Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa – C12+13

C12: Hoàng Thượng giá lâm

“Chúng ta hãy làm một cuộc giao dịch, ta nghĩ đây là một cuộc giao dịch đều có lợi cho cả hai chúng ta.” – giọng Lãnh Dịch Hạo nhẹ như gió tháng tư.

“Giao dịch gì ?” – Úc Phi Tuyết hít sâu, nhanh chóng xóa bỏ những hỗn loạn trong lòng. Vương gia này rất gian ác, nàng vẫn nên cẩn thận thì hơn.

“Ở trước mặt phụ hoàng, ta vẫn là một hoàng tử bệnh tật, chỉ cần nàng giúp ta giữ bí mật, ta cũng có thể bảo toàn tính mạng cả nhà nàng.” –Lãnh Dịch Hạo thong thả nói.

“Bảo vệ cả nhà ta?” – Úc Phi Tuyết nhất thời không phản ứng.

“Phụ thân của nàng trước mặt phụ hoàng đã nói, nàng là nữ nhi xinh đẹp nhất của hắn. Nàng đoán xem khi phụ hoàng thấy nàng, sẽ xử lý Úc Thừa tướng như thế nào ? Tội khi quân, hình như phải chu di cửu tộc.” – Lãnh Dịch Hạo không thể không nhắc nhở nàng. Xem ra nha đầu này thật sự không biết được thực tế khốc liệt như thế nào.

 Úc Phi Tuyết cuối cùng cũng hiểu. Nhất định là phụ thân không nỡ gả ba tỷ tỷ vào đây, cho nên, lừa gạt gả nàng đến đây, hơn nữa lại còn nói dối — ai cũng biết, nàng là một kẻ không được chào đón trong nhà, lại là đứa xấu nhất trong mấy chị em. Lúc đấy phụ thân không biết có nghĩ đến đây là tội khi quân không ?

“Nàng làm theo lời ta, ta có thể bảo đảm sự an toàn cho cả nhà nàng, cũng có thể để nàng làm một Vương phi tiêu dao tự do tự tại ở đây. Đến lúc đó nàng theo ta quay về biên cương, nơi đó trời cao Hoàng Đế xa, không ai quản được nàng. Nàng muốn làm gì cũng được.” – Đừng tưởng rằng Lãnh Dịch Hạo vào trận mà chưa có chuẩn bị, hắn đã sớm lặng lẽ hỏi thăm tính tình cô con gái út của Úc phủ. Cho nên cũng hiểu được vì sao nàng lại ‘ngoại tộc’ như thế !

 Quả nhiên, Úc Phi Tuyết vừa nghe xong biết giao dịch này có lời! Có điều —

“Ngươi muốn ta làm cái gì ?” – giao dịch mà lỗ thì nàng không làm.

“Yên tâm, rất đơn giản. Đợi đến ngày mai lúc diện thánh….”

Đôi mắt hẹp dài của Lãnh Dịch Hạo lóe lên tia sáng. Xem ra, không lâu nữa hắn có thể rời kinh thành rồi.

*

 Trước kia ba tỷ tỷ đã từng theo phụ thân vào cung, gặp qua rất nhiều vương công đại thần. Cung điện hoàng gia nguy nga hùng vĩ này, cũng là lần đầu tiên Úc Phi Tuyết đến.

Nhưng không nghĩ đến gặp Hoàng Đế lại phải ăn mặc phiền toái như vậy. Từ sáng sớm đã phải dậy tiến cung, chỉ trang điểm thôi đã mất của nàng gần một canh giờ. Xem ra về sau nàng ít gặp Hoàng Đế thì vẫn tốt hơn.

“Nhớ kỹ lời ta nói chưa ?” – Lãnh Dịch Hạo nhìn xéo qua Úc Phi Tuyết đang có chút bất an.

“Yên tâm đi, đây là sở trường của ta !” – Úc Phi Tuyết phẩy phẩy tay, gạt người chứ gì, việc này nàng làm suốt ấy mà. Cho nên một chút này thôi đâu có làm khó được nàng.

“Hoàng Thượng giá lâm –”

Cùng với một tiếng hô the thé chói tai, một người thân mặc hoàng bào, một nam tử mặc dù hai bên tóc mai đã màu hoa râm, nhưng tinh thần nhanh nhẹn bước đi ra, bên cạnh hắn là Đông Hoàng hậu trang điểm rất diễm lệ.

“Phụ hoàng –” Lãnh Dịch Hạo vẫn ngồi trên ghế như cũ, vừa nhìn thấy Hoàng Đế, vốn định đứng dậy hành lễ, lại không nhịn được mà ho khan. Bên dưới bộ quần áo rộng thùng thình kia, thân hình gầy gộc không ngừng run lên, khuôn mặt tuấn tú lộ rõ vẻ tiều tụy suy nhược, đúng là “thấy mà thương”!

 Úc Phi Tuyết tiến lên đỡ Lãnh Dịch Hạo:

“Vương gia, Vương gia ngài chậm một chút.” – giọng nói nhẹ nhàng tinh tế, lại phối hợp với động tác tỉ mỉ chu đáo, trước mặt Hoàng Đế và Hoàng Hậu diễn một bức tranh phu hiền thê thảo.

“Thôi thôi, con thân thể không tốt, miễn lễ đi.” – Hoàng Thượng đau lòng phất tay, nhưng ánh mắt nhanh chóng bị Úc Phi Tuyết bên cạnh Lãnh Dịch Hạo hấp dẫn.

C13: Diễn kịch ở ngự tiền.

“Vương phi, vì sao con lại che mặt ?” – Hoàng hậu cũng kinh ngạc nhìn Úc Phi Tuyết hồng sa che mặt, tò mò hỏi.

 Nàng vốn muốn đến xem nữ nhi đẹp nhất  Úc gia bộ dạng khuynh quốc khuynh thành như thế nào, không ngờ Úc Phi Tuyết lại che mặt mình lại như cái bánh bao, hoàn toàn không nhìn thấy khuôn mặt thật.

“Hồi bẩm nương nương……” – Úc Phi Tuyết định mở miệng giải thích.

“Đợi chút, các con đã thành thân, con nên gọi bản cung là gì ?” – Đông Hoàng hậu mỉm cười nhìn Úc Phi Tuyết, Úc Phi Tuyết nhìn nụ cười của nàng, ngây ra trong chốc lát.

 Nàng từ nhỏ không có mẹ, đại nương và tỷ tỷ trong nhà chưa bao giờ đối tốt với nàng, ngay cả phụ thân nàng, cũng chưa từng cho nàng cái gọi là tình thương của cha. Nhưng trên mặt Đông Hoàng hậu, nàng thấy được thứ gì đó rất dịu dàng, có thể chạm được đến tim.

 Lãnh Dịch Hạo kịp thời ho khan nhắc nhở Úc Phi Tuyết.

“Nên…… gọi là mẹ……” – Úc Phi Tuyết nhẹ nhàng trả lời, khuôn mặt nhỏ nhắn một thoáng ửng hồng. May mà có lớp lụa ngăn cách nên không có ai phát hiện được.

Mẹ, từ này thật xa xôi lạ lẫm, nhưng trên người hoàng hậu, nàng lại tìm được cảm giác này.

“Ah?” – Hoàng hậu vui vẻ cười nhìn Úc Phi Tuyết, giọng nói nhẹ nhàng đầy yêu thương nhưng cung mang theo chút nghi ngờ.

“Ah, gọi là mẫu hậu.” – Úc Phi Tuyết thu hồi lại suy nghĩ không nên có.

 Kỳ lạ, mặc dù là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng giữa nàng và Đông Hoàng hậu, hình như có một loại cảm giác rất quen thuộc. Úc Phi Tuyết bất giác nhìn Hoàng hậu mấy lần.

 Hoàng hậu lúc này mới nhân ái cười gật đầu.

“Hồi bẩm mẫu hậu, trước khi lấy chồng, tiểu nữ đã từng hứa nguyện trước Phật tổ, chỉ cần Vương gia thọ phúc an khang, tiểu nữ tự nguyện cách đi dung nhan, cả đời cầu phúc cho Vương gia. Chỉ cần Vương gia khỏe mạnh, cho dù muốn nô tì vĩnh viễn mất đi dung nhan khuynh thành, nô tì cũng cam tâm tình nguyện.”

 Úc Phi Tuyết quả nhiên không hổ danh là được “tôi luyện” từ nhỏ. Nói dối mà nghe vô cùng chân thành, cảm động lòng người.

 Hoàng hậu nghe xong, cũng không kìm được, nước mắt lã chã, người con gái nào mà không quý trọng dung nhan của mình, nhưng nàng lại đồng ý dùng dung nhan của mình đổi lấy sức khỏe cho Vương gia, đúng là khó có được.

 Ngay cả Hoàng Đế nghe xong, cũng xúc động vạn phần, đúng là một nàng dâu tốt! Hắn không chọn sai người rồi !

“Tốt lắm!” – Hoàng Đế đứng dậy tiến đến vỗ vai Lãnh Dịch Hạo:

“Hoàng nhi, con đã cưới được một Vương phi rất tốt. Con nhất định phải chăm sóc mình cho tốt, đừng để phụ tấm chân tình của Vương phi !”

“Nhi…… nhi thần……nhi thần nhất định sẽ…… sẽ quý trọng……” – Lãnh Dịch Hạo yếu ớt mở miệng, trên khuôn mặt tuấn tú nhợt nhạt kia lộ ra một nụ cười nhẹ khó thấy được.

 Nếu không phải Úc Phi Tuyết đã thấy qua bộ dáng ngọc thụ lâm phong của hắn, nhất định sẽ nghĩ là hắn đúng là bị bệnh sắp chết. Tên này rốt cục muốn làm trò gì vậy?

 Hắn rõ ràng là đứa con mà Hoàng Đế yêu nhất, nghe nói hoàng hậu bây giờ không phải mẹ ruột của hắn, nhưng đối xử với hắn cũng rất tốt, vì sao hắn phải giả bộ như vậy ? Giả chết vui lắm sao ?

Một suy nghĩ 18 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa – C12+13”

  1. đây là soái ca đầu tiên ta thấy diễn tuồng nhiều và đạt đến như vậy
    đọc đến đoạn anh thở không ra hơi mà ta k nhịn cười được
    =))))))))))))))) chết mất thôi :”)))))
    thanks nàng nhiều nhé :”)

    Số lượt thích

  2. ta nói thật, sao nàng lại làm truyện ‘trong sáng’ wa, ko làm truyện gì đó có ‘sắc’ đậm 1 chút cho ta đọc với :)))))
    thi` ra bây giờ Đông Đông thật siêng năng nha, truyện đã post nhiu` wa rồi ^___^

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.