Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c99

Update hàng mới

            Chương 99: Sống động thật ! Giống y như thật !

 Edit: phiyen33

Beta: Đông Tử

            Lãnh Dịch Khánh và Cảnh Thu mang binh đánh Tiểu Thương Sơn, dọc đường đi không gặp khó khăn nào. Cho đến khi tới sườn núi, đột nhiên nghe thấy một tiếng rống to:

“Các ngươi thật to gan ! Dám ngang nhiên xông vào Tiểu Thương Sơn, lẽ nào Lãnh Dịch Hạo đã quên cam kết lúc trước rồi sao ?”

 

            “Y chính là Mã Thiên Ba !” – Cảnh Thu nói nhỏ bên tai Lãnh Dịch Khánh.

 

            “Người thiết lập cam kết với người là Lãnh Dịch Hạo, không phải Lãnh Dịch Khánh ta. Nếu như hôm nay các ngươi không chịu giao Vương phi ra đây, ta sẽ san phẳng Tiểu Thương Sơn của bọn ngươi !” Khuôn mặt chính trực của Lãnh Dịch Khánh đầy vẻ tức giận.

 

            “Đúng là chúng ta đã bắt Vương phi, nhưng phải hỏi xem Lãnh Dịch Hạo đã làm chuyện gì ! Là do hắn không tuân thủ quy củ, xông vào Tiểu Thương Sơn của bọn ta trộm Xích luyện thảo trước nên chúng ta mới mời Vương phi đến đây uống trà. Đại hoàng tử, chuyện này tốt nhất ngươi đừng quan tâm.” – tiếng Mã Thiên Ba vang vọng khắp khe núi làm cho người khác không nhận ra được hắn đang ẩn thân ở đâu.

 

            “Chuyện này ta nhất định phải quan tâm !” – Lãnh Dịch Khánh không muốn phí lời, trực tiếp phất tay ra hiệu chuẩn bị tấn công.

 

           “Đại hoàng tử ! Địch trong tối, ta ngoài sáng, tình thế rất không thuận lợi.” Cảnh Thu ngăn Lãnh Dịch Khánh lại. Nếu như Tiểu Thương Sơn dễ dàng bị tấn công như thế thì nó đã không tồn tại lâu như vậy.

            Sắc mặt Lãnh Dịch Khánh cương quyết như cung đã kéo căng dây, trán nổi đầy gân xanh. Thật đáng ghét ! Đến Tiểu Thương Sơn rồi mà lại không biết Úc Phi Tuyết đang bị giam giữ ở đâu!

 

            ” Vẫn là Cảnh Thu hiểu chuyện, không nên lấy trứng chọi đá, nếu như các ngươi bước lên một bước  thì đừng trách ta không khách khí với Vương phi!” Mã Thiên Ba vừa nói xong, trong không trung liền truyền đến tiếng Úc Phi Tuyết hét lên thảm thiết :

“A ——cứu mạng —— “

 

            Lãnh Dịch Khánh cầm đao muốn xông lên phía trước, lại bị Cảnh Thu kéo lại :

“Đại hoàng tử ! Bình tĩnh, đừng nóng!”

 

            “Quay về gọi Lãnh Dịch Hạo đến đây. Nếu như trước buổi trưa nay hắn không đến, hãy chờ nhặt xác Vương phi đi !” Tiếng Mã Thiên Ba cùng với tiếng kêu thảm thiết của Úc Phi Tuyết vang vọng trong khe núi, thật lâu không dứt..       

“A ——” Lãnh Dịch Khánh phẫn nộ vung đao chém lên vách đá.

            “Tứ tiểu thư, ngộ nhỡ…Ý tôi là nếu như Lãnh Dịch Hạo không đến thì làm sao đây?” – thời gian Mã Thiên Ba và Lãnh Dịch Hạo biết nhau không phải ngắn, hắn biết rõ Lãnh Dịch Hạo ghét nhất là bị người khác uy hiếp, lần này, Lãnh Dịch Hạo sẽ ngoan ngõan để cho người ta điều khiển sao ?

 

            Mã Thiên Ba nói vừa xong, lập tức thấy khuôn mặt đang cười gian xảo của Úc Phi Tuyết nhanh chóng biến thành lạnh lùng, phẫn nộ nghiến răng:

“Bản cô nương sẽ về bán vương phủ của hắn đi !”

 

            Lúc Lãnh Dịch Hạo đến cũng đã gần trưa, hắn thản nhiên ngồi trên xe ngựa buông rèm hồng, trái phải mỗi bên ôm một Hồ Điệp phu nhân.

 

            “Nghe nói Mã trại chủ tìm ta, không biết có chuyện gì ?” Lãnh Dịch Hạo nheo mắt, đón lấy chén rượu do Hoàng Điệp phu nhân dâng lên.

 

            Mã Thiên Ba trầm giọng nói:

“Thuận Vương gia giá đáo kiệu lớn như vậy, xem ra Vương gia cũng không để ý đến sự sống chết của Vương phi, chi bằng như thế này, Vương gia có rất nhiều nữ nhân, đưa một người cho ta là được rồi !”

 

            Lãnh Dịch Hạo lại thản nhiên uống một ngụm rượu:

“Thật ra cũng không có gì là không thể, ngặt nỗi nàng ấy là do Hoàng đế ban cho bản vương, mặc dù nói nữ nhân của bản vương rất nhiều, nhưng người Hoàng đế ban cho lại chỉ có một. Ta thì không sao cả, không biết Mã trại chủ ngươi có thể nuốt trôi không !”

 

            Lãnh Dịch Khánh nghe vậy giận dữ muốn ra tay đánh người, lại bị Cảnh Thu ngăn cản:

“Đại hoàng tử, nếu như Vương gia không quan tâm, người sẽ không đến, địa hình Tiểu Thương Sơn phức tạp, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ, nếu như muốn cứu Vương phi, phải nghe theo Vương gia sắp xếp.”

 

            “Hắn sẽ quan tâm đến sự sống chết của Tiểu Tuyết sao ?”

 

“Ngài yên tâm đi, Vương gia đã sắp xếp ổn thỏa rồi.” Cảnh Thu rất hiểu rõ tính cách của Lãnh Dịch Hạo. Lãnh Dịch Khánh chỉ có thể hung hăng trừng liếc mắt Lãnh Dịch Hạo, nếu như Úc Phi Tuyết xảy ra chuyện gì, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho Lãnh Dịch Hạo cùng với ả Ngọc Điệp kia !

 

            Trong không trung truyền đến tiếng Mã Thiên Ba cười to :

 “Vương gia, theo như hiểu biết của ta về ngươi, Vương gia không phải lọai người bạc tình. Không bằng như vậy, ta và ngươi làm một giao dịch. Nếu như ngươi đồng ý đem ấn soái ra trao đổi, ta sẽ trả Vương phi lại cho ngươi, chuyện lúc trước ngươi lên núi trộm Xích luyện thảo, ta cũng sẽ bỏ qua. Ngươi thấy thế nào ?”

 

            Trong ánh mắt hút hồn của Lãnh Dịch Hạo hiện lên sự lạnh lùng, điều kiện này đúng là ngoài dự tính của hắn. Tĩnh lặng, trong khe núi chỉ có tiếng gió thổi vọng lại.

 

            “Ngươi cho rằng cầm được ấn soái là có thể điều binh khiển tướng sao ? Mã Thiên Ba, nếu ngươi nghĩ rằng Lãnh Dịch Hạo ta đến đây để nghe ngươi sai khiến, vậy ngươi cũng quá coi thường Lãnh Dịch Hạo ta rồi !” – giọng Lãnh Dịch Hạo bình tĩnh mà thản nhiên vang vọng trong khe núi.

 

            “Thuận Vương gia, ta muốn làm gì đó là chuyện của ta. Nếu như ngươi không đồng ý ——” Mã Thiên Ba đột nhiên im bặt. Trên sườn núi, đồng lọat xuất hiện một đám người.

 

            Toàn bộ đám trộm cướp đã vây chặt nơi này, mỗi kẻ trong chúng đều cầm cung tên trong tay, ở chính giữa, Úc Phi Tuyết bị trói chặt, một thanh đại đao sáng loáng đang dí sát trên cái cổ trắng mịn của nàng.

 

            “Cứu mạng ——” Úc Phi Tuyết nhìn thoáng qua vách đá thẳng tắp dưới chân, địa thế ở đây đúng là dễ thủ khó công.

 

            “Lãnh Dịch Hạo, ta cho ngươi thời gian suy nghĩ. Ta đếm đến ba, nếu như ngươi không đồng ý, ngươi đoán xem Vương phi xinh đẹp của ngươi sẽ có kết cục như thế nào?” Mã Thiên Ba cầm đại đao trong tay ấn thêm một chút.

 

           “A Hạo, cứu ta ——” – giọng Úc Phi Tuyết có chút run sợ. Sống động thật ! Giống y như thật !

 

            Đôi mắt Lãnh Dịch Hạo lạnh lùng, nắm chặt chén rượu trong tay, run nhè nhẹ, người ngoài không nhìn ra, nhưng Hoàng Điệp phu nhân lại nhạy bén phát hiện ra. Lãnh Dịch Hạo cũng có lúc run sợ như vậy sao? Đúng là chuyện lạ trong thiên hạ !

 

            “Một…” Mã Thiên Ba không để cho Lãnh Dịch Hạo kịp suy nghĩ, hắn ta bắt đầu đếm.

 

            Úc Phi Tuyết cố ý dùng bàn chân cọ trên mặt đất, đá vụn bên trên rơi vụn xuống làm con ngựa kinh hoảng chồm lên hí vang. Không khí xung quanh càng thêm căng thẳng.

 

            “Hai…” Mã Thiên Ba đưa mắt liếc qua, lập tức có người đem tên nhắm bắn Úc Phi Tuyết.

 

            Lãnh Dịch Khánh rốt cục nhịn không nổi nữa, xông lên trước túm lấy vạt áo Lãnh Dịch Hạo, lần này Lãnh Dịch Hạo không đợi Lãnh Dịch Khánh nổi điên, một chưởng đẩy Lãnh Dịch Khánh ra:

” Mã Thiên Ba !”

 

            “Vương gia, ngươi không định phí lời trong lúc này đấy chứ ? Đúng lúc hôm nay tâm trạng Mã Thiên Ba ta đang rất tốt, ta cũng không để ý mấy câu nói vô nghĩa của ngươi đâu. Tiểu mỹ nhân đáng yêu như vậy, chi bằng ngươi ở đó mà phí lời, ta ở đây hưởng thụ một chút !” Mã Thiên Ba vừa nói, vừa đưa tay hướng đến Úc Phi Tuyết. Úc Phi Tuyết cắn Mã Thiên Ba một cái. Mã Thiên Ba hét ầm một tiếng, thu tay lại, căm tức nhìn Úc Phi Tuyết:

“Nha đầu chết tiệt kia, dám cắn ta ! Cho ngươi nếm thử sự lợi hại của bản đại vương !”

 

            Dứt lời, Mã Thiên Ba vung tay một cái, trong khe núi heo hút vang lên rõ ràng âm thanh một cái tát, tiếng Úc Phi Tuyết ngã xuống đất.

 

“Dừng tay” Lãnh Dịch Khánh nắm chặt đại đao, hai tay áo run rẩy, động tác hỗn lọan, hai tròng mắt đỏ tươi như máu, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay giết người..

 

            “Dừng tay !” Lãnh Dịch Hạo đột nhiên đứng dậy, vẻ thản nhiên một phút trước dường như hòan tòan biến mất, khuôn mặt lạnh lẽo như một tảng băng ngàn năm.

Một suy nghĩ 19 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c99”

  1. Xin chào bạn! mình xin lỗi vì đã làm phiền bạn nhưng rất mong bạn giúp giùm. Hiện bên mình đang tổ chức 1 cuộc thi edit đoản văn để tạo điều kiện cho các editor mới và lâu năm thử sức với nhau, mình mong rằng sẽ có nhiều bạn editor hoặc hứng thú với việc edit biết đến cuộc thi này. Vì vậy mình mong bạn giúp mình post 1 bài nho nhỏ trong nhà bạn, nói sơ về thể lệ tham gia + giải thưởng + thời hạn giùm mình và dẫn link đến đây http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=142&t=285304 (bạn xem thông tin trong đây luôn nha). Bạn để giùm mình bao lâu cũng được. Mình cám ơn bạn rất nhiều.

    Số lượt thích

  2. Sao ta lại muốn Hạo ca mất đi Tuyết tỷ vĩnh viễn vậy nè =))
    Cứ cho Hạo ca và con điên Ngọc Điệp kia thành đôi đi. Sống cạnh nó nhưng Hạo ca đau khổ suốt đời.
    Tuyết tỷ ở cạnh tiểu sư phụ cũng được, ở bên Khánh ca cũng tốt, miễn sao ko ở cạnh Hạo ca là được rồi.
    Kết cục như vậy mỹ mãn ghê 😀

    Số lượt thích

  3. oaaa, không ngờ hôm nay vào lại có thêm chap mới :”))))))))))
    cũng không ngờ mà DH lại bị một màn này của chị lừa
    không hiểu là bị lừa thật hay là anh đã sớm nhìn ra và có đối sách rồi :”)))
    ôi ta hóng chương tiếp quá, cám ơn nàng nhiều nhiều nhé :”)
    mãi mà tiểu sư phụ vẫn chưa xuất hiện TT^TT~

    Số lượt thích

Trả lời hoangminhcac Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.