Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c72

Giải đáp trí tò mờ của các nàng nào

C72 Một người thật cô đơn thật nhàm chán

 Thứ cứng rắn nhất của hắn, đang chính xác đặt ở cấm khu mềm mại nhất không phòng vệ của nàng….

 Đúng lúc này, lông mày Lãnh Dịch Hạo giật giật. Có một cỗ khí lạnh lẽo vô cùng, kể từ lúc vùng bụng dưới nhanh chóng phát nổ, nhất thời nuốt lấy toàn bộ ý thức của hắn. Cảm giác này đến quá nhanh chóng, làm cho hắn không có một chút phòng bị mà hôn mê bất tỉnh.

 Úc Phi Tuyết bị lửa nóng của Lãnh Dịch Hạo làm cho choáng váng đầu óc. Vất vả lắm mới có được cơ hội thở dốc, nàng vung một quyền đánh Lãnh Dịch Hạo sang một bên, sau đó thở hổn hển.

Lãnh Dịch Hạo chết tiệt, đồ lưu manh ! Cởi hết quần áo của nàng ra rồi!

 Úc Phi Tuyết luống cuống kéo chăn che đi cơ thể trơn bóng của mình, lại bỗng nhiên cảm thấy phản ứng của Lãnh Dịch Hạo có chút không thích hợp.

 Tên biến thái này làm sao vậy ?

 Úc Phi Tuyết lấy tay đẩy đẩy Lãnh Dịch Hạo.

 A! Không phải chứ, hôn mê rồi sao ?

Hơn nữa Lãnh Dịch Hạo một giây trước cơ thể còn nóng rực, lúc này lại trở nên lạnh như băng, hơi thở cũng rất không ổn định.

“Ngươi làm sao vậy ?” – Úc Phi Tuyết nắm lấy cổ tay hắn, cẩn thận bắt mạch, đôi mày liễu nhất thời cong thành ngọn đồi.

Đúng là hắn trúng độc ! Hơn nữa đây không phải độc bình thường, là Mạc Tình Thương.

 Mạc Tình Thương, một loại độc cưc kỳ âm lạnh đến từ Tây Vực. Người trúng cổ, không chỉ gương mặt bị phá hủy hoàn toàn, trở nên xấu xí không chịu nổi, hơn nữa vào ngày trúng cổ mỗi năm, đều bị khí lạnh công tâm, sống không bằng chết. Hơn nữa theo mạch tượng của hắn, hắn trúng độc chắc đã rất lâu.

 Nhưng mà không giống ! Úc Phi Tuyết lấy tay kéo kéo mặt Lãnh Dịch Hạo, khuôn mặt tuấn tú này là thật, chắc chắn không phải da người giả. Điểm này không giống với miêu tả của sách thuốc.

Nhưng mà hình như bây giờ không phải thời điểm để nghiên cứu, mau mau cứu hắn, nếu không hắn sẽ thật sự sống không bằng chết.

Lãnh Dịch Hạo kia, gặp được bản cô nương xem như ngươi may mắn! Trong thiên hạ, chỉ có hai người có thể giải cổ này. Một người chính là sư phụ vĩ đại của nàng, một người khác, đương nhiên chính là nàng.

 Trong một tiểu viện nhỏ vắng vẻ bên ngoài thành tây.

 Lãnh Dịch Hạo cuối cùng cũng tỉnh lại.

Cơ thể hắn không hề rét run, cũng không khó chịu giống như lúc phát độc trước kia. Cử động tay chân, hắn lại có thể cử động tự nhiên.

“Ngươi tỉnh rồi ? Uống thuốc !” – nể tình hắn còn phải đưa nàng đi Ấp Thành, nàng dùng đến tài năng, lại đến sòng bạc “mượn” tiền, lại mua thuốc rồi sắc thuốc bận rộn cả một ngày. Rốt cục thì hắn đã tỉnh.

 Lãnh Dịch Hạo quay người lại, tay chống lấy tấm ván gỗ trên giường. Rõ ràng là không hiểu được tình hình hiện tại của mình.

“Nào, thuốc bản cô nương tự tay sắc, ngươi có lộc ăn rồi……”

 Nào ngờ “bang” một tiếng, Lãnh Dịch Hạo hất tay, thuốc bị đổ, tràn ra mặt đất.

“A! Nóng quá!” – Úc Phi Tuyết nhảy lên, tên biến thái đánh đổ mất thuốc mà nàng vất vả sắc, còn cố ý làm bỏng nàng. coi nàng là người dễ bắt nạt lắm sao ?

 Úc Phi Tuyết không khách khí vung một quyền qua! Lãnh Dịch Hạo nghiêng người tránh được, đồng thời bắt lấy cổ tay nàng, kéo nhẹ, Úc Phi Tuyết liền ngã vào trong lòng hắn.

“Ngươi buông ra! Đồ biến thái! Ngươi có biết bản cô nương ta từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tự tay sắc thuốc không, ngươi lại đánh đổ! Ngươi không phải là người ! Ngươi @#$%^!@…” – Úc Phi Tuyết mắng mỏ chửi bới Lãnh Dịch Hạo một trận.

 Lãnh Dịch Hạo lần này không “hai quân đối chọi” với nàng giống như trước kia, chỉ mím môi không nói câu nào. Từ lúc hắn tỉnh lại đến bây giờ, trên mặt hắn cũng không tỏ thái độ gì.

“Ngươi bỏ ta ra!” – sao lại giữ nàng chặt như vậy! Úc Phi Tuyết mắng đủ rồi lại phát hiện từ đầu tới đuôi chỉ có một mình nàng độc thoại, Lãnh Dịch Hạo cơ bản khinh thường không tranh cãi với nàng. Một người tranh cãi thì còn có ý nghĩa gì nữa !

 Lãnh Dịch Hạo lần này nghe lời buông nàng ra, nhưng không buông cổ tay nàng.

“Này!” – Úc Phi Tuyết cuối cùng cũng phát hiện chỗ không bình thường của Lãnh Dịch Hạo.

Trong đôi mắt ngày thường phát ra tà khí, giờ phút này lại giống một hồ nước lặng, sâu thẳm không thấy đáy. Úc Phi Tuyết vươn bàn tay nhỏ bé quơ quơ trước mặt hắn.

 Không phải chứ !

“Ngươi……mắt của ngươi……”

“Không nhìn được.”

“Không liên quan đến ta!” – Úc Phi Tuyết lại một lần nữa phủ nhận mình có tội.

“Sư phụ nói, loại cổ độc này rất âm độc, đã sớm tuyệt tích trên giang hồ, ta làm sao mà biết ngươi xui xẻo trúng cổ độc như vậy.” – Thật sự không liên quan đến nàng.

 Nhưng nhìn khuôn mặt hờ hừng không tỏ thái độ gì của Lãnh Dịch Hạo, đột nhiên cảm thấy Lãnh Dịch Hạo trước kia vẫn đáng yêu hơn. Không ai cãi nhau với nàng, một người thật cô đơn thật nhàm chán.

 Được rồi được rồi! Úc Phi Tuyết chột dạ gãi đầu:

“Ta biết trong Xuân Nhật Ngưng Hương Tán có Túy Tâm Hoa, ta cũng biết Túy Tâm Hoa có thể dẫn phát cổ độc, nhưng mà ta làm sao mà biết ngươi xui xẻo trúng cổ độc như vậy, bình thường không phải ngươi rất lợi hại sao ? Làm sao lại cũng trúng bẫy của kẻ khác vậy ?”

 Nói tới đây, khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Phi Tuyết đột nhiên sáng lên:

“A! Người hạ cổ này chắc chắn là thiên tài, lại có bản lĩnh hạ độc ngươi! Có cơ hội nhất định phải tìm hắn bàn luận một chút!……”

Mặt Lãnh Dịch Hạo đột nhiên trở nên um ám vô cùng, ngay cả quyền cũng nắm chặt hơn.

Ký ức lúc trước ồ ạt lao đến, Úc Phi Tuyết sợ hãi im miệng. Xem ra hắn thật sự căm thù cái kẻ đã hạ độc kia đến tận xương tuỷ! Nàng cũng không muốn bị hắn coi là kẻ thế tội mà bóp chết đâu.

“Cài này……uống thuốc, uống thuốc. Có điều cũng thật kỳ quái, trong sách thuốc nói, người trúng loại cổ độc này, toàn thân sẽ thối rữa, trở nên vô cùng xấu xí, ta thấy ngươi không giống vậy!” – Úc Phi Tuyết lập tức quay lại đề tài này, đưa chén thuốc đến tay Lãnh Dịch Hạo.

 Lần này, vẻ u ám trên mặt Lãnh Dịch Hạo quả nhiên dịu xuống.

“Ah, đúng rồi! Sư phụ hình như có nói, sau khi loại cổ độc này xâm nhập vào cơ thể, sẽ ẩn trong hai mươi tư canh giờ, nếu trước khi độc phát tác có người thay ngươi độ cổ, như vậy có thể làm giảm thương tổn của cổ độc với ngươi xuống thấp nhất, nhưng cổ độc vẫn sẽ không bị hủy, mỗi năm đến ngày trúng cổ, vẫn sẽ phát tác.”

Có vẻ là như vậy, Úc Phi Tuyết không thể không phục mình, ngươi thấy ta thông minh chưa ! Ngay cả việc khó như vậy cũng được nàng nghĩ ra!

 Tuy rằng không nhìn thấy bộ dạng Úc Phi Tuyết, nhưng nghe khẩu khí của nàng, chỉ dựa vào tưởng tượng cũng biết, bây giờ nàng nhất định đang đắc ý lắc lư cái đầu. Sắc mặt Lãnh Dịch Hạo rốt cục cũng dịu xuống, uống một hơi hết sạch bát thuốc Úc Phi Tuyết đưa đến trên tay.

“Nhưng mà……” – Úc Phi Tuyết gãi gãi đầu.

“Nhưng mà ai lại vĩ đại như vậy, dùng cơ thể của mình độ cổ cho ngươi ?”

Độ cổ chính là đem cổ độc chuyển lên người mình, hơn nữa độc tính sẽ phát tác gấp đôi trong nháy mắt. Người độ cổ này, không chết thì cũng sống không xong!

Choang một tiếng, bát thuốc trong tay Lãnh Dịch Hạo bị bóp nát, lại một lần nữa dọa Úc Phi Tuyết nhảy dựng lên. Cái tên biến thái này, đừng có thất thường như vậy có được không!

Một suy nghĩ 23 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c72”

  1. chep!dung la hao ca khong an duoc. Doan duoc roi nhung van tiec! Haiiiiz! Ma truyen ngay cang gay can nhi. Khong biet tac gia con bien thai den muc do nao nua. Mong cho qua (mat hao huc)

    Số lượt thích

  2. haizzzz… bik ngay là tg k dễ dàng thỏa mãn tính hiếu kì của độc giả 1 cách dễ dàng mà…bây h thì lại muốn bik người nào chịu dẫn độc cho Hạo ca, và UPT còn làm chuyện động trời j nữa hihi

    Số lượt thích

  3. “Ngươi buông ra! Đồ biến thái! Ngươi có biết bản cô nương ta từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tj táy ắc thuốc không, ngươi lại đánh đổ! Ngươi không phải là người ! Ngươi @#$%^!@…” – Úc Phi Tuyết mắng mỏ chửi bới Lãnh Dịch Hạo một trận. => cái đoạn tj táy ắc thuốc đó nàng :”>, là tự tay sắc thuốc nha :”>

    khổ thân hạo ca a 😦 khéo vụ cố kiếc này có liên quan đến hoàng thượng và hoàng hậu nhỉ ?

    Số lượt thích

  4. truyện càng ngày càng hấp dẫn ,gay cấn nha! ta cũng nghĩ việc trúng độc này liên quan đến tình xưa của A Hạo a.
    thank’s nàng nha!!ay mà cuối tuần này nàng có bận như tuần trước không vậy có post truyện đều đều nữa không ????

    Số lượt thích

  5. Xem ra lãnh Dịch Hạo cũng có quá khứ không mấy vui vẻ gì. Theo ta, người hạ cổ hắn chính là người mà hắn từng rất yêu, rất tin tưởng trong quá khứ, không biết kẻ đó có mắt không nữa, với soái ca như vậy mà nõ nhẫn tâm dùng loại độc thâm hiểm tàn ác như vậy.

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.