Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa ! – C16+17

C16: Không vất vả chút nào.

“Cám ơn phụ hoàng!” – Lãnh Dịch Hạo yếu ớt nở nụ cười, cúi đầu ho nhẹ.

“Phụ hoàng, Vương gia chắc là đã mệt rồi.” – Úc Phi Tuyết kịp thời mở miệng nói.

“Hạo Nhi, không dễ gì mới thấy con tiến cung, trẫm thật muốn con ở bên cạnh trẫm lâu một chút, trẫm già rồi –”

 Hoàng Đế nhìn khuôn mặt xanh xao vì bệnh tật của Lãnh Dịch Hạo, đứa trẻ này, cho dù là yếu ớt, nhưng lông mày của nó luôn luôn lạnh lùng và ngạo nghễ, thần thái này, rất giống với mẹ ruột của nó. Người đó là nữ nhân hắn yêu nhất đời này. Tâm tư của Hoàng đế bỗng chốc giật mình.

 Úc Phi Tuyết cảm nhận được rõ ràng thân mình Lãnh Dịch Hạo cứng đờ lại, chẳng qua ánh mắt Hoàng Đế vẫn đang chăm chú nhìn vào mặt hắn, suy nghĩ lại bay đến một nơi rất xa nên vẫn chưa nhận thấy được sự thay đổi trong nháy mắt của Lãnh Dịch Hạo.

“Phụ hoàng, người vẫn đang còn sung sức lắm, sao có thể già được chứ ? Hơn nữa, Hoàng Thượng lại là vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế nữa !” – Úc Phi Tuyết cười khanh khách đứng dậy giúp Lãnh Dịch Hạo giải vây.

Quan hệ của hai cha con này hình như có chút tế nhị, nhưng mà không liên quan đến nàng, dù sao thì hắn cũng đang nợ cô một cái ân tình !

 Hoàng Đế nghe vậy cất cao giọng cười lớn:

“Trên đời làm gì có người nào vạn tuế chứ. Chẳng qua chỉ là mọi người xu nịnh thôi.”

“Không phải xu nịnh mà là nguyện vọng.”

 Lãnh Dịch Hạo cầm lấy lên tay Hoàng Đế, nhẹ nhàng cười nói.

 Những lời này, từ miệng Lãnh Dịch Hạo nói ra làm cho Hoàng Đế rất hưởng thụ.

Dường như có một thứ tình cảm ấm áp xa lạ đang chảy giữa ánh mắt hai cha con.

 Hoàng hậu mang theo nụ cười dịu dàng, nhìn hai cha con khó có lúc gặp được nhau, sau đó kéo tay Úc Phi Tuyết qua một bên, nhẹ giọng hỏi:

“Con à, mẫu hậu hỏi con một việc.”

“Việc gì ạ ?” – Trước mặt Hoàng Đế còn thần bí như thế làm gì ?

“Đứa trẻ Hạo Nhi này cơ thể yếu ớt, các con có hay không……” – Hoàng hậu nương nương hạ giọng, muốn nói rồi lại thôi.

 Úc Phi Tuyết không hiểu nàng muốn nói cái gì, vẻ mặt đầy nghi ngờ.

“Bản cung muốn nói, tối hôm tân hôn đó, lúc động phòng, các con……có hay không……có ở cùng nhau hay không?” – Có một số việc không tiện nói rõ ra.

“Ah, động phòng, có ạ. Đương nhiên là ở cùng nhau rồi!” – Úc Phi Tuyết đã hiểu rồi.

 Nàng còn tưởng là có chuyện gì chứ, thì ra là chuyện này ! Tối hôm đó đâu chỉ ở cùng nhau, thiếu chút nữa còn đánh nhau ấy chứ !

 Hai cha con đang nói chuyện cùng lúc quay sang bên này.

 Hoàng hậu nương nương thở dài nhẹ nhõm, vui mừng nhìn Hoàng Đế, sau đó vỗ bàn tay Úc Phi Tuyết:

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi! Cơ thể Hoàng nhi yếu ớt, vất vả cho con rồi !”

“Không vất vả, không vất vả chút nào!” – Úc Phi Tuyết lắc đầu, nàng nói thật mà, nàng không hề sợ đánh nhau. Làm sao mà vất vả được !

C17: Nàng ở trên ta ở dưới.

 Hoàng hậu còn định hỏi thêm gì đó nhưng Lãnh Dịch Hạo đằng kia đột nhiên một trận ho khan một trận.

“Phu quân –” –Úc Phi Tuyết biết, Lãnh Dịch Hạo đang nhắc nhở nàng, không nên ở đây lâu. Vì thế, nàng lao như bay đến bên cạnh Lãnh Dịch Hạo, đỡ lấy cánh tay hắn.

“Phu quân, chàng sao rồi ? Có bị nặng lắm không ?”

“Không……không sao, ta chỉ…… hơi mệt mỏi một chút……”

 Hoàng Đế lập tức truyền chỉ:

“Mau truyền Tôn thái y Ngô thái y Trương thái y, lập tức theo Vương gia hồi phủ, những ngày này ở lại Thuận vương phủ xem bệnh cho Vương gia, Vương gia mà gặp vấn đề gì, cứ hỏi tội bọn họ!”

 Sau đó, Hoàng Đế quay đầu yêu thương nhìn Lãnh Dịch Hạo:

“Hạo Nhi, trẫm thật sự không nỡ để con đi. Chi bằng như thế này, cuối tháng này là mừng thọ trẫm, con từ nhỏ đến lớn hầu như đều ở biên quan, ngày trở về rất ít, cũng chưa từng bên cạnh trẫm trong ngày mừng thọ nào, con ở đây qua ngày đó đi. Con thấy thế nào ?”

“Vâng thưa phụ hoàng.”

 Lãnh Dịch Hạo trong lòng nghĩ: Cuối cùng cũng có thể rời đi, hai mươi mấy ngày mà thôi, chỉ cần cô gái này không gây ra trò gì là có thể thuận lợi rời khỏi kinh thành rồi.

 Úc Phi Tuyết trong lòng nghĩ: Tốt quá rồi! Cuối cùng cũng sắp tự do ! Còn có hai mươi mấy ngày, nàng nhất định phải tìm cách đi ra ngoài cáo biệt với nhóm ‘bạn lang bè sói’ của mình, Úc Phi Tuyết sắp được tự do rồi !

 Thuận vương phủ

 Lãnh Dịch Hạo vừa về đến vương phủ, việc đầu tiên chính là đuổi bọn hạ nhân đi, hắn cần phải bàn bạc cẩn thận với Úc Phi Tuyết về chuyện “động phòng”.

“Nếu lại có người hỏi như vậy, nàng cũng biết phải như thế nào trả lời rồi chứ ?”

“Đương nhiên là biết. Đêm tân hôn, chúng ta vốn ở cùng nhau mà.” – Úc Phi Tuyết không cảm thấy có gì không ổn, chẳng qua là đối với hai chữ động phòng này, vẫn chưa thể hiểu được. Nhưng nàng tuyệt đối sẽ không ngu ngốc mà đi hỏi Lãnh Dịch Hạo.

“Nếu người khác hỏi, thân thể ta yếu ớt, động phòng như thế nào, nàng sẽ trả lời như thế nào ?”

“Ah ? Đúng vậy !” – Thân thể yếu ớt như vậy thì đánh nhau như thế nào ? Nên trả lời như thế nào mới không “phá hủy tự do sau này của nàng” đây?

“Nàng có thể nói, nàng ở bên trên, ta ở bên dưới.” – Lãnh Dịch Hạo cố nín cười nhìn Úc Phi Tuyết, đợi chờ phản ứng của nàng.

“Vì sao ?” – Kỳ quái, đây là cái tư thế gì? Võ công mới sao? Sao nàng lại không biết.

“Người ở trên là người cai trị, kẻ ở dưới là người bị trị. Nàng không thích thì thôi vậy.” – trong ánh mắt sâu thẳm của Lãnh Dịch Hạo hiện lên một tia gian manh.

“Đồng ý đồng ý!” – Nàng ghét nhất bị người khác thao túng, ở trên thì ở trên sợ gì. Có điều —

“Nói như vậy là được rồi chứ ? Người khác sẽ không nghi ngờ chứ ?”

 Đúng là bảo bảo ngây thơ!

“Yên tâm đi. Ta yếu đuối thế này, đương nhiên nàng chỉ có thể ở trên.” – Lãnh Dịch Hạo dựa vào ghế, nhíu mày nhìn “bảo bảo ngây thơ” trước mặt, cố nén để không cười to lên.

“Ah. Biết rồi. Nói xong chưa ?” – Nói xong nàng có thể đi được rồi chứ ? Hôm nay tiến cung mệt chết nàng rồi.

“Còn nữa, sau này không được gọi ta là phu quân.”

 Nghe nàng ỏn à ỏn ẻn gọi hắn là “phu quân”, hắn khó chịu chết đi được.

“Ai quan tâm!” – Úc Phi Tuyết trợn mắt liếc hắn một cái, bây giờ đúng là không có hơi đâu mà đi tranh cãi với hắn, mặc kệ hắn !

Nhưng mà “nàng ở trên ta ở dưới” là cái thế gì?

 Tiếng cười lớn vang lên trong phòng. Lãnh Dịch Hạo cười thiếu chút nữa thì ngã lăn xuống ghế.

Quá thú vị, trong đầu nữ nhân này chứa cái gì vậy?

Một suy nghĩ 29 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa ! – C16+17”

  1. “Tiếng cười lớn vang lên trong phòng. Lãnh Dịch Hạo cười thiếu chút nữa thì ngã lăn xuống ghế.”
    *chỉ chỉ lên trên* me tooooooooooooo :”DDDDDDDDD há há há há há há
    =))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))
    chỉ có khác là giờ là đêm khuya thanh vắng, vậy nên ta đành cố nén đau thương mà nuốt mọi thứ trở vào trong bụng TT^TT~ thiệt là đau khổ, hự hự
    =)))))))))))))))))))))))))) thanks nàng nhé ^^

    Số lượt thích

  2. Tử Soi xuất kích đê !!!!!!

    “Hoàng hậu mang theo nụ cười dịu dàng, nhìn hai cha con khó có lúc găp được nhau, sau đó kéo tay Úc Phi Tuyết qua một bên, nhẹ giọng hỏi” => hắc, ta nhìn lòi cả mắt mới ra nha, chữ “găp” thiếu dấu nặng nha 😀

    “Không vất vả, koong vất vả chút nào!” => con

    “Lãnh Dịch Hạo dựa vào ghế, nhíu mày nhìn “bảo bảo ngây thơ” trước mặt, có nén để không cười to lên.” => cố nén nha

    xong, hết chương trình 😀

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.