Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 33+34

Chương 33

” Mộ công tử nếu chuyện của chúng ta đã bàn bạc xong, ta và phụ thân đi trước.” – dứt lời, ẩn ý nhìn Đàm Tiểu Hâm không hiểu gì.

 Mộ Vân Long không biết đã trúng kế lịch sự cung kính tiễn cha con hai người ra cửa.

“Mộ công tử, nếu ngươi nghĩ xong rồi, vẫn có thể tới tìm ta.” – Trần Ý Như đã đi ra cửa không ngờ quay người lại không tiếng động buông một câu quyến rũ Mộ Vân Long.

“Các ngươi bàn chuyện gì vây.” – mặt Đàm Tiểu Hâm dần dần trở nên xanh mét.

“Không có việc gì.”

Việc này nói với nàng như thế nào được, chẳng lẽ nói, Trần đại nhân mang nữ nhi tới bàn việc kết hôn, bị hắn cự tuyệt. Sức tưởng tượng của nàng phong phú như vậy, chẳng may tưởng bị lừa, hắn chẳng phải càng tô càng đen sao.

“Không có gì.” – nàng mới không muốn tin, làm sao có thể không có việc gì, rõ ràng là có chuyện, hai người trước mặt nàng vừa mới mắt đi mày lại, Mộ Vân Long chết tiệt, coi nàng là vô hình chắc.

 Nếu bản thân không tuân thủ nữ đạo, ah không đúng, vậy nam đạo thì sao, nam đạo, thật khó chịu. Tóm lại là một tên lả lơi ong bướm.

 Mộ Vân Long càng không giải thích, Đàm Tiểu Hâm lại càng cho rằng vấn đề này lớn.

 Mộ Vân Thường thừa dịp hai người không chú ý tới nàng, chạy trước xuống lầu. Chạy đi, nhìn mặt hai người trên lầu đen kịt, nguy hiểm thật, cũng may chạy trốn nhanh. Nàng có lòng nhắc nhở ông chủ:

“Ông chủ, tốt nhất đóng cửa sớm một chút, bằng không tổn thất rất lớn.”

Dứt lời, mau mau về nhà, an toàn là nhất, tiện thể kêu Mộ Vân Phi tới nhặt xác, không biết ai sẽ chiến bại.

“Một kẻ điên, aiz, tên ăn mày kia chạy lên lầu lúc nào.” – ông chủ cơ bản không muốn tin lời một tên ăn mày, buổi tối kiếm ăn rất tốt, kêu hắn đóng cửa, đúng, nhất định là cửa tiệm nào phái tới quấy rồi, ta không trúng kế đâu.

“Chúng ta quay về thôi, nàng hóa trang như thế này, sẽ làm cho người khác thấy kỳ quái.” – trên người nàng toàn mùi thối rất khó chịu, hắn không nhịn được nhăn nhó mặt.

 Ai ngờ lúc này Đàm Tiểu Hâm đã là thuốc nổ sắp phát hỏa, động tác rất nhỏ của hắn cũng bị thu vào trong mắt.

“Ta đương nhiên không xứng ở cùng chỗ với ngươi, bộ dạng xấu, lại không có dáng người. Ta lại không có cầu ngươi!” – cái gì Ý kia, bộ ngực của nàng thật lớn nha, hơn nữa nàng rõ ràng thấy Mộ Vân Long vụng trộm nhìn người ta rất nhiều lần.

“Nàng nói cái gì, ta nói nàng xấu khi nào.” – khó hiểu, ăn nhầm thuốc sao. Mộ Vân Long trong lời nói cũng có chút tức giận.

“Có không, vậy ngươi vừa mới rồi nhìn chằm chằm ngực người ta rất lâu.” – cúi đầu nhìn của mình, đúng vậy, bằng phẳng thì sao, ít nhất lớn hơn hắn, huống chi nàng lớn lên gầy như vậy, nào có thịt để mà lớn chứ.

“Ta…… Ta nào có!” – tự nhiên nói hắn như vậy, hắn cũng không phải sắc lang, bộ ngực lớn thì như thế nào, người trong Xuân Lệ Viện bộ ngực so với chậu rủa mặt còn lớn hơn, hắn cũng không nhìn khoa trương như vậy, nói bản thân giống sắc lang. Tổn hại người quá đi.

“Ta nói có, chính là có, ngươi lả lơi ong bướm, không biết xấu hổ, chuyên ăn đậu hủ người ta, một tên đại sắc lang danh tồn kỳ thật.” – Đàm Tiểu Hâm một hơi mắng một đống từ xấu xa, cuối cùng còn cho thêm một câu:

“Hạ lưu dâm đãng lưu manh thối.” (vâng, còn từ gì nữa không tỷ….)

 Bị mắng nghẹn lời, hắn ở trong mắt nàng lại xấu xa vậy sao: “Nàng”.

 Mộ Vân Long giơ tay lên, định đánh nàng .

 Không ngờ được Mộ Vân Long còn muốn đánh nàng, nàng tức giận mà tuyệt vọng kêu lên:

“Mộ Vân Long ngươi là kẻ dâm ô đê tiện không biết xấu hổ.”

“Chát!” một tiếng thanh âm thanh thúy vang lên ở trong phòng.

 Đàm Tiểu Hâm vỗ khuôn mặt bị đánh rất đau, không tin nhìn Mộ Vân Long.

 Mộ Vân Long suy sụp buông tay, vô lực ngồi tựa vào ghế, cũng không thèm liếc nhìn nàng một cái.

Nước mắt ấm ức không khống chế được mà trào ra.

 Mắt lệ mơ hồ nhìn cảnh tượng trước mắt. Đàm Tiểu Hâm nhìn hắn xa lạ cúi đầu ngồi một chỗ không nói được một lời, nghĩ đến hôm qua hắn còn nhu tình như nước, mặc nàng sai sử, mà nay thấy nữ tử khác, hắn lại độc ác cho nàng một bạt tai, từ khi sinh ra, chừa từng bị kẻ nào bạt tai, bao gồm cả những ngày khó khăn mới vừa qua. Nhưng sao lại hắn, hắn đánh nàng, hắn động thủ đánh nàng, nàng sao có thể tin tưởng hắn từng yêu nàng, có yêu sao, có lẽ, có lẽ không có, có lẽ đã không yêu rồi.

 Ôm miệng sắp khóc rống thất thanh, nàng thất tha thất thểu chạy xuống lầu.

Chương 34

Mộ Vân Long sau khi phục hồi tinh thần hoàn toàn tỉnh ngộ, đuổi theo ra ngoài, làm sao còn thấy bóng người, không biết nàng lại chạy đi đâu. Mộ Vân Long hung hăng dùng quyền đánh vào mặt mình. Không nói gì nhìn bầu trời đêm tối đen, Hâm Nhi, xin lỗi, trở về đi, xin nàng.

Ông chủ quán vừa lau bàn, vừa kỳ quái nói, hôm nay lũ ăn mày ăn tết sao, một tên đi rồi, từ dưới lầu lại một tên chạy trốn. Có tiền uống rượu nha, ngày hôm nay quá tốt. Hy vọng ngày mai có thể kiếm ăn hơn hôm nay.

Tìm trong thanh mấy lần, đều không thấy bóng dáng của nàng, ôm một hy vọng cuối cùng trở về Phong Vân Bảo, Hâm Nhi, xin nàng hãy ở đó, nàng ra đón ta được không, Mộ Vân Long như thần kinh bước lên cầu thang Phong Vân Bảo.

“Ca ca, huynh đã về rồi.” – nhìn phái sau ca ca, sao lại không có ai đi cùng vậy.Hành động của Mộ Vân Thường, làm cho hắn vốn còn một tia ánh sáng, trong lòng hoàn toàn lạnh lẽo.

“Vân Thường, Tiểu Hâm đã trở về chưa.” – vẫn nên hỏi lại một chút, nếu, chẳng may.

“Chưa có về.” – trời ạ, hai người này không phải lại ầm ỹ lên đó chứ, Đàm Tiểu Hâm kia cũng thật là, trên người còn có thương tích, sao lại chạy đi mất rồi.

“Các ngươi lại sao vậy, có phải nàng lại giận dỗi bỏ đi mất không.” – lúc nào cũng tức giận với đại ca, thật là.

“Không phải, hôm nay ta đánh nàng.” – thật khó khăn khi nói ra mấy chữ này, hắn vốn cho rằng cả đời này sẽ không xảy ra chuyện gì, mà hắn lại vì một nữ nhân cơ bản không quan hệ, đánh Hâm Nhi mà hắn yêu si mê như vậy. Quả thực hận không thể lập tức giết mình.

“Huynh làm sao muốn đánh nàng.” – nghe được lời ấy, Mộ Vân Phi đang ngồi uống rượu ở hành lang đi đến.

 Nói vậy con mèo nhỏ bị thương kia đang nơi nào liếm vết thương rồi. Chỉ cần không gặp phải kẻ gian là tốt rồi.

“Thẹn quá hóa giận, bị ta nói trúng, tự nhiên dám đánh ta. Ta đời này cũng không muốn gặp lại tên thối tha đó.” Đàm Tiểu Hâm ở trong thành đi lại, vừa suy nghĩ phải qua đêm ở đâu, vừa lẩm bẩm.

“Tiểu……” – kia là Tiểu Liên mất tích mấy tháng tiền, đang muốn gọi nàng, lại thấy từ trong kiệu đi ra một người, nàng nhìn kỹ người nọ, càng thêm nghẹn họng nhìn trân trối.

“Lâm Kiếm Lan.” – không biết Tiểu Liên sao lại ở cùng Lâm Kiếm Lan giảo hoạt kia.

 Một lòng muốn làm rõ sự việc, Đàm Tiểu Hâm thần không biết quỷ không hay trốn vào Lâm phủ.

 Nhìn thấy hai người vào phòng đang liếc mắt đưa tình.

“Đáng ghét, người ta mệt chết.” – đúng là tiếng Tiểu Liên, đúng là nàng, làm sao có thể nói những câu như vậy được.

“Ta xoa bóp cho nàng nhé, sẽ không mệt mỏi đâu.” – lại là tiếng ghê tởm của Lâm Kiếm Lan.

 Đàm Tiểu Hâm nắm thắt lưng, lặng yên không một tiếng động đi trên nóc nhà, cầm lấy một mảnh ngói, vụng trộm nhìn hai người phía dưới.

” Con heo kia đâu.” – ôm lấy thắt lưng Lâm Kiếm Lan, Tiểu Liên ngồi trên đùi của hắn.

“Sớm đã bị đánh chết, trông một người cũng không xong, lưu lại có tác dụng gì, ăn phí cơm.” – Lâm Kiếm Lan vừa nói, vừa sờ lên ngực Tiểu Liên.

 Tiểu Liên hình như đã sớm thành thói quen, vẻ mặt hưởng thụ.

 Trời, xảy ra chuyện gì. Đàm Tiểu Hâm trên nóc nhà hoàn toàn nhìn không hiểu. Cũng không biết bọn họ nói  con heo kia là con heo nào.

“Chuyện của ngươi cùng Lục Vương gia đó thế nào. Đã lâu như vậy, sao vẫn chưa hành động.”

“Nhanh thôi, nhanh thôi, chỉ hai ngày nữa thôi, nói không chừng, ta còn có thể làm Tể tướng đại quan. Aiz, không nói chuyện này nữa, mau cởi đồ. Chúng ta vui vẻ.” – Lâm Kiếm Lan nhanh chóng cởi quần áo của mình, lộ ra thân thể vừa trắng vừa béo, chẳng lẽ nói đây là con heo  sao.

 Chỉ thấy hai người kéo màn xuống, cái gì cũng không thấy. Chỉ nghe thấy tiếng Tiểu Liên ưm ưm a a.

 Ngồi trên nóc nhà, thật đúng là nghe không hiểu những thứ được phát ra.

 Quên đi, Đàm Tiểu Hâm hai mí mắt bắt đầu đánh nhau, không suy nghĩ nhiều, nàng lại ngủ trên nóc nhà.

“Huynh rõ ràng biết tính tình của nàng, lại đấu khẩu với nàng, bây giờ thì hay rồi, còn không phải chính huynh hối hận.” – Mộ Vân Thường không giúp ca ca, thiên vị Đàm Tiểu Hâm. Nhìn ánh mắt khó hiểu  của Đô Vũ Duyệt: “Gì chứ, ta là giúp lý không giúp người thân được chưa.”

 Vốn là, rõ ràng biết lòng dạ hẹp hòi của Đàm Tiểu Hâm, ca ca cố tình không nói rõ ràng, còn đánh người ta, không chạy đi mới là lạ nha.

 Nghe muội muội quở trách.

 Mộ Vân Long thẹn quá hóa giận, đuổi hết những người không liên quan ra ngoài. Một mình ở trong phòng ngẩn ngơ.

Một suy nghĩ 6 thoughts on “Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 33+34”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.