Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c71

hệch hệch, chương này hơi nóng mắt 1 tý….

C71 Nàng phải phụ trách dập lửa

 Lãnh Dịch Hạo chết tiệt ! Đến mức này sao ?! Chỉ vì vậy mà muốn giết nàng ?

 Lúc trước hắn bắt nạt nàng, nàng cũng không nhỏ mọn như vậy! Lại còn giấu một cây gậy đâm vào mông nàng !

 Úc Phi Tuyết cũng nổi giận rồi….

 Con hổ mà không ra uy ngươi lại nghĩ ta là con mèo bệnh! Tốt xấu gì nàng cũng có võ công đầy người, ai sợ ai chứ ! Nàng vừa nhắc đến liền tức giận, một cước đá văng Lãnh Dịch Hạo ra.

 Lãnh Dịch Hạo nghiêng người tránh, Úc Phi Tuyết vung tay một lần nữa đánh qua. Lần này, nàng cũng không lưu tình.

Là ngươi trêu chọc ta trước đấy !

 Nào ngờ quyền của Úc Phi Tuyết vừa vung ra, cơ thể lại một lần nữa bị đè xuống dưới. Thì ra không phải nàng chạy trốn thành công, mà là có người cố ý dung túng. Thừa dịp nàng cố đứng dậy, lập tức “roẹt” một cái, quần áo trên người nàng từng mảnh một rách vụn, lại tiện tay đẩy nàng lên giường. Trên người Úc Phi Tuyết trong nháy mắt chỉ còn lại một cái yếm đỏ tươi.

“A….lưu manh!” – dám cởi quần áo của nàng!

 Úc Phi Tuyết luống cuống tay chân muốn che đi cơ thể trần trụi của mình lại bị Lãnh Dịch Hạo bắt được hai tay.

“Lãnh Dịch Hạo!” – Úc Phi Tuyết quát lên giận dữ. Việc này có thể bỏ qua thì còn cái gì không thể cho qua nữa ! Nhưng chênh lệch giữa nam và nữ quá lớn, Úc Phi Tuyết có một bụng tức giận lại bất lực.

“Không phải nàng muốn chơi xuân dược sao ? Bản vương gia chơi với nàng !” – Lãnh Dịch Hạo đặt hai tay Úc Phi Tuyết lên đỉnh đầu, một bàn tay cũng đủ để kẹp chặt nàng.

Hắn đang tức giận, rất tức giận! Nha đầu này lại dám hạ dược với hắn! Tức giận ồ ạt tràn đến như nước lũ làm cho hắn hận không thể bóp chết nàng!

 Hắn hận nhất kẻ nào hạ dược hắn!

 Nhưng khi ánh mắt hắn chạm đến cơ thể trắng nõn như ngọc của nàng, tức giận trong cơ thể ngược lại bị một loại cảm giác khô nóng thay thế, hơi thở khô nóng này đang tăng lên chóng mặt, rít gào, gặm nhấm từng tế bào của hắn.

 Không phải chưa hôn nàng, cũng không phải chưa cùng nàng đồng giường cộng chẩm, nhưng lại là lần đầu tiên nhìn thấy cơ thể của nàng.

 Có lẽ là tác dụng của xuân dược, ở trong mắt hắn, thân thể của nàng trơn bóng như trân châu vừa ra khỏi nước, vì ngượng ngùng mà khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng đáng yêu, vệt ửng hồng kia kéo dài đến trước ngực của nàng, trốn vào bên trong cái yếm đỏ tươi, làm cho người ta không nhịn được muốn vạch cái yếm ra để nhìn đến tận cùng!

“Buông ta ra !” – Úc Phi Tuyết cố gắng giãy dụa, lại cảm thấy rõ ràng ‘cây gậy’ kia lại tới nữa! Lúc này không chỉ đặt ở nơi mềm mại của nàng, mà còn nhảy dựng lên nữa, sẵn sàng chờ xuất phát.

 Một nỗi sợ hãi chưa từng có tăng lên không thể giải thích.

 Lãnh Dịch Hạo không vội hôn môi nàng, mà cúi đầu, cắn vành tai của nàng, cái cắn nhẹ mang theo trừng phạt.

Cơ thể Úc Phi Tuyết run lên theo từng dấu răng của hắn làm cho Lãnh Dịch Hạo không nhịn được nở nụ cười.

 Nha đầu này đúng là có thể làm cho hắn tức chết lại cùng có thể làm cho hắn cười đến chết !

Dám hạ dược với hắn ! Hắn nhất định nhất định sẽ bắt nàng trả giá đắt!

 Nhưng giờ phút này nàng lại ngây ngô đến mức cực kỳ đáng yêu, làm cho người ta không nhịn được muốn cười lớn, muốn yêu thương. Một loại cảm xúc mềm mại lặng lẽ nảy sinh.

 Lãnh Dịch Hạo cảm thấy chính mình đã bị nha đầu kia làm cho điên rồi!

 Cuối cùng, hắn lựa chọn bỏ qua tất cả cảm xúc, với tốc độ nhanh nhất, một tay cởi hết quần áo trên người mình.

“Ngươi…..muốn làm gì ?” – tùy tiện cởi quần áo là lưu manh!

“Nàng nên chịu trách nhiệm cho những việc mình làm !” – Lãnh Dịch Hạo nói, lập tức cúi đầu, ngăn chặn đôi môi của nàng.

 Lại nữa rồi ! Cái cảm giác này lại tới nữa! Úc Phi Tuyết nhất thời ngừng hô hấp.

Chỉ có điều lần này khác hai lần trước đó, lúc này đây da thịt nóng cháy của Lãnh Dịch Hạo trực tiếp dán lên người nàng, quan hệ da thịt xa lạ kia làm cho cơ thể nàng không tự chủ được mà mềm xuống.

 Mà nụ hôn của Lãnh Dịch Hạo rõ ràng cũng mang theo trừng phạt, hắn bừa bãi hút lấy mật ngọt trong môi nàng, bàn tay kia cũng không khách khí thăm dò trên cơ thể mềm mại của nàng. Cuối cùng kéo thứ che đậy cuối cùng trên người nàng xuống, cái yếm đỏ tươi bay trong gió, cô đơn rơi xuống giường.

Hơi thở xa lạ và một thứ cảm giác chưa từng có lao đến như thủy triều, có chuyện gì thế này, bàn tay Lãnh Dịch Hạo giống như mang theo ma lực vô tận, bàn tay của hắn chạm đến chỗ nào cũng khiến cho nàng run rẩy từ tận đáy tâm hồn. Cảm giác này chưa bao giờ có này lại trong nháy mắt ồ ạt đến như thác lũ.

 Nàng lại một lần nữa cảm nhận được rõ ràng, Lãnh Dịch Hạo lại dùng gậy đâm nàng! Hơn nữa cây gậy kia nóng như lửa, nhảy dựng lên, làm cho cả cơ thể nàng cũng trở nên khô nóng.

 Úc Phi Tuyết lại bị cái cảm giác xa lạ mà kịch liệt này làm cho trống rỗng, quên cả giãy dụa, quên cả hô hấp.

Cảm giác tê dại lao đến từng đợt từng đợt như thủy triều, xô nàng lên trên bờ biển, nàng chỉ cảm thấy không khí trong lồng ngực càng ngày càng ít, càng ngày càng ít……

Người dưới thân ngừng phản kháng dường như là trong ý của Lãnh Dịch Hạo, chút lý trí còn sót lại làm cho hắn ngẩng đầu lên, nhìn người bị mình hôn giống như sắp ngất xỉu, Lãnh Dịch Hạo vừa tức giận vừa buồn cười.

Nha đầu vô dụng! Không phải nàng muốn nghịch xuân dược sao? Chỉ là hôn một chút sờ một chút thôi mà đã hôn mê, nếu thật sự phải làm cái việc kia, có phải nàng sẽ chết luôn không ?

 Mặc kệ, thân thể hắn khô nóng đến khó chịu, nhất là vùng bụng dưới, giống như là sắp nổ. Nha đầu, là nàng muốn đùa, nàng sẽ phụ trách dập lửa!

 Lãnh Dịch Hạo cúi đầu, hôn lên cái cổ trắng ngần của Úc Phi Tuyết, hôn một đường thăm dò từ cổ của nàng cắn xuống đến trước ngực nàng.

 Quả nhiên đúng như hắn suy nghĩ, vệt đỏ kia vẫn kéo dài đến trước ngực nàng, ngay cả nụ hoa của nàng cũng đắm chìm bên trong một mảnh đỏ sẫm. Quả nhiên là ‘kỳ quan’ hiếm thấy !

Một tia lý trí cuối cùng của Lãnh Dịch Hạo hoàn toàn bị hút ra, khát vọng cực độ tràn ngập tất cả các giác quan của hắn, hắn cởi bỏ trói buộc cuối cùng trên người, nhắm ngay đến mỹ thực của hắn, chuẩn bị ăn cơm !

Một suy nghĩ 38 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c71”

  1. cuối cùng thì ta cũng đợi được đến ngày này *chấm chấm nước mắt*
    ta quả nhiên là sắc nữ, há há há há *co giò chạy* =))))))))))))))))
    thanks nàng nhiều nhé :”))))) kéo qua chương mới nào, chương mới nào :”))))

    Số lượt thích

  2. .cha le tgia cu mai dinh cho tuyet ty ngay tho nt ah. a haop pen nay cuc kho nha. mik ca la se co ai do nhay vo pha dam’ . mai nag moi post tip ah. chop lau wa ccuoi tuan t ve we ko doc dc rui . huhuhu

    Số lượt thích

  3. Ôi, chết cười mất thôi: “Lúc trước hắn bắt nạt nàng, nàng cũng không nhỏ mọn như vậy! Lại còn giấu một cây gậy đâm vào mông nàng !”… vì những suy nghĩ giống như thế này của nàng ấy, càng có thể thêm khẳng định nàng ấy quả thật là 1 chú mèo con, Úc Phi Tuyết là cô mèo con ngây thơ …vô số tội,haha

    Số lượt thích

  4. Hay là nhà mình mở cá cược đi :)))) ai thắng đc thịt Đông Tử nhà mình :)))))))
    Ta đặt Hạo ca k ăn đc “cơm” =)))))))))))))) các nàng thì sao, nhào dzô đặt cược thôi =)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

    Số lượt thích

  5. oh my lady gaga !!! tiểu Tuyết a lần này ngươi chắc chắn bị ăn sạch rồi a..a..a lão bá tánh chuẩn bị khăn giấy băng gạc đè phòng bị mất máu quá nhiều ở chương sau nha !

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.