Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c55_56_57

C55 Không thể tùy tiện sờ loạn được.

“Nàng……” – Lại một lần nữa mở miệng, hắn muốn hỏi, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nhưng cuối cùng, lúc hắn phát ra tiếng, lại thành:

“Nàng không sao chứ.”

 “Ngươi nói xem !” – Úc Phi Tuyết nổi giận đùng đùng quát lại, nhưng nghĩ đến nam nhân này cực kỳ có lợi với nàng, vì thế khuôn mặt nhỏ xị ra, thay bằng vẻ mặt ấm ức, chỉ vào Lãnh Dịch Hạo:

“Hắn đánh ta!”

 Lại cái chiêu này! Nàng có thể dùng chiêu nào mới hơn được không ? Lãnh Dịch Hạo khinh bỉ liếc nhìn Úc Phi Tuyết.

 Úc Phi Tuyết chán ghét trừng mắt nhìn lại Lãnh Dịch Hạo: Chiêu không cần nhiều, hữu dụng là được!

“Đại ca, đại ca! Nha đầu kia sao lại trở nên xinh đẹp như vậy ? Có phải trước đây nàng luôn lừa dối chúng ta không ?” – Lãnh Dịch Tiêu ngắt lời thật đúng lúc, bằng không hai ca ca lại đánh sắp đánh nhau rồi!

 Thật đúng là, sao phải khổ vậy chứ ! Có điều nói thật, nữ nhân này trên mặt không có cái thứ gớm ghiếc kia thì đúng là không xấu, không không không, phải nói là còn có vẻ nhìn được, mặc dù so với Yên Chi, nàng có vẻ hơi non một chút, hơn nữa trên người lại khô quắt không có gì, nàng tuyệt đối không được tính là đại mỹ nhân, nhiều nhất cũng coi như là một tiểu mỹ nhân đi.

“Đúng vậy! Ta lừa dối các ngươi!” – Dù sao cũng là như vậy mà ! Úc Phi Tuyết sờ cái mông bị đánh, hung tợn trừng mắt nhìn Lãnh Dịch Hạo.

“Vì sao ?” – Lãnh Dịch Khánh nhìn khuôn mặt nhỏ của nàng, giọng nói dịu dàng. Cho dù nàng xấu hay đẹp cũng không quan trọng, quan trọng là, nàng chính là cô gái từng làm cho hắn rung động. Khác nhau là, trước đó, nàng chỉ là một cô gái, mà hiện tại, nàng đã là một nữ tử duyên dáng yêu kiều.

“Các ngươi vương công quý tộc, người nào mà không có tam thê tứ thiếp đào hoa cả đám! Ta Úc Phi Tuyết ghét nhất mấy kẻ ngụy quân tử mặt người dạ thú các ngươi ! Ta nói cho các ngươi biết, ta thà gả cho chó cho mèo, chứ không gả cho mấy kẻ như vậy! Nhưng lệnh cha khó cãi, lệnh Hoàng thượng càng khó chối, nếu phải gả đi, vậy dọa các ngươi, để các người ít tìm đến ta gây phiền toái. Bây giờ các ngươi đã biết, có thể loại bỏ ta! Hưu ta đi, như vậy mọi người đều thoải mái !”

Ánh mắt Lãnh Dịch Khánh đột nhiên biến thành khâm phục, đúng là nữ nhân hắn nhìn trúng ! Quả nhiên không giống bình thường!

“Này, nha đầu, ngươi không có bệnh đấy chứ ?” – Lãnh Dịch Tiêu trong lòng nghĩ cái gì rất nhanh nói ra miệng, hắn tiến đến vài bước định sờ trán Úc Phi Tuyết. Tay còn chưa chạm đến đã bị Lãnh Dịch Khánh đập bốp xuống.

“A Tiêu.” – Lãnh Dịch Khánh lạnh lùng nhắc nhở, nữ nhân này không thể tùy tiện sờ loạn được.

“Huynh có thể ôm, sao đệ lại không được sờ !” – Lãnh Dịch Tiêu không hề khách khí, đại ca quá ích kỷ !

Đôi huynh đệ này đều có bệnh rồi ! Úc Phi Tuyết đúng là không còn gì để nói!

 Đúng lúc này, một bóng màu trắng theo tiếng gió bay qua, lướt qua giữa Lãnh Dịch Khánh và Lãnh Dịch Tiêu, khom người với tay chụp đến, Úc Phi Tuyết còn chưa kịp kinh ngạc kêu lên, cơ thể đã bay lên không trung, chính xác nằm gọn trong lòng Lãnh Dịch Hạo.

 Con ngựa nhanh chân chạy, không hề dừng lại, tất cả chỉ trong nháy mắt, giống như một trận gió thổi qua, cuốn lấy Úc Phi Tuyết, bỏ lại Lãnh Dịch Khánh và Lãnh Dịch Tiêu đang ngây ra. Trên con đường núi nhỏ bụi bay bốn phía truyền đến tiếng la mắng của Úc Phi Tuyết như ở trong mộng mới tỉnh:

“Tên biến thái, thả ta ra !”

C56 Nam nhân bà và tên ẻo lả

 Úc Phi Tuyết không thể không thừa nhận, tên biến thái đúng là đã làm một việc tốt —- để Cảnh Thu dẫn theo đại đội nhân mã đi đường lớn, mấy người bọn họ cải trang thành thường dân đi đường nhỏ, một cách để du sơn ngoạn thủy tiêu diêu tự tại, đúng là một cách hay. Rất hợp sở thích của nàng!

“Này, vì sao ngươi nhất định phải hạ thấp mình như vậy, có phải có quá nhiều kẻ thù nên sợ bị người khác nắm thóp không ?” – Úc Phi Tuyết vừa ăn vừa chế nhạo Lãnh Dịch Hạo.

 Lãnh Dịch Hạo liếc nàng một cái, lười trả lời nàng, có một số việc có nói ra nàng cũng không hiểu. Lãnh Dịch Tiêu không để ý người khác tiếp tục ăn cơm, nhưng Lãnh Dịch Khánh lại có chút đăm chiêu liếc nhìn Lãnh Dịch Hạo.

“Nhất định là vậy, người giống như ngươi, nhất định là con chuột qua đường cả nhà hô đánh rồi !” –Úc Phi Tuyết không cảm nhận được sự khác biết trong thoáng chốc của Lãnh Dịch Khánh và Lãnh Dịch Hạo, cái miệng nhỏ nhắn tiếp tục nói không ngừng.

 Lãnh Dịch Hạo lươi biếng dùng đũa gõ gõ cái bàn, chỉ còn lại một con tôm hùm lớn duy nhất.

 Úc Phi Tuyết nhất thời cảnh giác ! Nhanh chóng vươn tay lấy đũa tranh cướp nhưng vẫn chậm một bước, đũa của Lãnh Dịch Tiêu cũng đã đoạt được rồi.

“Này, ngươi giành ăn với nữ nhân, ngươi có thấy xấu hổ không ?” – Úc Phi Tuyết dùng sức ấn lấy cái chân cuối cùng của con tôm hùm.

“Ngươi được xem là nữ nhân sao ?” – Lãnh Dịch Tiêu không hề có ý định buông tay. Hoàng đình mỹ vị cũng không bằng cái này, hắn đương nhiên là muốn “việc nhân đức không thể nhường ai” rồi !

“Ngươi mới không được xem là nam nhân ! Mắt hoa đào, da thịt mịn màng, tên ẻo lả! Tranh ăn với một cô gái! Không biết xấu hổ!” – Úc Phi Tuyết cũng không hề yếu thế. Con cuối cùng này nàng phải có được !

“Ngươi……lập gia đình rồi, còn là con gái ! Ngươi mới không biết xấu hổ!” – Lãnh Dịch Tiêu duỗi tay ra, cầm lấy con tôm trên bàn ném về phía Úc Phi Tuyết, dù sao hắn cũng là tên ẻo lả rồi ! Ai sợ ai!

“Lập gia đình thì sao ? Liên quan gì đến ngươi ? Tên ẻo lả!” – Úc Phi Tuyết nghiêng người tránh, dùng luôn một cái đĩa không hỏi thăm.

“Nam nhân bà đánh người….”

“Tên ẻo lả ngươi đi chết đi!”

Đánh nhau rồi ! Mặc dù không phải đồ ăn bay đầy trời, nhưng muốn không vô duyên vô cớ bị hại là không thể được.

 Lãnh Dịch Khánh đập bàn, đột nhiên đứng lên, quát lớn một tiếng:

“Đủ rồi !”

“Đại ca, chúng ta ném nam nhân bà này đi ! Để nàng ăn gió uống sương đi !” – Lãnh Dịch Tiêu tức giận cầm miếng bắp cải trên đầu mình xuống.

“Ai ném ai đi còn không chưa biết đâu !” – Úc Phi Tuyết trợn mắt lên nhìn Lãnh Dịch Tiêu. Từ khi nào thì tên Lãnh Dịch Tiêu này bắt đầu thích tìm nàng gây phiền toái như vậy !

“Hết tôm rồi.” – Lãnh Dịch Khánh dùng cái giọng dự báo thời tiết chầm chậm nói.

 Gì cơ ?

 Úc Phi Tuyết và Lãnh Dịch Tiêu cùng quay đầu lại nhìn —- Lãnh Dịch Hạo hiển nhiên là ngư ông đắc lợi, bóc con tôm hùm cuối cùng ra rồi từ từ đưa lên miệng. Chậm rãi ăn, nhai kỹ nuốt chậm. giống như đang từng chút từng chút nhấm nháp thịt tôm tươi ngon. Đôi mắt hấp dẫn đảo qua, nháy mắt với hai người đang đánh nhau.

Cái thái độ này giống như muốn nói: Nhị vị, tiếp tục đi !

C57 Con thỏ bị dồn ép cũng biết cắn người đấy !

 Úc Phi Tuyết tức giận đến phẫn nộ, trơ mắt nhìn con tôm hùm ngon lành cuối cùng sắp chui vào họng.

 Lãnh Dịch Tiêu đắc ý nở nụ cười:

“Này, nam nhân bà, lần này ngươi thua đi! Cái này gọi là nước phù sa không tưới ruộng ngoài ! Ta ăn hay ngũ ca ăn kết quả đều giống nhau! Ngươi ấy, cũng chỉ có giương mắt mà ghen tỵ thôi, đừng nói tiểu ca ta không nhường ngươi, cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu ngươi có thể cướp được, tiểu ca ta sẽ trần truồng chạy quanh cái trấn nhỏ này một vòng! Nếu ngươi không thể cướp được, vậy gọi ta một tiếng ca ca, để ta sai bảo một năm, thế nào ?”

 Lãnh Dịch Tiêu cười tủm tỉm trêu chọc Úc Phi Tuyết, hắn bắt đầu biết vì sao Lãnh Dịch Hạo thích chọc tức nàng, thì ra bộ dáng nàng tức giận thật sự rất đáng yêu ! Vụ cá cược này, hắn thắng chắc rồi!

 Úc Phi Tuyết liếc nhìn Lãnh Dịch Tiêu đang cười đắc ý, lại liếc nhìn Lãnh Dịch Hạo đang chậm rãi bỏ con tôm to đùng vào trong miệng, chuẩn bị sẵn sàng:

“Được! Là ngươi nói nhé ! Ngươi đợi mà trần truồng đi!”

 Con thỏ bị dồn ép cũng biết cắn người đấy !

 Lãnh Dịch Tiêu còn chưa khôi phục tinh thần, nụ cười tươi trên mặt nhất thời cứng ngắc, trợn mắt há hốc mồm nhìn Úc Phi Tuyết đột nhiên cúi người xuống, nâng mặt Lãnh Dịch Hạo lên, trực tiếp cắn một nửa con tôm trong miệng hắn, còn bốc cả con tôm ở trên môi hắn.

 Thế giới lặng đi.

 Tất cả dường như đều ngưng trệ.

 Ngay cả tiếng gió cũng không có.

Tiếng hít thở cũng không có.

 Úc Phi Tuyết thành công cắn được con tôm hùm đang định lui về, nhưng Lãnh Dịch Hạo làm sao lại có thể bỏ qua thời cơ lớn như vậy được, vì thế hắn duỗi tay ra, ấn cái đầu nhỏ của nàng.

 Úc Phi Tuyết đột nhiên trừng lớn mắt, ngươi muốn làm gì ?

Đôi mắt vốn đầy mê hoặc của Lãnh Dịch Hạo phát sáng, nàng ăn xong chưa ? Bây giờ ta bắt đầu ăn!

 Lãnh Dịch Hạo còn không hề gấp gáp vươn đầu lưỡi, liếm  một vòng quanh cái miệng nhỏ nhắn của Úc Phi Tuyết.

Dĩ nhiên, đối với việc này Úc Phi Tuyết rất chi là không có kinh nghiệm, dựa vào cái logic của nàng, bây giờ chính là lúc phải chửi ầm lên.

 Vì thế, Lãnh Dịch Hạo lại thành công.

Miệng Úc Phi Tuyết vừa hé ra liền có cái gì thuận thế chui vào bên trong. Úc Phi Tuyết còn đang ngây ngốc, cũng không đến nỗi nghĩ rằng cái chân của con tôm hùm kia đang tiến vào trong miệng nàng.

 Đáng tiếc bây giờ kêu cũng không được, mắng cũng không được. Chỉ có thể trừng mắt nhìn đám nam nhân xung quanh đang che mặt cười gian, sau đó, đầu óc trống rỗng.

 Cái cảm giác mới mẻ này lại một lần nữa ngập tràn các giác quan của nàng. Còn có cả cảm giác khô nóng trên môi trong nháy mắt tràn ra, nhanh chóng truyền đến cả người nàng, làm cho tay chân nàng tê dại.

 Lại một lần nữa, Úc Phi Tuyết ngây đần ra.

Đần đến mức quên cả động thủ, vẫn ngơ ngác nâng cằm hắn như cũ;

Đần đến mức quên cả giành ăn với hắn, thậm chí, giống y như lần đầu tiên, quên cả thở.

Một suy nghĩ 43 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c55_56_57”

  1. ịch Hạo hiển nhiên là ngư ông đắc lợi, bóc con tôm hùm cuối cùng ra rồi từ từ đưa lên miệng. Chậm rãi ăn, nhai kỹ nuốt chậm. giống như đang từng chút từng chút nhấm nháp thịt tôm tươi ngon. Đôi mắt hấp dẫn đảo qua, nháy mắt với hai người đang đánh nhau.
    Cái thái độ này giống như muốn nói: Nhị vị, tiếp tục đi !

    Số lượt thích

  2. ôi giời ơi, đáng yêu quá đi mất =)))))))))))))))))))
    mà có phải đang ở trong quán ăn bình thường k nhỉ?
    thế này thì đông người phải biết :”))))))))))))))))))))
    thanks nàng :”)

    Số lượt thích

  3. A, thanks chủ nhà nhìu. Đọc khúc cuối hài quá. Mai là SN chủ nhà hỡ. Jen chỉ mới đọc truyện Nương tử bên này thôi, vì đọc văn án thấy hài quá, nhưng nếu mai chủ nhà chỉ post Tiểu Hồ Ly thì Jen cũng sẽ chạy qua đó tung bom, bắn pháo chúc mừng SN chủ nhà nè.

    Số lượt thích

      1. ừm, ta cũng muốn đọc lắm, nhưng dạo này ta bận kiểm tra, hjz, năm cuối rùi, huhuhuhu. Tại truyện này nàng mới post nên ta theo dõi dễ hơn, với được bạn Hội giới thiệu, hehehehe. Ta về nhà ôm bom nepan đem qua nhà nàng hẹn giờ , hhohohoho.

        Số lượt thích

  4. =)) mắc cười quá ss ạ :))… mặt UPT chắc là phải đần hẳn ra nhỉ :))
    Thế trong tuần này sẽ có 1 ngày đẹp trời nào đó là birthday của ss hả ss????
    …..
    …. Hum nào đó đẹp trời sẽ hapi ss;))

    Số lượt thích

  5. ước 4 được 3, âu cũng mãn nguyện rùi! ^___^ Cám ơn Đông Tử nhìu hén! ^_____^
    “Lãnh Dịch Khánh nhìn khuôn mặt nhỏ của nàng, giọng nói dịu dàng. Cho dù nàng xấu hay đẹp cũng không quan trọng, quan trọng là, nàng chính là cô gái từng làm cho hắn rung động.” – like mạnh ^_____^

    Số lượt thích

  6. Đông Tử ơi, hôm nay là sinh nhật nàng hay sinh nhật ai vậy. Happy birthday !!!!!!!!!!!!!!
    đọc 1 lèo 3 chap *lâng lâng*
    kiss rồi kiss rồi nhá *****tôm hùm kiss***** nhá
    mà rốt cuộc là ai nuốt được con tôm vậy nàng, Hạo ca hay Tuyết tỷ
    đừng nói w ta Hạo ca vừa kiss vừa giành lại con tôm từ miệng tỷ nha, thế thì lợi gấp đôi rồi còn tỷ lỗ cã vốn lỗn lãi
    truyện ngày càng ngày càng hấp dẫn, ta đã tin độ hấp dẫn mà nàng hứa hẹn hjhj 😀

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.