Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c47+48

C47 Lừa dối

 Đêm, bất ngờ buông xuống.

 Úc Phi Tuyết đặt di thư được chuẩn bị cẩn thận lên bàn, sửa sang lại mũ áo, cố ý để lại một chút manh mối để mọi người dễ dàng đi tìm nàng.

 Sau đó, mới nhảy từ cửa sổ ra ngoài, lần này chỉ cần nàng “chết” thành công, nàng có thể chỗ hẹn đúng giờ, có thể gặp lại tiểu sư phụ !

 Ánh trăng mông lung ôm lấy hồ nước ở hậu hoa viên trong vương phủ.

 Trong di thư, Úc Phi Tuyết viết rất rõ ràng, nàng đã làm cho ba huynh đệ phải hổ thẹn, lại làm cho huynh đệ ba người tương tàn, nàng không còn mặt mũi nào để sống trên đời, xin Hoàng đế Hoàng hậu tha thứ cho nàng.

 Cho nên, bây giờ đang đi chịu chết ! Một cái chết rất khẳng khái vĩ đại !

Dưới cây cầu đá, hồ nước lăn tăn, hồ nước này nối liền với sông Bích Thủy bên ngoài thành, nước sông vừa sâu lại vừa xiết, đến lúc đo dù cho không tìm thấy thi thể của nàng, cũng sẽ không có ngườ nào nghi ngờ.

 Nhìn bốn bề vắng lặng, Úc Phi Tuyết cởi giầy đặt bên cạnh cầu, tạo ra dấu vết nhảy sông giả. Sauk hi hoàn thành tốt mọi chuẩn bị, nàng bắt đầu nhảy sông !

Lúc còn nhỏ nàng thường cùng sư phụ lặn xuống nước bắt cá, những việc đó phụ thân và các tỷ tỷ của nàng đều không biết.

Cho nên chiêu lừa dối này nhất định không có vấn đề!

 Úc Phi Tuyết thả người, lao vào trong nước.

Lúc nhảy xuống, trong đầu của nàng xuất hiện hình ảnh xinh đẹp: chỉ cần theo dòng nước này ra khỏi vương phủ là có thể tới chỗ hẹn với tiểu sư phụ. Đến lúc đó, trời cao biển rộng, nàng có thể cùng tiểu sư phụ lưu lạc chân trời !

 Nhưng mà tất cả mộng tưởng đột nhiên ngừng lại. Một tấm lưới bắt cá ngang trời xuất thế, tóm gọn lấy nàng!

 Kẻ nào đặt lưới bắt cá dưới chân cầu thế này  ! Úc Phi Tuyết đá cái chân bị vướng vào lưới, tức giận  muốn mắng người.

 Đúng lúc này, bốn bề rực lên ánh sáng chói lọi.

 Lãnh Dịch Hạo ung dung ngồi dưới cầu câu cá, hắn ngẩng đầu, vẻ mặt trêu tức nhìn Úc Phi Tuyết:

“Vương phi yêu dấu, nàng làm sao có thể chết như vậy được ? Nàng chết rồi, ai rửa sạch oan khuất cho chúng ta, ai cùng bản vương trở về biên thành đây ?”

“Liên quan gì đến ngươi! Có quỷ mới đi vó ngươi ! Thả ta ra !” – chân Úc Phi Tuyết bị mắc vào lưới, tay chân không dùng được sức, cả người chổng ngược treo lơ lửng trên dây.

“Cái đấy không được rồi, ta nhất định sẽ không để nàng biến thành quỷ.” – Lãnh Dịch Hạo tủm tỉm  nhìn nàng, không hề có ý định cứu nàng.

Tiểu nha đầu này nghĩ rằng để lại di thư là có thể chuồn mất sao ? Không có cửa đâu ! Hắn cam đoan tối hôm nay nàng mà nhảy sông thì sẽ bị vướng vào lưới bắt cá, thắt cổ thì cột bị gãy. Nhất định không để cho nàng được như ý !

“Lãnh Dịch Hạo, ngươi thả ta xuống dưới! Nếu không ngươi không xong với ta đâu !”

“Haiz, nàng thật ầm ỹ. Cẩn thận lôi cả phụ hoàng mẫu hậu đến đây, khuôn mặt của nàng lại quên không có mạng che.” – Lãnh Dịch Hạo lấy cần câu gõ vào đầu Úc Phi Tuyết, Úc Phi Tuyết giận dữ  muốn tóm lấy cần câu của hắn nhưng lại bắt vào khoảng không. Tức giận hoa chân múa tay.

Cuối cùng, có người không thể tiếp tục nhìn được nữa.

C48 Mỹ nhân kế

Cuối cùng, có người không thể tiếp tục nhìn được nữa, Lãnh Dịch Khánh phi thân đến, lại một lần nữa làm anh hùng cứu mỹ nhân.

 Lãnh Dịch Tiêu muốn ngăn cũng không ngăn được, cuối cùng đành quyết định sống chết mặc bay, không nhúng tay vào nữa, không thì lát nữa người bị thương tổn lại là hắn !

 Trường kiếm được rút ra khỏi vỏ, sắc bén chặt đứt lưới cá trên chân Úc Phi Tuyết, cánh tay đã chuẩn bị  đón lấy người sắp rơi xuống, xoay người một cái hạ xuống mặt cầu.

“Nàng không sao chứ ?” – Lãnh Dịch Khánh quan tâm xem xét Úc Phi Tuyết.

Trên khuôn mặt chính trực của Lãnh Dịch Khánh hiện lên nét dịu dàng, đôi mắt sâu thẳm dưới ánh trăng càng thêm thâm thúy, trong đầu Úc Phi Tuyết nhanh chóng  hiện lên hai câu nói:

“Liên quan gì đến ngươi !” [nói đúng ra là, đối với Lãnh Dịch Khánh, nàng không có ấn tượng gì. Hắn quan tâm đến nàng như vậy làm gì !]

“Ngươi còn biết cứu ta sao !” [ngươi đã nói là ta cứu ngươi, vậy ta đây chính là ân nhân của ngươi, tốt xấu gì ngươi cũng nên xuất hiện sớm một chút chứ !]

 Nhưng sau khi nhanh chóng cân nhắc lợi hại, lời từ miệng nàng nói ra lại là:

“A Khánh, ngươi tới rồi ! Đệ đệ của ngươi bắt nạt ta!”

 Khuôn mặt nhỏ lã chã chỉ chực khóc, lớp da người trên cái mặt xấu xí kia lại thậm chí còn làm cho người ta sợ hãi, chỉ có một đôi mắt trong veo như nước rạng rỡ dưới ánh trăng.

“Muốn xấu bao nhiêu có xấu bây nhiêu !” – Lãnh Dịch Tiêu rung mình một cái, chuyển mắt đi chỗ khác. Thật không biết làm sao Lãnh Dịch Khánh có thể cười với khuôn mặt đấy được !

“Yên tâm, không có việc gì đâu.” – Lãnh Dịch Khánh nâng tay muốn trấn an nàng, nhưng cuối cùng lại nắm chặt tay thành quyền, ngượng ngùng cúi xuống.

“Đại ca, đây là việc nhà của đệ.” – Lãnh Dịch Hạo không biết đã đến sau lưng họ từ khi nào, gẩy gẩy cần câu trong tay, lạnh lùng mở miệng.

 Úc Phi Tuyết nhanh chóng trốn ra phía sau Lãnh Dịch Khánh, nàng phát hiện nam nhân đến lúc quan trọng rất là hữu dụng !

 Quả nhiên, Lãnh Dịch Khánh mở miệng nói:

“Thôi bỏ đi, có chuyện từ từ nói. Đệ ép buộc nàng cũng không có tác dụng.”

 Lãnh Dịch Hạo rõ ràng rất khó chịu với câu nói của Lãnh Dịch Khánh, đối với việc Úc Phi Tuyết trốn sau lưng Lãnh Dịch Khánh lại càng không thích! Nàng lại dám trốn sau lưng nam nhân khác sao! Đúng là không để cho tướng công Vương gia này chút mặt mũi !

“Nha đầu, lại đây!” – Lãnh Dịch Hạo ngoắc ngón tay về phía Úc Phi Tuyết.

“Ta không qua, ta qua đó ngươi sẽ bắt nạt ta!” – Úc Phi Tuyết nắm lấy cánh tay Lãnh Dịch Khánh.

 Đối với động tác nho nhỏ vô tình này của nàng, hai nam nhân rõ ràng đều có phản ứng — Lãnh Dịch Khánh theo bản năng cả người cứng đờ, cúi đầu nhìn qua bàn tay nhỏ bé trên cánh tay, trong đôi mắt thâm sâu hiện lên một mảng sáng. Sắc mặt Lãnh Dịch Hạo trái lại lạnh như băng, ánh mắt như lưỡi kiếm bắn về phía bàn tay gây chuyện kia.

“Ngươi trợn mắt với ta làm cái gì! Ta nói cho ngươi biết, ta cũng không sợ ngươi đâu!” – Úc Phi Tuyết giữ lấy tấm lá chắn hướng về phía Lãnh Dịch Hạo quát. Dĩ nhiên ánh mắt của nàng ở trên người Lãnh Dịch Hạo.

“Lại đây !” – giọng Lãnh Dịch Hạo lạnh hơn vài phần, làm cho Lãnh Dịch Tiêu đứng bên cạnh xem náo nhiệt thầm kêu lên không ổn.

“A Khánh, hắn dọa ta!” – Úc Phi Tuyết nhẹ nhàng chu đôi môi, lớp da người xấu xí kinh dị trên mặt gớm ghiếc đến mức làm cho Lãnh Dịch Tiêu lại một lần nữa rùng mình, quay đầu đi chỗ khác lè lưỡi.

Lãnh Dịch Khánh trúng “mỹ nhân kế” vỗ tay Úc Phi Tuyết :

“Đừng sợ.”

Một suy nghĩ 21 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c47+48”

  1. chết cười mất. “Hắn cam đoan tối hôm nay nàng mà nhảy sông thì sẽ bị vướng vào lưới bắt cá, thắt cổ thì cột bị gãy” mà anh LDH này cũng hiểu phu nhân mình ghê,

    Số lượt thích

  2. Úc Phi Tuyết đá cái chân bị vướng vào lưới, tức giận muốn mắng nhân –> là mắng người nhỉ 🙂
    A Khánh bị lôi vào cuộc rồi. hê hê mà A Khánh ko sợ cái mặt nhăn Tuyết tỷ nhỉ, ta có cảm tình với anh này rồi nha hjhj
    chap sau tiểu sư phụ xuất hiện nữa chưa vậy Đông Tử
    truyện này nhiều nhân vật thú vị quá, ta ngày càng thix nàng ah 😀
    Thanks nàng

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.