Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c61_62

C61 Nữ nhân khủng khiếp nhất.

Tâm tình Úc Phi Tuyết tốt nàng sẽ muốn ăn linh tinh. Chẳng qua, nàng không có bạc.

“Không vấn đề gì, ta có.” – Lãnh Dịch Khánh vẫn còn đang trong tình trạng ngây ngất.

Đồ ăn vặt đặc biệt trong trấn hết sức ngon miệng ! Úc Phi Tuyết ăn đến quên trời quên đất, hoàn toàn ném đi lời mời Lãnh Dịch Khánh. Mà Lãnh Dịch Khánh lại dùng ánh mắt thưởng thức những màn ca múa hấp dẫn để nhìn tướng ăn khó coi của Úc Phi Tuyết.

“Cái này…..thật ra……ta thật sự không nhớ rõ việc ta từng cứu ngươi.” – Úc Phi Tuyết xấu hổ gãi đầu. Nàng biết Lãnh Dịch Khánh làm vậy để báo ơn cứu mạng của nàng. Nhưng nàng thật sự không nhớ nổi có người nào tên Lãnh Dịch Khánh !

“Ta biết. Nhưng không sao cả.” – Lãnh Dịch Khánh cười không hề để ý, ánh mắt trong sáng. Thật ra hắn đã sớm biết Úc Phi Tuyết không nhớ hắn. Nàng không nhớ cũng không vấn đề, chỉ cần hắn nhớ là đủ rồi.

“Vậy……sau này ngươi còn giúp ta không ?” – Úc Phi Tuyết rất cẩn thận hỏi. Đường đến Ấp Thành còn rất xa, không may Lãnh Dịch Hạo bắt nạt nàng thì biết làm sao bây giờ ? Vẫn phải có người đứng về phe nàng mới được.

“Đương nhiên là sẽ giúp!” – Lãnh Dịch Khánh gật đầu như đinh đóng cột.

“Tốt quá rồi ! A Khánh, sau này chúng ta sẽ là anh em !” – Úc Phi Tuyết hào khí ngất trời vỗ vai Lãnh Dịch Khánh.

 Anh em ? Lãnh Dịch Khánh hơi sửng sốt một chút, trong lòng dâng lên một tia mất mát, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu, anh em, nói cách khác, bọn họ là bằng hữu. So với trước kia, quan hệ của bọn họ đã tiến thêm một bước, đúng không ?

Trên khuôn mặt cương nghị của Lãnh Dịch Khánh hiện lên nụ cười hiểu biết.

“Là anh em, vậy có thể cho ta mượn một chút bạc không ?” – Úc Phi Tuyết cười hề hề như một tên trộm.

*

“Lãnh Dịch Tiêu ngươi ra đây cho ta !” – Úc Phi Tuyết một cước đá văng cửa phòng Lãnh Dịch Tiêu. Lãnh Dịch Tiêu đang mơ mơ màng màng, cảm nhận được một trận lạnh đang hướng về phía hắn, vì thế, hắn rùng mình một cái, tỉnh lại.

 Trước giường, Úc Phi Tuyết đang mỉm cười xấu xa nhìn hắn:

“A Tiêu, ngươi đã nói gì, ngươi còn nhớ rõ không ?”

“Nói……nói cái gì ?” – Lãnh Dịch Tiêu đang buồn ngủ cũng bị nụ cười xấu xa trên mặt Úc Phi Tuyết làm cho tỉnh lại. Nụ cười thật đáng sợ, vì sao càng nhìn càng thấy giống Lãnh Dịch Hạo vậy!

 Lãnh Dịch Tiêu sợ tới mức ôm chăn chui vào trong giường.

Đã nửa đêm rồi, nữ nhân này không muốn ngủ sao ?

“Ngươi nói ngươi phải trần truồng chạy một vòng quanh cái trấn nhỏ này.” – Úc Phi Tuyết gằn từng tiếng nhắc lại.

“Vừa nãy không phải chạy rồi sao ?” – Lãnh Dịch Tiêu nói chuyện rõ ràng thiếu tự tin.

“Cái đấy mà gọi là trần truồng sao ? Ngươi không biết cái gì gọi là trần truồng, bản cô nương sẽ nói cho ngươi biết !” – Úc Phi Tuyết nắm lấy quần áo Lãnh Dịch Tiêu.

“Cứu mạng với…..phi lễ……” – Lãnh Dịch Tiêu sợ tới mức mặt mày tái nhợt, vừa kêu vừa nhảy xuống giường. Hắn có thể cam đoan, nữ nhân này là người kinh khủng nhất mà hắn từng gặp qua !

C62 Đúng là bị cởi sạch

 Lãnh Dịch Tiêu kéo cửa ra định chạy, nhưng không nghĩ tới thứ khủng bố hơn còn đang ở đằng sau —- ngoài cửa, một đám oanh oanh yến yến ngực trần đang lao về phía hắn.

“Công tử….” – Một tiếng gọi nũng nịu làm cho Lãnh Dịch Tiêu nổi da gà.

“Cứu mạng với….” – không thể xuống tay với một đám nữ nhân ở trần nửa thân, Lãnh Dịch Tiêu bất đắc dĩ bị bắt, sợ hãi nhảy lên nhảy xuống.

 Úc Phi Tuyết nhàn nhã ngồi một bên xem náo nhiệt:

“A Tiêu, ngươi vẫn nên đi theo các nàng đi!”

Cửa phòng Lãnh Dịch Tiêu nhanh chóng chất đầy một đám người đến xem náo nhiệt.

 Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Khánh tự nhiên cũng nghe tiếng ồn đến. Bọn họ rất nghĩa khí giúp Lãnh Dịch Tiêu đuổi đám quần chúng nhàm chán đi, sau đó tiện tay giúp hắn đóng cửa phòng.

“Nha đầu, đủ rồi !” – Nhìn thấy đệ đệ bị bắt nạt đến đáng thương, đã bị một đám nữ nhân như lang như hổ ép lên giường rồi, Lãnh Dịch Hạo cuối cùng cũng lên tiếng.

“Dám cá cược thì dám chịu thua, đạo lý này không phải là ngươi không hiểu chứ ?” – Úc Phi Tuyết trợn mắt nhìn Lãnh Dịch Hạo.

“Ta thấy……lần này hãy bỏ qua cho hắn đi. Được không ?” – Lãnh Dịch Khánh cũng vì đệ đệ mà cầu tình.

Cái gọi là mượn thủ đoạn của người ta, bạc là nàng mượn Lãnh Dịch Khánh, nếu hắn cũng mở miệng cầu tình, tự nhiên phải cho hắn mặt mũi.

 Úc Phi Tuyết gật đầu, hướng về phía Lãnh Dịch Tiêu đang bị cởi quần áo nói:

“Nhưng hắn còn chưa nhận thua !”

 Cho ngươi một cái bậc đi xuống !

 Trong đám nữ nhân truyền ra tiếng gào khóc thảm thiết của Lãnh Dịch Tiêu:

“Đệ thua rồi thua rồi ! Tỷ tỷ, tha cho đệ đi, từ nay về sau đệ nghe tỷ sai bảo, cứu mạng với….”

 Úc Phi Tuyết lúc này mới hài lòng gật đầu, vỗ vỗ tay:

“Được rồi, các ngươi có thể đi về.”

Đám nữ nhân nhận được bạc chỉ có thể không bằng lòng mà ngừng tay, aizzz, mặc dù nói là được bạc, nhưng mà buông tha cho tiểu soái ca da thịt mịn màng như vậy, thật sự là đáng tiếc !

“Nhớ rõ lời ngươi nói, sau này ngươi phải nghe ta sai bảo!” – để lại Lãnh Dịch Tiêu trốn trong chăn lui vào góc giường run run, Úc Phi Tuyết đắc ý bỏ lại một câu, thành công rút lui trở về ngủ! Bây giờ nàng ngủ được rồi !

 Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Khánh nghẹn cười nửa ngày cuối cùng cũng bạo phát.

 Thật khôi hài, Lãnh Dịch Tiêu đùng là bị cởi sạch rồi !

 Trải qua một hồi đả kích như vậy, thể xác và tinh thần Lãnh Dịch Tiêu đã bị “tổn thương nặng”. Quá mất mặt mà !

Quan trọng nhất là, hai ca ca của hắn đều thấy chết mà không cứu, để cho hắn bị một đám nữ nhân bắt nạt! Quan trọng nhất nhất nữa là, hai ca ca đều đứng về phe Úc Phi Tuyết, hắn muốn báo thù cũng không có cơ hội.

 Quên đi, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, Úc Phi Tuyết, ngươi nhớ kỹ đấy !

 Lãnh Dịch Tiêu thê lương cuộn chặt chăn lấy người — thiên thời địa lợi nhân hoà, hắn không chiếm được một cái nào, ở lại đây chỉ có bị bắt nạt, lúc này không đi còn đợi đến khi nào!

 Đã sớm biết nữ nhân này không thể trêu chọc, nhưng mà rốt cục hắn gốc rễ không đúng chỗ nào, cố tình đi trêu chọc nàng! Kết quả trộm gà không thành còn mất đi nắm gạo! Mất sạch mặt mũi!

 Hắn vẫn nên trở về Xuân Hương Lâu tìm Yên Chi để an ủi tâm hồn bi thương của hắn thôi !

Một suy nghĩ 34 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c61_62”

  1. A Tiêu ơi là A Tiêu, chỉ sợ trốn về Xuân Hương Lâu mà để bị PT biết được, khéo mà còn mượn “tay trong” vờn cho một trận nữa thì thiệt là thảm :))))))
    thanks nàng nhiều nhé :”)

    Số lượt thích

  2. nàng cho ta hỏi một chút là bộ” tiểu hồ ly đại chiến “khi nào thì có chương 1 vậy ta chờ mãi mà không thấy cũng giới thiệu lâu rồi mà!

    Số lượt thích

    1. thật ra thì ta dịch đến chương 2 rồi, nhưng ta sợ post lên sớm quá ta ôm 3 bộ chết ngạt mất….thế nên ta đang săn trợ thủ làm cùng, săn đc thì ta làm ngay lập tức….:o
      tiếc là săn mãi chưa tìm đc trợ thủ nào ưng ý

      Số lượt thích

      1. ta muon dang ky vao nha nang ma ko bit lam the nao. hjx . cai phan dang ky o wordpress nay lang nhang wa’ . lam sao bi gjo nang, neu nha nang dat mk thi t ko vao dc mat huhu

        Số lượt thích

  3. ôi đúng là tâm hồn non nớt của A Tiêu bị tổn thương nghiêm trọng a..đáng thương quá đáng thương.@..@.haziaaa..đúng là không nên đắc tội nữ nhân mà.
    thank’s nang a

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.