Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa ! – C7-8-9

C7: Xem ra, là nàng được lời rồi !

“Lang quân, cuối cùng chàng cũng đến rồi –” – Úc Phi Tuyết cố ý muốn cho tối nay “khó quên” một chút, chỉ có như vậy, về sau mới có thể yên tĩnh mà sống qua những ngày thái bình của nàng.

Chảng qua là cái giọng ỏn à ỏn ẻn của nàng làm cho chính nàng cũng cảm thấy buồn nôn, Lãnh Dịch Hạo thì càng không phải bàn.

“Cứu mạng với, ta không phải lang quân của ngươi, cứu mạng với –” – Lãnh Dịch Tiêu khóc không ra nước mắt, thảm thiết kêu vang.

“Không phải tân lang ? Vậy ngươi là ai ? Tân lang ở đâu ?” – khuôn mặt tươi cười của Úc Phi Tuyết đột nhiên cứng lại, vẻ nịnh hót trên mặt cũng phủ lên một lớp sương giá, ngay cả giọng nói cũng lạnh dần đi, không phải tân lang chạy tới đây làm trò gì ! Đúng là lãng phí biểu hiện mà !

“Ngũ Ca, mau tới mà mang nữ nhân của huynh đi đi !”

 Lãnh Dịch Tiêu hổn hển, khuôn mặt xấu xí này đúng là sẽ làm cho hắn ba ngày ăn không ngon mất!

 Đáng tiếc dù sao người ta cũng là Vương phi do Hoàng Đế tứ hôn, là chị dâu của hắn. Đánh không đánh được, mắng cũng không mắng được, ghê tởm hơn là còn bại dưới tay người ta. Lãnh Dịch Tiêu hướng ra bên ngoài cửa kêu to.

 Úc Phi Tuyết ngẩng đầu nhìn đại môn. Cửa tân phòng két một tiếng bị đẩy ra.

 Hai tên nô bộc đẩy một cái xe lăn bằng gỗ sơn đỏ tiến vào. Một nam tử sắc mặt nhợt nhạt ngồi trên xe lăn. Nam tử này mi thanh mày tú, mặt gọn mũi cao, thanh cao tuấn tú, tao nhã thâm trí. Có vài nét tương tự với Lãnh Dịch Tiêu, nhưng lại có thêm vài nét kiên nghị của nam tử.

 Úc Phi Tuyết không khỏi ngây ngốc nhìn. Nàng nhìn thấy không ít mỹ nam, nhưng cái người trước mặt này, có một loại khí chất không giống người thường. Nếu không phải bởi vì sắc mặt tái nhợt của hắn, nếu không phải vì hắn ngồi trên xe lăn, nếu không phải vì hơi thở của hắn có vẻ mong manh, hắn thật sự có thể mê chết không ít nữ nhân.

“Ngươi, ngươi là……”.

“Chính là huynh ấy, chính là huynh ấy ! Huynh ấy, huynh ấy chính là phu quân của ngươi, ta đi đây, Ngũ Ca, huynh tự mình bảo trọng!”

 Thừa lúc Úc Phi Tuyết còn đang sững sờ, Lãnh Dịch Tiêu từ dưới chân Úc Phi Tuyết chuồn êm ra ngoài, với tốc độ nhanh nhất biến mất trước mắt mọi người, tiện thể cũng không quên mang theo cái mặt nạ đáng sợ của hắn.

 Hắn phải đi “trị thương”. Xem ra, chỉ có ở trong Xuân Hương Lầu vài ngày mới có thể trấn an trái tim “thanh tịnh” của hắn !

“Phu quân ?” – Úc Phi Tuyết đột nhiên cảm thấy khó thở.

Mỹ nam tử “bệnh Tây Thi” trước mặt này chính là phu quân của nàng ? Chắc là vậy rồi, chỉ có điều người trước mặt, không hề xấu chút nào. Không không không, phải nói là, cực kỳ cực kỳ đẹp mới đúng ! Là kẻ nào nói tân lang xấu xí vậy ? Rõ ràng đẹp đến mức làm người ta muốn phát điên lên ! Xem ra, là nàng được lời rồi !

C8: Động phòng với nàng.

 Lãnh Dịch Hạo cũng lặng lẽ đánh giá nữ nhân trước mặt.

 Hoàng Đế nói, Úc Phi Tuyết là con gái út của Úc gia, cũng là người đẹp nhất. Xem ra, không phải tân nương tử bị đánh tráo, mà là Úc gia phạm vào tội khi quân.

“Ngươi chính là Úc Phi Tuyết ?” – Lãnh Dịch Hạo chậm rãi mở miệng.

“Đúng vậy, bổn cô nương đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, ngươi muốn thế nào ?” – Úc Phi Tuyết giương cằm lên, khiêu chiến nhìn Lãnh Dịch Hạo – muốn bắt đầu động phòng sao ? Nàng không sợ!

 Lãnh Dịch Hạo lẳng lặng nhìn Úc Phi Tuyết, khả năng đánh tráo tân nương là rất thấp. Úc gia hẳn không có gan khi quân phạm thượng, vậy rốt cục là xảy ra vấn đề ở đâu ?

 Lãnh Dịch Hạo giơ tay lên, hai nô bộc phía sau biết ý lui xuống, cũng tiện tay đóng cửa lại.

“Ngươi muốn thế nào!” – Úc Phi Tuyết bày ra tư thế chuẩn bị đánh nhau. Từ trước đến giờ nàng không sợ bắt nạt, bởi vì không ai có thể bắt nạt nàng! Về điều này, năm đó khi nàng bảy tuổi đã lĩnh ngộ sâu sắc rồi.

“Động phòng.” – Lãnh Dịch Hạo nhíu mày nhìn nữ nhân đang phòng bị toàn thân trước mặt. Thực chất hắn đang cố ý trêu chọc nàng, thăm dò mục đích của nàng, nhưng mà nàng khẩn trương như vậy để làm gì ?

“Ta nói cho ngươi biết, đừng tưởng rằng ngươi là Vương gia thì hay ho lắm ! Úc Phi Tuyết ta cũng không phải kẻ dễ bị dọa đâu !” – Úc Phi Tuyết vỗ tay, thong thả bước lên phái trước nhìn Lãnh Dịch Hạo từ trên xuống dưới.

Người này tuy rằng ngồi trên xe lăn, nhưng vẫn có thể thấy được thân hình mảnh khảnh. Sắc mặt nhợt nhạt của hắn, hình như đúng như bên ngoài vẫn nói, bệnh cũng không nhẹ. Nếu mà đánh nhau, chắc là hắn cũng không đánh lại nổi nàng đâu nhỉ ?

 Lãnh Dịch Hạo hơi ngạc nhiên một chút, hắn nói vẫn chưa rõ sao ? Hắn không phải muốn đánh nhau, là muốn động phòng, nữ nhân này sao lại còn bày ra cái biểu hiện như muốn đánh nhau vậy ? Không phải là….nàng không biết cái gì gọi là động phòng đấy chứ ?

Đôi mi dài của Lãnh Dịch Hạo khẽ chớp, thú vị. Chẳng lẽ trước khi gả đi không ai dạy nàng cái gì gọi là động phòng sao ?

“Yên tâm, ta sẽ không bắt nạt nàng. Ta chỉ muốn biết, nàng……có biết cái gì gọi là động phòng không ?” – Lãnh Dịch Hạo cẩn thận hỏi.

“Không……ta biết chứ !” – Úc Phi Tuyết vốn định nói không biết, nhưng rồi nghĩ lại, không được, nói là biết vẫn có vẻ tốt hơn.

 Lãnh Dịch Hạo nhíu mày, quả nhiên là vậy !

 Xem ra, hắn lo lắng vô ích rồi. Nữ nhân này ngay cả động phòng là cái gì cũng không biết, rất khó có thể hoàn thành trọng trách của phụ hoàng ! Về phần này đã làm sai ở đâu, hắn sẽ từ từ kiếm tra rõ ràng !

Đến hiện tại, hắn vẫn còn duy trì bộ dạng nhu nhược bệnh tật. Nhưng ngay sau đó — Lãnh Dịch Hạo chậm rãi đứng lên.

“Ngươi muốn làm gì ?” – Úc Phi Tuyết lo lắng lùi về phía sau một bước, đề phòng nhìn nam tử trước mặt đột nhiên “dài” ra, thân hình mảnh khảnh của hắn không thể gọi là khôi ngô, nhưng có một loại khí chất tao nhã, một thân hỷ phục màu đỏ làm cả người hắn toát lên vẻ nhu hòa tuấn mỹ.

 Úc Phi Tuyết rõ ràng nhìn thấy, thần sắc ốm yếu nhợt nhạt lúc trước của Lãnh Dịch Hạo trong nháy mắt biến mất, đôi mắt như vầng trăng của hắn lóe lên một tia nghịch ngợm.

“Động phòng với nàng.” – Lãnh Dịch Hạo gằn từng tiếng, trả lời rất rõ ràng, dường như không hề để ý đến sự xấu xí trên khuôn mặt nàng.

C9: Động phòng rồi. 

 Úc Phi Tuyết lập tức bày ra tư thế sẵn sàng, chuẩn bị đánh nhau:

“Ta nói cho ngươi biết, đừng nghĩ đến việc bắt nạt ta, ta không sợ ngươi đâu !”

 Lãnh Dịch Hạo lại một lần nữa nhíu mày, ngửa tay:

“Vậy được rồi, nàng đến trước đi.”

“Gì ?” – Úc Phi Tuyết nghi hoặc nhíu mi.

“Động phòng, không phải nàng biết phải làm gì rồi sao ?” – Lãnh Dịch Hạo đến bên cạnh bàn, ném một hạt đậu phộng vào miệng, sau đó lại giơ tay làm một tư thế ‘xin mời’, chờ xem kịch.

Đôi mắt Úc Phi Tuyết chớp chớp, nhìn tân phòng bừa bãi hỗn độn, còn có một cái lỗ lớn có thể nhìn thấy ánh trăng bên trên mái nhà.

Bây giờ làm sao đây ? Không có ai nói cho nàng biết cái gì là động phòng hết ! Cùng chơi với nàng, không phải nam nhân thì là nam nhân bà (bi h gọi là tomboy ý), hơi bình thường một chút, không phải dọa nàng chạy, mà là nàng đi dọa người khác.

Bây giờ không thể để cho tên tiểu tử anh tuấn đến mức không thể diễn tả bằng lời trước mặt này xem thường được ! Cái đầu nhỏ của Úc Phi Tuyết nhanh chóng hoạt động.

 Động phòng, động phòng, cứ trông mặt mà bắt hình dong đi, vậy chắc là —

 Úc Phi Tuyết giơ một ngón tay lên:

“Ngươi muốn lừa ta sao? Đã động phòng rồi, bây giờ, ngươi có thể đi ra ngoài!”

 Lãnh Dịch Hạo đang há mồm chuẩn bị ném hạt đậu phộng vào, bị một câu nói của Úc Phi Tuyết làm cho choáng váng, sững sờ ở đó rất lâu không có động tĩnh.

 Ánh mắt theo ngón tay của Úc Phi Tuyết nhìn lên trên, lỗ hổng lớn trên nóc nhà giống như một cái miệng đang mở lớn. Quay đầu nhìn lại khuôn mặt đang rất nghiêm túc của Úc Phi Tuyết, Lãnh Dịch Hạo rất khó khăn mới lý giải được ý tứ của nàng.

(chữ động: 洞 trong động phòng: 洞房, cũng có nghĩa là lỗ hổng, ở đây UPT hiểu động phòng là nhà có lỗ hổng…)

Trong tân phòng đột nhiên vang lên tiếng cười sang sảng. Lãnh Dịch Hạo tay ôm bụng, thiếu chút nữa thì ngã xuống đất.

 Đây là động phòng ? Tân phòng bị phá một lỗ gọi là động phòng? Nữ nhân này thật đúng là biết nói dối được !

“Này, cười cái gì mà cười! Bổn cô nương nói, động phòng đã xong! Còn không đi ra ngoài!” – Úc Phi Tuyết bằng bất cứ giá nào, không cần biết hắn cười cái gì, dù sao phải tìm đại một lý do đuổi hắn ra ngoài. Trả lại cho nàng sự yên tĩnh!

 Lãnh Dịch Hạo vất vả lắm mới ngừng cười được:

“Đã động phòng rồi sao ?”

Từ tiếng cười của Lãnh Dịch Hạo, Úc Phi Tuyết đã biết bản thân phạm một lỗi đáng cười, nhưng mà sự tình đã đến nước này, nàng đành phải cứng đầu cứng cổ, chống đỡ đến chết:

“Đúng vậy, bên trên là động, bên dưới là phòng, thế không phải là động phòng sao ? Ta nói sai sao ? Bây giờ ngươi có thể đi ra ngoài!”

“Vậy nếu ngày mai phụ hoàng hỏi đến, nàng tính trả lời như thế nào?” – Lãnh Dịch Hạo dùng sức nín cười, làm cho cả khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo méo mó vô cùng.

“Đã động phòng rồi !” – Chưa ăn thịt heo thì chưa thấy heo chạy sao?

 Lần này, Úc Phi Tuyết rất hiểu chuyện nói.

 Lần này, Lãnh Dịch Hạo rất hài lòng gật đầu.

Thú vị, xem ra nữ nhân này có rất nhiều điểm thú vị !

Là gian tế phụ hoàng phái tới ? Không giống chút nào !

 Là thiên kim của Úc phủ ? Cái này khó nói lắm !

Người đẹp như thiên tiên hiền lành thục đức dịu dàng khả ái ? Tuyệt đối không phải!

Một suy nghĩ 33 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa ! – C7-8-9”

  1. ta mà là nam chính chắc ta mắc nghẹn hạt lạc luôn quá =)))))))))))
    ngây thơ k chịu nổi, chị nữ chính đáng yêu ghê =)))))))
    cả nam phụ hắc y nhân cũng thế, cái gì mà trái tim “thanh tịnh” chứ, có mà đi an ủi trái tim “còn non và xanh lắm” thì có =)))))

    Số lượt thích

      1. phải không?? ta cũng thấy thế, chính vì thế mà ta mới thích nó, hà hà hà :”)))) mà nó nhỏ tí xíu thế mà nàng nhìn được cũng tài ghê ha :”D
        ava của nàng từ trước đến giờ toàn mấy ảnh bé gái nhìn hay ghê á, cái nào ta cũng save về :”))) mà bé này nhìn hao hao bé trong cái ava trước, ảnh nàng tìm trên mạng hay là “cây nhà lá vườn” đấy? :”>

        Số lượt thích

      2. Uh, nhìn yêu ghê ^^ ta cũng thích để kiểu này, cơ mà k thấy nên k biết là có,
        thấy nó lạ lạ, với cả mặt mấy bé nó hao hao (theo trí nhớ của ta) nên đành đoán bừa là cây nhà lá vườn đi =))))))))) phải không? nghe nàng nói chắc nàng save đc hả :”>

        Số lượt thích

  2. Nàng ta…nàng ta thật ngây thơ đến bất ngờ *ôm bụng cười sặc*Không biết sau này chàng làm cách nào mà động phòng với nàng a*cười nham nhở *Ôi chao …ta thật “trong sáng” nha *chớp mắt lia lịa*

    Số lượt thích

  3. chùi ui, cái truyện này rất là kích động lòng người nha
    nàng a, ta tìm được vài món quá ni

    “Chảng qua là cái giọng ỏn à ỏn ẻn của nàng làm cho chính nàng cũng cảm thấy buồn nôn, Lãnh Dịch Hạo thì càng không phải bàn.” => là Lãnh Dịch Tiêu chứ nhỉ?

    còn một cái nữa, nhưng mà ta chả tìm thấy, chẹp
    chỉ nhớ nó là “phái sau” => “phía sau” thôi
    thôi thì nàng chịu khó nhé 😦

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.