Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c25+26

Trò vui tiếp tục nào !

C25: Chiến dịch “heo quay nguyên con” chính thức thành công !

 Sau đó nghe thấy giọng nói lanh lảnh của Úc Phi Tuyết lại một lần nữa vang lên:

“Mau đến xem ! Đánh cho chó rơi xuống nước này!”

Gần như cùng lúc, Úc Phi Tuyết vung tay lên, đánh tới một chưởng gió phía sau Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Tiêu, hai người trong lòng cùng kêu lên:

“Không hay rồi!”

 Nhưng chưởng gió phái sau tới gần, hai người bọn hắn giờ như tên đã rời cung, không thể thu hồi lại được, trong tiếng pháo hoa nổ giòn giã, ngã tòm xuống ao.

Cuối cùng thù cũng có nhiều người có phản ứng :

“Vương gia! Mau cứu Vương gia!”

 Hai người rơi xuống làm nước bắn ra tung tóe mang theo một mùi tanh hôi kinh khủng.

Cái ao ngày thường trong suốt nhìn thấy tận đáy nay lại nổi lên mấy thứ đủ màu sắc, không cần đoán cũng biết đấy là cái gì!

 Không đợi Lãnh Dịch Tiêu nói ra hai chữ “Thối quá”, tiếng Úc Phi Tuyết một lần nữa lại chầm chậm vang lên.

“Cẩn thận đấy!”

 Âm thanh này giống như là bùa đòi mạng, làm cho sắc mặt Lãnh Dịch Tiêu đột nhiên biến đổi lớn, ngơ ngác nhìn một ngọn “đuốc lửa” đang hùng hổ lao về phía bọn họ.

 Cũng may Lãnh Dịch Hạo phản ứng khá nhanh, túm lấy Lãnh Dịch Tiêu, phi thân lên, dừng ở một nơi an toàn, nhưng ai mà biết vẫn còn có người bất hạnh hơn bọn họ chứ.

Đúng lúc Lãnh Dịch Khánh đến phủ tìm Lãnh Dịch Hạo, đi theo đám náo nhiệt tìm đến hậu hoa viên, vừa bước vào hoa viên, hắn chỉ thấy Lãnh Dịch Tiêu và Lãnh Dịch Hạo đang bay lên, sau đó một con ‘rồng lửa’ hung hãn lao về phía hắn, muốn tránh cũng không còn kịp nữa rồi. Giây tiếp theo, chiến dịch “heo quay nguyên con” chính thức thành công !

Trước đó Lãnh Dịch Khánh mặc quần áo thế nào không ai nhìn rõ, bây giờ mọi người chỉ nhìn thấy toàn thân hắn đen thui, từ đầu đến chân đều bốc khói, cả người toàn mùi khét. Ngay cả đến khuôn mặt trắng trẻo nghiêm nghị ngày thường bây giờ cũng đã không  còn nhận ra được nữa. Đôi mắt còn đang kinh ngạc đảo một vòng rồi bùm một tiếng, ngã xuống.

Trong ý thức cuối cùng của Lãnh Dịch Khánh, hắn chỉ nhìn thấy khói lửa ngút trời và khuôn mặt một nữ nhân đang cười vô cùng quái dị.

“Đại ca!” – Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Tiêu cùng phi thân đến.

 Vẫn ổn, chắc là đang hôn mê.

“Này…..” – Úc Phi Tuyết đang đứng trên hồn giả sơn cao cao, nhìn bọn họ tủm tỉm cười.

 Lãnh Dịch Tiêu vừa nghe thấy tiếng của nàng, đã phản xạ có điều kiện đến trốn sau lưng Lãnh Dịch Hạo.

 Xem ra hắn sai rồi, không phải “xấu xí đáng thương bị ngũ ca hủy hoại đời hoa”, mà là Diêm La Vương gặp phải Mẫu Dạ Xoa!

 Nữ nhân thật đáng sợ, về sau có đánh chết hắn, hắn cũng không dám đắc tội nữ nhân này!

“Heo sữa quay có thú vị không? Có muốn ta phục vụ một bàn điểm tâm khác không ?” – Úc Phi Tuyết lắc lắc cọng cỏ trong tay, cười nghiêng ngả.

 Lãnh Dịch Hạo nhíu mày, hắn thật sự quá coi thường nữ nhân này!

“Mang vương gia xuống.” – giọng nói Lãnh Dịch Hạo nghe không có chút cảm xúc, giống như màn kinh thiên động địa kia chưa từng xảy ra.

 Những người hiểu tính hắn – ví dụ như Lãnh Dịch Tiêu – rõ ràng cũng hiểu, Lãnh Dịch Hạo sắp nổi giận rồi, hơn nữa không phải là nổi giận bình thường!

 Đã có người mang Lãnh Dịch Khánh bị ‘nướng’ đến hôn mê đi.

 Lãnh Dịch Hạo quay người nhìn qua bóng người nhỏ gầy trên hòn giả sơn, khóe môi lạnh lùng cong lên một nụ cười khó nhận thấy, được lắm, trận chiến này chính xác là do hắn khơi mào trước, vậy thì hắn sẽ chịu trách nhiệm đến cùng !

 Nàng muốn chơi, hắn nhất định sẽ tiếp nàng đến cùng!

 Lãnh Dịch Tiêu không khỏi rùng mình. Nụ cười thật đáng sợ.

C26: Nụ cười ngây ngất, mắt đẹp ngóng nhìn

Việc Thuận vương phủ đêm qua pháo hoa tứ phía đã truyền đến hoàng cung với tốc độ nhanh nhất. Hoàng Đế và Hoàng hậu vì không rõ sự tình cho nên tự mình đến Thuận vương phủ xem xét.

“Mẫu hậu, phụ hoàng!” – Úc Phi Tuyết quỳ xuống, đôi mắt linh động đảo qua đảo lại, kéo cả Hoàng Đế lẫn Hoàng hậu tới đây, làm sao bây giờ ?

 Lãnh Dịch Hạo ngồi trên ghế gỗ, hơi thở mong manh:

“Phụ hoàng, mẫu hậu……”

“Hoàng nhi, trẫm nghe nói hôm qua Thuận vương phủ pháo hoa tứ phía, chuyện gì xảy ra vậy ?” – Hoàng Đế rất ngạc nhiên. Lãnh Dịch Hạo luôn luôn thích thanh tĩnh, không thích ồn ào, làm sao có thể đốt pháo hoa trong phủ được ?

“Bẩm báo phụ hoàng, sau khi Vương gia được mấy vị Thái y tận tình chữa trị, bệnh tình đã có khởi sắc ! Cho nên nhi thần muốn tận dụng đêm qua trăng thanh gió mát mà chúc mừng Vương gia một chút.” – Úc Phi Tuyết chính xác là một “kẻ xấu biết tấu tội trước” điển hình! Trước mặt Lãnh Dịch Hạo tranh miệng cướp lời.

Bệnh tình của Vương gia bệnh rõ ràng nghiêm trọng như vậy, nàng còn có tâm tình đốt pháo hoa, nếu không nói bệnh tình Vương gia tốt lên, chẳng lẽ chờ Hoàng Đế K (chém) nàng sao?

 Lãnh Dịch Hạo liếc mắt nhìn Úc Phi Tuyết, được lắm, phản ứng cũng nhanh lắm.

“Thật vậy sao ?” – Hoàng hậu vui sướng lại gần xem.

“Đa…… Đa tạ mẫu hậu!” – Lãnh Dịch Hạo lặng lẽ lui về sau, yếu ớt mở miệng.

“Tốt! Tốt quá rồi! Tôn thái y Lí thái y, các ngươi chú ý chăm sóc Vương gia, nếu có thể làm cho Vương gia khỏi hẳn, trẫm sẽ thưởng lớn!” – Hoàng Đế nghe nói đứa con yêu quý bệnh tình khởi sắc, không thể không cười lớn.

 Lãnh Dịch Hạo khẽ mỉm cười, trên khuôn mặt nhợt nhạt hiện lên một nụ cười yếu ớt.

“Tốt quá rồi, Hoàng Thượng, nếu hoàng nhi khỏe rồi, sẽ không phải rời kinh nữa, có thể ở bên cạnh Hoàng thượng phụ tá Hoàng thượng, lo lắng giúp Hoàng Thượng!” – Hoàng hậu một bên vui vẻ phụ họa, một bên cầm lấy tay Úc Phi Tuyết, quay sang nói với Hoàng Đế:

“Hoàng Thượng, vẫn là Hoàng Thượng anh minh, tìm cho hoàng nhi một Vương phi hiền lương thục đức như vậy, người xem, Vương phi vào cửa mới vài ngày, bệnh tật của hoàng nhi đã liền khởi sắc.”

Lời này làm cho Hoàng Đế hết sức vui vẻ, ánh mắt tán thưởng nhìn khuôn mặt giấu sau lớp lụa trắng của Úc Phi Tuyết.

 Có thể nhìn thấy vợ chồng Hạo Nhi hòa thuận, thân thể khỏe mạnh, là chuyện vui mừng nhất của hắn. Cuối cùng cũng không làm Thục phi đã mất phải thất vọng!

 Úc Phi Tuyết mỉm cười ngọt ngào, mấy lời nịnh hót nói ra trôi chảy:

“Là phụ hoàng anh minh, trời cao thương tình!”

Tại góc khuất mà Hoàng Đế không nhìn tới, Úc Phi Tuyết hung hăng trừng mắt nhìn Lãnh Dịch Hạo. Đấu với ta sao, ta cho ngươi giả chết !

 Lãnh Dịch Hạo nhìn khuôn mặt đang đùa giỡn đến quái dị của Úc Phi Tuyết mỉm cười:

“Bệnh của nhi thần chắc sẽ nhanh chóng khỏi, đến lúc đó có thể lo lắng giúp phụ hoàng!”

 Hoàng Thượng cười ha hả vỗ vai Lãnh Dịch Hạo:

“Tốt tốt tốt! Trước tiên cứ chăm sóc mình đã, những thứ khác không quan trọng, quan trọng nhất là chăm sóc chính mình!”

“Nhi thần tuân chỉ, nhi thần cũng vui mừng giống hiền thê, nàng chăm sóc nhi thần thật sự rất cẩn thận.” – Lãnh Dịch Hạo cảm kích nhìn Úc Phi Tuyết, cũng vươn tay ra với nàng.

 Úc Phi Tuyết nhìn khuôn mặt cảm kích và cảm động của Lãnh Dịch Hạo, mặc dù rõ ràng biết là hắn đang giả vờ, mặc dù biết rõ trong tay áo của hắn không có giấu bảo vật, mặc dù trong lòng không muốn, cũng chỉ có thể vươn đôi tay nhỏ ra, nắm lấy tay Lãnh Dịch Hạo, nụ cười ngây ngất, mắt đẹp ngóng nhìn, tỏ vẻ thâm tình.

 Tại góc khuất mà Hoàng Đế không nhìn tới, ánh mắt hai người nhanh chóng thay đổi.

 Tên nhóc này, cho ngươi giả bộ này ! Úc Phi Tuyết cười vô cùng gian trá.

 Tiểu nha đầu, ngày tháng yên bình của nàng sắp hết rồi ! Lãnh Dịch Hạo cười vô cùng xấu xa xảo quyệt.

Một suy nghĩ 23 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c25+26”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.