Hiện đại, Truyện dịch

Đồng thành nhiệt ái – C2.P3+4

Chương 2 : Cuộc gặp gỡ tám phần vẹn chín.

(3)

Ăn cơm trưa, Trình Nặc nói muốn lái xe đi, Tô Thiển lại lắc đầu:

“Cuộc sống trong Lập Thể Thành, cậu muốn duy trì cách sống với carbon, có thể tới xe bus cao tốc ba chiều, làm sao phải tự lái? Xuống xe còn có thể đi dạo cạnh bờ sông.”

“Sao nghe giọng cậu có vẻ vì nước vì dân thế ?”

Trình Nặc ngạc nhiên:

“Cậu nên tham gia tranh cử đại sứ bảo vệ môi trường đi.”

“Làm trò, đây là lo lắng cho hậu thế, nếu y học phát triển cũng không cần dùng.” – Tô Thiển trừng mắt nhìn hắn một cái.

“Đây là lí do cậu lựa chọn Lập Thể Thành ? Tôi còn nghĩ đến việc cậu muốn trốn khỏi sự kiểm soát của ba cậu chứ. Có điều mấy lời này của cậu lại kế thừa chút hương vị của bố cậu.”

“Mong muốn ban đầu đúng là muốn thoát khỏi sự kiểm soát của ông, có điều ở đây nửa năm, cảm nhận được rất nhiều. Tuy rằng cùng là nhà cao tầng, nhưng ở đây ít nhất còn có chút lành mạnh khỏe khoắn.” – Tô Thiển tránh không nói tới vấn đề mà Trình Nặc nhắc tới, Tô Mạc Sơn có vài suy nghĩ đúng, nhưng ông còn nợ gia đình nhiều lắm.

“Aiz, xem ra muốn ngồi lên cái xe xa xỉ của cậu còn phải đợi lần sau, đi thôi.” – Trình Nặc vác dụng cụ câu đi ra thang máy.

Lặng lẽ chuẩn bị tốt mồi câu, vác túi dụng cụ câu to đùng, An Dật gửi tin nhắn cho Dương Dương:

“Buổi chiều tôi không đến công ty, có việc tìm vị trí của tôi là được rồi.” – Sau đó lập tức tắt máy, Dương Dương là người luôn điều tra truy xét vấn đề đến tận cùng.

 Cô nhớ rõ khi còn nhỏ thường cùng ba đi câu cá, tránh những người hàng xóm ồn ào, cũng tránh sự ồn ào náo động của đô thị. Đó là thước film đẹp khó có được trong trí nhớ của cô. Nhưng cùng với sự biến mất của đại tạp viện, nhà ngang*, trên thực tế sẽ hoài niệm sự ồn ào này.

 Nhưng mà lúc này, chỉ có câu cá mới có thể giảm bớt đau đơn trong lòng cô. Nhưng lại không thể làm nó hoàn toàn rời xa, tuy rằng có thể tắt di động, nhưng phải mang theo mát tính bỏ túi có hệ thống định vị vệ tinh, hình như khoa học kỹ thuật càng phát triển, con người lại càng bị trói buộc; không gian càng bí ẩn, trong lòng lại càng cô đơn, một nỗi buồn không xác định.

 Đi vào nhà ga “straddling bus”*  , An Dật đứng trong bóng râm của mái hiên, từ khi thành phố ba chiều như Lập Thể Thành xuất hiện, rất nhiều thứ cũng được ba chiều. Có thể cách nói này cũng chưa chuẩn xác, phải nói là, từ khi dân số thành phố càng ngày càng nhiều, tất cả mọi thứ đều trở thành ba chiều. Nhưng mà, duy nhất truyền thông lại đóng cửa. Cho dù Internet ngày càng phát triển, sáng tạo một bầu không khí truyền thông vô hạn, vẫn không có bất kỳ dấu hiệu, không có thông tin liên lạc, hay thoáng gặp qua Đàm Tiếu. Đả kích này so với bất kỳ csi gì đều nặng nề hơn, bất ngờ hơn, đau đến tận xương.

Xe bus ba chiều đến, An Dật ôm chặt túi đồ câu lên xe, lúc này người ra ngoài cũng không nhiều, cô chọn vị trí gần cửa sổ ngồi xuống. Tuy rằng đứng trong Lập Thể Thành nhìn ra xa, đường ray uốn lượn như gần trong gang tấc, nhưng thực tế đi đến, phải mất ít nhất 15 phút đi xe.

Lúc cửa xe sắp đóng, Tô Thiển và Trình Nặc chạy vào.

Cuối cùng cũng bắt kịp chuyến xe bus, Trình Nặc và Tô Thiển đi đến ngồi xuống trước cửa kính gần nhất.

“Thật ra đến Lập Thể Thành, cho tôi cảm giác lớn nhất là mặc dù vẫn cùng một bầu trời xanh, lại là một thế giới khác. Giống như cái xe bus này, cảm giác rất là khoa học viễn tưởng. Không có lý do ở một tầng trên không, những chiếc xe khác có thể tự do đi qua những xe khác.”

“Đúng là có rất nhiều chuyện đều chỉ dừng lại suy nghĩ mà không đến được giai đoạn tiến hành, Lập Thể Thành chính là nghĩ được, cũng làm được.”

“Có lẽ vậy.” Trình Nặc nhìn ra bên ngoài, không khỏi cảm khái, lúc hắn cô đơn nhất, gặp lại Tô Thiển tuyệt đối là việc may mắn.

 Kết hôn ba năm, hắn rất ít khi tụ tập bạn bè, bởi vì Bành Việt ngại đây chỉ là vài người say xỉn, không một ai có thể giúp đỡ cho sự nghiệp của hắn. Tô Thiển cũng vì tốt nghiệp nghiên cứu sinh y khoa, bận rộn với thực tập kiếm sống làm cho bọn họ không có cơ hội gặp mặt, sau đó nghe nói hắn sắp đi Mĩ tu nghiệp, trừ thỉnh thoảng Email, cũng rất ít khi liên lạc.

(4)

Rất nhanh đến trạm R, An Dật đứng lên, đi ra khỏi xe, lại đột nhiên bị người chặn đường. Cô chần chờ nhìn đối phương, nhớ không ra là có quen biết người này không.

“Tôi là đạo diễn phim truyền hình quay ngày hôm qua, thật là khéo, hôm nay chúng tôi có ngoại cảnh ở bờ sông, cô cũng đến đi, tôi sắp xếp cho cô một nhân vật, cô một khi xuất hiện, đảm bảo rất nhanh sẽ nổi tiếng.”

“Ah.” – Nhớ đến chuyện xấu hổ tối hôm qua, An Dật đầu cúi thấp lại càng thấp: “Không được, cám ơn.”

“Tôi nói thật, khuôn mặt cô rất ăn ảnh, hơn nữa rất thích hợp làm thần tượng thành phố.”

“Tôi, tôi không được.” – An Dật đỏ mặt, biết mình xinh đẹp, nhưng được người khác khen như vậy, vẫn rất ngại ngùng.

“Chỉ cần đi theo tôi, nhất định có thể làm cho cô nổi tiếng.”

“Tôi thật sự không được.” An Dật trịnh trọng nói.

“Vì sao?”

 An Dật càng căng thẳng lại càng nói không nên lời, dù sao cũng là không được, cô thậm chí còn lo lắng nhìn xung quanh, xem làm sao có thể thoát thân.

 Trình Nặc huých Tô Thiển vừa xuống xe :“Cậu xem!”

 Tô Thiển nhìn theo tay hắn, An Dật đang bị một người đàn ông trung niên dòm ngó, thậm chí chảy nước miếng.

“Cậu đi cứu mỹ nhân đi, tôi chờ.” – Tô Thiển chuẩn bị lên bục ngồi.

 Trình Nặc lại kéo hắn đến chỗ An Dật:“Thật khéo nha.”

 An Dật vừa thấy Trình Nặc và Tô Thiển, lại một trận kinh hoảng:“…… Khéo nha.”

 Đạo diễn nhìn thấy hai anh chàng đẹp trai lại đây, lại càng thêm hứng thú:

“Tôi đang mời mỹ nữ tham gia diễn xuất, các cậu cũng rất thích hợp.”

“Yo, vậy cũng không tệ, nếu cô thành đại minh tinh, nhất định có thể làm Đàm Tiếu tức giận đến mức đấm ngực giậm chân,muốn tìm cái chết. Có điều ngành giải trí có chút loạn nha!”

“Tôi không muốn giận anh ta, cũng biết là loạn.” – An Dật nói xong lại quay mặt nói với đạo diễn:

“Thật có lỗi, tôi không muốn, ah, là không được.”

 Đạo diễn như bị tát nước vào mặt, An Dật đơn giản xoay người bỏ đi, hắn lắc đầu, không phải không có tiếc nuối:“Đáng tiếc .”

 Trốn vào toilet, An Dật rửa mặt, kéo mũ lưỡi trai xuống thật thấp, xem ra hai ngày nay thật xui xẻo, ra khỏi nhà phải xem lịch mới được.

 Đạo diễn hậm hực bỏ đi, Tô Thiển thật ra cảm thấy An Dật có điểm không giống người thường, Trình Nặc lại nói:

“Mỹ nữ có phải thiếu căn cân hay không? Cơ hội tốt như vậy lại bỏ qua. Đúng rồi, cô ấy tên gọi là gì?”

“An Dật.” – Tô Thiển đối với hồ sơ của bệnh nhân không bao giờ quên.

“Aiz, nếu tôi có cơ hội như vậy nhất định sẽ bắt lấy, sau này thăng chức sẽ rất nhanh, làm cho mấy kẻ trước đây vẫn xem thường tôi tức điên lên.”

“Quả nhiên danh ngôn nói có lý.” – Tô Thiển đi ra phía ngoài.

“Danh ngôn gì?”

“Muốn xem một người họ tự ti cái gì, hãy xem anh ta liều mạng khoe khoang cái gì. Thật ra, A Nặc, cậu không cần thiết phải sống vì người khác.”

 Trình Nặc cúi đầu, hai tay đút vào túi quần, đạo lý này hắn sao lại không hiểu. Đầu ngón tay đụng phải một cái túi plastic, đúng rồi, viên kim cương, tốt nhất vẫn là đưa đến cửa hàng đồ trang sức làm sách rồi trả lại mới được.

Xem xét thời gian, hai người đàn ông và vị đạo diễn kia đều chắc chắn không còn ở sân ga, An Dật mới từ toilet đi ra. Lúc ánh mặt trời chiếu vào người cô, cô đột nhiên tự hỏi:

“Vì sao mình lại muốn trốn tránh bọn họ ?”

 An Dật thẳng lưng, đi đến điểm mình thích thả câu, ngọn cỏ lau cao cao chặn lại luồng khí nóng, cũng ngăn cách cô trong một không gian xanh. Trên đầu là trời xanh mây trắng, ánh nắng tươi sáng, trong mắt là nước sông trong suốt, một mảnh xanh lam.

** straddling bus : giống 1 kiểu xe bus mới trong khu LTT này, ta kiếm được ít hình ảnh cho các nàng dễ hình dung, 1 loạt xe bus công nghệ cao.

** Đại tạp viện : khoảng sân trống được tạo ra giữa những căn nhà quay đầu vào nhau, ai xem Hoàn châu cách cách có nhớ chỗ của Liễu Thanh Liễu Hồng không ^.^

** nhà ngang: ta cũng không rõ lắm, kiếm ảnh cho các nàng dễ hình dung

Một suy nghĩ 13 thoughts on “Đồng thành nhiệt ái – C2.P3+4”

  1. hic, vậy la drop luôn òy sao SHINEY ? có bạn nào của SHINEY làm tiếp truyện này ko thế, hay quá trời mà ngưng thì tiếc vô cùng, mình đợi nó lâu dữ lắm lâu, giờ nhận được tin động trời này thì chắc khóc suốt năm…hic hic..không thương mình sao ?

    Số lượt thích

  2. hic sao ko post nua di ban, gan nua nam roi ma ko thay chap moi, hay la ban ban viec gi ? hay drop luon, cho minh biet voi nhe. Chuc ban nam moi that vui, that khoe nha, ngay cang xinh gai va co nhieu soai ca theo duoi, hihi.

    Số lượt thích

  3. truyện này lấy bối cảnh ở tương lai nên hơi lạ với mọi người, cách viết cũng lạ nữa
    mấy chap đầu ta phải đọc 2 lần mới quen đó, nhưng đọc kĩ lại thì cũng thấy khá là thú vị, khoái nhất là cái sàn nhà tự thấm nước, ta đây vốn ghét nhất là lau nhà 😀

    Số lượt thích

    1. k phải tương lai đâu nàng, ở hiện tại đấy. tòa nhà này có thật mà, tác giả lấy làm bối cảnh luôn. Khu Lập Thể Thành là có thật ở TQ đấy, khu nhà hiện đại bậc nhất Trung Quốc

      Số lượt thích

        1. không nên hỏi 1 ngôi nhà giá bn nàng ạ, nên hỏi 1 căn hộ giá bn T.T
          vì khu đấy 1 loạt các tòa nhà cao tầng cho thuê làm văn phòng và nhà ở mà…mua 1 ngôi nhà thì…………………………….

          Số lượt thích

    1. thanks đt, truyện này ta thấy mọi người có vẻ không hưởng ứng lắm….những ai hưởng ứng cho truyện này từ chương đầu đên bay h, sẽ có quà 😮
      Quà là 4 chap Tiểu hồ ly….

      Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.