Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 31+32

Oa oa oa, mấy chương cuối tác giả viết càng ngày càng dài, hại ta hoa cả mắt 😦

Chương 31

“Tiểu tử thối, các ngươi có hiểu quy củ hay không, đây là địa bàn của chúng ta, dám cả gan chạy tới đây kiếm ăn, chán sống rồi sao!” – một lão ăn mày râu còn dính bánh và nước tương lớn tiếng quát.

 Đã sớm nghe nói, Cái Bang là thiên hạ đệ nhất Bang, hỏi thăm tin tức bằng đường này, tuyệt đối là đường tắt. Đàm Tiểu Hâm linh quang chợt lóe lên.

“Lão đại, thực xin lỗi, ta mới vào Bang, không hiểu quy củ.” Đàm Tiểu Hâm vẻ mặt lấy lòng.

 Mà Mộ Vân Thường tránh sang một bên thở gấp, thối quá, thối muốn chết. Không biết Đàm Tiểu Hâm muốn làm cái gì, khó hiểu nhìn nàng.

“Không biết?!” lão ăn mày tỏ vẻ không tin.

“Lão đại!” Đàm Tiểu Hâm kéo ống tay áo lão ăn mày, kéo vào trong ngõ nhỏ sau lưng nói.

“Làm gì, cái tên tiểu tử này.” – lão ăn mày gạt tay nàng ra, hai tên ăn mày phía sau thấy thế vây quanh, hung tợn trừng mắt nhìn nàng.

 Đàm Tiểu Hâm hạ thấp thanh âm: “Lão đại, ta có thứ tốt muốn cống cho ngài!”

 Vừa nghe có đồ tốt, vài tên ăn mày có vẻ không tin, nhưng vẻ mặt lại hưng phấn, tự nhiên có người nịnh bợ bọn họ. Bọn họ là ăn mày đó nha.

(trên đời đúng là cái gì cũng có thể xảy ra)

 Theo nàng đi đến chỗ vắng vẻ. Mà Mộ Vân Thường ngồi ven đường nhận được tiền người ta ném vào bát, vô cùng nổi giận. Khiến cho người qua đường khó hiểu, tên ăn mày nhất định có bệnh, không cần tiền, muốn cái gì ở đây vậy.

 Mộ Vân Thường oán hận nghĩ, ta muốn, ta muốn mạng của Mộ Vân Phi.

Hé rút ra mấy tấm ngân phiếu giữa trưa trước khi đi Mộ Vân Long đưa cho nàng, nhìn thấy ánh mắt lão ăn mày tỏa sáng, lại thấy hành động của Đàm Tiểu Hâm cực kỳ quái lạ:

“Tiểu tử, xem ra ngươi rất có tiền, làm gì đến kiếm bát cơm của chúng ta!”

“Cái này còn không phải vì tiếp cận lão đại ngài sao.”

Nói xong đem ngân phiếu nhét vào tay lão ăn mày, lão ăn mày hợp tình hợp lý, đem ngân phiếu giấu vào trong bụng, mà hai tên ăn mày bên cạnh háo hức nhìn hắn.

“Tiếp cận ta?” – lão ăn mày càng thêm kỳ quái, “Chẳng lẽ ngươi sẽ làm gì ta sao?”

Lời vừa ra khỏi miệng, Đàm Tiểu Hâm cười ha hả, tiếng cười làm ba cái ăn mày nhìn nhau, da đầu run lên.

“Lão đại, ngươi và ta không thù không oán, ngươi lại không có tiền cũng không phải tuyệt sắc giai nhân, ta sẽ làm gì với ngươi.”

Thật đáng cười, thần thái của bọn họ làm cho Đàm Tiểu Hâm rất muốn cười to. Phải nghiêm túc phải nghiêm túc, miễn cho Mộ Vân Long lại nói nàng cả ngày không có chút đứng đắn.

 Lão ăn mày ngẫm lại, cũng phải, lại hỏi:

“Vậy ngân phiếu kia không phải tặng không cho ta rồi.” – thiên hạ tuyệt đối không có bữa cơm nào miễn phí.

“Thông minh, ta đúng là có một việc muốn thỉnh giáo lão đại.”

Lớn đến tuổi này rồi, cho tới bây giờ còn chưa có ai khen hắn thông minh, lão ăn mày trong lòng kích động kêu lên, hơn nữa tiểu tử này mở miệng một câu lão đại, có lễ phép, còn muốn thỉnh giáo hắn, ngày thường có ai để mắt đến hắn một tên ăn mày đâu.

“Nói đi, chỉ cần trong năng lực của ta, nhất định làm ngươi vừa lòng.” – tri âm khó gặp nha.

“Lão đại chắc cũng biết chuyện về Võ lâm minh chủ mới nhậm chức chứ.” Đàm Tiểu Hâm không quanh co lòng vòng, nói trắng ra.

“Ngươi muốn nói Lâm Kiếm Lan.” – tiểu tử này xem ra không phải kẻ đầu đường xó chợ, ngay cả người muốn hỏi thăm cũng là nhân vật đứng đầu võ lâm.

Thấy lão ăn mày sau một lúc lâu không hé răng, nghĩ rằng bọn họ có điều lo lắng.

“Lão đại, ngươi không cần lo lắng, kỳ thật ta là người được giang hồ gọi Vô Ảnh Thủ thám tử tin tức trên đời.” – thấy nhóm ăn mày vẻ mặt  mờ mịt, ngừng lại hỏi:

“Vô Ảnh Thủ, biết không.”

 Lão ăn mày ngơ ngác lắc lắc đầu.

“Aiz, các ngươi kiến thức quá nông cạn, đáng nuối.”

 Lão ăn mày sợ Đàm Tiểu Hâm khinh thường mình, gấp gáp nói:

“Có ấn tượng, có chút ấn tượng, các ngươi nói xem có đúng không hả?” – dứt lời lập tức quay đầu nháy mắt với hai kẻ kia.

 Hai người hiểu ý, liên tục gật đầu:

” Đúng, đúng, chúng ta đều biết, đúng là có nhân vật này.”

 Đàm Tiểu Hâm cười thầm, có ấn tượng cái rắm, ta tiện mồm nói bừa, các ngươi cũng có ấn tượng, trên giang hồ cơ bản vốn không có cái tên này.

 Tiếp theo lại nghiêm mặt nói:

“Ta phụng mệnh đến điều tra Lâm Kiếm Lan có làm việc gì xằng bậy không, để có thể giải thích với người trong giang hồ.” – lời nói trung lập, làm cho người ta cảm thấy nàng có ý đồ chân chính.

“Thì ra là thế ” – chỉ cần không bắt hắn làm chuyện nguy hiểm, tìm hiểu tin tức gì, cũng dễ làm.

“Ngươi muốn tra cái gì?” – lão ăn mày rất tin tưởng sẽ hoàn thành nhiệm vụ của tri kỷ.

 Đàm Tiểu Hâm quay đầu nhìn ngõ hẻm, hình như Mộ Vân Thường kiếm ăn tốt lắm, xin tiền đến mức vui vẻ mặt mày ra kìa. Nha đầu kia đại khái cũng thành ăn mày thật rồi đó thôi.

Giảng gải với lão ăn mày xong, lão ăn mày vỗ ngực:

“Tiểu huynh đệ, lão hủ thấy ngươi rất tốt, vô luận như thế nào, việc này nhất định giúp ngươi làm tốt, ba ngày sau, chúng ta gặp nhau ở đây đi.” – dứt lời, ba người theo một đầu khác trong ngõ nhỏ rời đi.

“Đại gia, cho một ít đi mà.” – Mộ Vân Thường giơ cái bát vỡ ra. Đàm Tiểu Hâm âm thầm buồn cười, quyết tâm trêu đùa nàng một phen.

Hắng giọng nói:

“Con nhóc, ngủ với đại gia một đêm đi, đại gia cho ngươi một cái đại hồng bao.”

Cả gan đùa giỡn bổn tiểu thư, Mộ Vân Thường lập tức đứng dậy, tức giận muốn đánh cho người vừa nói một trận, vung một cái tát về người đó.

 Ai ngờ, tay của nàng lại bị bắt lại.

Chương 32

“Là ngươi!” – thấy rõ người đến dĩ nhiên là nha đầu thối Đàm Tiểu Hâm, Mộ Vân Thường vung một quyền, Đàm Tiểu Hâm xoay thân bỏ chạy.

 Vì thế hai tên ăn mày thối đuổi đánh nhau trên đường cái người đến người đi náo nhiệt. Người qua đường đều tránh ra, một công tử bị Mộ Vân Thường không cẩn thận đụng phải một chút, mở miệng mắng:

“Tên ăn xin chết tiệt, chán sống sao, dám đụng vào người bổn đại gia. Muốn chết à!” – công tử ca cố ý mắng chửi quần áo cũng không có bẩn.

Đàm Tiểu Hâm đang đuổi vui vẻ nghe thấy có người mắng các nàng, dừng bước lại, không phục đáp trả.

” Công tử heo kia, vậy phiền ngài lôi cục phân thối ra đi, để chúng ta tìm một chút.” – Mộ Vân Thường dừng lại gấp đụng vào người Đàm Tiểu Hâm, thấy nàng đang cãi nhau với một tên nam tử trẻ tuổi mập mạp, cũng không tự chủ đứng bên nàng đệm vào.

“Đúng vậy, ta là thấy trên người ngài có phân, cho nên mới va vào đó.” – lời thô tục đường đường từ miệng Mộ gia nhị tiểu thư nói ra, lại là lần đầu tiên phá lệ, có điều tiểu thư nàng một chút cũng không để ý, cảm giác rất tự nhiên.

Hai cái tên ăn mày chết bầm này, còn dám kiêu ngạo như thế. Xem ta không đánh chết các ngươi, vừa nghĩ vừa xông lên. Một chân đá Đàm Tiểu Hâm, mà Đàm Tiểu Hâm linh hoạt lại kéo tay công tử heo dùng sức quăng đi, công tử heo lại mất cân bằng ngã vào một cửa hàng thịt heo.

“Các ngươi, ngươi……” – công tử heo tức nói không nên lời, ngón tay chỉ vào hai nàng, đột nhiên quát tùy tùng hai bên, “Nhìn cái gì vậy, còn không mau lên cho ta.”

 Vì thế trên đường càng náo nhiệt, chỉ thấy Đàm Tiểu Hâm và Mộ Vân Thường dựa lưng vào nhau, vừa ứng phó người tới, vừa trao đổi ý kiến.

“Chúng ta không cần đánh, phải trốn nhanh.” Đàm Tiểu Hâm thấy người vây xem càng ngày càng nhiều.

“Vì sao, ta chẳng lẽ còn đánh không lại vài tên ngu ngốc này.” – chơi vui quá, không ngờ ở chung với Đàm Tiểu Hâm đúng là chơi rất vui, trong lòng từ từ bỏ đi địch ý với Đàm Tiểu Hâm.

Thật hưng phấn, nhìn cái bộ dáng tên công tử heo kia ngã vào cửa hàng thịt heo, thật giống một con heo sống, không ngờ, trong nháy mắt, vài tên tùy tùng đã tiến đến.

 Mà Đàm Tiểu Hâm võ công mèo cào cơ bản ứng phó không được nhiều người vây đánh như vậy, công tử heo thấy thế, cầm lấy con dao ở cửa hàng thịt nhắm hai nàng mà lao tới.

 Nói thì chậm, khi đó thì nhanh, chỉ nghe công tử heo hét thảm một tiếng, ngã xuống, mà Đàm Tiểu Hâm và Mộ Vân Thường bị người ôm lấy, phi lên một tửu lâu.

“Ca ca.” – không nghĩ tới người ra tay giúp là ca ca, chuyện ở trên đường, hắn thấy đã lâu, trong lòng Mộ Vân Thường còn sợ hãi nhìn xuống đất.

Được bình an đặt xuống đất , trên bàn có điểm tâm ngon, Đàm Tiểu Hâm không quan tâm đi đến bên bàn, ăn uống nấu nghiến.

” Đàm Tiểu Hâm.”

Mộ Vân Long lần đầu tiên dùng giọng điệu cứng ngắc này gọi tên nàng, một miệng đầy điểm tâm, nàng kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Lúc này mới phát hiện, trong phòng còn có một ông già cùng một người, một cô gái xinh đẹp.

Đây là tình huống gì nha, vẫn không hiểu rõ, Mộ Vân Long vô cùng đau đớn kéo nàng đến phía trước cửa sổ,

“Nàng nói hôm nay nàng làm cái gì.”

Điểm tâm đầy miệng mãi mà không nuốt trôi, trong miệng lời nói còn không rõ:

“Làm, làm chân giặt đồ.”

 Mộ Vân Long nhăn mi, nàng nói cái gì.

 Khó khăn nuốt xuống, quay về bên cạnh bàn, bưng lên một chén nước, liền một hơi uống sạch cả lá trà. Trong phòng hai người khác vẫn không nói chuyện, chỉ kỳ quái nhìn Mộ Vân Long từ dưới lầu mang lên hai tên ăn mày. Không biết bọn họ có quan hệ như thế nào.

Ngồi không ra ngồi, ăn không ra ăn, đúng là không so được với tiểu thư khuê các.

“Không phải nhiệm vụ mà Vân Phi sắp xếp cho chúng ta sao.” – đúng là nhanh quên, giữa trưa mới nói, bây giờ lại hỏi nàng.

Cô gái nhỏ giảo hoạt trốn tránh vấn đề chính.

 Mộ Vân Long lặng lẽ, không thay đổi ngữ khí,” Ta đang nói vừa rồi.”

 Vừa rồi, nhìn dưới lầu, đúng là chỗ đánh nhau, đã biết rồi còn hỏi ta.

“Vị cô nương xinh đẹp kia là ai nha.” Đàm Tiểu Hâm rõ ràng đổi đề tài.

 Mộ Vân Thường lúc này cũng tò mò đánh giá vị cô nương dung mạo hoa nhường  nguyệt thẹn trước mắt, nhìn ra được chăm sóc vô cùng tốt. Mà vị bên cạnh kia, không phải chính là quân cơ Trần đại nhân hôm nay ca ca gặp sao, cô nương kia không lẽ là nữ nhi của hắn. Ca ca không phải nói ở Xuân Lệ Đường sao, cô nương này tuyệt đối không thể đánh đồng với phong trần nữ tử của Xuân Lệ Đường.

 Trần đại nhân mang theo nữ nhi đến gặp ca ca. Trời ạ! Chẳng lẽ là tới làm mai . Nghĩ tới đây, Mộ Vân Thường kinh ngạc nhìn ca ca đang tức giận nhìn chằm chằm Đàm Tiểu Hâm, hắn đang diễn kịch gì vậy.

 Dựa vào tính tình Đàm Tiểu Hâm khi biết chân tướng việc này, nóc cái tửu lâu này chắc đã bị ném đi từ lâu. Thật muốn chuồn mất, lại không thể báo tin cho nàng. Xem ra sắp xảy ra chuyện. Mộ Vân Thường ngồi cũng không được, đứng cũng không xong, gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, lại không thể biểu hiện ra ngoài, lo chết người đi được.

“Tiểu muội tên gọi Trần Ý Như, vị này là lệnh tôn.” – đang lúc Mộ Vân Long không biết trả lời như thế nào, không ngờ, cô nương này tự mình mở miệng, nói xong còn đi đến trước mặt Đàm Tiểu Hâm.

Người đến không thiện, người thiện không đến. Nhìn thoáng qua, Mộ Vân Thường nháy mắt với nàng, Đàm Tiểu Hâm vẫn dũng cảm ngẩng đầu nghênh chiến.

“Nói vậy cô nương là khách quý của Mộ gia công tử rồi, còn bị kia là lệnh muội của Mộ công tử.” – Trần Ý Như tự nhiên hào phóng, làm cho cũng là tiểu thư khuê các như Mộ Vân Thường không biết nàng muốn gì.

 Một đôi mắt to thông minh, mũi nhỏ đáng yêu, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, nhanh mồm nhanh miệng. Tuy rằng bị bụi đen che đậy tướng mạo sẵn có, nói vậy sau khi trang điểm nàng nhất định là tuyệt sắc mỹ nhân, bằng không, làm sao có thể làm cho Mộ Vân Long sau khi gặp qua nàng lại từ chối lời đề nghị kết hôn của phụ thân. Không cam lòng, nàng nghĩ đến một chủ ý trêu cợt Đàm Tiểu Hâm, cũng có thể phát tiết bất mãn đối với lời cự tuyệt của Mộ Vân Long.

Một suy nghĩ 6 thoughts on “Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 31+32”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.