Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 35+36

Chương 35

Lúc này có người gõ cửa, Mộ Vân Long không kiên nhẫn kêu lên,

” Đều đã dạy dỗ hết rồi, đều là lỗi của ta, được chưa.” – phiền muốn chết, bản thân hắn đã hối hận muốn chết, lại cố tình đến trách hắn, coi hắn như phạm vào tội lớn ngập trời.

“Vân Long, Trần đại nhân phái người đến gửi lời nhắn.” – thì ra là Mộ Vân Phi.

 Mở cửa, Mộ Vân Phi hứng thú  nhìn hắn.

“Những cái khác đều đừng nói, nói chính sự đi.” – ah, Đàm Tiểu Hâm không tính là chính sự, đáng thương nha. Biểu hiện kỳ quái của Mộ Vân Phi làm cho Mộ Vân Long cực kì nổi giận.

“Muốn nói thì nói, không nói thì đi ra ngoài.” – ngại hắn chưa đủ phiền sao.

“Đương nhiên muốn nói, Trần đại nhân thu được tin tức, ngày mai Lục Vương gia sẽ đến Lâm Kiếm Lan phủ, chuẩn bị hành động. Muốn chúng ta bắt bọn chúng trước đó, tiêu diệt tận gốc.”

“Ah, được ” – cứ như vậy, xong rồi sao, Mộ Vân Phi còn chờ hắn thao thao bất tuyệt một phen.

“Đi ra ngoài, ta muốn đi ngủ.” – kỳ quái hắn vì sao lại chưa đi. Đành phải giục hắn ra khỏi cửa.

“Ah, huynh ngủ nha, được, ta đi, chỉ không biết được nha đầu kia tối nay ngủ ở đâu, thật đáng thương nha, vô cớ bị người ta đánh.” – Mộ Vân Phi người đã đi xa, lại cố ý lớn tiếng nói cho hắn nghe. (Phi ka càng về cuối truyện nói càng nhiều nha, k như hồi đầu truyện….)

Vậy phải làm sao bây giờ, nha đầu kia sao lại thích tức giận đến thế, cùng lắm thì quay về đây, cho nàng tát một trăm cái. Gì chứ, chạy mất luôn không thèm quay lại.

 Hâm Nhi, trở về được không……

“Bắt toàn bộ lại cho ta.” Trần đại nhân ra lệnh một tiếng, Ngự Lâm Quân liền vây quanh Lâm phủ.

 Mà Lục Vương gia rạng sáng mới đến Lâm phủ ngủ, lúc bị người kéo từ trong chăn ra, còn chưa phục hồi tinh thần. Hắn lớn tiếng kêu lên:

“Ai dám đụng đến ta, ta là Lục Vương gia.”

 Trần đại nhân bước lên phái trước:

“Biết ngài là Lục Vương gia, chúng ta đã điều tra rõ ngài cùng phần tử võ lâm bất lương cấu kết với nhau, ý đồ mưu phản, hiện tại chứng cớ vô cùng xác thực, Hoàng Chỉ đã hạ, người đâu, giải đi.”

Dò xét xung quanh một lần nữa, chỉ còn duy nhất gian phòng này chưa xét qua, chỉ sợ Lâm Kiếm Lan còn đang ngủ khò khò trên giường.

 Mộ Vân Long và Mộ Vân Phi lặng lẽ lẻn vào trong phòng.

 Một cảnh trên giường làm cho hai huynh đệ kinh ngạc nhìn nhau.

” Tiểu Liên “.

 Đang lúc hai người đang không biết xuống tay như thế nào, người của Trần đại nhân cũng xông vào.

 Hai người trên giường còn đang mộng làm quan lớn nừng tỉnh  .

 Mở mắt ra, lại đã thấy Mộ gia huynh đệ đứng ở trước giường.

 Hai người kinh ngạc ngồi dậy, Tiểu Liên ở trần, không đoán được người mình ngày mong đêm nhớ lại gặp mặt trong tình huống này. Xấu hổ và giận dữ không thôi. Mà phát hiện mìnhđang lõa thể, vội vàng mặc quần áo vào.

 Bị người giám thị mặc quần áo, Lâm Kiếm Lan muốn chạy trốn.

 Đang nát óc suy nghĩ kế sách khả thi, ai ngờ trời cho cơ hội.

“Ah, chăn bông trên giường này sao lại cứng như vậy nha, ngủ  mà đâu nhức toàn thân ta rồi, Đàm Tiểu Hâm hoàn toàn quên mất mình đang lấy trời làm chăn, ngủ trên nóc nhà người ta, nghiêng mạnh người, lại vì đêm qua nhìn lén không được một màn đặc sắc trên giường, mà ném đi không ít mái ngói, đến nỗi bên cạnh hở ra một cái cửa sổ trên mái nhà. Cái nghiêng người này, nàng cũng chỉ có thể —-

“Ai da da.” – chỉ có thể từ trên trời rơi xuống, ngã rất mạnh trên mặt đất.

 Vỗ về thắt lưng,

“Đau nha. Đau muốn chết.” – lại nhìn thấy một phòng toàn người, nhìn chằm chằm nàng như một con quái vật.

 Còn chưa phục hồi lại tinh thần, đã bị người bắt lấy, làm con tin.

“Các ngươi không đươc lại đây, bằng không ta giết nàng.” – lại là Tiểu Liên. Hơn nữa đây là tiếng vị chủ nhân ngày ấy nói chuyện với mụ béo.

“Tiểu Liên, ngày đó là ngươi cùng mụ béo nói chuyện, đúng không.”

“Phải.” – dù sao cũng đã đến bước này, thẳng thắn thừa nhận.

“Vì sao?” –  không thể tưởng được, người tra tấn nàng đến mức sống không bằng chết lại là Tiểu Liên.

“Vì sao, vì ngươi và đại thiếu gia ở bên nhau.” -Tiểu Liên u oán nhìn người trong mộng gần trong gang tấc.

“Ngươi thả nàng ra.” – biểu hiện của nàng luôn ngoài dự đoán mọi người như vậy, Mộ Vân Long lại thấy người luôn tra tấn mình từ trên trời rơi xuống. Bây giờ bị người khác bắt lấy, mà bản thân lại không thể hành động. Bởi vì cổ nàng bị Tiểu Liên dùng đao nhỏ kề sát, đã chảy máu rồi. Nhìn thấy mà hắn hết hồn.

“Các ngươi không được lại đây, bằng không ta thật sự sẽ giết nàng.” – nói xong, tay Tiểu Liên lại tăng thêm lực đạo, máu đã thành một dòng chảy xuống.

 Mộ Vân Long khẩn trương bước về phái trước từng bước.

“Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào.” – đơn giản là làm giá để chạy trốn. Hắn nhất định sẽ đồng ý, thả nàng ra. Mộ Vân Long nhìn bộ đồ ăn mày của nàng bị dính máu đổ một mảng.

 Không ngờ được Tiểu Liên phản ứng thần tốc như thế, Lâm Kiếm Lan rất đắc ý đi theo bên cạnh, nghĩ đến việc Tiểu Liên sẽ yêu cầu thả bọn họ đi.

“Giết ngươi.” Tiểu Liên đúng là muốn điều này.

 Như để trả lời nghi hoặc của mọi người, Tiểu Liên vẻ mặt thống khổ nói tiếp.

“Dù sao ngươi cũng sẽ không yêu ta, nếu không đến lượt ta, những người khác đều không thể có được. Động thủ.”- dứt lời, đao trên tay ấn sâu vào cổ Đàm Tiểu Hâm, máu lại bắt đầu chảy ra.

“Không được.” – Đàm Tiểu Hâm lo lắng  nhìn Mộ Vân Long giơ kiếm lên, chuẩn bị hướng vào mình.

Bắt ta làm con tin, cũng phải hỏi xem ta có đồng ý hay không nha. Đột nhiên, Đàm Tiểu Hâm sử dụng khí lực toàn thân, đập mạnh đầu về phái sau, làm Tiểu Liên ngã choáng váng trên mặt đất, mà bản thân cũng chạy tới trốn  trong lòng Mộ Vân Long.

Chương 36

Ấm quá, thoái mái quá, thì ra ngực Mộ Vân Long có thể làm giường nha.

Co tròn trong lòng của hắn, Đàm Tiểu Hâm giống như một khúc gỗ đang trôi nổi trên biển, mệt mỏi quá, mệt mỏi quá, cuối cùng đã có thể nghỉ ngơi .

 Nàng an tâm nhắm hai mắt lại.

 Lâm Kiếm Lan bị biến cố chợt đến chợt đi này làm cho sững sờ đầu óc.

 Chỉ có thể quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, vì mạng sống, chuyện gì hắn cũng nguyện ý.

“Lâm Kiếm Lan, ngươi làm nhiều việc ác, ngươi cho là ngươi còn có mệnh sống sao.” – Mộ Vân Phi thấy huynh trưởng ngồi cuối bàn ôm lấy Đàm Tiểu Hâm hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt, đối với việc này đã không còn lưu luyến gì, vì thế tự đứng ra giải quyết.

 Nâng bàn tay nhỏ bé, mềm mà vô lực của Đàm Tiểu Hâm. Mộ Vân Long hận không thể đem toàn bộ máu trong cơ thể mình cho nàng.

“Vị tiểu cô nương này ngoài mất máu quá nhiều, cũng không có gì đáng lo ngại. Chỉ cần bồi bổ tốt một thời gian, sẽ không vấn đề gì.” – lời đại phu nói vẫn ở trong tai, nhưng mà, đã hai ngày hai đêm rồi, vì sao nàng còn không tỉnh lại.

 Hâm Nhi, không nên dùng phương thức này đến trừng phạt ta.

Đàm Tiểu Hâm trên giường như đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn đã có chút huyết sắc.

“Ca ca,huynh nghỉ ngơi đi, huynh hai ngày hai đêm đã không chợp mắt rồi.” – Mộ Vân Thường không chỉ một lần khuyên đại ca đi nghỉ ngơi, nhưng đại ca giống như một pho tượng tượng đá, không động đậy.

Cô nàng chết dầm kia, lại tra tấn đại ca, nhất định là như vậy.

“Đàm Tiểu Hâm, ngươi đứng lên cho ta, chỉ cần ngươi tỉnh lại, ta cho ngươi đánh một trăm lần!” – Mộ Vân Thường kích động kéo cái người đang ngủ ở trên giường không nhúc nhích.

 “Muội làm gì!” – Mộ Vân Long hoàn toàn không đoán được muội muội sẽ có hành động như thế, Đàm Tiểu Hâm đã bị nàng kéo người ra.

Nắm tay muội muội, hai tay hung hăng giữ cánh tay Mộ Vân Thường, không cho phép nàng lại có hành động.

 Mà Đàm Tiểu Hâm xui xẻo tự dưng bị người kéo dậy, lại tự dưng mất đi lực chống đỡ, chỉ có thể ngã về phía sau.

 Chỉ nghe một tiếng bịch.

 Mộ gia huynh muội ngừng xô kéo, nhìn lại trên giường.

 Chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Đàm Tiểu Hâm lúc này mơ hồ, lấy tay vỗ vỗ cái gáy, kêu to “Ôi”.

Thì ra là Mộ Vân Thường trong vô tình, đem Đàm Tiểu Hâm đang ngủ say  “gọi” dậy.

 Nàng cũng không ngã lên gối, mà là ngã xuống khung giường.

Cảm giác đau đớn làm cho nàng không thể ngủ say .

Hai ngày hai đêm qua, nàng cũng không có việc gì, đại phu nói đều đúng, bởi vì quá mệt mỏi, nàng ngủ rất say mà thôi.

 Vỗ đầu, nàng ngồi dậy, nhìn hai người kỳ quái cạnh giường, nàng không nhịn được đỡ cái thắt lưng lười biếng, đúng là bộ dáng môt người mới tỉnh mộng.

“Hai huynh muội các ngươi đang khiêu vũ à.” – khó hiểu, muốn nhảy thì ra chỗ khác nhảy, sao lại nhảy ở bên giường của nàng, nàng cũng chưa chết, lên đồng à.

Liếc mắt xem thường, duỗi hai chân, xuống giường ăn cơm.

 Buông Mộ Vân Thường, kinh ngạc nhìn Đàm Tiểu Hâm giống như hoàn toàn đã quên mất chuyện cũ.

“Buông tay, các ngươi không đi ngủ, ở trong phòng ta lên đồng sao.” – Hai huynh muội ngu ngốc.

“Đàm Tiểu Hâm, ngươi có thể nói tiếng người hay không……” – Mộ Vân Thường tức giận vì nàng lãng phí si mê của đại ca.

“Nàng mới tỉnh, muội không nên quát nàng!” Mộ Vân Long trong mắt có chút không vui.

Đúng là, nàng mặc kệ, lòng tốt không được báo đáp. Mộ Vân Thường dậm dậm chân, lao ra khỏi phòng.

 Đàm Tiểu Hâm ngồi ở bên giường, nhẹ nhàng đẩy tay Mộ Vân Long ra.

 Định đi rót chén nước uống, khát muốn chết.

 Mới đứng lên, đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu choáng váng chân vô lực. Thân mình mềm nhũn, ngã xuống.

 Thấy thế, Mộ Vân Long nhanh chóng đỡ lấy thắt lưng của nàng, ôm nàng vào trong ngực.

“Ta làm sao vậy.” – bản thân thành yếu ớt bao lâu rồi. Tuy rằng được hắn ôm ấp rất ấm, nhưng đây không phải tác phong của nàng.

“Nàng bị thương. Thực xin lỗi, đều là ta không tốt.” – Gắt gao ôm nàng, trong lòng âm thầm thề, về sau không bao giờ tổn thương nàng nữa.

 Ách, Đàm Tiểu Hâm đang không rõ ràng, không nói gì nhìn vẻ mặt thâm tình của đối phương.

Lời kịch này ở đâu ra đây?

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 35+36”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.