Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c44+45

C44 Tự túc là hạnh phúc

“Ah? Cái đó, là do chị dâu nhỏ không đứng vững nên đại ca mới đỡ nàng một chút, phụ hoàng đừng nghi ngờ!” – trong ba huynh đệ này, Lãnh Dịch Hạo quá “yếu ớt”, không nói được nhiều như vậy. Lãnh Dịch Khánh thì không thạo nói năng, cũng chỉ có Lãnh Dịch Tiêu nói chuyện trôi chảy nhất, nói dối cũng giỏi nhất.

“Con im miệng!” – Hoàng đế cũng không phải là lão già hồ đồ, tiếng gầm giận dữ làm Lãnh Dịch Tiêu sợ tới mức rụt đầu lại. Con hắn, hắn dĩ nhiên là hiểu nhất !

 Lãnh Dịch Tiêu vô tội rụt cổ, ném cho Lãnh Dịch Hạo một biểu hiện “tự túc là hạnh phúc”.

“Chuôi kiếm này là như thế nào ? Khánh Nhi! Con nói đi!” – Hoàng đế quay mắt về phía Lãnh Dịch Khánh. Lãnh Dịch Khánh từ trước đến giờ chưa bao giờ nói dối. Hơn nữa, thanh kiếm kia hắn cũng nhận ra, là của Lãnh Dịch Khánh, Lãnh Dịch Khánh luôn mang theo bên mình.

 Làm Hoàng đế, điều làm hắn lo lắng nhất là con trai hắn vì ngôi vị Hoàng đế mà huynh đệ trở mặt. Những năm gần đây, hắn luôn chú ý bồi dưỡng tình cảm giữa anh em bọn họ, nhưng không ngờ hôm nay hắn lại nhìn thấy bọn họ rút kiếm chĩa vào nhau! Nếu hắn đóan không sai, có lẽ là vì nữ nhân này!

“Là……nhi thần dùng lúc cứu hỏa……” – Lãnh Dịch Khánh đúng là không thể nói, ngập ngập ngừng ngừng, nhìn thấy là biết có mờ ám.

“Cứu hoả mà phải dùng kiếm sao ?” – Hoàng đế lại một lần nữa nổi giận.

“Các con đều coi trẫm là lão già hồ đồ sao ? Các con cho rằng mấy câu tội đáng chết vạn lần, là có thể dùng để lừa trẫm sao ? Nói ! Hôm nay mà không nói rõ ràng, trẫm sẽ nhốt tất cả vào thiên lao!”

 Im lặng, sự im lặng đáng sợ. Sự khôn khéo của lão Hoàng đế, bọn họ cũng không phải là ngày đầu tiên nhận thức được, lúc này nói nhiều sai nhiều.

“Các con không nói phải không ? Được, vậy để trẫm nói! Căn phòng sẽ không vô duyên vô cớ bị cháy, A Tiêu sẽ không vô duyên vô cớ ngã trong góc tường, trong phòng có vết tích đánh nhau, Úc Phi Tuyết sẽ không vô duyên vô cớ bị ngã! Các con còn muốn trẫm nói rõ ra nữa không ? Mấy đứa các con coi trẫm là lão hồ đồ sao ?” – Hoàng đế tức giận tận trời. Đúng là một đám con ngoan của hắn!

 Lãnh Dịch Tiêu sợ hãi rụt cổ, người già những lúc cần khôn ngoan thì khôn ngoan vô cùng!

“Phụ hoàng……” – Lãnh Dịch Hạo cuối cùng cũng mở miệng – “Phụ hoàng, tất cả đều là lỗi của nhi thần. Người không cần trách cứ đại ca và tiểu đệ.”

“Hạo Nhi, con không cần nói!” – giọng Hoàng đế dịu đi một chút, nhưng lúc quay sang Lãnh Dịch Khánh thì lại không khách khí như vậy.

“Khánh Nhi! Trẫm muốn con nói!” – Hoàng đế biết, Lãnh Dịch Hạo không nghe ai khuyên bảo, Lãnh Dịch Tiêu thì miệng lưỡi trơn tru, chỉ có Lãnh Dịch Khánh dễ dàng ‘khai thác’ nhất. Đứa nhỏ này thành thật.

“Con……” – Lãnh Dịch Khánh do dự, giống như đang hạ quyết tâm rất lớn, đột nhiên hắn ngẩng đầu, nhìn Hoàng đế:

“Hoàng thượng, xin người hãy thu hồi tứ hôn, hủy bỏ hôn sự của hoàng đệ và Úc tiểu thư.”

“Con nói cái gì ?”

“Nhi thần mấy ngày nay, nhìn trong mắt, hiểu trong lòng, Úc tiểu thư và hoàng đệ không thích hợp, vì vậy hy vọng Hoàng thượng có thể hủy bỏ hôn sự của hai người bọn họ, cho Úc tiểu thư một tự do.” – Lãnh Dịch Khánh không muốn Úc Phi Tuyết phải chịu khổ. Cái trò cạo da đầu, cắt ngón tay gì đó rất khủng khiếp, nếu hắn không ở bên cạnh, Lãnh Dịch Hạo bắt nạt Úc Phi Tuyết thì phải làm sao ?

 Úc Phi Tuyết cảm động. Hai mắt đẫm lệ nhìn Lãnh Dịch Khánh, đúng là ân nhân rồi !

“Hỗn láo ! Hôn nhân không phải là trò đùa!” – Hoàng đế thực sự nổi giận.

“Đúng vậy, danh tiết đối với một nữ nhân mà nói là quan trọng nhất, Thuận vương phi và Hạo Nhi đã là vợ chồng, làm sao có thể nói bỏ là bỏ được !” – Hoàng hậu cũng không nhịn được nói xen vào.

“Nhưng bọn họ cơ bản không có vợ chồng chi thực!” – tiếng Lãnh Dịch Khánh vang lên, từng chữ dọa cả một đám người trong phòng!

C45 Gừng càng già càng cay!

“Nhưng bọn họ cơ bản không có vợ chồng chi thực!” – tiếng Lãnh Dịch Khánh vang lên, từng chữ dọa cả một đám người trong phòng!

 “Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra ?!” – Hoàng đế bước lên một bước, trừng mắt nhìn Lãnh Dịch Khánh.

“Hoàng đệ bệnh nặng suy yếu, cơ bản không thể viên phòng.” – lúc quan trọng nhất, Lãnh Dịch Khánh cũng không bán đứng Lãnh Dịch Hạo.

“Nhưng lần trước các con không phải nói……” – Hoàng hậu nghi ngờ.

“Phụ hoàng, thật ra nghiêm khắc mà nói, ngày đó người cùng Úc tiểu thư bái đường là con, nàng hẳn phải là thê tử của con. Hoàng đệ ngay cả sức bái đường cũng không có thì làm sao có thể viên phòng đây !” – tiếng Lãnh Dịch Khánh vang lên.

 Úc Phi Tuyết ngây ngẩn cả người, người cùng nàng bái đường là Lãnh Dịch Khánh ? Có chuyện này sao ? Sao nàng lại không biết?

“Hạo Nhi!” – Hoàng đế quay lại nhìn Lãnh Dịch Hạo – “Thật sự có chuyện này sao ?”

“Phụ hoàng……” – Lãnh Dịch Hạo thông minh bắt đầu giả bệnh, thở hồng hộc, không thể nói tiếp được. Lúc trước đúng là hắn cự tuyệt bái đường, cho nên mới ép Lãnh Dịch Khánh thay hắn đi bái đường. Không ngờ hôm nay Lãnh Dịch Khánh lại đem chuyện này nói ra, xem ra, hắn không mang Úc Phi Tuyết đi không được !

“Nhưng lúc trước ai gia hỏi con, không phải các con nói các con đã động phòng  sao ?” – Hoàng hậu không nhịn được cũng mở miệng hỏi. Hơn nữa nàng nghe Dung ma ma nói, hai người này xác thực đã viên phòng rồi. Sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện việc này ?

“Phi Tuyết!” – Hoàng đế quay lại nhìn Úc Phi Tuyết, tiếng gọi thân thiết nhưng không hề mất đi uy nghiêm.

“Ah?” – Bị điểm danh, Úc Phi Tuyết chỉ có ngẩng đầu lên nhìn Hoàng đế. Bây giờ phải làm sao đây ?

“Con nói đi ! Trẫm tin tưởng con, con mau nói đi !” – Ánh mắt mọi người đều tập trung lên Úc Phi Tuyết.

 Úc Phi Tuyết bất đắc dĩ nhìn qua Lãnh Dịch Hạo, làm sao bây giờ ?

“Là……Con ở trên chàng ở dưới……” – trả lời như vậy đúng không ?

 Hoàng đế đột nhiên hiền hòa cười với Úc Phi Tuyết:

“Vậy sao ? Phi Tuyết, trẫm biết con là một đứa nhỏ hiểu chuyện lại rất biết nghe lời.”

 Ba hoàng tử ở bên dưới liếc nhìn nhau, nàng sao ? Hiểu chuyện lại rất biết nghe lời ? Thật vậy sao ? Có chắc không ? Quả nhiên gừng càng già càng cay !

“Trẫm hỏi con, con nhất định phải thành thật trả lời trẫm, nếu không chính là tội khi quân, con biết chưa ?” – trên mặt Hoàng đế vẫn là nụ cười nhân ái ấy nhưng trong giọng nói lại mang đậm sự uy hiếp.

“Nhi thần nhất định biết gì nói hết, không giấu giếm.” – bây giờ trong lòng Úc Phi Tuyết đang tính toán xem tối nay bỏ trốn đi như thế nào. Nếu không thể thoát thân thành công sẽ liên lụy đến phụ thân và người nhà. Đến lúc đó, cũng là tội khi quân! Nhưng bây giờ nàng không thể “chết” lần nữa được, vậy tối nay nàng đi như thế nào đây ?

 Cái đầu nhỏ của Úc Phi Tuyết nhanh chóng quay vòng vòng.

“Tối đêm tân hôn, Hạo Nhi có đến phòng con không ?” – Hoàng đế nhìn chằm chằm Úc Phi Tuyết.

 Úc Phi Tuyết thực thành thật gật đầu.

“Khi nào thì đi ?” – Hoàng đế tiếp tục hỏi, giống như nhất định phải hỏi ra chi tiết gì đó. Hoàng hậu muốn ra mặt ngăn cản, để con gái nói mấy việc này không được ổn cho lắm nhưng lại bị Hoàng đế dùng ánh mắt ngăn lại.

Trong đầu Úc Phi Tuyết bỗng nhiên lóe sáng, có cách rồi ! Có biện pháp “chết” lần nữa rồi!

Một suy nghĩ 14 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c44+45”

Trả lời oa oa Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.