm nhau thôi. Trước đó cũng không thấy.”

Nhất thời, không khí có chút lúng túng.

Tô Diêu miễn cưỡng giương con ngươi nhìn Trì Thủy Mặc cùng Lạc Du.

Không nghĩ tới, mình nhất thời chịu khó đưa cơm tới, lại có thể thấy được một màn như vậy.

Trì Đại Thần lần đầu tiên trong đời cảm thấy luống cuống —— bởi vì cảm giác không an toàn của Tô Diêu mãnh liệt bao nhiêu chính mình cũng không biết, cặp mắt đạm mạc bày ra trước mặt mình không chỉ một lần.

Những lúc như vậy, hắn nói gì cũng là dư thừa. Hắn bắt đầu lo lắng, Tô Diêu có thể giống như lần trước chạy đến Lệ Giang hay không—— thậm chí không trở lại.

Cho nên lập tức sải bước nói: “Nữ nhân…”

Lại bị một cái tay nhỏ bên cạnh kéo lại.

Trì Thủy Mặc kinh ngạc.

Tô Diêu nhìn cái tay kia nhăn mày.

Lạc Du thản nhiên cười đi tới trước mặt Tô Diêu: “Xin chào, tôi là Lạc Du, học muội thời đại học của Trì Thủy Mặc.”

Tô Diêu nhìn kỹ trước mắt  —— tiểu bất điểm —— đúng ra, lấy vóc dáng cao gầy hơn 170cm của nàng, lại nhìn người này —— tiểu nữ nhân có lẽ mới vừa đủ 160cm mà nói, chính xác là tiểu bất điểm.

Lạc Du —— bánh bao hấp trong lòng Từ Hoãn.

Tô Diêu khóe môi mỉm cười: thú vị.

Tô Diêu cười nói: “Xin chào. Thường nghe người ta nhắc đến cô.”

Lạc Du còn tưởng rằng Tô Diêu nói “Người ta” là Trì Thủy Mặc, không khỏi có chút kinh ngạc. Nhưng là rất nhanh vừa cười , đối mặt với Tô Diêu đi thẳng vào vấn đề ——

“Nhìn thấy tôi cùng tiền bối ôm nhau cô không có gì muốn nói sao?”

Tô Diêu mười phần hứng thú : “Nói gì?”

Lạc Du cau mày: “Chính là chất vấn tiền bối có phải hay không bên ngoài…….”

Trì Thủy Mặc đáy lòng than thở —— Lạc Du, nếu không phải biết em thật sự tôn kính anh, anh thật cho là chúng ta kiếp trước có thù oán.

Tô Diêu buồn cười: “Tại sao phải hỏi như thế.”

Lạc Du nói: “Bởi vì tôi vừa rồi cùng tiền bối ôm nhau.”

Tô Diêu thở dài, đem sức nặng thân thể dựa vào khung cửa —— nàng là một người lười.

“Tôi đã thấy rồi.”

“Vậy sao cô còn bình tĩnh như vậy? !” Lạc Du suýt chút nữa hét lên. Nhưng ngay sau đó quay đầu nhìn ánh mắt Trì Thủy Mặc tràn đầy đồng tình, tiền bối, xem ra Yêu Nữ không có yêu anh như vậy.

Trì Thủy Mặc sắc mặt bình tĩnh nhìn Tô Diêu, chẳng qua là đôi mắt hơi có gợn sóng.

Tô Diêu cười nói: “Xem ra tôi không chất vấn một chút hai người cũng sẽ không an tâm. Tôi hỏi cô: các người có cấu kết loạn sau lưng tôi không?”

Lạc Du mắt trợn trắng: “Cô không thể ăn nói văn hóa chút sao? Yêu Nữ?”

Tô Diêu giễu cợt nói: “Bản chất giống nhau. Cô trả lời vấn đề chính là , có hay là không có? Hành tây.?”

Nghe được nàng gọi thân phận của mình như vậy Lạc Du rất không thoải mái: “Không có!”

“Vậy là được rồi, ” Tô Diêu nhún nhún vai, “Tôi nói hai người tránh ra, tôi xách lên một hộp cơm tập thể rất nặng!”

Lạc Du máy móc tránh đường cho Tô Diêu, nhìn nàng đặt cái hộp trong tay lên bàn làm việc Trì Thủy Mặc, sau đó duỗi cánh tay của mình, oán trách xe bus.

Lạc Du há hốc mồm: “Thế này là xong rồi? !”

Nữ nhân này ——

Không đợi nàng nói thêm cái gì, Tô Diêu xoay người bất đắc dĩ nói: “Bởi vì tôi tin tưởng anh ấy, cho nên không có gì muốn hỏi, như vậy được rồi chứ? Xin hỏi hai vị có thể tới dùng cơm không?”

Lạc Du nghiêm túc nhìn Tô Diêu. Người này mới nhìn qua so với người khác cũng là một nữ nhân lười nhác, thật ra một khi nhận thức đúng cái gì so với ai khác cũng dụng tâm hơn.

Cho nên cười chuyển hướng Trì Thủy Mặc: “Tiền bối, cô ấy tuyệt đối có giá trị.”

Một nữ nhân tin tưởng nam nhân như vậy, một người như vậy làm cho mình nhất thời cảm thấy tự ti mặc cảm, nữ nhân lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Tiền bối không yêu, mới là đáng tiếc.

Trì Thủy Mặc chỉ nhìn Tô Diêu.

Tô Diêu đến gần hai bước, nhìn Lạc Du: “Cảm ơn cô đã hao tâm vì Mặc Thủy tiền bối .”

Có lẽ lúc vừa rồi ôm nhau, sau lại ép mình hỏi bọn họ đều là nha đầu này thử dò xét mình. Tô Diêu biết.

Lạc Du cười lắc đầu, đang muốn nói gì, đột nhiên thấy không đúng, liền hỏi: “Ai nói cho cô biết tên tôi hay gọi tiền bối?”

Ngay cả tiền bối cũng không biết a —— sự chú ý của Trì Thủy Mặc bây giờ tất cả đều đặt ở trên người Tô Diêu nên không nghe thấy, nếu không nàng thật muốn đào sâu ba thước chôn sống .

Tô Diêu rất vô tội nói: “Tôi biết đến cô, cô lại không nhận ra tôi sao?”

“…”

“555555, Từ Hoãn kia thật không có lương tâm, nào có sư huynh nào như vậy, trước mặt chị dâu cũng không nhắc đến ta.”

Lạc Du thật lâu mới kịp phản ứng, cho nên nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Cô là học muội của Từ Hoãn?”

Gật đầu.

“Vậy cô biết tiền bối cũng nhờ Từ Hoãn?”

Gật đầu.

Tô Diêu phát hiện mỗi lần mình gật đầu mặt Lạc Du liền đen hơn một phần, cho nên trong đầu có ý nghĩ đen tối, bổ sung nói: “Trì Thủy Mặc biết tôi cũng là nhờ anh ta.”

“Vậy cô biết tôi…” Có chút thấp thỏm —— cuối cùng có phải do tiền bối nhắc tới hay không?

Đáp án công bố: “Tất nhiên là con hồ ly Từ Hoãn kia nói cho tôi biết chứ sao! Nói ra sư huynh kia đối với cô tình nghĩa quá sâu nặng, luôn nhắc tới cô trước mặt tôi, bánh bao hấp!”

Thì ra, Trì Thủy Mặc trước khi chơi game đã biết Tô Diêu thông qua Từ Hoãn; thì ra, Từ Hoãn cùng Tô Diêu còn có quan hệ như vậy; thì ra, chỉ có một mình nàng chẳng hay biết gì ——

Lạc Du rốt cục quát lớn: “Thối hồ ly! Tôi muốn giết hắn!”

Dứt lời đi ra cửa.

***

Xác định bánh bao hấp tức giận đã đi xa, Tô Diêu rốt cục bật cười lớn——

Mới vừa trên đường tới vì muốn cho Trì Thủy Mặc một ngạc nhiên nên không nói trước cho hắn biết, không thể làm gì ngoài việc gọi điện thoại hỏi Từ Hoãn ngồi xe bus nào tới  công ty Trì Thủy Mặc, kết quả lại biết cái tên đáng ghét kia rõ ràng đáp ứng Trì Thủy Mặc cho mình nghỉ, sau lưng lại khấu trừ tất cả tiền thưởng của mình! Thiên lý ở đâu ! ( Từ Hoãn: … Ngươi còn cướp lời của ta? Ta mới nên hỏi Thiên Lý ở đâu T_T ) không dạy dỗ hắn một chút thì lão nương thành quả hồng mềm mất!

Tô Diêu khẽ hừ nhẹ một tiếng, vừa xoay người định nhắc nhở Trì Đại Thần vốn đang không khác gì một bức tượng điêu khắc ở bên cạnh ăn cơm, nhưng trước mắt tối sầm, sau đó trên miệng có chút ấm áp.

Tô Diêu sững sờ chốc lát, sau đó đặt tay lên cổ Trì Thủy Mặc: “Làm cái gì vậy? Đây là phòng làm việc nha.” Dứt lời nháy mắt mấy cái với Trì Thủy Mặc.

Dán vào đôi môi xinh đẹp của nàng, không để ý nàng cười giỡn trêu chọc, Trì Thủy Mặc thấp giọng nói: “Thật sự tin tưởng anh như vậy?”

Tô Diêu than thở, hắn làm sao cũng nghĩ không ra , cho nên vỗ vai hắn: “Nếu thật sự anh ở bên ngoài… , cũng sẽ không giở trò sau lưng em, anh nên trực tiếp nói rõ ràng với em mới là…”

Vừa nói vừa giương mắt chống lại cặp mắt hài lòng kia: “Làm sao?”

Đại Thần giọng nói không kích động như vừa rồi, ngược lại nghe có chút lạnh lẽo: “Đây sẽ là lý do của em?”

Tô Diêu nháy mắt mấy cái: “Nếu không… Ách, ” nhận thấy được áp lực nơi thắt lưng, Tô Diêu bổ sung nói, “Nơi này là phòng làm việc, cảnh xuân rất dễ lộ ra ngoài, anh không phải là người bốc đồng như vậy chứ.”

Trì Thủy Mặc thật muốn bẻ gảy cái cổ mãnh khảnh của nàng, cho nên cười lạnh nói: “Ah? Phải không? Anh sẽ cho em thấy a rốt cuộc có dám hay không.”

Dứt lời trực tiếp đem Tô Diêu đặt lên trên bàn làm việc. Một tay nắm chặt hông của nàng, một cái tay khác tiến vào bên trong y phục vuốt ve da thịt sau lưng nàng.

Tô Diêu thấy đang chơi với lửa, lập tức cầu xin: “Được rồi được rồi! Thật không thể trêu chọc!”

Vừa nói nâng mặt Trì Thủy Mặc lên, cười nói: “Em nói vẫn không rõ sao?”

Trì Thủy Mặc híp con ngươi: “Nói gì?” Vẻ mặt kia nói rõ ràng —— nếu lấy lý do vớ vẩn sẽ đem em ăn sạch sẽ!

Tô Diêu nụ cười tươi sáng hướng về phía đôi mắt có chút đè nén, vẽ ra nụ cười động lòng người: “Bởi vì yêu anh, cho nên tin tưởng anh.”

Nhìn nhau chốc lát, Trì Thủy Mặc cúi đầu cắn môi Tô Diêu: “Em nói dối.”

Tô Diêu bị đau nhíu mi, vừa không khỏi cảm thấy buồn cười: “Được rồi! Đừng ép em, đồ ăn cũng nguội rồi.”

Trì Thủy Mặc liếc đến cái hộp thật to trên bàn kia lúc này mới nhướng mày nghi vấn: “Đồ ăn?”

Dứt lời cúi đầu nhìn Tô Diêu, “Em mua ?”

Tô Diêu tức giận đẩy ra hắn: “Hảo tâm không được báo đáp, mất công em bận rộn trong nhà bếp khá lâu.”

“Nữ nhân…”

Vuốt ve đôi tay: “Muốn gì?”

“Em biết nấu ăn.”

Đây là câu khẳng định.

Cho nên Tô Diêu quay đầu lại tự tiếu phi tiếu: “Vậy thì sao.”

Dứt lời quay đầu lấy thức ăn từ trong hộp giữ ấm ra.

Trì Thủy Mặc nhìn bóng lưng mảnh khảnh của nàng, không khỏi cau mày. Một lát sau khóe mắt lại là một mảnh ôn nhu. Nữ nhân này, tất cả thuộc về nàng, bao gồm cả việc cố tình giấu diếm, từng chút từng chút hiện ra trước mắt mình. Một khi tiếp nhận liền toàn bộ phó thác. Nấu ăn là một chuyện nhỏ, lại làm cho Trì Thủy Mặc cảm thấy cảm động.

Tiến lên một bước từ phía sau lưng ôm lấy thân thể Tô Diêu, lồng ngực dán tại  trên lưng của nàng, nhiệt độ từ từ xuyên qua từ chiếc áo len của hắn đến trên da Tô Diêu, tựa hồ vì nàng mà từng chút từng chút xua đi những thứ bất an kia.

Hô hấp thổi đến bên tai Tô Diêu có chút ngứa : “Biết hay không cũng không sao cả, không phải là còn có anh sao.”

Tô Diêu động tác ngừng lại.

Nam nhân này lại mang đến cho nàng ấm áp.

Cầm lấy chiếc đũa gõ vào tay Trì Thủy Mặc: “Ăn cơm thôi!”

Trì Thủy Mặc cười cười, ấn người hôn lên thái dương của nàng, hỏi: “Có món gì ngon ?”

Tô Diêu kéo cánh tay của hắn giống như đang đếm: ” Sườn xào chua ngọt, Ma Bà đậu hủ, ba đinh cà, hmm, còn có súp cá trích đậu hủ… Như thế nào? !”

Trì Thủy Mặc cười nói: “Rất thịnh soạn.”

Ánh mặt trời chiếu đến khuôn mặt tươi cười của Tô Diêu, Trì Thủy Mặc kề sát lại: “Nữ nhân, cám ơn.”

Tô Diêu cười cười, đưa tay giúp hắn sửa sang lại ống tay áo rồi lấy chiếc đũa đưa cho hắn, lần thứ ba nói: “Ăn cơm đi.”

“Được.”

Một suy nghĩ 14 thoughts on “Làm yêu nữ gặp phải Đại thần – chương 43.2”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.