Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 21+22

Bắt đầu từ mấy chương này là vào chuyện chính rồi, không còn lam man lãng mạn như trước nữa, ta dịch mà cũng hồi hộp theo…

Chương 21

Đô Vũ Duyệt tuy rằng không có võ công, nhưng có lẽ có thể giải quyết xong việc chung thân đại sự của muội muội ngang ngược này, hơn nữa thông qua quan sát, người này mặc dù có chút cổ hủ, nhưng là người tốt, cũng rất thông minh, quan trọng hơn là ánh mắt hắn nhìn Vân Thường là ái mộ và chân thành.

“Được rồi, vậy ngươi cùng đi đi.”

Thấy Mộ Vân Long đáp ứng yêu cầu của bọn họ, Đàm Tiểu Hâm khó chịu bỏ ra tay hắn, ngồi ở một bên rầu rĩ không vui. Mộ Vân Long quay đầu nhìn nàng, trong lòng cười thầm, tính tình lại trẻ con rồi.

Không qua an ủi nàng, lại đi đến bên cạnh Vân Long, nói nhỏ vào tai.

(đoạn này thực sự ta cũng lại tiếp tục khó hiểu? có phải tg nhầm lẫn giữa Long ka và Phi ka k? sao chỗ nào cũng thấy là Vân Long vậy T.T?)

“Được, vậy ta đây đi trước , sau khi xong việc chúng ta gặp nhau tại Hải Hối Đường.” Mộ Vân Long nhìn Đàm Tiểu Hâm cũng đang nhìn hắn, vẻ mặt buồn bực, cười gượng hai tiếng, rời đi.

Thu dọn một chút, Mộ Vân Long ngồi xuống bên người Đàm Tiểu Hâm,

“Đi thôi.”

“Không cần!” nàng mới không cần nghe lời hắn, cũng không biết muốn đứng về phe nào.

” Không cần, vì sao?” Mộ Vân Long vẻ mặt hoài nghi.

” Không vì sao cả, ta phải đi đến đâu chứ?”

Vừa rồi không giúp nàng, hiện tại lại muốn nàng đi chung với bọn họ, đạo lý này ở đâu ra, không đi, cứ không đi.

Một câu nói, hỏi làm hắn nghẹn lời, đúng vậy, hắn có tư cách gì muốn nàng đi chung với bọn họ chứ.

“Không đi có phải không?” – hỏi lại nàng một câu, Mộ Vân Long trong lời nói có chút tức giận.

“Không đi, ngươi muốn báo thù của ngươi, có quan hệ gì đến ta! Gì chứ, lôi kéo ta đi chịu chết à.”

Thật sự là tức giận, những lời này là do hắn bức nói ra. Đàm Tiểu Hâm dứt khoát trèo lên giường, kéo chăn lên giả vờ ngủ.

“Được, không liên quan đến nàng. Tốt!” – Mộ Vân Long tức giận đến nghiến răng, một người không tim không phổi, uổng cho bình thường đối với nàng ngàn theo trăm thuận (tức là nói j cũng nghe ý), mỗi ngày giống hạ nhân để nàng sai bảo, đến thời điểm quan trọng, nàng hết thảy lại không quen biết hắn.

“Ca ca, không cần cùng người như nàng ta so đo, đi thì đi, đừng làm cho người ta nói chúng ta ỷ lại vào nàng.”

Nhìn hai người trở mặt , Mộ Vân Thường không quên thêm dầu vào lửa, làm cho hai người hoàn toàn kết thúc.

Nghe được Mộ Vân Thường cũng tham gia vào, Đàm Tiểu Hâm không chịu thua, lập tức ngồi dậy, cười lạnh một tiếng:

“Người một nhà các ngươi, ăn của ta ngủ cũng ở nhà ta, ta còn thực sợ các ngươi ỷ lại vào ta. Ca ca tỷ tỷ, đệ đệ muội muội đều đến đây, hôm nay lại càng tôt, còn nhặt được một kẻ ăn không ngồi rồi ……”

Lời còn chưa dứt, Mộ Vân Long tức giận trợn mắt nhìn Đàm Tiểu Hâm, khó mà tin được trong lòng nàng lại nghĩ như thế, Mộ Vân Long trong lòng âm ỷ đau, cũng không quay đầu lại, xoay người bước đi .

“Hừ, có gì đặc biệt hơn người, Mộ gia chúng ta có rất nhiều tiền, Phong Vân Bảo đổ còn có thể lại sửa mười cái, phá động này của ngươi, ta mới không thèm đến. Đô Vũ Duyệt, chúng ta đi.”

Mộ Vân Thường bừng bừng lôi kéo Đô Vũ Duyệt không dám lên tiếng xuống núi.

” Cút, cút, đều cút đi cho ta nhờ! Lão nương một cái cũng không hiếm lạ……ô…… Mộ Vân Long chết tiệt……”

đem gối, chăn trên giường ném đi, Đàm Tiểu Hâm ở trên giường thương tâm khóc lớn.

Mộ Vân Long chết tiệt, giúp đỡ Mộ Vân Thường khi dễ ta, còn nói phải bảo vệ ta cả đời, bảo vệ cái rắm. Mới vài ngày, về phe với muội muội, ném ta sang một bên. Được, một khi đã như vậy, ta cần gì phải đối tốt với ngươi, cũng không phải không có người cần. Càng nghĩ càng giận. Đàm Tiểu Hâm đứng dậy, đem đồ đạc trong phòng đập loạn xạ, cuối cùng hết sức, từ từ bình tĩnh trở lại.

Tới tới lui lui, bảo bối động này hầu như là bí mật đã công khai, không mang đồ vật đi chuyển nhà, ngày nào đó trở về, chẳng phải cất giấu nhiều năm đều thành không. Nghĩ đến đây, thu hồi thương  tâm, Đàm Tiểu Hâm bắt đầu đem bảo bối cất vào trong túi tiền.

“Mộ Vân Thường chết tiệt, nhà ngươi có tiền như vậy, còn ăn trộm lão ô quy của ta, thật sự không biết xấu hổ.” – tìm nửa ngày, mới nhớ tới Mộ Vân Thường vẫn cầm trên tay.

Sắc trời dần dần xám xịt, cũng không biết bây giờ là canh mấy.

“Các ngươi là ai, muốn làm gì?” – vài hắc y nhân đột nhiên xông vào cửa động.

Mấy người kia cũng không trả lời, giống như nếu muốn bắt Đàm Tiểu Hâm đi. Đàm Tiểu Hâm vội vàng mở thạch môn cơ quan, đáng tiếc đã muộn, hắc y nhân một cước đá vào cửa rồi vọt tiến vào.

Đàm Tiểu Hâm thuận tay đem bảo bối ném vào ám động bên dòng suối, cầm lấy đoản kiếm dưới giường vô nghĩa chống cự.

Lúc này, Đàm Tiểu Hâm rất hối hận, lúc trước không chú ý học võ công cùng sư phụ, tiếc quá, lúc trước không mang vài tên lên, tiếc quá, lúc trước không cùng Mộ Vân Long rời đi, tiếc quá, ô, không có người cứu nàng rồi.

Đoản kiếm quá ngắn, dứt khoát tặng ngươi vậy, Đàm Tiểu Hâm một bên tránh nguy hiểm đâm tới, một bên đột nhiên ném đoản kiếm đi,” oanh ” đoản kiếm dấy lên một trận khói đen, cơ quan sư phụ thiết lập. Nhanh chóng chạy thoát, mới ra khỏi nội động, đã bị một hắc y chém một nhát vào bả vai.

“Ah.”

Chịu đựng đau đớn, Đàm Tiểu Hâm vẫn chạy trốn tới cửa động, đang muốn nhảy xuống, đột nhiên phía sau lưng bị đánh một kích, trước mắt tối sầm, Đàm Tiểu Hâm mất đi tri giác, ngã xuống.

Hắc y nhân khiêng Đàm Tiểu Hâm bị đánh bất tỉnh biến mất ở cửa động.

Chương 22:

” Lời Mộ mỗ nói hôm nay, từng câu từng câu đều là thật, nếu như đại nhân không tin, sự việc xong có thể kiểm chứng, có điều……”

Mộ Vân Long vẻ mặt nghiêm nghị, quay đầu nhìn Quân cơ Phủ Học Sĩ Trần đại nhân.

 Trần đại nhân nghe vậy cảm không ổn, thấy hắn đột nhiên dừng lại, lo lắng  truy hỏi:” Có điều như thế nào.”

 

” Chỉ sợ sắp sửa thay đổi triều đại!” – Mộ Vân Long đột nhiên tăng thêm ngữ khí, nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng.

 

“Hỗn xược!” – lời đại nghịch bất đạo như thế dám nói ra trong phủ học sĩ này. Trần đại nhân bị xúc phạm.

“Đại nhân, không phải Mộ mỗ làm càn, mà xác thực việc này đã có người bày mưu tính kế, âm thầm tiến hành một thời gian. Nhớ ngày Phong Vân Bảo bị phá hủy, đó là khai màn của bọn chúng.”

Lâm Kiếm Lan kia chẳng qua chỉ là một kẻ ngu dốt, là một quân cờ của Lục Vương gia mà thôi, vị trí võ lâm minh chủ hắn một chút cũng không lưu luyến.

“Ngươi muốn ám chỉ Lục Vương gia sao?”

Lục Vương gia vài ngày gần đây, ông cũng biết đại khái, Long vị ban đầu, Lục Vương gia cũng bởi vì nóng vội mà mất đi ngôi vị hoàng đế, mà nay có hành động này, cũng là tất nhiên. Mà trước mắt vị thương nhân võ nhân trẻ tuổi này, ánh mắt ngay thẳng cương trực, quả thật chính là nhân tài trụ cột cần thiết của quốc gia.

Trần đại nhân đứng dậy, tinh tế đánh giá Mộ Vân Long, chỉ thấy hắn lưng hùm vai gấu, một thân áo trắng, tôn lên tiên khí phiêu phiêu, tuấn dật xuất chúng, hoàn toàn phù hợp để chọn làm rể của ông, nhìn nhìn, Trần đại nhân lại vuốt râu gật đầu, nở nụ cười.

 

 Tự dưng bị nam tử xa lạ như thế cẩn thận đánh giá, cả người không được tự nhiên Mộ Vân Long thậm chí thấy xấu hổ, tránh không được lui người đẩy ghế về phía sau, phát ra tiếng vang.

Trần đại nhân đang mải suy nghĩ lúc này mới phát hiện chính mình đã đi quá xa chính đề, ho khan hai tiếng, che giấu thất lễ.

“A, này Mộ thiếu hiệp, ta vừa rồi đã suy nghĩ từ đầu tới đuôi theo như lời ngươi nói, sự tình khẩn cấp, ta phải trở về cùng đại nhân khác thương lượng một chút, theo như lời  ngươi muốn triều đình cho Mộ gia ngươi công văn từ loạn thành chính, ta sẽ cố gắng xem xét, mau chóng cho ngươi câu trả lời thuyết phục. Việc hôm nay, không thể truyền ra ngoài. Cứ như vậy đi.”

Nói xong, vội vàng theo cửa bên ra ngoài.

 Mộ Vân Long cũng sải bước đi ra đại đường.

“Mộ thiếu hiệp, chờ, chờ một chút.”

Trần đại nhân thở hổn hển quay lại.

“Mộ thiếu hiệp, quốc gia thực sự cần người hiệp nghĩa giống ngươi, có dũng có mưu, nhân tài quả thật hiếm có, ngươi hẳn nên vì quốc gia mà bỏ ra chút sức lực, ngươi suy nghĩ một chút, sau đó cho ta câu trả lời, ah, còn nữa, phủ học sĩ này cũng không phải nơi an toàn để nói chuyện, đến nhiều, tất gây chú ý, lần sau gặp lại, hãy hẹn gặp chỗ khác.”

“Vâng, đại nhân, nhưng về việc công văn kia, mau chóng cho tiểu dân một câu trả lời thuyết phục.”

Mộ Vân Long hiểu được muốn Phong Vân Bảo hồi phục lại, trước hết phải loại bỏ tội danh người khác vu oan. Về phần triều đình, hắn không muốn tham gia quá sâu.

“Đúng vậy, đúng vậy……” – dứt lời, Trần đại nhân vội vàng từ phía sau đi ra ngoài.

Ngẩng đầu nhìn sắc trời, đã là buổi trưa. Không biết người kia hiện tại đang làm cái gì, Mộ Vân Long cúiđầu, thở dài, hướng về đại môn.

“Mộ thiếu hiệp, chờ một chút, chờ một chút……”

Trần đại nhân kia lại thở không ra hơi chạy tới đại môn, Mộ Vân Long không biết ông còn có cái gì nói muốn, dừng bước .

“Hắc, hắc, cước bộ thiếu hiệp thật là nhanh, lão phu mau, mau..”

Hâm Nhi nếu nghe thấy ông nói như vậy, sẽ ở một bên nói tiếp một câu “Ngươi mau tắt thở .”

Đột nhiên Mộ Vân Phi nở nụ cười, thấy hắn tự dưng bật cười, Trần đại nhân hiểu sai ý,

“Hắc, người già, đều là như vậy, làm cho thiếu hiệp chê cười.”

Mộ Vân Long nghe vậy biết đại nhân hiểu lầm, vội vàng giải thích, Trần đại nhân khoát tay, rốt cục nói:

“Không việc gì, không việc gì, ta lần này chủ yếu là tới hỏi Mộ thiếu hiệp đã có hôn phối hay chưa?” – chút nữa thì quên mất vấn đề quan trọng này. Trần đại nhân ngẩng đầu vẻ mặt chờ mong  nhìn Mộ Vân Long.

“Ách?” – hoàn toàn không đoán trước Trần đại nhân hỏi như vậy, Mộ Vân Long mặt hơi hơi đỏ lên,

“Tiểu dân đến nay vẫn chưa cưới vợ.”

 Trần đại nhân vẻ mặt vui mừng,

“Không biết thiếu hiệp có ý trung nhân hay không?”

Mộ Vân Long càng kinh ngạc nhìn Trần đại nhân, không biết hắn có dụng ý gì.

“Ý trung nhân?” – lập lại lời Trần đại nhân, trong đầu hiện ra khuôn mặt  Đàm Tiểu Hâm  nghịch ngợm nhìn hắn cười, hắn ngẩn người cười cười, tiện đà lại xuất hiện vẻ mặt Đàm Tiểu Hâm hờ hững, trong ánh mắt hắn xuất hiện lửa giận dữ.

 Nhìn đi nơi khác, cứng ngắc nói,

” Không có ý trung nhân.”

Lời nói vừa ra, Trần đại nhân như trúng một chiêu, cao hứng  nói

“Vậy thật tốt quá!”

Dứt lời, bỏ lại Mộ Vân Long ngơ ngẩn không hiểu gì, điên đầu điên não rời đi.

“Ah!” – chỉ nghe đằng sau truyền đến một tiếng kêu ai oán của Trần đại nhân, Mộ Vân Long nhìn sang, Trần đại nhân kia không biết đi như thế nào lại đụng vào tường. Mộ Vân Long âm thầm buồn cười, cái cửa kia rõ ràng cách ông một bước.

Lắc đầu, không nhớ đến người tuyệt tình kia nữa, tiến hành kế hoạch tiếp theo.

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 21+22”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.