Hiện đại, Truyện dịch

Ah, cái mối nghiệt duyên này! – Văn Án

Ah, cái mối nghiệt duyên này !!

 Tác giả: Hoa Thanh Thần

Thể loại : hiện đại hài.

Số chương : 66 chương + 1 phiên ngoại (đã hoàn)

Dịch : Đông Tử

 [ Giới thiệu vắn tắt ]

 Sự nghiệp của Viên Nhuận Chi thuận buồm xuôi gió, không có việc gì nên tiết kiệm chút tiền, thuận tiện tìm một chú rùa vàng (tìm chồng á), ông chủ ra lệnh một tiếng, cút đến làm trợ lý cho tổng giám đốc thị trường mới tới. Lúc đang chống lại đôi mắt hổ phách yêu dị kia của tổng giám đốc thị trường, cô hận không thể nhảy lên cào rách cái khuôn mặt gây tai họa nhân gian ấy, bởi vì chính cái quần lót của tên đàn ông phải chết mà không chết này đã trùm lên mặt cô, hại cô đen đủi không ngừng.

 Viên Nhuận Chi luôn đối chọi gay gắt với hắn, điều này làm cho Kỷ Ngôn Tắc rất hao tổn tâm trí, hắn không thể không thường xuyên nghĩ ra một vài ý tưởng quái chiêu để tra tấn đầu óc chưa được khai thông của tiểu sư muội, nhắc nhở cô, đến tột cùng là ai ngoan cố xông vào cuộc sống của hắn, hàng năm chiếm cứ trong lòng hắn, đuổi cũng không đi.

Văn án

Thời tiết đầu thu, trong không khí thiếu đi vài phần khô nóng, nhưng cũng có thêm vài phần khiến người ta không chống cự được phiền muộn.

 Viên Nhuận Chi cầm trong tay môt đồng xu, từ lúc đi xuống ký túc xá, trong đầu đang rối rắm không biết nên dùng một đồng xu này ăn một bát vằn thắn, hay là ăn một bát đậu hoa?

 Bụng thật sự rất đói, ước chừng đến nhà ăn sinh viên, cô vẫn còn loay hoay không nghĩ ra, cho nên, cô quyết định dùng phương pháp lâu đời nhất và cũng thịnh hành nhất từ xưa là tung đồng xu để quyết định bữa sáng hôm nay nên ăn cái gì. Nếu là mặt phải, cô ăn vằn thắn, nếu là mặt trái, cô ăn đậu hoa.

Suy nghĩ không bằng hành động.

 Cô tung đồng xu, ngẩng đầu lên xác định vị trí đồng xu rơi, nhưng, không may là ánh mặt trời chiếu thẳng vào hai mắt cô, khiến cô không thể không nheo mắt lại, ý đồ dùng công phu miêu nhãn (mắt mèo) bắt trúng đồng xu kia, ai ngờ cái đồng xu rất không hợp tác kia từ trong kẽ tay của cô rơi xuống, rớt lên chân cô,“tang” một tiếng rồi lăn loạn trên mặt đất, lăn xuống dốc.

“Có cần phải như vậy không……”

Cô ảo não nhìn cái đồng xu đang “phấn khởi” một mạch lăn về phía trước, càng lăn càng nhanh, nếu không chặn lại, sẽ lăn xuống cống thoát nước.

 Không được, cái đồng xu này đang nắm giữ quyền lực sinh kế to lớn, quyết định một buổi sáng của cô muốn hay không muốn đói bụng nghe giảng, cho dù là rớt xuống cống thoát nước, cô cũng phải vớt nó lên.

Ai bảo cô yêu thương nhân dân tệ như vậy chứ. Dì cô nói, có tiền mới là vương đạo.

 Phấn chấn tinh thần, cô nhanh chóng đuổi theo cái đồng xu kia.

 Mắt thấy tiền xu sắp lăn đến nắp cống thoát nước, cực kỳ may mắn, khoảng cách ước chừng 10 cm.

 Viên Nhuận Chi rướn người, lúc đang định hăm hở nhặt lên, lúc này một cái giày da màu đen của nam vừa vặn đặt lên trên đồng xu.

Mẹ kiếp! Rõ như ban ngày, lại có người muốn cướp ‘bữa sáng’ của cô, hơi quá đáng!

 Cô xông lên túm lấy chân người đó, ý đồ dịch chuyển chân người nọ, nhưng chân của người nọ giống như mọc rể, không chút suy chuyển.

Mẹ kiếp! Thật đúng là muốn chiếm cho mình mà.

 Cô dùng sức công kích cái chân kia lần nữa.

“Kỷ Ngôn Tắc, mình thật sự thích cậu.” Một giọng nữ đầy say mê.

 Bỗng dưng, Viên Nhuận Chi dừng động tác nhấc chân lại, máu trong cơ thể bát đầu sôi lên.

Được rồi! Chẳng qua là đến nhặt đồng xu, tự nhiên lại gặp người đến bày tỏ? Ah, vì sao trời cao lại rủ lòng thương cô đến vậy, ngay cả cố gắng chỉ để nhặt đồng xu, cũng phải thỏa mãn niềm ham thích nghe mấy chuyện bát quái của cô, thật sự là rất mất hồn. Cô làm sao có thể phụ lòng ưu ái của trời cao, buông tha giây phút phấn khích này đây.

“Kỷ Ngôn Tắc, nếu cậu cảm thấy mình có cái gì không tốt, vì cậu, mình cái gì cũng nguyện ý thay đổi.”

Cái giọng nữ đầy yêu thương kia lại vang lên, thanh âm dễ nghe hơn nữa lại tràn ngập sức sống, hình như nghe rất quen thuộc.

 Cái gọi là nam theo đuổi nữ, cách một ngọn núi; nữ theo đuổi nam, cách một lớp vải. Dì cô có nói qua, cô gái tự động dâng đến cửa, trong thiên hạ, không có tên đàn ông nào không nhận.

 Dựa theo quy luật bát quái, quan trọng ở kết quả.

 Cho nên, Viên Nhuận Chi càng tò mò xem cái tên nam sinh gọi là Kỷ Ngôn Tắc sẽ trả lời như thế nào.

 “Vậy trước tiên đi sửa lại khuôn mặt.”

“Phụt –” Đang lúc Viên Nhuận Chi đắm chìm trong một cốt truyện hư cấu, khoảng trống trên đầu bỗng nhiên chợt vang lên một câu nói đủ để phá hủy tôn nghiêm của bất kỳ một nữ sinh nào, làm cho cô không khỏi phun ra tiếng.

“Cậu –” – cô gái thổ lộ khiếp sợ nói không nên lời.

 Muốn nhìn một chút xem cái cô gái đang thổ lộ kia bộ dáng khủng bố như thế nào, đến nỗi bị người ta nói một câu gây phẫn nộ lớn như vậy, Viên Nhuận Chi không chút do dự quay đầu.

 Không nghĩ tới cô gái thổ lộ kia bộ dạng trắng trẻo, nhỏ nhỏ, trang điểm cực kỳ thời trang, một cái thắt lưng bó sát người trên một cái quần đùi, không nghi ngờ gì đem cơ thể hoàn mỹ phơi bày ra hết. Đã vào thu rồi, mặc như vậy cũng không sợ lạnh, quả thật là cần phong độ không cần ấm. Ý? Đây không phải người được gọi là “mỹ nữ H đệ nhị” hoa khôi khoa ngoại ngữ sao?

(H chúng ta hiểu là hot nhá, kiểu như hot girl bên ấy)

 Cô không thể không hoài nghi vị nhân huynh tên gọi Kỷ Ngôn Tắc này, có phải đầu óc có vấn đề hay không, người đẹp như vậy, cũng có thể bị kêu đi chỉnh sửa khuôn mặt, nếu đổi lại là cô thổ lộ, vậy chẳng phải là bị yêu cầu chỉnh sửa toàn thân?

(chị này cũng biết mình biết ta =]])

“Mặc đồ lót ra ngoài xin chú ý xem bản thân có phải ngực phẳng không, sau này mặc quần áo cẩn thận trước khi ra đường, đừng để sét đánh khắp nơi.”

Giọng nói trên đầu nghe rất rõ ràng rành mạch, không chút sợ hãi, hiệu quả cũng giống như một tiếng sét đánh “Uỳnh”, xuyên qua đầu Viên Nhuận Chi.

Cái miệng của vị huynh đệ này có thể không độc ác như vậy được không? Ngực cô cũng phẳng, ngực phẳng thì sao, ít nhất lúc bị người khác đuổi đánh so với mấy cô gái ngực lớn thuận tiện hơn rất nhiều.

Ngực phẳng?! Hoa khôi nha, dáng người đẹp như vậy, làm sao có thể là ngực phẳng?!

 Viên Nhuận Chi ngồi xổm, lại quay đầu xác nhận lần nữa, quả nhiên, chỗ dây áo ngực của hoa khôi, giống như lộ cái gì không nên lộ, hình như là áo BRA trong suốt……

 Ánh mắt vị huynh đệ này không nên bén nhọn như vậy chứ?!

 Còn nữa, cô có cần phải may mắn như vậy không, chẳng những được chính mắt chính kiến hoa khôi thổ lộ với nam sinh bị cự tuyệt, còn không cẩn thận biết được thì ra hoa khôi cũng ngực phẳng như mình. Ah, tin tức này chấn động lòng người, rất mất hồn, làm cho lòng tự tin cũng như bộ ngực của cô, đều được nâng lên.

“Kỷ Ngôn Tắc, cậu thật sự hơi quá đáng –”“Oa”  một tiếng, hoa khôi che mặt, khóc chạy đi.

 Đều là con gái, Viên Nhuận Chi đột nhiên cảm thấy buồn cho hoa khôi, hơn nữa lại là một đầu thu làm người ta phiền muộn u buồn như vậy. Theo bản năng, cô dùng sức hai tay nhấc bàn chân kia lên.

 Bỗng dưng, trên đỉnh đầu lại một lần nữa vang lên cái giọng nói ác độc kia, nhưng nghe kỹ, lại mang theo bảy tám phần lười biếng:

“Này, cô rốt cuộc muốn ôm đùi của tôi tới khi nào?”

 Viên Nhuận Chi trong giây lát lấy lại tinh thần, lúc này mới phản ứng lại, cô nhặt xong tiền, lại nghe thấy điều kỳ quái, hiện tại nữ nhân vật chính đi rồi, chỉ còn cái nam nhân vật chính thối tha kia, dẵm lên tiền của cô, còn bày ra thái độ cao ngạo nói cô ôm đùi.

 Ôm đùi?! Cô rõ ràng là đang ôm cổ chân được chưa hả.

 Cô muốn nhìn xem Kỷ Ngôn Tắc đến tột cùng là thần thánh phương nào? Miệng sao lại bỉ ổi như vậy ?

 Cô ngẩng mặt lên, đưa mắt, ánh mặt trời chiếu xuống từ phía trên Kỷ Ngôn Tắc, mơ hồ có thể thấy được cái đầu của hắn rất cao, nhưng bởi vì khuất bóng, cô cơ bản không có cách nào nhìn rõ mặt của hắn, chỉ có thể mơ mơ hồ hồ nhìn được mũi và cằm của hắn.

“Ít tự đa tình cho mình là Đại thần đi, ai cố gắng ôm đùi anh làm gì, là cái chân thối của anh dẵm lên bữa sáng của tôi.” – Cô không chịu thua kém trả lời.

 Vốn nghĩ rằng nam sinh độc miệng này sẽ có một câu nói ác ôn gì nũa, nào biết, cái chân dài của hắn dùng sức dịch về phái trước, đẩy Viên Nhuận Chi một cái, rất tự nhiên thoát khỏi sự trói buộc giữa hai tay của cô.

“Ah –” – thân thể cô mất đi trọng tâm, ngã trên mặt đất, cô cuối cùng không nhịn được nổi bão:

“Ngươi như anh sao lại như thế?!”

 Vô luận cô quát hay lớn tiếng, cũng chỉ nhìn thấy bóng dáng cái nam sinh thối tha tên gọi Kỷ Ngôn Tắc kia, thân hình thon dài cao ngất.

 Cô nghiến răng nghiến lợi, thật sự là gặp quỷ, sáng sớm đã gặp gỡ một kẻ xấu xa tự cho là đúng. Hại cô đặt mông ngồi trên mặt đất, quần bẩn phải giặt, giặt quần cần có bột giặt, bột giặt phải có tiền mua !

 Tiền!

 “Bữa sáng” của cô! Sao lại không thấy ?!

 Trong đầu không thể quan tâm đến nhữn cái khác, hoàn toàn bị chữ “Tiền” chiếm lĩnh. Cô quỳ rạp trên mặt đất cẩn thận tìm cái đồng xu kia, cuối cùng trên cái nắp cống gần nhất nhìn thấy đồng tiền xu bị dắt trong khe hở.

 Cô vươn cánh tay nhỏ bé trắng nõn, thật cẩn thận lấy đồng xu từ trong khe hở ra, đau lòng thổi đồng xu hai cái, giống như là kỳ trân dị bảo trên đời này.

 Cô nắm chặt đồng xu trong tay, hung hăng nguyền rủa cái tên vô lễ Kỷ Ngôn Tắc kia.

***Các nàng đọc xem có chỗ nào sai sót thì góp ý với ta nhá…ta dịch xong mà vẫn chưa hình dung ra hoàn cảnh 2 người này gặp gỡ T.T

Vì một số nàng không đọc giới thiệu trên tab nên ta cop lại phần giới thiệu vào văn án cho các nàng dễ theo dõi…sau này các nàng chú ý truyện mới trên thanh tab nhé..ta update lên đó đầu tiên đấy.

Một suy nghĩ 13 thoughts on “Ah, cái mối nghiệt duyên này! – Văn Án”

  1. Truyện này có vẻ hay đó nhưng ma bao nhiêu chương vậy ? Cái văn án dài thế kia mình đọc mà cũng chẳng hiểu gì cả. Bạn tóm tắt nội dung truyện xem ntn đi.

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.