Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c85

C85 Nếu nàng biết ngươi cưới về một Vương phi, chỉ sợ……

 

“Về rồi à ?” – Lãnh Dịch Hạo lười biếng nằm dài trên ghế, bên cạnh hắn là một đám hồ điệp đang cung kính đứng..

Thấy Úc Phi Tuyết trở về, các nàng đồng loạt thay đổi thái độ xung đột trước đó với Úc Phi Tuyết, mỉm cười hành lễ với Úc Phi Tuyết:

“Cung nghênh Vương phi tỷ tỷ! Chúc Vương phi tỷ tỷ mỹ mạo vĩnh viễn, phúc thọ an khang!” – nhìn qua là biết đã được luyện tập rất tốt!

Khóe miệng Úc Phi Tuyết hơi run rẩy. Không nói hai lời, vung quyền lên đánh về hướng Lãnh Dịch Hạo. Sự kiên nhẫn của bản cô nương có hạn !

 Lãnh Dịch Hạo nghiêng người phi thân.

“Mắt của ngươi khỏi rồi ?” – Úc Phi Tuyết rốt cục cũng biết được mình bị lừa.

“Nha đầu, tiếng động của nàng lớn như vậy, ngay cả người mù cũng có thể tránh được!” – Lãnh Dịch Hạo không định kết thúc trò chơi giả yếu vờ đuối nhanh như vậy.

“Vậy ta đây đánh chết cái tên mù chết tiệt nhà ngươi!” – Úc Phi Tuyết không hề nương tay vơ lấy mấy thứ bên cạnh ném đi, không cần biết đấy làm ấm trà hay là ghế dựa. Một đám hồ điệp sợ tới mức kinh hoảng hô hào ầm ỹ chạy toán loạn.

Trời ạ, nữ nhân này thật quá đáng sợ! Ngay cả Vương gia cũng dám đánh!

 Lãnh Dịch Hạo không vội vàng, nghe âm thanh xác định vị trí, trước khi Úc Phi Tuyết tấn công, xoay người một cái tránh đi công kích.

Úc Phi Tuyết chuẩn bị mượn tường sử dụng sức, quay lại tấn công bất ngờ, nào ngờ lúc nàng cách tường chỉ còn nửa tấc, vách tường đột nhiên mở ra, lộ ra một phòng tối khá lớn. Úc Phi Tuyết thu tay lại không kịp, lao thẳng người vào phòng tối, cánh cửa phòng tối ầm ầm đóng lại sau lưng nàng.

 Bị lừa rồi!

“Lãnh Dịch Hạo! Đồ biến thái, ngươi dám nhốt ta lại! Thả ta ra ngoài!” – Úc Phi Tuyết lần này thật sự kêu vỡ yết hầu cũng không có người nào đáp.

 Lãnh Dịch Hạo phân phó Cảnh Thu, trừ việc đúng giờ đưa cơm cho Úc Phi Tuyết, không cho bất luận kẻ nào tới gần phòng tối, lại càng không cho phép thả Úc Phi Tuyết ra.

 Sau khi sắp xếp xong, một mình đến phòng khách riêng.

Thư phòng là một mảng yên tĩnh sau vương phủ, ngày thường không có sự cho phép của Lãnh Dịch Hạo, không ai dám vào, ngay cả việc quét tước, cũng giao cho Cảnh Thu làm.

Lúc Lãnh Dịch Hạo đẩy cửa vào, có người ở bên trong chờ đợi đã lâu.

“Ngươi trở về thật là đúng lúc.” – giọng nói trêu chọc của nam tử sau bình phong vang lên.

“Thế nào ?” – vẻ mặt Lãnh Dịch Hạo có chút khẩn trương.

Phái sau bình phong một nam tử mặc hoàng sam đi ra, ánh mắt thanh lệ mà khôn ngoan, khóe môi mang theo nụ cười có vài phần bất cần đời :

“Vẫn là bộ dáng cũ, hơn nữa ta thấy, lần này còn tệ hơn lần trước.”

“Tại sao có thể như vậy ?” – Lãnh Dịch Hạo nhíu mày.

“Loại cổ độc này, mỗi một lần phát tác đều tạo ra thương tổn lớn với cơ thể, với tình hình hiện tại của nàng, có thể duy trì sinh mệnh đã là kỳ tích, nếu nàng biết ngươi cưới về một Vương phi, chỉ sợ……” – vẻ mặt nam tử cười giống như đang xem kịch.

“Chỉ cần ngươi không nói, nàng sẽ không biết.” – Lãnh Dịch Hạo liếc nam tử một cái.

“Yên tâm, ta từ trước đến giờ vẫn luôn ít lời.”

 Lãnh Dịch Hạo cười, bỏ qua không tin:

“Mấy ngày này rất quan trọng, nàng nhất định không thể xảy ra vấn đề gì. Bất kỳ việc gì, chờ thêm  mấy ngày nữa rồi nói sau. Nhưng cho dù nàng muốn biết, cũng nên để ta nói cho nàng.”

“Yên tâm đi, việc này ta biết, chẳng may nếu không cẩn thận xảy ra mất mạng, chẳng phải là hủy diệt một đời anh minh của y tiên ta sao !” – Nam tử vừa cười chế nhạo, vừa chỉ vào ghế dài phái sau bình phong.

“Muốn ta xem giúp ngươi không ?”

“Không cần, ta đến thăm nàng trước.” – Lãnh Dịch Hạo mở cửa đằng sau thư phòng ra, giá sách nghiêng đi hé ra một con đường nhỏ.

“Ngươi đi đi, ta sẽ không vào. Chờ khi nào ngươi nói xong chuyện, đến tìm ta sau.” – Nam tử thuận tiện nằm lên ghế dài nhắm mắt nghỉ ngơi. Theo kinh nghiệm trước đây, Lãnh Dịch Hạo là một đi không trở lại. Cho nên hắn hẳn là cũng có thể an tâm mà ngủ ngon.

 Buổi tối, còn có một trận đánh ác liệt nữa!

 Lãnh Dịch Hạo cũng không nói nhiều, theo đường nhỏ đi vào trong một mảnh rừng hoa đào. Nơi này hoa đào rực rỡ, xuân ý ngập tràn. Ở cuối khu rừng, có một ngôi nhà trúc nhỏ, thanh lịch tinh xảo.

 Nơi này, là một nơi thanh tĩnh cho nàng.

 Lãnh Dịch Hạo một mình xuyên qua rừng hoa đào, đi đến trước ngôi nhà.

“Tiểu Điệp. Ta đã trở về.” – Lãnh Dịch Hạo nhẹ giọng gõ cửa.

“Vương gia! Vương gia!” – Một tiếng kêu vui sướng từ trong phòng truyền ra, một nữ tử cả người mặc đồ lụa đen lao ra, chính xác lao vào trong lòng Lãnh Dịch Hạo. Nàng từ đầu đến chân đều được lụa đen bao chặt lấy, dường như sợ người ngoài nhìn thấy.

“Tiểu Điệp, nàng có khỏe không ?” – Lãnh Dịch Hạo ôm chặt lấy nữ nhân trong lòng, hình như nàng càng gầy đi.

“Thiếp sợ vương gia bỏ đi không trở lại, thật sự rất sợ.” – Nữ tử run lên trong lòng Lãnh Dịch Hạo.

“Đồ ngốc, ta đáp ứng nàng, nhất định sẽ cùng nàng vượt qua cửa này. Ta đã khi nào lừa gạt nàng chưa ?” – trên mặt Lãnh Dịch Hạo là sự dịu dàng hiếm có.

“Thiếp biết, thiếp tin tưởng Vương gia, cho dù mọi người khắp thiên hạ gạt thiếp, Vương gia cũng nhất định sẽ không gạt thiếp!” – trong giọng nói của hắc sa nữ tử lộ ra hạnh phúc sâu sắc.

 Lãnh Dịch Hạo nâng tay nâng mặt hắc sa nữ tử, hắc sa nữ tử lại quay mặt đi:

“Đừng nhìn……”

“Đừng sợ, để cho ta xem, được không ?” – ngón tay của Lãnh Dịch Hạo nhẹ nhàng xoa lên mảnh lụa đen che trên mặt nữ tử, cảm giác được vết sẹo ghê gớm dưới mảnh lụa, trong lòng Lãnh Dịch Hạo đau xót, ánh mắt âm u.

 Hắc sa nữ tử buồn bã xoay người tránh Lãnh Dịch Hạo :

“Không, không cần……”

“Đồ ngốc! Yên tâm đi, dung nhan của nàng nhất định có thể khôi phục. Lăng Nhất Sơn là dược tiên, hắn chăm sóc chúng ta lâu như vậy, nàng cũng có thể tin tưởng hắn. Đợi nàng vượt qua tối hôm nay, hắn có thể giúp nàng thay đổi dung nhan, để nàng đẹp giống như trước.” – Lãnh Dịch Hạo nhẹ nhàng vỗ vai hắc sa nữ tử.

 Hắc sa nữ tử buồn bã lắc đầu, nụ cười bất lực u buồn hiện lên dưới tấm hắc sa:

“Đừng lừa thiếp. thân thể của thiếp, tự thiếp hiểu rõ nhất.”

 Hắc sa nữ tử đi đến trước cửa sổ, chỉ vào rừng hoa đào trước mặt nói:

“Trước kia, mỗi lần thiếp đều có thể chơi ở đây nửa canh giờ, nhưng bây giờ, chỉ đi nửa vòng đã cảm thấy mệt. Bây giờ, thiếp ngủ một giấc là một ngày, có đôi khi, sẽ ngủ một ngày một đêm, thế nào cũng không tỉnh. Thiếp sẽ nhìn thấy Vương gia ở trong mộng, mơ thấy Vương gia nói với thiếp, Tiểu Điệp, dậy đi. Thiếp rất muốn mở mắt, nhưng mà, nhưng mà lại……”

 Lãnh Dịch Hạo lại gần giữ lấy hắc sa nữ tử, ôm nàng vào trong lòng:

“Đồ ngốc, ta nói rồi ta nhất định sẽ chữa khỏi cho nàng, không cần biết dùng phương pháp gì, không cần biết trả giá lớn như thế nào, ta cam đoan!”

 Đón đọc chương 86: Sống không thấy người, chết không thấy xác.

Một suy nghĩ 44 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c85”

  1. haizzzzzz, thở dài ngao ngán, thì ra khúc mắc của truyện này là đây
    từ nay về sau chắc sẽ nặng nề hơn nhiều rồi, ai~~~
    nghĩ thôi cũng k muốn nghĩ nữa ==’
    thanks nàng nhiều nhé :”)

    Số lượt thích

  2. tỷ ơi sai nè..
    “Nam tử vừa cười chế nhạo, vừa chỉ vào ghế dài phái sau bình phong.”
    =>”Nam tử vừa cười chế nhạo, vừa chỉ vào ghế dài phía sau bình phong”
    dạo nì e k thếy Dương Tử sang đọc tr ùi sửa lỗi cho ss nữa….

    Số lượt thích

  3. ko hjểu sao nhưng ta nghĩ người cứu Lãnh Dịch Hạo ko fải tiểu Điệp mà là Úc Phi Tuyết 😀 thôi thì cứ chờ xem sao @@

    vs lại ta đoán tiểu Điệp sẽ đc cứu bởi Tuyết nhi ^^~

    Số lượt thích

  4. tức chết ta mất *đầu bốc khói*, đọc xong mà ta mún đem Hạo ca về làm nô bọc trg nhà cho khỏi ức nữa..mặc dù đã nge lời báo của Đông Tử nàng nhưng ta vẫn bẻ gãy mất 2 cây bút bi vì tức wá xá…dù sao cũng rất iu Đông Tử nàng *ôm hun* ^^ hóng chương mới nha’, lần sau ta fải dọn sạch đồ rồi mới đọc nàng ạ! =”=

    Số lượt thích

  5. :”>>>>>>>>>>>>>>>> hình như càng ngày fan của tiểu sư phụ càng tăng lên 1 cách chóng mặt nhá :”>>>>>>> ĐÔng Tử ơi, nàng phải nghĩ cách cứu nam chính đi, k sau này anh í hết đg quay lại với các chị em đấy ::”>>>>>>> mà ta cũng thích tiểu sư phụ cơ :”)))))))))

    Số lượt thích

  6. tuc phot ca mau, cang doc cang dien. doc tu dau toi may chap gan day, tuong anh that long, hoa ra da co nguoi trong long thi tha cho chi di, gio nhot chi lai, 1 minh ong buom.a. a. a. ko chiu noi nua, tuyet ti, let’s go with tieu su phu, o lai lam que gi. tieu su phu. mau giup chi thoat khoi cai nha giam i di, may la tuyet ty con chua thich anh, ko thi bi nguoc toi chet a, oa, thuong tuyet ty qua.!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!>O<

    Số lượt thích

  7. ôi zời ơi!!! một lúc xuất hiện 7 em hồ điệp hệt như cái cầu vồng vẫn chưa đủ sao??????? giờ lại mọc thêm 1 em nữa. lão LDH lại còn có vẻ dịu dàng cư xử nữa chứ. đọc xong mà muốn tức điên lên ý >”<
    PT nhà mình đi với tiểu sư phụ sớm sớm đi. dù sao cũng chưa bị ăn sạch sẽ, Tuyết tỷ đi luôn đi, đừng về nữa, để LDH bị ngược đến hết đời luôn đi!!!

    Số lượt thích

  8. *nghiến răng ken két * tức giận đến phát run…Lãnh Dịch Hạo thối tha lại dám nhốt Phi Tuyết đáng thương của ta vào phòng tối ..tức quá đi mất. lại còn vì một nữ nhân khác nữa chứ. ta đã bảo Phi Tuyết không nên quay lại làm gì rồi mà a a..a.

    Số lượt thích

  9. Tên khốn Lãnh Dịch Hạo, đúng là lòng tham không đáy, người này phải giữ bên người, người kia cũng không thể bỏ.
    Mà tên chương sau lạ quá nha:”Sống không thấy người, chết không thấy xác”???? Bình thường t chỉ nghe qua: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác thôi, tò mò quá.

    Số lượt thích

  10. Tuyêt tỷ, em ủng hộ tỷ bỏ đi

    anh vương gia này đã có cả đống hồ điệp + bà Tiểu Điệp này rồi còn gì

    tiểu sư phụ đến rước Tuyết tỷ đi

    Số lượt thích

  11. theo kịnh nghiệm của ta nàng HĐ này là một con cáo giả nai. ay““`
    ta thực k thiện cảm với nam 9 lắm. mấy chương tiếp theo chắc ta vừa đọc vừa xé giấy mất.hix
    thanks

    Số lượt thích

  12. aizzz ta tức quá dù đã đc nàng báo trước
    tên A Hạo dám đối xử w Tuyết tỷ như tù nhân vậy hừ hừ
    sau này nhất định phải đòi lại công bằng cho tỷ
    hắn đã có Tiểu điêp của hắn và đối xử w tỷ như vậy
    Tuyết tỷ bỏ đi w tiểu sư phụ là đáng, ko ai nợ nần j ai
    truyện này đi sâu vào quá khứ và các mối quan hệ của nam chính quá
    ta thấy sis Lam Nguyệt hơi thiên vị nam chính nha
    tiểu sư phụ dễ thương chưa có đất dụng võ j cả
    bao h anh mới xuất hiện cứu Tuyết tỷ ra đây
    câu cuối: thanks Đông Tử 🙂 Cuối tuần vui vẻ nha nàng

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.