Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 17+18

Sẽ cố gắng hoàn thành bộ này cùng với Yêu nữ để chuyên tâm làm bộ mới 🙂

Chương 17

Đêm qua tham dò được Lục Vương gia ở kinh thành đã ẩn náu trong Hổ Chưởng Bang nhiều ngày, càng làm cho hắn cảm giác được chuyện phát sinh lần này quyết không phải chỉ đơn giản tiêu diệt Phong Vân Bảo.

Trong hơi thở của Việt Vân trấn lộ ra nguy cơ tứ phía, hắn chỉ muốn đem Đàm Tiểu Hâm đến nơi an toàn.

” chúng ta lại ở vài ngày được không.” – người này sao lại còn tiết kiệm hơn cả ta, tiếp xúc lâu như vậy, Đàm Tiểu Hâm mới biết được Mộ Vân Long nhà lớn nghiệp đại, khắp cả nước các nơi đều có cửa hàng của Mộ gia, Mộ gia tuy là võ lâm thế gia, nhưng cũng là phú thương vùng Giang Tây, kinh doanh vải vóc cùng lá trà. Cha Mộ Vân Long sau khi qua đời, do Mộ Vân Long là con trưởng, đầu óc thông minh, biết dùng người, làm cho sản nghiệp Mộ gia mở rộng sang nước khác.

Bảo bối cất giữ nhiều năm của Đàm Tiểu Hâm và của sư phụ để lại cho cũng chỉ là một cọng lông trâu so với Mộ gia mà thôi, soái ca ca như vậy mà không giữ chặt, là ngốc tử được không.( ra là chị này cũng có tính toán trong đầu rồi)

Mấy ngày liền, Đàm Tiểu Hâm đối với Mộ Vân Long cũng dịu dàng hơn, sửa lại bộ dạng lưu manh vô lại thường ngày. Mặc dù có khi những lời nói ra, chính nàng cũng cảm thấy ghê tởm không chịu nổi, nhưng vì vàng, vàng a, thanh âm êm tai cỡ nào, nàng cũng muốn giả bộ đến cùng.

Thay đổi của cô gái nhỏ, Mộ Vân Long cũng rất thích, chỉ là hắn vẫn thích bộ dáng tự nhiên đơn thuần trước kia hơn.

” không được, chúng ta phải rời đi, nàng tốt hơn nên nghe lời ta.”

Phong Vân Bảo lần này bị tổn thất nặng, hãng buôn các nơi đều đến đây trợ giúp, bị võ lâm hiểu lầm cũng không quan trọng, chỉ khó hiểu vì sao triều đình cũng nhúng tay vào. Mộ Vân Long một bên phái người đi điều tra việc này, đồng thời cũng biết được tin tức tiểu đệ, cũng biết được Mộ Vân Phi cũng đã tới Việt Vân trấn.

” muốn đi, cũng phải chờ ta đến, lại cùng nhau đi. ” – đang nói chuyện, Mộ Vân Phi từ ngoài cửa sổ nhảy vào.

” Mộ Vân Phi!”  – Đàm Tiểu Hâm kinh hỉ kêu lên.

 Không dự đoán được tiểu đệ lại nhanh chóng tìm đến bọn họ .

” mấy ngày nay, đệ đi đâu vậy .” – sau khi gặp chuyện không may, liền không có tin tức tiểu đệ.

” ngày đó, đi ra ngoài lọt ngay vào vòng vây của một đám quan binh, nói Phong Vân Bảo chúng ta phi pháp tụ hội, ý đồ lật đổ triều đình. Đệ còn chưa kịp phản bác, chỉ nghe một tiếng nổ, nên cái gì cũng không biết . Chờ khi đệ tỉnh lại, đã ở chỗ sư phụ.”

Ba người ngồi quanh bàn cảm thấy tình thế không hề giống như bọn họ suy nghĩ.

” Vân Thường đâu?” –  nhị tỷ sao lại không ở chung cùng họ.

” gặp rồi, nàng đang một mình ở trong động!” – tình cảm ngọt ngào, làm cho Mộ Vân Long hoàn toàn quên  việc vẫn còn một muội muội.

” trong động?” – sao lại thế này, nhị tỷ ở trong động gì, hoàn toàn không rõ. Mộ Vân Phi vẻ mặt khó hiểu.

“nói ngươi đừng đi xem náo nhiệt, không nghe, sau này lại bị người theo dõi.” Mộ Vân Phi quở trách sự thờ ơ của Đàm Tiểu Hâm .

” có bản lĩnh, kêu hắn theo đi!” – đoàn người ở phía trước trên đường hướng đến núi bảo bối, đằng sau vài nam tử lén lút đi theo.

” đến nhanh vậy .” – Đàm Tiểu Hâm chỉ Tiểu Kim Môn của nàng, trong lòng thầm nghĩ người đến chỗ này nhiều quá, bảo bối phải tìm nơi nào cất giấu tốt một chút, tâm huyết nhiều năm mà.

” ta đi xử lý bọn họ.” Mộ Vân Phi nói.

Đàm Tiểu Hâm nói chắc chắn,” yên tâm, để bọn họ cùng qua đây.”

Mộ Vân Long cũng không biết Đàm Tiểu Hâm muốn làm trò quỷ gì,” Tiểu Hâm”

” cẩn thận.” – Mộ Vân Phi nhìn đại ca liếc mắt một cái, cho là nhận được chỉ thị, xoay người đi đến chỗ những người đó.

” ngươi làm gì chứ?” Đàm Tiểu Hâm giữ chặt hắn, khó chịu hỏi, không tin năng lực của nàng sao?

” làm người a?” Mộ Vân Phi khó hiểu  nhìn hai người.đồng dạng vẻ mặt nghi hoặc.

” đại ca không phải mới vừa bảo đệ cẩn thận sao? Vài tên mao tặc này đệ xử lý được.” – có chuyện sao, hai người cổ cổ quái quái này.

” ha, ha ” – thật buồn cười, Đàm Tiểu Hâm cười lớn, mà Mộ Vân Long sắc mặt lúng túng đi ra chỗ khác.

” ách, các ngươi ai giải thích cho ta một chút. “

 Đàm Tiểu Hâm vừa nghe, càng cười đến thoải mái.

Đuổi theo Mộ Vân Long,

“ta đã nói ngươi đừng gọi ta là Tiểu Hâm, cứ thế này thật sự có người cẩn thận mất.” ha ha, thật buồn cười.

(chỗ này là do khi Long ca gọi Tiểu Hâm, phát âm chữ Tiểu Hâm giống với ‘cẩn thận’ nên Phi ca hiểu nhầm)

” Tiểu Hâm. ” – Mộ Vân Phi nghiền ngẫm kỹ câu này, khẳng định hắn đã bỏ qua một trò hay. Nhìn hai người đi vào cánh rừng đen, cũng nhanh chóng đi theo.

Chương 18:

Còn võ lâm minh chủ, bị người theo tới cửa nhà rồi, vẫn không hay biết, vẫn vui đùa không biết gì. Sát thủ trong lòng cười thầm. Cũng đi vào cánh rừng đen.

 Đột nhiên không thấy tăm hơi bóng dáng ba người.

” bọn họ phát giác !” sát thủ tìm chung quanh không thấy người, chỉ có thể tiếp tục đi về trước đi.

 Nhưng cánh rừng này không chỉ lạnh lẽo âm u vô cùng, lại còn đặc biệt quỷ dị, bốn người bọn họ bi kẹt ở trong rừng cây không cành không nhánh, như thế nào cũng không ra được.

” tạo một đường đi ra thôi. ” – nhóm sát thủ cầm kiếm hướng cái cây kỳ quái chém tới. Lại vô luận như thế nào chặt cũng không gãy. Bốn người hoảng sợ tuyệt vọng ngồi dưới đất.

Tử cửa hang nhìn cảnh tượng trước mắt, Đàm Tiểu Hâm đắc ý dạo một vòng trong động,

” ta nói rồi, bọn họ đi theo ta, tự tìm đường chết.”

” đây là do ngươi làm ra. ” – nha đầu kia cũng quá thần kỳ, Mộ Vân Phi nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.

Đàm Tiểu Hâm ngẩng đầu, nhìn hắn vẻ mặt ngưỡng mộ, buồn cười đều có .

” ta cũng không có khả năng này, là sư phụ phát hiện, chúng ta gọi nó là Bách Lý Triết, những cây đó đều có sinh mệnh, ban ngày chúng kiên cường lại cứng rắn, vũ khí bình thường căn bản không thể gây thương tổn, đến buổi tối, tất cả đều mềm ra, rơi đầy trên mặt đất . Người bình thường cũng không biết đặc tính này, sẽ chỉ ở bên trong hỗn loạn, đến cuối cùng đạn hết người vong. Còn có người không cẩn thận đi đến Hắc Thủy Đàm, bị đầm lầy nuốt luôn .”

Bảo bối động của nàng cũng không phải là một cái động đơn giản trên núi như vậy, tất cả phía dưới đều là cạm bẫy của thiên nhiên, có khi bản thân không cẩn thận còn có thể bị nguy hiểm, huống chi vài kẻ ngốc này.

” không thấy Vân Thường.” – Mộ Vân Long từ trong động đi ra.

” lão ô công cũng không thấy.” – Đàm Tiểu Hâm căm giận, Mộ Vân Thường chết tiệt, ngay cả rùa của nàng cũng trộm đi , cũng không nhìn xem đây là địa bàn của thần trộm, rất không nể mặt mà.

” khả năng muội ấy sẽ không đi xa, hơn nữa với công phu của nàng, người bình thường không chạm được đến người.” – Mộ Vân Long biết rất rõ bản lĩnh Vân Thường, tuy rằng nàng không thích luyện võ, dù gì cũng có mười hai năm công phu từ nhỏ học cùng Tĩnh Du sư thái. Cho nên không quá lo lắng cho an toàn của nàng.

” trong động này, lại không tường, không cửa sổ, chúng ta hai đại nam nhân cùng một tiểu nha đầu phải ngủ như thế nào.” – Mộ Vân Phi lại nổi lên tâm tình đùa cợt.

” chúng ta ngủ ở bên ngoài, Tiểu, Hâm Nhi ngủ bên trong.” – Mộ Vân Long đột nhiên sửa lại lời.

” cẩn thận nhi ” – Mộ Vân Phi cùng Đàm Tiểu Hâm đồng thời kêu lên.

(小心 : cẩn thận, đồng âm với 小鑫: Tiểu Hâm, Long ca định gọi Tiểu Hâm nhưng sợ bị nhầm nên đổi thành Hâm Nhi)

 Mộ Vân Phi không ngừng được cười to, bên trong nụ cười hàm ý dùa cợt, mà Đàm Tiểu Hâm buồn bực vạn phần. Mộ Vân Long càng ngày càng giống một tên ẻo lả, trực tiếp gọi tên nàng không được sao. Hâm Nhi, Hâm Nhi, ác, thực ghê tởm.

” lên đây, bắt lấy,” – ba người nhìn một bóng đen từ cửa động bay vào, ngã rầm trên mặt đất.

 Đều vội vàng chạy qua,

” a, đau quá,” – một nam tử ôm lấy đầu của mình , đụng phải một cái bao. Xoay người qua,

” ha!”

Hắn không phải cười, là hoảng sợ, như thế nào đột nhiên xuất hiện ba người nhìn chằm chằm vào mình.

” oh, thối quá!” – Đàm Tiểu Hâm đột nhiên ngửi được một mùi khó chịu, vội vàng né sang một bên che cái mũi.

 Chỉ thấy người này một thân thư sinh, nhưng là toàn thân đều là bùn, mặt cũng bẩn, nhìn không rõ tướng mạo.

” ngươi không nghe lời, cẩn thận ngã mất xác. ” – chỉ thấy Mộ Vân Thường trong tay cầm rùa lại từ dưới bay vào, vừa đi vừa tự nói.

Sau khi ngẩng đầu nhìn thấy một đám người, kinh hỉ kéo tay Mộ Vân Phi,

” đệ không có việc gì, trở về như thế nào?”

Nhị tỷ kỳ quái, đẩy nàng ra, ách, tay thật bẩn,

” nhị tỷ, ngươi sao vậy.”

Xưa nay nhị tỷ sạch sẽ như thế nào lại đổi tính . Lạ nhất là nam nhân đang nằm trên mặt đất kia.

Một suy nghĩ 10 thoughts on “Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 17+18”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.