Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c58_59_60

C58 Vào lúc này mà cười là rất không đạo đức 

 Trời đất chứng giám, nàng chỉ là bị bức bách mà phải đi giành ăn mà thôi. Nào biết được là thức ăn cướp được rồi nhwdng trả giá cũng quá lớn. Nàng ăn người ta một miếng, người ta lại cắn nàng không chịu nhả ra.

 Hơn nữa, người bên ngoài nhìn thấy, tuyệt đối không phải là Lãnh Dịch Hạo đang chiếm tiện nghi, mà là hai người tình ý miên man lưỡng tình ân ái.

Miệng Lãnh Dịch Tiêu mở lớn còn chưa kịp khép lại, Lãnh Dịch Khánh đã giáng một quyền thật mạnh lên bàn, sau đó vẻ mặt xanh mét quay người ra sương phòng.

 Một quyền không đánh ra chưa làm hai người tính ý miên man kia tỉnh lại nhưng làm cho miệng Lãnh Dịch Tiêu khép lại. Nhìn trái nhìn phải, làm sao bây giờ ? Làm sao bây giờ ?

 Phải đi an ủi đại ca đau thương, hay là ở đây xem kịch vui ?

Xem xét nặng nhẹ, Lãnh Dịch Tiêu lạnh lùng hư một cái với Úc Phi Tuyết, quay người đuổi theo Lãnh Dịch Khánh.

 Đợi đến khi Lãnh Dịch Hạo kết thúc cơn ác mộng, cuối cùng cũng buông tay ra, Úc Phi Tuyết vẫn còn chưa kịp khôi phục tinh thần.

Chuyện gì đã xảy ra vậy ? Nóng quá! Nóng quá! Đôi môi hồng khẽ mở ra, cuối cùng cũng hít thở được một ngụm không khí trong lành.

Nhìn vào khuôn mặt đỏ ửng trước mặt, đôi mắt mơ màng, còn có đôi môi hồng ướt át, vẫn đang khẽ run run, Lãnh Dịch Hạo thỏa mãn cong khóe môi.

 Nha đầu kia đúng là ngây ngô đến đáng yêu! Làm cho hắn không nhịn được lại muốn hôn nàng.

 Nếu hắn không ngừng lại, nữ nhân này thật sự sẽ bị ngạt thở mà chết mất !

 Nhịn đi, nhịn đi, cố gắng nhẫn nhịn đi, vào lúc này mà cười là rất không đạo đức.

 Nhưng mà…rốt cục hắn vẫn không nhịn được, nụ cười nghẹn ở trong lồng ngực bật ra, tiếng cười vang vọng trong căn phòng không lớn.

 Úc Phi Tuyết như người trong mộng mới tỉnh. Sau khi cân bằng lại hô hấp, không nói năng gì, tung một quyền ra.

*

Bực mình quá ! Hôm nay tâm tình Úc Phi Tuyết cực kỳ khó chịu, phải tìm một người trút giận!

 Tìm ai ? Đương nhiên là Lãnh Dịch Tiêu! Là chính hắn nói, nếu nàng cướp được, hắn sẽ trần truồng mà chạy một vòng quanh cái trấn nhỏ này mà !

“Lãnh Dịch Tiêu! Ngươi phải trả giá vì lời nói của mình !” – Úc Phi Tuyết hung dữ đuổi đánh Lãnh Dịch Tiêu. Nếu đánh nhau thật, võ công của Úc Phi Tuyết sẽ không thua kém Lãnh Dịch Tiêu.

“Ta nói đùa thôi mà !” – Lãnh Dịch Tiêu cười khan chạy trốn khắp nơi, lúc đấy hắn cho rằng mình thắng chắc rồi nên mới có thể nói năng ‘hùng hồn khoa trương’ như vậy, ai ngờ đầu óc nữ nhân này phát triển khác với người thường, cái gì không thể với người khác thì với nàng đều thành có thể !

 Lần này Lãnh Dịch Tiêu kêu vỡ cả cổ họng cũng không có người nào để ý đến hắn — tự tìm lấy, đáng đời !

 Lãnh Dịch Khánh vẫn đang hờn dỗi, ngồi một mình trong phòng uống rượu giải sầu, không để ý đến chuyện bên ngoài.

 Lãnh Dịch Hạo hôm nay tâm tình rất tốt, chỉ lo sợ thiên hạ không loạn, cười tươi như hoa, ‘nhộng chạy’ là một ý kiến hay!

“Tên ẻo lả! Tên ẻo lả nói lời không giữ lời ! Ngươi cứ chạy đi, sau này ta sẽ nói cho mọi người biết, đường đường một tiểu vương gia nói lời không giữ lời, lừa đảo con gái, không biết xấu hổ !” – Úc Phi Tuyết đuổi mệt, quát lớn với bóng lưng Lãnh Dịch Tiêu.

Lãnh Dịch Tiêu không chịu nổi kích tướng cuối cùng cũng dừng chân, vẻ mặt sẵn sàng hy sinh:

“Giữ lời thì giữ lời! Ai sợ ai!”

C59 Vương gia phải ‘chạy nhộng’

 Đêm, đến rất đúng hẹn.

 Úc Phi Tuyết chờ trên nóc nhà chuẩn bị xem Lãnh Dịch Tiêu ‘chạy nhộng’.

 Rốt cục, Lãnh Dịch Tiêu cũng xuất hiện. Nhưng ngoài ý muốn hắn lại khoác một cái áo choàng lớn.

“Này, ‘nhộng chạy’ là cái gì, rốt cục ngươi có biết không vậy ? Không biết thì bản cô nương có thể dạy ngươi!” – Úc Phi Tuyết nói như thể rất có kinh nghiệm, dù sao nàng cũng không tính buông tha Lãnh Dịch Tiêu.

“Ngươi có thể làm mẫu trước một lần.” – Lãnh Dịch Tiêu vừa mới dứt lời đã cảm thấy hai luồng ánh mắt sắc tựa kiếm bắn lại từ phía sau lưng. Quên đi, nam nhân tốt không đấu với nữ nhân !

“Này, ta có nói là phải trần như nhộng, nhưng ta có nói là chạy như thế nào đâu ? Chỉ cần ta không mặc quần áo thì sẽ không tính là phạm quy. Ta cũng không nói không thể khoác áo choàng.” – Lãnh Dịch Tiêu dùng cái áo choàng lớn bọc kín mít người, nói rõ ràng là muốn lật lọng.

“Được!” – Úc Phi Tuyết cũng không so đo với hắn, đứng dậy vỗ tay, sau khi tiếng vỗ tay trong trẻo  vang lên, dưới nhà đột nhiên vang lên một chuỗi tiếng chiêng tiếng trống.

 Mười mấy tiểu hài tử khua chiêng gõ trống bắt đầu vừa đi vừa hô:

“Mau đến xem ‘nhộng chạy’ nào ! Mau ra đây xem tiểu vương gia ‘chạy nhộng’ nào !”

Tiếng ồn ào như thế này làm đèn đuốc trên ngã tư đường vừa mới tắt lại một lần nữa được thắp sáng.

“Chuyện gì chuyện gì ?”

“Ai muốn trần truồng chạy nhộng ?”

“Tiểu vương gia ? Tiểu vương gia sao có thể đến nơi thâm sơn cùng cốc này của chúng ta được !”

 Một đám đầu tò mò vươn ra cửa sổ xem náo nhiệt.

 Xem như ngươi lợi hại ! Lãnh Dịch Tiêu hung tợn trừng mắt với Úc Phi Tuyết:

“Ngươi muốn nhìn đúng không ? Vậy ngươi nhìn cho kỹ !”

 Lãnh Dịch Tiêu dứt lời, bóng người lóe lên, sử dụng kỹ năng đặc biệt, bay ra ngoài.

 Hắn cũng không nói không thể dùng khinh công! Lãnh Dịch Tiêu thành công mang theo nụ cười gian trá biến mất trong bầu trời đêm.

“Người ở đâu ?”

“Trẻ con nhà ai, không ngủ được ra ngoài làm ồn vậy !”

Ngó ra nửa ngày cũng không thấy có chuyện gì xảy ra, mọi người đóng cửa sổ rầm rập tiếp tục ngủ.

 Úc Phi Tuyết nhìn bóng dáng Lãnh Dịch Tiêu phi thân vào đêm tối, khóe môi gợi lên một nụ cười nham hiểm. Ngươi có kế Trương Lương, ta có thang vượt tường ! Để xem ai chơi hơn ai!

 Chỉ một lát sau, Lãnh Dịch Tiêu áo choàng bọc kín xuất hiện trước mặt Úc Phi Tuyết :

“Tốt lắm, ta chạy nhộng xong rồi, quay về ngủ đây! Nghe đây, đừng quấn lấy ta nữa, đừng quấn lấy ta nữa biết chưa !”

“À, được thôi !” – Úc Phi Tuyết tủm tỉm gật gật đầu.

 Lãnh Dịch Tiêu rõ ràng là bị khuôn mặt tươi cười hồn nhiên của nàng  “mê hoặc”, nhất thời không để ý đến áo choàng của mình bị người ta cố tình dẫm lên.

Lãnh Dịch Tiêu vốn chuẩn bị phi thân thoát khỏi nơi này cảm thấy phía sau có một lực kéo áo choàng của hắn xuống, hắn phản ứng theo bản năng giật trở về. Mái ngói dưới chân bị xô ra, hắn cứ giật như vậy, rất tự nhiên trọng tâm không ổn định liền bị lệch đi.

Cùng lúc bị nghiêng đi, hắn cũng không nhàn rỗi, một tay túm lấy đầu sỏ gây chuyện đi xuống.

“A, ngươi không biết xấu hổ…” – trước khi Úc Phi Tuyết bị túm cuối cùng cũng nhìn thấy rõ ràng, Lãnh Dịch Tiêu mặt dày ! Hắn cơ bản không hề cởi quần áo!

C60 Trọng sắc khinh đệ!

 Đáng tiếc nàng còn chưa có cơ hội chỉ trích Lãnh Dịch Tiêu đã bị Lãnh Dịch Tiêu kéo xuống nóc nhà. Hơn nữa vô cùng bi thảm rơi xuống trước mặt Lãnh Dịch Hạo.

 Mắt thấy sắp tiếp xúc thân mật với mặt đất thì một bóng người nhanh chóng xuất hiện.

 Lãnh Dịch Tiêu kêu to:

“Đại ca cứu đệ….!”

 Lãnh Dịch Khánh chính xác đã đến đây, đáng tiếc không phải để cứu hắn. Cho nên Lãnh Dịch Tiêu vẫn vô cùng bi thảm rơi xuống mặt đất.

“Nàng không sao chứ ?” – giọng nói khàn khàn mà hấp dẫn.

 Hình như mỗi một lần Lãnh Dịch Khánh xuất hiện, câu đầu tiên hắn nói đều là câu “Nàng không sao chứ ?”.

 Dưới ánh trăng, khuôn mặt thắng thắn mà cương nghị hiện lên những đường nét sâu, ánh mắt hắn sâu thẳm đối lập với ánh trăng trong veo.

 Nếu nói trước kia Úc Phi Tuyết chưa bao giờ nhìn thẳng vào hắn, thậm chí ở trong lòng nàng, Lãnh Dịch Khánh và Lãnh Dịch Hạo là cùng một loại mặt hàng, nhưng giờ phút này, từ trong ánh mắt hắn Úc Phi Tuyết hiểu được một thứ, một thứ mà trong mắt Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Tiêu không thể nhìn thấy. Một thứ gì đó rất sâu sắc.

“Không……không sao.” – Úc Phi Tuyết cứng người, nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào. Ánh mắt nóng rực này cũng quá quen thuộc làm cho tâm trí Úc Phi Tuyết nghẹn lại — ánh mắt này, giống tiểu sư phụ. Lúc tiểu sư phụ nhìn nàng cũng dùng ánh mắt này.

“Đại ca, huynh bất công!” – Lãnh Dịch Tiêu xoa cái mông bị ngã đau kêu to. Trọng sắc khinh đệ!

“Đáng đời nhà ngươi!” – Nhìn Lãnh Dịch Tiêu bị rơi thảm thương, Úc Phi Tuyết từ trong lòng Lãnh Dịch Khánh nhảy xuống, không khách khí bồi thêm một cước.

Trong lòng Lãnh Dịch Khánh trống rỗng, hai tay chợt ngừng trong không trung, sau một lúc lâu mới mất mát buông xuống.

“A Khánh, cám ơn ngươi!” – Úc Phi Tuyết trở lại tặng Lãnh Dịch Khánh một khuôn mặt tươi cười sáng lạn, khuôn mặt tươi cười này cùng nụ cười rất nhiều năm trước giống nhau, Lãnh Dịch Khánh thất thần giây lát, tất cả giống như mới xảy ra ngày hôm qua, nụ cười sáng lạn của Úc Phi Tuyết giống như một tia sáng, chiếu xuống đáy lòng Lãnh Dịch Khánh.

“Không……không cần khách khí, nàng không sao là tốt rồi.” – Nàng gọi hắn gì ? A Khánh ? Nói cách khác, nàng không hề chán ghét hắn sao?

“Ta không sao! A Khánh, đi! Ta mời ngươi ăn khuya! Để cám ơn ân cứu mạng của ngươi!” – Úc Phi Tuyết vừa nói, vừa quay đầu làm mặt quỷ với Lãnh Dịch Tiêu – đáng đời!

“Ăn khuya ?” – vẻ mặt Lãnh Dịch Khánh như được yêu chiều quá mà giật mình. Nàng muốn mời hắn ăn khuya ?

 Úc Phi Tuyết quay đầu tỏ thái độ hung tợn với Lãnh Dịch Tiêu, sau này ta sẽ tìm ngươi tính sổ ! Sau đó kéo Lãnh Dịch Khánh cười hì hì nói:

“Đúng vậy! Đi thôi!”

 Nói không chừng là vì đột nhiên thấy được Lãnh Dịch Khánh đúng là người tốt, hay là bởi vì ánh mắt Lãnh Dịch Khánh trong nháy mắt rất giống tiểu sư phụ, dù sao hôm nay Úc Phi Tuyết tâm tình rất tốt.

 Nhưng có người tâm tình không tốt! Một ánh mắt lạnh như băng dõi theo bóng dáng Úc Phi Tuyết và Lãnh Dịch Khánh rời đi, rất lâu không nói gì.

“Đại ca trước giờ đều không coi nữ nhân để vào mắt, lần này sao lại nghe lời như vậy!” – Lãnh Dịch Tiêu xoa cái mông đau lầu bầu bên cạnh Lãnh Dịch Hạo. Rất tự nhiên, hắn lại nhận được một cái trừng mắt.

Một suy nghĩ 37 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c58_59_60”

  1. ❤ ❤ ❤ ❤ ❤ ❤ * * * HAPPY BIRTHDAY ĐÔNG TỬ * * * ❤ ❤ ❤ ❤ ❤ ❤
    Chúc nàng sinh nhật vui vẻ,luôn thành công trong cuộc sống và đạt được những điều mình mong ước^^

    Số lượt thích

  2. cảm ơn nàng nhiều nhé. hôm qua ko ghé qua nhà nàng được nên ko bit sn nàng. du muộn nhưng cũng chúc mừng sinh nhật nàng nhé, chúc nàng tuổi mới vui vẻ và hạnh phúc.

    Số lượt thích

  3. Oa, ta cũng định đột nhập nhà nàng đêm khuya để dội pháo, tung bom chúc mừng SN nàng đây, nhưng thấy có ng` nhanh chân hơn ta rùi nha. Hehehe, dù sao cũng tới ngày rùi, ko biết là mấy giờ nhưng nói chung trong ngày hôm nay, hai mươi mấy năm trước nước VN đã xuất hiện thêm 1 editor tương lai của ngôn tình, hehehe. Happy birthday to Đông Tử! *chạy vào giật mền, thả bom , trùm lại* hehehe, chúc mừng nàng.
    Cũng như mọi lời chúc thông thường trong ngày này, chúc nàng luôn mạnh khỏe để có sức chạy đua với đọc giả ^^ chúc nàng luôn happy, dzui dzẻ , và luôn nhận được ủng hộ của mọi ng` ^^.Cái happy bên ng` iu thì có bạn chúc rùi nên ta hông chúc nữa. Cuối cùng là chúc nàng luôn xinh đẹp, trẻ khỏe, tươi tắn nha.
    Thanks nàng vì nhờ nàng mà ta biết thêm 2 truyện mới. (Nhưng trước tiên nghiền 1 truyện đã)

    Số lượt thích

  4. lúc nãy sớm mấy phút, cho ta post lại nhé cho đúng ngày 😀
    Chúc nàng tuổi mới nhiều thành công và đạt được ước nguyện của mình nha.
    Không biết là sinh nhật thứ hai mươi mấy của nàng
    nếu có ng yêu rồi ta chúc nàng luôn hạnh phúc với tình yêu của mình nhé
    còn nếu hiện tại chưa tìm được người ấy thì ta chúc nàng sớm tìm được người ấy cho riêng mình nha 🙂

    ❤ ❤ ❤ ❤ ❤ ❤ * * * HAPPY BIRTHDAY ĐÔNG TỬ * * * ❤ ❤ ❤ ❤ ❤ ❤

    Số lượt thích

  5. nàng ơi, ta đợi đúng 12h để vào chúc mừng sinh nhật nàng đấy.
    Chúc nàng tuổi mới nhiều thành công và đạt được ước nguyện của mình nha.
    Không biết là sinh nhật thứ hai mươi mấy của nàng
    nếu có ng yêu rồi ta chúc nàng luôn hạnh phúc với tình yêu của mình nhé
    còn nếu hiện tại chưa tìm được người ấy thì ta chúc nàng sớm tìm được người ấy cho riêng mình nha 🙂

    ❤ ❤ ❤ ❤ ❤ ❤ * * * HAPPY BIRTHDAY ĐÔNG TỬ * * * ❤ ❤ ❤ ❤ ❤ ❤

    Số lượt thích

  6. trời ơi………………….
    ta đây chẳng mê nam chính lẫn nam phụ.
    mà chết dưới tay tiêu ca rồi…….
    huhu tiêu ca tiêu ca là của ta …………………….

    Số lượt thích

    1. xém quên, quà cho nàng nga 😀

      Trời đất chứng giám, nàng chỉ là bị bức bách mà phải đi giành ăn mà thôi. Nào biết được là thức ăn cướp được rồi nhwdng trả giá cũng quá lớn. Nàng ăn người ta một miếng, người ta lại cắn nàng không chịu nhả ra. => nhưng

      Xem xét nặng nhẹ, Lãnh Dịch Tiêu lạnh lùng hư một cái với Úc Phi Tuyết, quay người đuổi theo Lãnh Dịch Khánh. => hừ, phải k?

      Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.