Cổ trang, Nương tử đừng nghịch nữa, Truyện dịch

Nương tử, đừng nghịch nữa! – c141+142

C141 Một loại cảm xúc nguyên sơ

 Edit: sushi

Beta: Skip.kiều, Đông Tử [=))]

        Úc Phi Tuyết nào biết rằng, tại ngay lúc này có hai người đàn ông đang vì nàng mà mất ngủ. . .

 

        Nàng đang ngủ, ngủ rất ngon.

 

        Tần Thế Viễn dường như luôn biết rõ tâm tư của nàng, ở cạnh Tần Thế Viễn, nàng vĩnh viễn không phải lo không có việc gì để làm. Tần Thế Viễn luôn nghĩ ra đủ loại biện pháp trêu chọc làm nàng vui vẻ.

 

        Mà vui vẻ, kết quả là… Lại uống quá nhiều.

 

        Nhưng lần này nàng quá chén, Tần Thế Viễn lại không uống bao nhiêu.

 

        Hắn sẽ không thất thố giống như lần đầu tiên.

 

        Nhìn khuôn mặt ửng hồng vì uống say của Úc Phi Tuyết, Tần Thế Viễn kìm lòng không được xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

 

        Kỳ thật nàng rất đẹp.

 

        Mọi người đều nói vẻ ngoài của Úc Tứ tiểu thư kém hơn ba vị tỷ tỷ rất nhiều, gầy còm ốm yếu. Để nịnh nọt vương gia, cho nên hắn cố hết sức lấy lòng Úc Phi Tuyết.

 

        Lần đầu gặp gỡ, nàng tinh quái làm cho hai mắt của hắn tỏa sáng, lời đồn đãi quả nhiên là không tin được, Úc Phi Tuyết có vẻ đẹp riêng của nàng. Nàng thanh nhuận tao nhã, nữ tử thế tục bình thường không thể sánh được.

 

        Thời điểm gặp lại, nàng đã có một phong thái khác, vẫn thanh nhuận tựa như một đóa Phù Dung như trước. Nhưng nếu trước đây nàng là Phù Dung chưa nở, thì giờ đây chính là đóa hoa sen xinh đẹp tao nhã phảng phất đâu đây.

 

        Mà bây giờ, khi nàng yên tĩnh ngủ. Hấp dẫn hắn nhất, không phải là vẻ đẹp của nàng, mà là tấm lòng của nàng.

 

        Trái tim của nàng thuần khiết tự nhiên, vừa đơn thuần lại vừa tinh ranh. Nàng luôn làm ra những chuyện người bình thường không thể tưởng tượng được, khiến cho người khác bất ngờ.

 

        Có khi, nàng lại như tiểu cô nương bình thường ngượng ngùng xấu hổ, lại đôi lúc giống như nam nhân hào khí đất trời. Nữ nhân như vậy, làm cho hắn dù biết rất rõ không được, lại không kìm được bị nàng hấp dẫn.

 

        Nàng là nữ nhân của vương gia. Hắn, không thể đụng vào.

 

        Kỳ thật hắn biết rõ, tiểu nha đầu thoạt nhìn dường như không tim không phổi, hi hi ha ha, nhưng trong lòng nàng lại rất đau.

 

        Nàng vừa yêu Lãnh Dịch Hạo, lại vừa không thể yêu hắn. Bởi vì với tính cách của nàng, nàng không có khả năng tiếp nhận bên cạnh Lãnh Dịch Hạo còn có những nữ nhân khác.

 

        Tiểu sư phụ nhìn nàng lớn lên từ nhỏ, là người nàng tín nhiệm nhất, lại muốn làm phản. Mưu phản, nghĩa là cuối cùng cũng sẽ có một ngày Phong Vô Ngân và Lãnh Dịch Hạo, chỉ có một người có thể sống sót.

 

        Tiểu nha đầu tuy không nói gì, nhưng trong lòng nàng khó chịu, cho nên mới uống rượu. Nhưng mà nàng quá đơn thuần, kế sách phức tạp như vậy, sao nàng có thể nhìn ra được? Cho nên, nàng cũng không hỏi gì.

 

        Nàng rất thông minh.

 

        Cũng làm cho người ta rất đau lòng.

 

        Tần Thế Viễn nắm chặt tay, cuối cùng ngượng ngùng thu tay lại, đứng dậy bước ra ngoài.

 

        Nào biết vừa ra khỏi cửa, liền thấy thân ảnh băng lãnh của Lãnh Dịch Hạo đứng trước cửa.

 

        “Vương gia!” Tần Thế Viễn khiếp sợ. May mắn, may mắn vừa rồi hắn chưa làm gì, nếu không hiện tại nhất định sẽ chết rất khó coi!

 

        Lãnh Dịch Hạo đưa lưng về phía Tần Thế Viễn, không nói năng gì.

 

        Tần Thế Viễn dao động, tuy Lãnh Dịch Hạo đưa lưng về phía hắn nên hắn không thấy được thái độ trên mặt Lãnh Dịch Hạo, nhưng hắn có thể cảm giác được, Lãnh Dịch Hạo lúc này có chỗ khác với Lãnh Dịch Hạo lúc trước.

 

        Trên người của hắn có một loại khí chất nghiêm nghị, tư thế sôi trào, mãnh liệt bắn ra.

 

        Tần Thế Viễn vừa muốn mở miệng giải thích, Lãnh Dịch Hạo đã xoay người nhìn thoáng qua Tần Thế Viễn, sau đó, lướt qua Tần Thế Viễn, đi thẳng vào gian phòng.

 

        Xem ra giải thích là dư thừa. Tần Thế Viễn thở dài một hơi.

 

        Chỉ là nhìn xem cánh cửa kia tại trước mặt chậm rãi khép lại, Tần Thế Viền không kìm lòng được tay nắm thành quyền.

 

        *

 

        Trên giường Úc Phi Tuyết đang ngủ say, nhẹ nhàng như trong giấc mộng đẹp.

 

        Ánh mắt Lãnh Dịch Hạo chạm đến khuôn mặt nhỏ nhắn quen thuộc mà ngọt ngào, nội tâm bỗng nhiên mềm mại.

 

        Hắn chậm rãi cúi xuống, tại trán của nàng thật sâu in dấu một cái hôn.

 

        Môi của hắn dán trên da thịt nàng thật lâu, một lát mới rời đi.

 

       Mỗi lần tới gần nàng, hắn đều có một loại cảm giác không kiềm chế nổi, muốn khiến nàng xúc động. Là một loại cảm xúc nguyên sơ, cũng là một loại khát vọng từ tận đáy lòng.

 

        Đáng tiếc đến khi hắn biết quý trọng nàng, nàng đã không còn ở bên hắn.

 

 

        Vì vậy thời gian gần gũi nhau trước đây, trở nên vô cùng trân quý.

 

        Nhất là khi hắn nghe được những lời Ngọc Điệp và Phong Vô Ngân nói với nhau, biết tất cả chân tướng phía sau, niềm tin và áy náy còn sót lại trong lòng phần đối với Ngọc Điệp cũng không cánh mà bay.

 

        Trong lòng hắn, chỉ có một ý niệm duy nhất, tìm được tiểu nha đầu của hắn. Thật sự thương yêu nàng! Bất luận trong lòng của nàng có hay không có hắn, bất luận nàng nguyện ý hay không nguyện ý thương hắn, hắn đều sẽ bắt nàng trở lại, đem khoảng thời gian mà hắn đã thua thiệt nàng, từng ngày từng ngày đền bù cho nàng.

 

        Bởi vì, nàng chỉ có thể là của hắn!

 

        Chẳng qua là, hiện tại, vẫn chưa được.

 

        Tâm Lãnh Dịch Hạo khẽ nhói đau.

 

        “Tiểu nha đầu, ta sẽ không để cho bất kì kẻ nào thương tổn nàng. Chờ ta, chờ ta tới đón nàng.” Bàn tay Lãnh Dịch Hạo âu yếm vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Phi Tuyết. Ánh mắt tràn ngập thâm tình, đáng tiếc Úc Phi Tuyết ngủ say một chút cũng không biết.

 

        Lãnh Dịch Hạo kìm lòng không được ôm nàng vào trong ngực, Úc Phi Tuyết tựa hồ đối với có người quấy nhiễu giấc ngủ hết sức bất mãn, khẽ than nhẹ kháng nghị, sau đó ở trong ngực Lãnh Dịch Hạo tìm một vị trí thoải mái tiếp tục ngủ.

 

        Lãnh Dịch Hạo tại đỉnh đầu của nàng ấn hạ một cái hôn thật sâu, cứ như vậy ôm nàng, thẳng đến bình minh.

 

        Thời điểm Lãnh Dịch Hạo ra đi, đã nói với Tần Thế Viễn một câu: “Chăm sóc nàng cho tốt. Đừng để nàng gặp Phong Vô Ngân.”

 

        Cái gì? Lãnh Dịch Hạo không định mang Úc Phi Tuyết đi? Lại muốn hắn chăm sóc nàng? Có ý gì đây?

 

        Tần Thế Viễn có chút ngạc nhiên, chẳng lẽ, bão tố trong dự liệu, đã đến sớm hơn sao?

 

        Đột nhiên, Tần Thế Viền bộ dáng não nề gõ đầu một cái. Hỏng bét rồi!

 

        Chuyện Úc Phi Tuyết thực sự yêu Lãnh Dịch Hạo, hắn lại quên đi giành công lao rồi!

 

        Làm sao hắn có thể quên mất chuyện quan trọng như vậy chứ!

 

        Lúc hắn ra ngoài đuổi theo, Lãnh Dịch Hạo đã đi xa. Thôi, dù sao hiện tại Lãnh Dịch Hạo nhất định cũng không có tâm trạng nghĩ tới những việc này.

 

            Chỉ là không biết, trận đấu này, cuối cùng ai sẽ là người thắng!

 

C142 Nàng muốn nắm chắc hạnh phúc của mình

 

        Sau khi Lãnh Dịch Hạo hồi phủ, hắn đi thẳng tới hậu viện.

 

        Ngọc Điệp bị phong bế huyệt đạo, không thể sử dụng võ công được, chỉ có thể đợi Lãnh Dịch Hạo trong phòng.

 

        Kỳ thật, ả cũng không muốn rời đi. Rời bỏ Lãnh Dịch Hạo, ả cũng không biết nên đi đâu, ả thật sự đã yêu Lãnh Dịch Hạo, bởi vì trong quãng thời gian trúng cổ độc kia, Lãnh Dịch Hạo đã khiến ả cảm nhận được sự dịu dàng chưa bao giờ có. Ả không muốn mất đi sự sủng ái hiếm hoi này.

 

        Nghĩ đến việc nam nhân đã từng ngoan ngoãn phục tùng mình, từ nay về sau sẽ không thuộc về mình nữa, lòng Ngọc Điệp liền đau đớn từng cơn.

 

        Lúc cửa phòng được đẩy ra, Ngọc Điệp lập tức nhào tới, dùng đôi mắt ngập nước động lòng người của mình nhìn Lãnh Dịch Hạo: “Vương gia, vương gia, xin người tin tưởng thiếp, thiếp thật sự yêu người! Chuyện Phong Vô Ngân đã sớm trôi qua rồi, chúng ta đã ở bên nhau bảy năm! Bảy năm! Nếu như thiếp thật sự muốn gây bất lợi cho người, thiếp đã sớm động thủ. Làm sao có thể chờ tới bây giờ. Thiếp chỉ đi khuyên nhủ Phong Vô Ngân thôi, thiếp không muốn nhìn thấy người bị thương!”

 

    Lãnh Dịch Hạo dùng ngón tay chậm rãi nâng cằm Ngọc Điệp lên, ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt hỗn loạn của Ngọc Điệp: “Phải không vậy?”

 

        Giọng nói xa cách, lại lạnh lùng.

 

        “Vương gia, rốt cuộc người muốn thiếp làm gì người mới bằng lòng tin tưởng thiếp? Thiếp thật sự yêu người mà!” Đôi mắt Ngọc Điệp ngập nước, nước mắt trong hốc mắt chảy ra, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.

 

    Ngón tay thon dài của Lãnh Dịch Hạo nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt nhỏ mịn màng của Ngọc Điệp: “Thật sự muốn ta tin tưởng ngươi? “

 

    “Vương gia, chỉ cần người nguyện ý tin tưởng thiếp, người muốn thiếp làm gì, thiếp đều bằng lòng!” Ngọc Điệp ngẩng đầu, kiên định nhìn Lãnh Dịch Hạo.

 

        Khóe môi Lãnh Dịch Hạo khẽ nhếch lên: “Phong Vô Ngân muốn mưu phản?”

 

        Lãnh Dịch Hạo chỉ suy đoán, nhưng mà sự do dự trên mặt Ngọc Điệp đã tiết lộ cho hắn đáp án.

 

    Ngọc Điệp không trả lời, vì nàng không muốn bán đứng Phong Vô Ngân, nhưng nếu như không phân rõ giới hạn với Phong Vô Ngân, Lãnh Dịch Hạo sẽ không tin tưởng nàng!

 

        “Đúng vậy. Thần Vực của hắn hiện tại rất lớn mạnh, cho dù có mười vạn tinh binh, cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn. Cho nên thiếp mới đi tìm hắn, hy vọng hắn có thể từ bỏ việc mưu phản. Vương gia, tâm ý của Tiểu Điệp với vương gia, trời xanh có thể chứng giám!” Ngọc Điệp kéo tay Lãnh Dịch Hạo, trong mắt tràn ngập khẩn trương.

 

    “Phải không?” Lãnh Dịch Hạo không thể hiện bất kì đánh giá nào, chỉ cười nhìn nàng.

 

        “Đúng, tục ngữ nói “Một đêm phu thê, trăm ngày ân ái”, huống chi trong lòng Tiểu Điệp, vương gia mới là nam nhân mà Tiểu Điệp có thể dựa vào cả đời, Tiểu Điệp không thể nhìn vương gia chịu bất kì tổn thương nào, chỉ cần có thể giúp vương gia, chuyện gì thiếp cũng nguyện ý làm!” Ngọc Điệp phảng phất thấy được trong mắt Lãnh Dịch Hạo sự tín nhiệm giống như ngày xưa. Tuy nhiên chỉ là thoáng qua, nhưng nàng thỏa mãn.

 

        “Thật sự là cái gì cũng nguyện ý làm?” Lãnh Dịch Hạo nheo mắt.

 

    “Vâng.” Ánh mắt Ngọc Điệp đầy kiên định.

    “Vậy ngươi hãy cứ ở trong phủ, thành tâm làm Thuận vương phi!” Lãnh Dịch Hạo sẳng giọng, ánh mắt đảo qua khuôn mặt nhỏ nhắn tinh mỹ như hoa của Ngọc Điệp, giọng nói lạnh lẽo chậm rãi tới gần Ngọc Điệp, “Úc Phi Tuyết đã đi rồi, hiện tại ngươi là vương phi duy nhất của bổn vương, chỉ cần làm tốt vai trò Thuận vương phi của ngươi, không bày trò, bổn vương có thể bỏ qua chuyện cũ.”

 

    Câu nói cuối cùng, Lãnh Dịch Hạo có thâm ý, hắn tin Ngọc Điệp hiểu được.

 

        Ngọc Điệp tuy không rõ vì sao Lãnh Dịch Hạo lại làm như vậy, nhưng ít nhất có thể khẳng định một điều, nếu thật Lãnh Dịch Hạo muốn tìm Úc Phi Tuyết về, đó sẽ là chuyện vô cùng dễ dàng, mà Lãnh Dịch Hạo lại để nàng giả mạo Thuận vương phi, vậy nghĩa là, có người sẽ gây bất lợi cho Thuận vương phi. Nói cách khác, chính là gây bất lợi cho hắn.

 

        Lãnh Dịch Hạo muốn nàng làm kẻ chết thay cho Úc Phi Tuyết.

 

        Vương gia, ngươi thật tàn nhẫn! Úc Phi Tuyết, nếu không có ngươi, Ngọc Điệp ta làm sao lại rơi vào tình cảnh ngày hôm nay.

    Hận thù trong lòng Ngọc Điệp đối với Úc Phi Tuyết càng tăng thêm vài phần.

 

        Nhưng cho dù Lãnh Dịch Hạo thật sự muốn nàng làm kẻ chết thay, ít nhất, Lãnh Dịch Hạo cũng đã cho nàng một cái cơ hội. Chỉ cần có cơ hội này, nàng đã thỏa mãn.

 

        Bởi vì nàng rất hiểu rõ Lãnh Dịch Hạo, bất kì kẻ nào phản bội hắn, đều phải chết. Mà nàng, bây giờ vẫn còn sống. Cái này chính là điều bất ngờ.

 

        Nàng nhất định phải nắm chắc phần may mắn này, khiến Lãnh Dịch Hạo một lần nữa tin tưởng nàng.

 

        Trong nháy mắt, trong đầu Ngọc Điệp nhanh chóng hiện lên vô số ý niệm, song hết thảy những điều này, nàng cũng sẽ không để Lãnh Dịch Hạo biết rõ, trong lòng như mặt biển nỗi bão, bên ngoài sóng lăn tăn không sợ hãi, đôi mắt trong veo như nước tràn đầy vui mừng.

 

        “Thật vậy chăng? Chỉ cần thiếp ngoan ngoãn, người thật sự sẽ tin tưởng thiếp sao?”

 

        Vẻ mặt đáng yêu thanh thuần. Đáng tiếc, rốt cuộc vẫn không lừa được Lãnh Dịch Hạo.

 

        “Bổn vương nói chuyện, đã khi nào nuốt lời chưa?” Lãnh Dịch Hạo nheo mắt, thích thú nhìn đôi mắt trong veo của Ngọc Điệp, một tay ôm eo nàng, khóe môi tà khí nhếch lên thành nụ cười, ý vị thâm trường nói một câu: “Tiểu Điệp, ngươi và bổn vương, thật đúng là một đôi!”

 

    Ngọc Điệp trong nội tâm cả kinh, có một loại sợ hãi khi trong lòng bị nhìn thấu. Hoảng sợ trong mắt thoáng cái đã biến mất, Ngọc Điệp khổ sở rũ mi mắt, tránh đi ánh mắt trầm tĩnh thích thú của Lãnh Dịch Hạo: “Vương gia, chỉ cần vương gia nguyện ý tin tưởng thiếp, Ngọc Điệp nguyện ý làm bất cứ việc gì.”

 

        Nhìn thấy ánh mắt lảng tránh của nàng, trong mắt Lãnh Dịch Hạo dần dần hiện lên tà khí.

 

        ” Bổn vương chờ xem biểu hiện tốt đẹp của ngươi!”

 

    Lãnh Dịch Hạo buông tay xoay người nhanh chóng rời đi.

 

    *

 

        Bình minh chưa lâu, đã có người trong cung tới, truyền ý chỉ của Thái hậu, đón Thuận vương phi tiến cung dạo chơi ngự hoa viên cùng thái hậu.

 

        Lãnh Dịch Hạo nhìn thoáng qua Ngọc Điệp, Ngọc Điệp chậm rãi rũ mi mắt, thay quần áo của Úc Phi Tuyết, dùng lụa trắng che mặt, rồi tiến cung.

 

        Ngọc Điệp không nghĩ tới, khảo nghiệm nhanh như vậy đã đến. Lần này tiến cung, chỉ sợ không phải đơn giản là đi dạo ngự hoa viên như vậy.

 

        Cho nên, trước khi đi, Ngọc Điệp chậm rãi quay đầu nhìn Lãnh Dịch Hạo, ánh mắt thê lương: “Vương gia, thiếp biết rõ, thiếp không nên mang theo mục đích bất lương tiếp cận người, thiếp không xứng có được tình yêu của người. Nhưng trời xanh có thể chứng giám, tấm lòng Tiểu Điệp đối với vương gia, là hết sức chân thành. Lần này tiến cung, dữ nhiều lành ít, nhưng Ngọc Điệp nguyện ý vì Vương gia làm bất cứ chuyện gì, cho dù là chết.”

 

        Ngọc Điệp nói xong, bi thương rũ mắt, cũng không nhìn phản ứng của Lãnh Dịch Hạo, xoay người cô đơn rời đi, lưu lại cho Lãnh Dịch Hạo một bóng lưng thê lương.

 

        Ánh mắt Lãnh Dịch Hạo khẽ gợn sóng, nhưng chỉ trong tích tắc.

 

        Trên đường tiến cung, Ngọc Điệp lấy cớ thay quần áo đi vào nhà vệ sinh, lén triệu tập hắc y. Sau khi phân phó hắn một phen, mới thật sự tiến cung.

 

    Ngọc Điệp nàng cũng không phải người ngu ngốc, tiến cung làm kẻ chết thay cho người khác, nàng không có hứng thú.

 

        Vì Lãnh Dịch Hạo, nàng sẽ tiến cung một chuyến, nhưng nàng tuyệt đối sẽ không ngốc đến mức đi chịu chết. Nàng muốn Lãnh Dịch Hạo tin tưởng nàng, nàng muốn lại một lần nữa làm cho Lãnh Dịch Hạo cảm động! Nàng muốn nắm chắc hạnh phúc của mình. Bất kỳ kẻ nào cũng đừng mơ đến việc phá hoại nó!

Một suy nghĩ 18 thoughts on “Nương tử, đừng nghịch nữa! – c141+142”

  1. Ngọc Điệp! haiz.tất nhiên là mình không thích cô gái này, nhưng mà ….Dù sao thì thấy cũng tội tội, k ai có một quá khứ tốt đẹp mà lại đi làm sát thủ, lại vì lấy lòng một người mà đọc lên độc xuống, còn hứng tên cho ng ta. Thật ra yêu thì muốn người đó chỉ có mình thôi cũng la chuyện bt, phải chi nàng biết người biết ta và đừng tuyệt đường sống ng khác thì ít nhất nàng cũng còn đường lui cho bản thân. Vương gia thì dù k có yêu nàng nhưng ít nhất còn chut nghĩa chứ, haiz, đùng một cái kêu đi chết thay ng khác, tuyệt tình quá, như vậy lại dồn ng ta vào vai kẻ xấu tiếp. Túm lại là tác giả cần kẻ xấu, kẻ xấu mới tôn thêm sự sáng lạng của người tốt! Xem phim nhiều, đọc truyện nhiều, ta chỉ thấy vai ác của Đường Yên trong Hiên Viên Kiếm là kết cục mà ta muốn, ác hợp tình hợp lý chứ không phải cứ mang tiếng thủ đoạn mà ác như trò đùa trẻ con. Hắc hắc!

    Số lượt thích

  2. ND và LDH cùng 1 loai nguoi,cach yeu và tham vong giong nhau ,rat tàn nhan doi voi nguoi khac .Luc truoc thi vi ND anh ta dùng 8 tieu thiep de doi khuon mat cho co ay,trong luc do van yeu và nam giu UPT nhung ko tin và da thuong ton nàng,.Gio anh hieu ro ND thi dùng mang co ay de doi mang cho UPT mac dù minh thi rat là ghet ND nhung cach làm cua anh thi kho chap nhan dù sao co ay cung chua làm noi gian ,ac doc de nam giu thu thuoc ve minh co yeu nhung co tham vong và tinh toan.

    Số lượt thích

  3. thanks nha!!! 🙂
    UPT thật đào hoa đc rất nhiều chàng trai si mê thế.Sớm muộn NĐ sẽ phải trả giá đắt và bị trừng phạt vì tội ác mình gây ra
    Chẳng biết thích ủng hộ nam nào hay hơn???

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.