Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c53_54

C53 Tính sổ

 Sau đó, trước khi Úc Phi Tuyết nổi giông bão, hắn nhảy xuống xe ngựa.

“Ngươi đứng lại đó cho ta!” – Úc Phi Tuyết nhảy xuống đuổi theo sát Lãnh Dịch Hạo, nếu Úc Phi Tuyết biết sớm một chút, lần này nàng đã nhảy vào ‘cạm bẫy’ mà Lãnh Dịch Hạo tỉ mỉ sắp xếp, không biết nàng có nguyện ý tiếp tục ở trong xe hay không.

Đoàn xe xung quanh sớm chẳng biết đi đâu, chỉ có Cảnh Thu ở bên hầu hạ. Ngựa của Lãnh Dịch Khánh và Lãnh Dịch Tiêu vẫn còn, nhưng người thì không thấy đâu.

“Vương gia, tất cả đều đã sắp xếp thỏa đáng.” – Cảnh Thu chắp tay cung kính nói.

 Lãnh Dịch Hạo chậm rãi gật đầu:

“Cẩn thận mọi việc.”

“Vâng!” – Cảnh Thu nói xong, bắt lấy chiếc xe ngựa quay người rời đi.

“Này này, ngươi đi đâu vậy!” – Úc Phi Tuyết không kịp than khóc cho lớp da giả quen thuộc của mình, vội vã đuổi theo xe ngựa. Nàng cũng không muốn đi bộ từ đây đến Ấp Thành đâu!

Nào ngờ còn chưa đi được hai bước, một bàn tay to đã bắt được chính xác vạt áo sau của nàng:

“Nha đầu, chúng ta có phải nên tính toán nợ cũ trước không ?”

“Tính toán cái gì ?” – không phải hắn định ném nàng lại cái nơi khỉ ho cò gáy này, sau đó để nàng tự sinh tự diệt đấy chứ ? Nếu là như vậy thì hắn cũng quá xem thường Úc Phi Tuyết nàng rồi!

 Lãnh Dịch Hạo thả Úc Phi Tuyết ra, lui về phía sau hai bước, lười biếng tựa lưng vào cây đại thụ. Đôi mắt hẹp dài gian ác kia hơi nheo lại, khóe môi gợn lên một nụ cười ám muội, ánh nắng xuyên qua lá cây tí tách rơi xuống trên khuôn mặt tuấn tú làm cho những đường cong trên khuôn mặt trở nên mềm mại, nhìn kỹ lại, thật ra là còn có vài phần “đẹp đến chảy nước miếng”.

“Yêu nghiệt!” – Úc Phi Tuyết thấp giọng mắng, quay đầu đi, cự tuyệt bị mỹ nam kế của hắn dụ dỗ.

 Lãnh Dịch Hạo càng phát ra tiếng cười hấp dẫn, vươn tay ngoắc ngoắc Úc Phi Tuyết:

“Lại đây, nợ cũ cần tính quá nhiều rồi, nàng nghe cho kỹ.”

 Úc Phi Tuyết nheo mắt nhìn Lãnh Dịch Hạo, tên biến thái chết tiệt này rốt cuộc muốn làm cái gì ? Nhìn hắn cười gian như vậy, nhất định là không có gi tốt ! Vẫn là cách hắn xa một chút có vẻ tốt hơn.

 Úc Phi Tuyết vừa nghĩ như vậy, vừa từ từ lui về phía sau:

“Lãnh Dịch Hạo, ngươi muốn dùng thủ đoạn trước mặt bản cô nương, ngươi…..a……..”

 Úc Phi Tuyết dưới chân bị giữ chặt, trời đất quay tròn, cơ thể thoắt một cái bị lộn ngược lại.

“Tên biến thái, thả ta xuống dưới!” – Úc Phi Tuyết nghiến răng nghiến lợi nhưng bất lực ! Nàng đã sớm biết tên yêu nghiệt này nhất định không có gì tốt mà!

“Nàng gọi ta là gì ?” – Lãnh Dịch Hạo từ từ nhặt một cành cây dưới đất lên, chuẩn bị bắt đầu tính sổ !

 Úc Phi Tuyết hừ lạnh một tiếng, cái thứ trẻ còn này mà cũng đòi hù dọa nàng! Cũng phải dùng cái gì to tát một chút mà dọa nàng chứ !

“Tên biến thái!…….Ahh !”

 Hắn lại dám đánh nàng! Úc Phi Tuyết trừng mắt nhìn cành cây dài trong tay Lãnh Dịch Hạo đã biến thành hung khí.

C54 Uy vũ không khuất phục

“Tên biến thái!…….Ahh !”

 Hắn lại dám đánh nàng! Úc Phi Tuyết trừng mắt nhìn nhánh cây dài trong tay Lãnh Dịch Hạo đã biến thành hung khí.

 “Nói lại lần nữa xem, ta không nghe thấy gì hết!” – Lãnh Dịch Hạo tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, thản nhiên nhìn Úc Phi Tuyết đang chổng ngược trong không trung.

Chơi vui thật, nhìn bộ dáng giương nanh múa vuốt của nha đầu kia, đúng là hả hê lòng người! Uất hận tích tụ trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng có thể “mở mày mở mặt” !

“Tên biến thái chết tiệt !” – Uy vũ không khuất phục!

 Lãnh Dịch Hạo lại một lần nữa vung nhánh cây lên, nói thật là hắn thật sự không dùng nội lực gì hết, chỉ mượn “sức gió” để cành cây kia “sờ” mông nàng một chút mà thôi. Cái này không gọi là đánh. Chính xác mà nói, ngay cả thân thể của nàng cũng chưa chạm vào, sao lại có thể gọi là đánh được!

“Ahhh….cứu mạng ! Tên biến thái đánh người !” – Mặc dù không phải rất đau, nhưng mà ấm ức khó chịu ! Rất mất mặt ! Úc Phi Tuyết kêu gào thảm thiết.

“Vương phi thân yêu, nàng gọi ta là gì?” – Lãnh Dịch Hạo lại một lần nữa lắc lắc cành cây trong tay, uy hiếp cực kỳ dịu dàng.

“Vương gia……” – Hảo hán phải biết tạm thời thoát khỏi bất lợi trước mắt ! Lãnh Dịch Hạo, ngươi nhớ ký đấy !

“To lên nào.”

“Vương gia Vương gia Vương gia!” – thế đã đủ chưa ! Tên biến thái đê tiện!

“Nàng nên gọi ta là Vương gia tướng công!” – Lãnh Dịch Hạo lại một lần nữa phất phất cành cây trong tay.

“Ngươi…… Ngươi tên khốn kiếp này! Đồ trứng chim ! Đồ trứng rùa!” – tính kiên nhẫn của con người là có giới hạn !

“Aiz, nương tử thân mến, sao nàng lại không nghe lời như vậy chứ ?” – Lãnh Dịch Hạo thương tiếc lại một lần nữa giơ cành cây trong tay lên.

“Dừng tay!” – Một tiếng quát chói tai truyền đến. Úc Phi Tuyết chuyển mắt nhìn sang, là Lãnh Dịch Khánh !

 Xem ra, hai người vừa mới đi vào trong rừng thay quần áo, bỏ đi trang phục sang trọng quý giá của Vương gia, thay quần áo thường dân. Lãnh Dịch Khánh thay một thân trường sam lụa màu xám, mặc dù hóa trang giống dân thường, nhưng không hề che đi được khí chất khôi ngô nghiêm nghị của hắn. Đứng bên cạnh hắn là Lãnh Dịch Tiêu đang cười giống như tên gian tặc Lãnh Dịch Hạo. Một thân trường sam màu trắng làm cho hắn càng thêm xinh đẹp diễm lệ.

 Lãnh Dịch Khánh trợn mắt nhìn Lãnh Dịch Hạo:

“Đệ thật quá đáng !”

Sau đó vung cánh tay lên, ám khí chặt đứt dây thừng, chân Úc Phi Tuyết được tự do.

 Lãnh Dịch Khánh phi thân lên, đỡ được Úc Phi Tuyết, đặt nàng an toàn xuống đất.

 Nhìn bóng Lãnh Dịch Khánh phi thân lên, ánh mắt Lãnh Dịch Hạo trong nháy mắt trở nên lạnh lùng, ngưng tụ.

“Nàng……” không sao chứ ? Lãnh Dịch Khánh vừa mới nói ra một chữ, liền bị người trước mặt làm cho giật mình.

Khuôn mặt nhỏ xinh xắn sau khi bỏ đi lớp da xấu xí kia của Úc Phi Tuyết làm hắn giật mình. Trong nháy mắt, bất ngờ, ngạc nhiên, cảm khái……cùng nhau xuất hiện trong tâm trí hắn.

Đúng là khuôn mặt này, hắn nhớ không hề sai!

“Nàng……” – Lại một lần nữa mở miệng, hắn muốn hỏi, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nhưng cuối cùng, lúc hắn phát ra tiếng, lại thành:

“Nàng không sao chứ.”

Một suy nghĩ 33 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c53_54”

  1. ai da, sao tớ chẳng thích anh Khánh chút nào hết, cả chị Tuyết cũng có chút không thích luôn.
    Cám ơn chủ nhà, lâu rồi mới đọc một bộ truyện hay như vầy :3

    Số lượt thích

  2. Đông Tử, quả thật truyện rất hay khiến kẻ tham lam như ta vẫn ko ngừng ao ước 1 ngày đọc được 4 chapter : P Quả thật là tham lam, nhưng vì quá hấp dẫn nên ta ko cưỡng nỗi, haiza… (kiểu này ko tu được rồi ; ) )

    Số lượt thích

  3. hôm nay nàng quá năng suất Đông Tử ahh 😀
    ta và các nàng khác chỉ được hưởng lợi mà sung sướng thôi
    nàng vất vả rồi *xoa xoa* bóp bóp* 🙂
    truyện ngày càng hấp dẫn quá đi ah

    Số lượt thích

  4. tỷ
    nói thật là chưa bao giờ mụi đc tem phiếu gì cả
    mụi bít tỷ có quy tắc ko tem phiếu
    nhưng hum ni phá lệ cho mụi nhá
    cho mụi tem một cái nhá
    êu tỷ
    mụi qua sung sướng
    tem vote like đầu tiên lun

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.