Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c35+36

C35 Ngươi muốn rời đi, vì sao không nói cho ta biết?

“Vâng” – Úc Phi Tuyết bắt đầu lôi kéo Phong Vô Ngân, hoa chân múa tay vui sướng nói về hôn sự hoang đường của nàng.

“Lại có loại phụ thân như vậy sao !” – Phong Vô Ngân lạnh lùng đứng dậy.

“Tiểu lão đệ, đừng nóng vội đừng nóng vội, tiểu nha đầu không phải vẫn rất tốt sao ? Hơn nữa, cho dù phụ thân có không đúng đi nữa, cũng không phải do tiểu nha đầu kia gật đầu thì mới được sao ?” – Lão ăn mày vỗ vai Phong Vô Ngân, tính tình tiểu nha đầu này có ai mà không biết, nếu nàng không muốn, chín con trâu cũng không kéo được nàng lên kiệu hoa.

 Sự lạnh lùng xuất hiện trong mấy phút trước của Phong Vô Ngân trong nháy mắt thu lại, quay lại ấm áp nhìn Úc Phi Tuyết:

“Ngươi muốn dùng cách này để rời khỏi Úc gia ?”

“Đúng vậy, ta nghĩ tên Vương gia gì đó đã bệnh đến mức không xuống giường được, sống không được ngày, cho nên mới đáp ứng  thôi……” – Úc Phi Tuyết buồn chán gãi đầu, ai mà biết cái tên Lãnh Dịch Hạo kia thì ra đang giả vờ bệnh tật!

“Nha đầu ngốc ! Ngươi muốn rời đi, vì sao không nói cho ta biết ?” – Phong Vô Ngân vuốt lên mái tóc dài của nàng. Trong mắt tràn ngập sự dịu dàng, chẳng qua trong sự dịu dàng này cũng mang theo vài phần đau xót khó nhận thấy.

 Trước kia nàng chưa bao giờ mở miệng nói muốn rời khỏi đó. Nếu nàng mở miệng, hắn nhất định sẽ đưa nàng rời đi!

“Ah ? Ta……” – đúng là nàng chưa từng nói vậy, bởi vì trước kia cơ bản nàng không nghĩ tới việc phải rời khỏi đó.

Mặc dù phụ thân đối với nàng không tốt, gia đình mặc dù không lấy chút ấm áp, nhưng dù sao đó cũng là nhà của nàng. Hơn nữa nàng vẫn luôn cho rằng, chỉ có ở đây nàng mới có thể nhìn thấy tiểu sư phụ. Về phần dùng việc kết hôn để rời đi là do ngoài ý muốn. Bởi vì nàng biết, nếu nàng không chịu gả đi, có lẽ nàng không đợi được đến khi tiểu sư phụ trở về thì đã bị ba vị yêu tinh tỷ tỷ làm phiền đến chết rồi !

“Haiz! Nha đầu này làm việc lúc nào cũng không đầu không đuôi như vậy, ngay từ đầu cũng đã làm lão ăn mày ta hoảng sợ rồi ! Có điều người ta bây giờ đường đường chính chính là Vương phi rồi!” –Lão ăn mày sợ thiên hạ chưa đủ loạn, cố ý cười hớ hớ chen vào.

“Đại sư phụ!” – Úc Phi Tuyết không đồng ý dậm chân, chu cái miệng nhỏ lên nói.

“Con mới không thèm cái Vương phi gì đó ! Hơn nữa con nói cho hai người biết, Thuận vương phi cũng sắp chết rồi!”

“Nói bậy bạ gì đó ?” – Phong Vô Ngân lấy tay khẽ gõ lên đầu nàng.

“Thật mà !” – Úc Phi Tuyết bắt đầu tươi tỉnh đắc ý giảng giải kế hoạch “tử vong” của mình.

“Ngươi thật sự đồng ý rời đi ?” – ánh mắt Phong Vô Ngân khôi phục lại sự dịu dàng thân thiết. Trên khuôn mặt hoàn mỹ mang theo nụ cười ấm áp.

 Úc Phi Tuyết dùng sức gật đầu:

“Đương nhiên rồi! Cái Vương phủ quái quỷ kia làm ta nghẹt thở muốn chết!”

“Được, ta giúp ngươi.” – tiếng Phong Vô Ngân không lớn, nhưng ngữ khí trầm định. Ánh mắt như dòng nước nhẹ nhàng chậm rãi mơn trớn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Phi Tuyết. Bỗng nhiên, Phong Vô Ngân chấn động, trong thời gian ngắn ngủn nàng được gả đi, mặc dù vẫn gầy như vậy, nhưng sắc mặt hồng hào hơn trước kia rất nhiều. Xem ra cuộc sống của nàng trong Vương phủ rất tốt.

“Phụt….” – Lão ăn mày phun hết rượu từ trong miệng lên mặt đất.

“Thật sao ?” – Úc Phi Tuyết rất hưng phấn ! Nếu có tiểu sư phụ hỗ trợ đến lúc đó nhất định có thể thành công lớn!

 Tiễn Úc Phi Tuyết đi rồi, lão ăn mày mới hỏi:

“Ngươi thật muốn mang nó đi ?”

“Đúng vậy” – câu trả lời rất thản nhiên, không hề do dự.

 Lão ăn mày uống một ngụm rượu, bỗng nhiên hỏi:

“Lần này ngươi đột nhiên trở về không phải vì tiểu nha đầu này chứ ?”

 

C36 Muốn làm gì thì làm

Lúc Úc Phi Tuyết trở về phủ, nàng đi đường vòng một chuyến đến hiệu thuốc bắc của nhị sư phụ, lấy một ít dược gây sốt, sau khi ăn mấy thứ này sẽ có những triệu chứng bệnh tự nhiên. Nhưng chỉ cần ăn giải dược đúng lúc thì sẽ không sẽ có việc gì.

 Vì thế ngày hôm sau, trong phủ có tin đồn, bệnh của Vương phi ngày càng thêm nghiêm trọng. Hoàng hậu lo lắng cho sức khỏe của Dung ma ma, sáng sớm liền gọi bà ta hồi cung. Đối mặt với sự suy yếu của Úc Phi Tuyết, mấy người thái y cũng không có biện pháp nào.

“Các ngươi đi truyền lời cho phụ hoàng mẫu hậu, nói là ta đã làm cho bọn họ phải bận tâm rồi. Sauk hi ta ra đi, bọn họ phải bảo trọng thân thể, tìm cho Vương gia một phu nhân tốt. Ta…… Ta không có cái phúc khí này rồi.” – Úc Phi Tuyết yếu ớt nói với thái y.

Mấy người thái y chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu. Chỉ có thể tận tâm tận sức, còn lại đành theo ý trời !

“Bệnh đậu mùa ! Dù cho tất cả mọi người có chết hết nàng ta cũng không có khả năng bị bệnh đậu mùa !” Lãnh Dịch Tiêu nhảy dựng lên. Hắn lại bị trúng bẫy của nữ nhân kia ! Thật đáng chết !

“Nhưng tất cả thái y đều nói là bệnh đậu mùa.” – Lãnh Dịch Khánh cũng rất nghi ngờ. Hắn luôn không có hảo cảm với nữ nhân này, không đúng, phải nói là “ác” cảm!

“Tất cả thái y đều nói là bệnh đậu mùa, nhưng mà là ngũ ca bắt họ nói vậy.” – Lãnh Dịch Tiêu không đoán ra được Úc Phi Tuyết đang giở trò gì.

“Nhưng bây giờ không rõ bệnh tình như thế nào, chẳng may đúng thật là bệnh đậu mùa, vậy thì……” – không phải Lãnh Dịch Khánh sợ chết, mà là hắn không mong có người vô tội bị nhiễm bệnh. Bệnh đậu mùa rất đáng sợ!

 Vài năm trước vì bệnh đậu mùa mà trong kinh thành đã có rất nhiều người chết, lúc ấy hắn cũng đã chứng kiến tận mắt. Nhìn nạn dân từng người từng người ngã xuống trước mặt mà hắn thì lại bất lực. Cảm giác này thật đáng sợ! Cũng may có một đại phu y thuật hơn người kịp thời ổn định được bệnh tình, nếu không hậu quả chắc chắn không thể tưởng tượng được!

 Lúc ấy, ngay cả hắn suýt chút nữa cũng bị bệnh đậu mùa, hắn còn nhớ rõ, lúc đó, là một tiểu nha đầu bên cạnh đại phu đã cứu hắn, lại chăm sóc hắn, đợi đến khi thân thể hắn hồi phục thì tiểu cô nương kia cũng không thấy đâu nữa. Việc này cũng làm hắn u sầu trong thời gian dài.

“Để đệ đi xem sao !” – Lãnh Dịch Hạo đứng dậy chuẩn bị đến phòng của Úc Phi Tuyết. Nha đầu kia một khi còn có thể trèo cột thì sẽ không chịu đi xuống đâu !

“Nhị đệ!”

 “Ngũ ca!”

“Yên tâm đi. Mấy người có biết nhị sư phụ của nha đầu kia là ai không ?” – Lãnh Dịch Hạo quay đầu thú vị nở nụ cười, hắn cũng vừa mới biết tin này.

“Sư phụ ? Sự phụ nào ?”

“Nàng có hai vị sư phụ, một người là lão ăn mày trong căn miếu hoang ở thành bắc. Người này võ công rất cao, sâu không lường được, ta đã phí rất nhiều công sức mà cũng không tra được thân thế của hắn.”

“Người kia là một đại phu trong Nhân An Đường ở thành đông. Ai ai cũng nói y thuật của hắn cao siêu, nhưng chắc chắn các ngươi không thể ngờ được hắn là ai !”

“Hắn là ai vậy ?”

“Mười năm trước hắn được gọi là diệu thủ hồi xuân Giang Bất Nhị.”

“Giang Bất Nhị ? Là giang hồ quái y ? Làm sao hắn có thể ở đây được ?” – Lãnh Dịch Khánh cực kỳ kinh ngạc. Người năm đó cứu hắn chính là vị đại phu này của Nhân An Đường ! Không ngờ hắn lại là Giang Bất Nhị ! Vậy năm đó nha đầu chăm sóc hắn rồi mất tích là ai ?

“Vì sao hắn ở đây thì đệ vẫn đang điều tra, nhưng có thể khẳng định là, nơi này có Giang Bất Nhị, tiểu nha đầu kia sẽ không bị bệnh đậu mùa gì hết. Hai người đợi ở trong đây, chẳng may có chuyện gì thì chống đỡ giúp ta. Ta đi xem sao.” – Lãnh Dịch Hạo nói xong, một mình đi vào căn phòng nhỏ, để lại một Lãnh Dịch Tiêu tức giận bất bình và một Lãnh Dịch Khánh nghi ngờ thắc mắc.

Úc Phi Tuyết mặt mày tái nhợt nằm trên giường.

“Nha đầu, ta đến thăm nàng.”

 Không có động tĩnh.

Đôi lông mày dài của Lãnh Dịch Hạo hứng thú nhếch lên, không có động tĩnh sao, như vậy có phải là hắn muốn làm gì thì làm không ?

Một suy nghĩ 22 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c35+36”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.