Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c49+50

C49 Yêu nữ! Yêu nữ trăm phần trăm!

 Lãnh Dịch Khánh trúng “mỹ nhân kế” vỗ tay Úc Phi Tuyết :

“Đừng sợ.”

“Đại ca, sắc trời cũng không còn sớm, huynh cũng nên trở về đi.” – Lãnh Dịch Hạo khó chịu hạ lệnh tiễn khách.

“Nàng đồng ý đi theo ta không ?” – Lãnh Dịch Khánh cúi đầu hỏi Úc Phi Tuyết.

“Ah ?” – Úc Phi Tuyết giật mình, đi ? Nhưng dường như đây cũng không pải là một ý tưởng tồi. Chỉ cần có thể rời khỏi đây, đi với ai cũng giống nhau, Úc Phi Tuyết dùng sức gật đầu.

 Huống hồ, Lãnh Dịch Khánh có vẻ còn dễ đối phó hơn Lãnh Dịch Hạo!

“Ta muốn mang nàng đi.”

“Không thể được.”

“Ta nói ta muốn mang nàng đi.” – Lãnh Dịch Khánh không muốn nói nhiều, dắt tay Úc Phi Tuyết quay người bước đi.

Lúc gió lạnh sau lưng thổi đến, Lãnh Dịch Khánh kịp thời đẩy Úc Phi Tuyết ra, nghiêng người tránh đi cần câu trong tay Lãnh Dịch Hạo.

“Đại ca, đây là cá của đệ, huynh không cướp được đâu.” – Lãnh Dịch Hạo cười vô cùng lạnh lùng.

“Nàng không phải là cá !” – Lãnh Dịch Khánh nổi giận.

 Không hay rồi ! Lãnh Dịch Tiêu bị Úc Phi Tuyết làm cho buồn nôn quay đầu đi ngắm phong cảnh, nào ngờ rằng hắn quay đầu lại thì hai ca ca lại đánh nhau rồi!

 Yêu nữ! Trăm phần trăm yêu nữ!

“Đừng đánh nữa !” – Lãnh Dịch Tiêu phi thân lại khuyên can. Đáng tiếc nếu luận về võ công, hắn ở dưới Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Khánh.

 Lãnh Dịch Tiêu lại một lần nữa bị hai ca ca đẩy ra khỏi vòng tròn chỉ có thể yếu ớt hô lên một tiếng:

“Nha đầu kia chạy rồi !”

Cuối cùng thì tất cả cũng yên lặng, không đánh nhau nữa rồi.

 Úc Phi Tuyết từ lúc ba người hỗn chiến đã chạy trốn mắt tăm.

 Chạy, dùng sức chạy! Thần tới giết thần, quỷ tới giết quỷ! Ai cũng không ngăn được bước chân của Úc Phi Tuyết nàng.

 Tiểu sư phụ nhất định là đang sốt ruột đợi nàng , nàng phải nhanh chân một chút.

Nghe thấy tiếng gió đằng sau, Úc Phi Tuyết biết, ba ôn thần kia đã đến rồi !

“Nha đầu, ngươi mà chạy ta sẽ tố cáo tội khi quân của ngươi!” – Lãnh Dịch Tiêu mất hết kiên nhẫn rồi, từ xa hắn đã nói vọng đến. Đều là do tiểu yêu nữ này làm hại hai ca ca lúc nào cũng đánh nhau!

 Bước chân Úc Phi Tuyết có chút nặng nề.

 Đúng vậy, nàng có thể đi như vậy, nhưng người trong nhà nàng thì làm sao bây giờ. Lúc trước muốn giả chết để không liên lụy đến người trong nhà, bây giờ nàng có thể đi được sao?

 Úc Phi Tuyết dừng bước, quay đầu nhìn ba huynh đệ phía sau.

 Lãnh Dịch Hạo một thân bạch sam dưới ánh trăng đẹp như tranh, đôi lông mày lạnh lùng kia càng tăng thêm khí thế nghiêm nghị của hắn, hắn giống như ngọn thúy trúc trên đỉnh Tuyết Sơn, cao ngất mà tuấn dật.

 Lãnh Dịch Khánh cơ thể lực lưỡng khôi ngô, khuôn mặt cương nghị dường như có mấy vết thương, hắn không nói câu nào, chỉ yên lặng nhìn nàng. Có lúc không biết nam nhân này đang suy nghĩ gì, thái độ với nàng thay đổi 180 độ một cách khó hiểu, có điều đây cũng không phải việc gì xấu, ít nhất Úc Phi Tuyết biết, nam nhân này sẽ làm nàng bị thương.

 Lãnh Dịch Tiêu dáng vóc nhỏ nhất, đôi mắt hoa đào linh động có chứa vài phần giống nữ tử  xinh đẹp, nữ tính có thừa, nam tính không đủ. Nhưng hắn lại tiêu sái thoát tục, có cái khí chất cao quý mà vương tôn quý tộc mới có.

Thật ra ba người này đều là nhân trung chi long, nếu là nữ tử bình thường, có lẽ sẽ nguyện ý ở lại bên cạnh bọn họ, nhưng nàng là Úc Phi Tuyết, thứ nàng muốn không phải mấy cái đó.

“Lãnh Dịch Hạo, ta và ngươi cùng thương lượng.” – Úc Phi Tuyết thay đổi sự ngỗ nghịch trước đó bằng một vẻ nghiêm trang, nàng mở miệng.

C50 Gì ? Nghe lời như vậy sao ?

“Không có gì để thương lượng hết.” – giọng Lãnh Dịch Hạo lạnh như băng, cả ngày hôm nay, hắn thực sự khó chịu! Bây giờ ngay cả tâm tình đùa cợt cũng không có, chỉ muốn đem nữ nhân điêu ngoa bốc đồng này về đánh cho một trận !

“Nàng cơ bản không phải muốn theo ta rời đi, nàng chỉ muốn lợi dụng ta, đúng không ?” – Lãnh Dịch Khánh đột nhiên mở miệng, nặng nề trong gió đêm, giọng của hắn khàn khàn, giống như mang theo mất mát vô tận.

“Ah?” – Úc Phi Tuyết gãi gãi đầu, gượng gạo cười hai tiếng,

“Ha ha, cái đó, thực sự xin lỗi. Ta chỉ không muốn……”

“Nàng cho là nàng còn có lựa chọn sao ?” – Lãnh Dịch Hạo ngắt lời vô nghĩa của nàng. Nàng muốn nói cái gì, Lãnh Dịch Hạo trong lòng dĩ nhiên hiểu được, nhưng nếu nàng thật sự đi như vậy, đối với ai cũng không có gì tốt, về điểm này, cái đầu thông minh của nàng phải hiểu mới đúng.

 Nhưng mà nói đi nói lại, hắn thật sự rất kém cỏi sao ? Tiểu nha đầu này vì sao luôn muốn rời đi! Đúng là không cho hắn chút mặt mũi nào !

“Đúng vậy! Ta nói cho ngươi biết, nha đầu xấu xí, đừng nói bây giờ ngươi không đi được, cho dù ngươi thật sự đi rồi, ngày mai phụ hoàng truy tra, ngươi đoán xem sẽ có hậu quả gì !” – Lãnh Dịch Tiêu lạnh lùng nói.

“Còn nữa, ngươi làm ba người bọn ta thảm như vậy, muốn cứ thế mà đi sao, vậy chúng ta làm sao bây giờ !”

Đi ra biên cương chơi thì được, nhưng để hắn vĩnh viễn không trở về kinh thành thì không được!

 Đúng lúc này, bên tai Úc Phi Tuyết đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc:

“Tuyết Nhi, trở về đi. Ta đến Ấp Thành đợi ngươi.”

 Là tiểu sư phụ! Đây là ngàn dặm truyền âm của tiểu sư phụ. Tiểu sư phụ có lẽ ở trong chỗ tối, hắn biết nàng khó xử, cho nên mới ngầm truyền âm giúp nàng.

 Đúng vậy, ngày mai Lãnh Dịch Hạo sẽ rời đi, đến lúc đó danh chính ngôn thuận rời khỏi kinh thành. Chờ ra khỏi kinh thành, tất cả sẽ dễ sắp xếp hơn!

 Nghĩ đến đây, tích tụ trong lòng Úc Phi Tuyết được giải tỏa, vui vẻ ra mặt:

“Ah, được. Vậy……về nhà!”

 Tay nhỏ vung lên, để ba đại nam nhân rung mình trong gió lạnh, cái gì gọi là biến sắc còn nhanh hơn biến thiên ? Là thế này đấy !

“Gì ? Nghe lời như vậy sao ?” – Lãnh Dịch Tiêu ngạc nhiên, lần này lời nói của hắn lại hữu dụng như vậy sao ?! Sau đó, hắn đắc ý ! Nhìn xem, nữ nhân mà cả hai ca ca đều không xử lý được, một câu nói của hắn đã thu phục được rồi !

 Lãnh Dịch Hạo liếc mắt nhìn Lãnh Dịch Tiêu đang đắc ý, quay người hồi phủ.

“Đại ca, huynh thấy đệ có lợi hại hay không, này, đại ca, huynh đi đâu vậy ?” – Lãnh Dịch Tiêu cười hì hì quay đầu tìm Lãnh Dịch Khánh kể công.

Ai ngờ Lãnh Dịch Khánh chỉ im lặng quay người, buồn bã rời đi.

Thôi bỏ đi! Hai ca ca đều đi cả rồi, hắn vẫn nên đến Xuân Hương Lâu tìm Yên Chi thì hơn.

 Lãnh Dịch Tiêu sờ sờ cái mũi, chán nản quay người.

 Đêm không tiếng động, ba huynh đệ ở ngã tư đường rẽ theo các hướng khác nhau.

 Đợi bọn hắn đi rồi, một bóng người màu xám mới chậm rãi từ trong góc đi ra, nhìn theo hướng Úc Phi Tuyết, rất lâu không rời đi.

Một suy nghĩ 17 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c49+50”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.