Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa – C14+15

C14: Kinh trời đất động quỷ thần.

Suy nghĩ của Úc Phi Tuyết còn đang trôi dạt vào cõi tiên, chợt nghe thấy Hoàng hậu nói:

“Ta thấy đứa nhỏ này bản tính lương thiện, Hoàng nhi coi như đã tìm được vợ hiền, cũng có thể an tâm ở lại kinh thành, cố gắng dưỡng bệnh……”

 Úc Phi Tuyết lập tức nhớ lại trọng trách của mình, nàng tiến lên một bước, chân thành quỳ xuống:

“Bẩm phụ hoàng, mẫu hậu, nhi thần có một yêu cầu quá đáng, không biết có nên nói ra hay không……”

“Không được……không nên để phụ hoàng thêm lo lắng!” – Lãnh Dịch Hạo thân thể “suy yếu”, cho nên đến cả tiếng can ngăn cũng có vẻ không có chút sức lực nào.

“Chuyện gì ? Nói trẫm nghe xem.” – Hoàng Đế hào phóng nói, rõ ràng là có ấn tượng rất tốt với Úc Phi Tuyết.

Người phụ nữ đức hạnh nhất là người biết lo lắng vì trượng phu, Úc gia tiểu thư chẳng những không có thói hư hỏng và kiêu ngạo của những thiên kim tiểu thư bình thường, ngược lại có thể suy nghĩ cho trượng phu của nàng — cũng là đứa con trai hắn yêu thương nhất, đúng là hiếm có.

“Vâng, nhi thần chỉ chăm sóc Vương gia vài ngày ngắn ngủn, tự biết không có tư cách nói lên ý kiến. Nhưng nhi thần từ nhỏ ở nhà đã đọc thông sách thuốc, theo nhi thần thấy, chứng bệnh của Vương gia cũng không phải khó chữa, chủ yếu là do lạ chỗ, khí hậu không thuận. Người xưa nói, đất đâu nuôi người đó. Vương gia thể chất khác hẳn với người thường, cho nên đối với nơi vừa lạnh vừa khô thì lại thích hợp, kinh sư nhiều mưa gió, lại tính ấm, cho nên Vương gia mới về kinh sư, bệnh tình liền nặng thêm.”

 “Còn nữa……” – Úc Phi Tuyết do dự một chút, thái độ tỏ vẻ rất khó khăn, muốn nói lại thôi.

“Còn gì nữa ?”

 Hoàng Đế có chút kinh ngạc, cô con gái của Úc gia đúng là không bình thường, một cô gái chỉ ở trong nhà mà có thể đọc thông sách thuốc, xem ra Úc Thừa tướng đúng là biết cách giáo dục nữ nhi.

Quan trọng nhất là, những lời Úc Phi Tuyết bây giờ đang nói, cùng với những lời ngự y nói trước đó không khác nhau là mấy. Điều này làm cho Hoàng Đế càng thêm tin tưởng nàng.

“Không phải nhi thần rủa Vương gia, thật sự là từ những biểu hiện gần đây của người, nếu vẫn tiếp tục như thế này, chỉ sợ tật cũ của Vương gia lại tái phát…… Phụ hoàng, hai mắt Vương gia vừa mới khôi phục, nhi thần rất lo sợ. Nhi thần cũng biết những lời này là đại nghịch bất đạo, nhưng nhi thần có chết đi nghìn lần cũng không dám lấy tính mạng Vương gia ra để nói đùa. Nhi thần nguyện ý làm bất kỳ việc gì để đảm bảo sự bình an cho Vương gia, xin Hoàng Thượng xử tử thần thiếp đi!”

 Úc Phi Tuyết than thở khóc lóc, quỳ rạp xuống đất. Cơ thể mỏng manh khẽ run lên.

 Lần này, đừng nói là Hoàng Thượng Hoàng hậu, ngay cả Lãnh Dịch Hạo cũng bị Úc Phi Tuyết hù  cho sửng sốt.

 Biểu hiện bây giờ của nàng đúng là tốt đến mức ngoài ý muốn.

 Quá mạnh mẽ, cho tới tận bây giờ, đây là người nói dối giỏi nhất mà hắn từng gặp.

 Hơn nữa hắn tin chắc rằng, cho dù là lời nói dối lớn nhất thiên hạ, từ miệng của nàng nói ra, cũng có thể làm cho tất cả mọi người tin đấy là thật, nữ nhân như vậy rốt cục là lớn lên như thế nào vậy ?

 Úc gia đúng là có bản lĩnh, có thể nuôi dưỡng một nữ nhi như vậy ! Đúng là kỳ tích !

“Lại đây, đứng lên.” – Hoàng hậu nương nương tự mình bước xuống, tiến đến nâng Úc Phi Tuyết dậy, hai hàng nước mắt lã chã vỗ về đôi tay nhỏ bé của Úc Phi Tuyết thở dài:

“Đứa nhỏ, làm khó con rồi.”

“Mẫu hậu – thần thiếp không sợ, thần thiếp chỉ cần Vương gia khỏe mạnh, tất cả đều đáng giá.”

Lúc Úc Phi Tuyết ngẩng đầu lên nói những lời này, Lãnh Dịch Hạo lại một lần nữa bị chấn động.

 Nàng khóc? Còn khóc đến mức kinh trời đất động quỷ thần như vậy ?! Thật là thần kỳ !

C15: Diễn trò mà còn phân tâm.

“Ái phi……” – Lãnh Dịch Hạo nhanh chóng chuyển sự kinh ngạc trong mắt thành sự cảm động ấm áp, lại dùng giọng nói dịu dàng mà mềm mại bất đắc dĩ kêu lên một tiếng thống khổ.

“Vương gia –” – Úc Phi Tuyết quay người bổ nhào vào bên cạnh Lãnh Dịch Hạo, nắm chặt tay hắn.

 Nhìn nhau không nói gì, chỉ có hàng ngàn giọt nước mắt chảy xuống, cảm động quá !

 Hoàng hậu nương nương đột nhiên quay người quỳ xuống trước Hoàng Đế, than thở khóc lóc:

“Hoàng Thượng, thần thiếp biết lời này không nên do thần thiếp nói ra, thần thiếp sợ Hoàng Thượng nghĩ rằng thần thiếp đang vì con của mình. Nhưng thần thiếp thật sự lo lắng cho thân thể hoàng nhi, Hoàng Thượng nay thân thể khỏe mạnh, thật sự không cần phải lo lắng chọn thái tử sớm như vậy, để cho hoàng nhi trở về đi, đợi hắn dưỡng bệnh tốt rồi lại triệu vào cung cũng không muộn……”

 Hoàng hậu nương nương khóc không thành tiếng.

“Hoàng hậu –” – Hoàng Thượng than nhẹ một tiếng, an ủi Hoàng hậu đang quỳ dưới đất. Trong lòng có một tia cảm kích và xấu hổ.

Thật ra rõ ràng biết con trai mình bệnh tình không nhẹ, không thể cưới vợ. Nhưng lại vẫn tin vào mấy lời lừa lọc xung hỷ gì đó, cưới cho hắn một thê tử như hoa như ngọc.

 Lấy nhân phẩm tài mạo của Úc tiểu thư, sau này chắc chắn xứng đôi với một Vương hầu xuất sắc. Nhưng lại vì một chỉ dụ của mình mà nàng phải đến hầu hạ một Vương gia bệnh tật, vì Vương gia này, là đứa con trai hắn yêu thương nhất.

 Như vậy đúng là không công bằng với Úc Phi Tuyết. Chỉ có thể nói, đáng thương thay cho lòng cha mẹ!

 Cũng may thấy vợ chồng hai người hòa thuận, Loan Phượng hài hoà, cũng làm cho hắn thấy an ủi phần nào.

 Hoàng Đế lúc này cũng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nắm chặt tay Hoàng hậu, nhưng lại không nói gì.

Đã bao lâu rồi, Hoàng Đế đã bao lâu rồi không nắm tay nàng như vậy ? Hoàng hậu nương nương nhất thời nghĩ vậy, nước mắt rơi như mưa.

 Bên kia, Úc Phi Tuyết nghếch đầu lên xem náo nhiệt, một đôi mắt tinh ranh lóe lên phía sau tấm hồng sa.

Tình cảm của Hoàng Thượng và Hoàng hậu thật là tốt! Tay cầm tay trước mặt bọn họ.

 Nhưng mới liếc mắt một cái, đã bị một bàn tay to không hề khách khí ấn xuống, làm cho đầu nàng một lần nữa quay về trên đùi hắn.

 Nha đầu này, diễn trò mà còn phân tâm sao!

Cuối cùng, Hoàng Đế thở dài một tiếng:

“Được rồi, Hạo Nhi, trẫm vốn một lòng muốn giữ con ở lại kinh sư, làm quen với hoàn cảnh nơi này. Sau này…..Thôi được rồi, nếu thân thể con thật sự không tốt, hãy đi về trước đi. Trước tiên cứ chăm sóc mình cho tốt, cái khác, nói sau đi.”

Cục đá to trong ngực Lãnh Dịch Hạo cuối cùng cũng rơi xuống đất, nhưng ngoài mặt lại yếu ớt cười, trên khuôn mặt tuấn tú tái nhợt kia tràn ngập sự bất lực:

“Nhi thần đa tạ phụ hoàng. Thật ra, lần này hồi kinh, có thể lấy được thê tử như hoa thế này, nhi thần dẫu có chết, cũng thấy đáng giá!”

“Không cho phép con nói mấy lời xui xẻo đó, nhớ cho kỹ, con là đứa con trẫm yêu thương nhất, trẫm nhất định sẽ không để con xảy ra chuyện gì!” – Hoàng Đế xoay người tiến lại gần, nắm lấy vai Lãnh Dịch Hạo.

Hai bàn tay trên vai, có độ ấm nóng bỏng, trái tim Lãnh Dịch Hạo đang ấm áp, lại vì một nơi trong ký ức mà đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

Một suy nghĩ 19 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa – C14+15”

  1. Co nang nu9 nay that biet dong kich gioi nha, con co the khoc den kinh troi dong dat khien anh na9 phai giat minh vi bieu hien cua nang, “mot nguoi noi doi gioi nhat ma han tung gap”. Ha…ha…Anh se con nhieu kinh ngat sau nay day. Thank you.

    Số lượt thích

  2. “đừng nói là Hoàng Thượng Hoàng hậu, ngay cả Lãnh Dịch Hạo cũng bị Úc Phi Tuyết hù cho sửng sốt.” ta cũng bị một màn này của nữ chính dọa cho bò không được nằm không xong vì cười, nam chính sao không giật mình cho được, một thân ngang tàng điêu ngoa từ xưa đến nay, tự dưng lại gặp được một bà già có móng tay nhọn như này, thiệt là khó đỡ =)))))))) tưởng tượng thôi đã thấy hay quá chời ^^
    thanks nàng nhiều lắm, truyện hay quá :”)

    Số lượt thích

  3. ân, “Không phải nhi thần rủa Vương gia, thật sự là từ những biểu hiện gần đây của người, nếu vẫn tiếp tục như thế này, chỉ sợ tật cũ của Vương gia lại tái phát…… Phụ hoàng, hai mắt Vương gia vừa mới khôi phục, nhi thần rất lo sợ. Nhi thần cũng biết những lời này là đại nghịch bất đạo, nhưng nhi thần có chết đi nghìn lần cũng không dám lấy tính mạng Vương gia ra để nói đùa. Nhi thần nguyện ý làm bất kỳ việc gì để đảm bảo sự bình an cho Vương gia, xin Hoàng Thượng xử tử thần thiếp đi!”
    đoạn đó “nhi thần ” có nên sửa thành ” thần thiếp” hôg ?

    Số lượt thích

  4. quá đáp lễ nha:D

    “Ta thấy đứa nhỏ này bản tính lương thiện, Hoàng nhi coi như đã tìm được hiền vợ, cũng có thể an tâm ở lại kinh thành, cố gắng dưỡng bệnh……” => ta nghĩ là vợ hiền chứ nhẩy?
    “Lấy nhân phẩm tài mạo của Úc tiểu thư, sau này chắc chắn xứng đôi với một Vương hầy xuất sắc.” => Vương hầu

    ta hâm mộ nữ chính của Lam tỷ
    quá cá tính, quá pr@ *bật ngón tay cái* 😀

    Số lượt thích

  5. Ui, mới gần 1 tuần ko ghé vào nhà nàng mà truyện ta mong đợi đã post đến chương 15, kinh khủng thật. Đọc chương này mà ta “cảm động” đến gần rơi nước mắt, thật sợ 2 anh chị này, diễn trò mà còn phân tâm, =)) pó tay. Thanks nàng ^^

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.