Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c37+38

Hix, mấy ngày cuối tuần phải đi học, gặp đúng môn Luật đại cương của 1 ông thầy biến thái, quay sv như gụ T___________T làm ta thật là choáng váng…

C37 Để xem nàng có thể chống cự được bao lâu!

Khóe môi Lãnh Dịch Hạo cong lên, lông mày khẽ nhếch lên, vén rèm lên đi đi vào, dựa vào bên cạnh Úc Phi Tuyết.

Ngón tay thon dài nhẹ vỗ về lên khuôn mặt Úc Phi Tuyết, từ hai má nàng đến đằng sau tai, đầu ngón tay của hắn rõ ràng truyền đến một cơn run rẩy, nhưng mà cái nha đầu kia lại vẫn cứ cắn răng đỡ giả bộ bất tỉnh.

“Tuyết Nhi……” – tiếng Lãnh Dịch Hạo tao nhã mà ám muội vang lên bên tai Úc Phi Tuyết, nàng có thể cảm nhận được hơi ấm của Lãnh Dịch Hạo đang phải vào lỗ tai nàng, là cho nàng cảm thấy ngứa ngáy.

Tên chết tiệt này! Không có việc đến gần như vậy làm gì ? Không sợ bị lây bệnh sao ?

 Nếu không phải vì nghĩ đến ngày mai nàng phải “chết”, cho nên hôm nay nàng mới phải giả bộ sao cho giống người sắp chết một chút, không thì nàng đã sớm đá cho hắn một cước rồi !

“Tuyết Nhi, nàng sẽ không nhẫn tâm bỏ ta đi như vậy chứ ?” – Tiếp tục trêu người.

 Người nào đó vẫn tiếp tục giả chết.

“Tuyết Nhi, Tuyết Nhi, sao nàng lại nhẫn tâm rời ta mà đi như vậy ?” – giọng Lãnh Dịch Hạo bắt đầu khàn khàn, cứ như là sắp khóc đến nơi.

 Úc Phi Tuyết không mở mắt ra, dĩ nhiên cũng không nhìn thấy khóe môi Lãnh Dịch Hạo mỉm cười – thái độ và giọng nói hoàn toàn là hai việc khác nhau – nhưng dựa vào hiểu biết của nàng về Lãnh Dịch Hạo, nàng biết chắc chắn là tên nam nhân này không có chút hảo tâm nào!

“Nàng biết không ? Nàng cứ đi như vậy, vậy ta biết làm sao bây giờ ? Sau này không có ai có thể phối hợp với ta, giúp đỡ ta như vậy nữa, phụ hoàng chắc sẽ bắt ta cưới thêm vợ. Đến lúc đó đừng nói là rời đi, ngay cả muốn có một cuộc sống bình thường cũng không có cơ hội. Tuyết Nhi, nàng không thể bỏ ta lại được……”

Đúng là thảm thiết động lòng người, môi Lãnh Dịch Hạo ngay sát tai nàng, cánh môi của hắn thỉnh thoảng lại chạm vào vành tai nàng, mỗi lần chạm vào đều làm cho nàng rung mình. Không ngờ cơ thể  nàng lại mẫn cảm như vậy, ý đồ trêu ghẹo của Lãnh Dịch Hạo nhất thời nổi lên.

 Hắn một tay ôm lấy Úc Phi Tuyết vào lòng. Đúng lúc ấy, hắn nhìn thấy rõ ràng mi mắt Úc Phi Tuyết giật giật.

 Rất thú vị ! Nha đầu này rõ ràng đang tức giận phát điên lên lại còn cố chống đỡ! Được, để xem nàng có thể chống cự được bao lâu!

 Lãnh Dịch Hạo ôm lấy cơ thể nhỏ gầy của Úc Phi Tuyết, bàn tay vén mái tóc dài rối loạn trên mặt Úc Phi Tuyết. Ngón tay mang theo hơi ấm, từ hai má nàng, chậm rãi vuốt ve dần xuống, đến cổ nàng thì chậm rãi vòng một đường. Vô cùng ám muội. Hơn nữa rất có thể nếu nàng không có động tình gì thì hắn sẽ tiếp tục cứ thế mà đi xuống.

Cơ thể Úc Phi Tuyết chợt cứng ngắc, chưa có ai làm như vậy với nàng bao giờ ! Cái tên Lãnh Dịch Hạo đáng chết này, thật đáng ghét !

 Bỗng nhiên nàng mở mắt ra, nắm lấy ‘móng vuốt sói’ đang chuẩn bị tiến công xuống trước ngực nàng, ánh mắt Úc Phi Tuyết mơ màng, giọng nói nhẹ nhàng chậm chạp:

“Vương gia, ngài làm sao có thể ở đây ? Người đi mau, đi mau, bệnh của ta…… sẽ lây cho người.” – giọng nói thống khổ thân thiết.

“Bản vương không sợ, bản vương làm sao có thể để ái phi của ta một mình ở đây chịu tội được!” – Lãnh Dịch Hạo dịu dàng lắc đầu, dùng giọng truyền cảm chậm rãi nói, đồng thời dùng bàn tay to bao lấy bàn tay nhỏ bé của nàng.

“Người đi nhanh đi! Ta…… Ta là người sắp chết. Không thể hại cả ngươi được, sau khi ta chết, ngươi tìm một lý do rời nơi này đi, sống cuộc sống mà ngươi muốn, ta……ta không giúp được ngươi rồi.” – Úc Phi Tuyết muốn dùng sức rút bàn tay bị nắm lấy ra, Lãnh Dịch Hạo chết tiệt, nắm chặt như vậy làm cái gì!

“Ái phi, bản vương luyến tiếc nàng ! Bản vương tuyệt đối sẽ không để nàng một mình cô độc rời đi!” – Lãnh Dịch Hạo lúc này đây không chỉ nắm lấy bàn tay của nàng mà đến cả cơ thể của nàng cũng ôm chặt hơn.

C38 Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật

Lãnh Dịch Hạo lúc này đây không chỉ nắm lấy bàn tay của nàng mà đến cả cơ thể của nàng cũng ôm chặt hơn. Lông mày Úc Phi Tuyết khẽ nhíu lại, một lần nữa nhẹ nhàng nói:

“Không, Vương gia, là ta tự giả bệnh, không ngờ lại bị báo ứng như vậy, người đi nhanh đi, đừng giả bệnh nữa, bằng không cũng sẽ không có kết quả tốt ! Biết không ? Phải sống tốt, ta……ta……”

 Úc Phi Tuyết “suy yếu” nói không ra lời.

Mặc dù Úc Phi Tuyết che giấu rất khá, nhưng Lãnh Dịch Hạo vẫn lập tức nghe ra, nha đầu kia đang rủa hắn!

Đúng là nha đầu to gan lớn mật, xem ra không giáo huấn nàng một chút không được!

 Lãnh Dịch Hạo đột nhiên một tay đẩy Úc Phi Tuyết đến trước mặt, tình thâm ý thiết nói:

“Nương tử, ta muốn chứng minh với nàng, không có gì có thể chia cắt chúng ta!”

Khóe môi Lãnh Dịch Hạo cong lên mê hoặc, lúc Úc Phi Tuyết còn chưa kịp phản ứng, hắn bỗng nhiên cúi đầu, chuẩn xác ôm trọn lấy môi nàng.

Chuyện gì đang xảy ra đây ? Úc Phi Tuyết mờ mịt trợn mắt lên nhìn.

Khuôn mặt tuấn lãng của Lãnh Dịch Hạo phóng đại ngay trước mắt, hàng lông mi dài khẽ khép lại, khuôn mặt trong nháy mắt dường như trở nên dịu dàng lưu luyến.

Vẫn trợn mắt lên nhìn, trên môi truyền đến một cảm giác hưng phấn kỳ lạ làm cho máu toàn thân Úc Phi Tuyết giống như sục sôi trong nháy mắt. Không khí càng lúc càng loãng, gương mặt trước mắt cũng càng lúc càng mơ hồ, càng lúc càng mơ hồ. Bàn tay nhỏ bé của Úc Phi Tuyết gắt gao nắm chặt lấy vải lụa trong tay, càng nắm càng chặt……

 Lãnh Dịch Hạo không khỏi khẽ cười ra tiếng, tiểu nha đầu này rất ngây ngô đáng yêu, nếu hắn cứ hôn như vậy thì liệu có phải nàng sẽ thật sự chết vì không thở được không ?

 Còn nữa, nàng lo lắng như vậy làm cái gì ? Sắp xé rách quần áo của hắn rồi! Vốn dĩ sắc mặt đã không được tốt lắm, bây giờ lại sợ tới mức mặt mày tái nhợt, aizzz, làm cho hắn thực sự có chút……không đành lòng hôn tiếp !

Buồn cười quá !

 Lãnh Dịch Hạo xoay người ngã xuống bên cạnh Úc Phi Tuyết, cười đến toàn thân run run, nếu không phải sợ sẽ chọc giận nha đầu bên cạnh thì hắn thật sự muốn cười phá lên thật to!

 Không khí, không khí! Không khí sống ở đâu rồi ? Cuối cùng, Úc Phi Tuyết cũng tìm được hô hấp của mình.

 Thở – sâu

 Nóng quá nóng quá, hai má giống như bị thiêu đốt.

 Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?

Ý thức quay về, ít nhất nàng cũng hiểu rõ một việc — Lãnh Dịch Hạo đang cười nàng!

Mặc dù nàng không rõ vì sao hắn cười, nhưng ít nhất nàng biết, nụ cười của hắn chính là cười nhạo, giống như lúc nàng nói nàng không biết động phòng là gì.

 Nếu không phải nghĩ đến Phong Vô Ngân nói đêm mai sẽ sắp xếp ổn thỏa tất cả, sau đó tới đón nàng, cùng nàng rời khỏi đây. Nếu không phải nghĩ đến, chỉ cần qua ngày mai, nàng sẽ được tự do. Bây giờ nàng rất muốn nhảy dựng lên, đánh cho cái tên nam nhân đáng ghét, đang cười đến run cả người kia một trận nên thân !

Một suy nghĩ 28 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c37+38”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.