Linh tinh 8

Thích là hơi yêu, còn yêu là thích rất nhiều :)

a5d023735bce49bcacbf2de2449ea688

Thế gian có loại tình cảm gọi là “thích”, một loại khác nữa là “yêu”. Yêu là khi người ấy ở bên cạnh trong mắt ta chỉ có người ấy; khi người ấy không ở bên mọi thứ đều mang hình bóng của người đó. 

Thích là đêm khuya đọc sách chợt nhớ về người ấy, tưởng tượng ra giờ này họ đang làm gì, lòng chợt nghe xao động và khẽ ấm áp từng hồi, bất giác không chủ ý gọi điện thoại cho người ta. Mấy phút sau thì sự chú ý lại chuyển vào những tình tiết trong quyển sách đang đọc dở! Yêu là khi đêm vắng cô đơn, nỗi nhớ nhung lại tràn về như thuỷ triều dâng, sách cầm trong tay mà đọc mãi không vào, lòng lo rằng có lẽ giờ này người ấy chắc là phải tăng ca làm đêm? Đã ăn ăn tối hay chưa? Có nhớ tới mình như mình đang nhớ họ hay không? 

Thích là khi cùng “ấy” tranh luận đến đỏ mặt tía tai không ai nhường ai, trước mặt “ấy” mình như con nhím xù lông quyết không nhận thua nhưng thật ra đã sớm thầm phục cách giải thích , phục cái tài rồi. Yêu là hy vọng mình và “họ” nhịp nhàng nhất trí, tâm linh tương thông, nhỡ “người ta” đùa một câu vô tâm cũng có thể làm tâm trạng mình xìu xuống mà có khi còn rớt nước mắt nữa ấy chứ. Ở trước mặt người ta không bao giờ đề phòng. 

Thích là khi đi chơi gửi cho họ một mẩu tin báo rằng thời tiết ở đây rất tốt để rồi sau đó tắt luôn điện thoại, một mình ở nơi xa lạ chơi cho thiệt sướng cả tuần liền, phơi nắng đen thui khắp người rồi sau đấy đột ngột xuất hiện trước mặt hù cho họ giật mình. Yêu là dù đến bất cứ nơi nào cũng mong có người ấy ở cạnh bên. Có thể đứng trên bãi biển alo cho người ấy để họ cũng nghe được âm thanh của sóng; cũng có thể ở nơi xa lạ kia trên đường chợt nhìn thấy một dáng người quá giống với “ấy” mà đứng chôn chân lặng đi hồi lâu.

Thích là khi họ đi công tác, đơn giản chúc một câu “thượng lộ bình an”, nhìn theo khuất bóng người đi mà trong lòng có chút gì lưu luyến lắm nhưng tuyệt không nói gì chỉ là thầm chờ đợi tin về. Yêu là lúc người ta sắp đi công tác cứ dặn đi dặn lại, nhét đầy balo quần áo và đồ ăn, đứng ở trạm đợi cho tới khi tàu rời bến mới chịu quay về. Hơn nữa những ngày sau đó trong lòng lúc nào cũng thấy không yên, luôn luôn cầu nguyện cho người ấy được bình an trở về.

Thích là khi bị thương không muốn cho “ấy” nhìn thấy mặt yếu đuối của mình, trước mặt họ len lén lau nước mắt quay lại vẫn với bộ dạng vui vẻ kiên cường. Yêu là khi có chuyện tủi thân, tựa vào lòng người ấy mà khóc nức nở, không giả vờ làm như chẳng hề lo lắng, đem hết những nỗi buồn kể với họ đồng thời hy vọng vừa ở trong vòng tay người ấy vừa nhận được những lời an ủi vỗ về. 

Thích là cùng ấy mua sắm cuối tuần tới lả người ra rồi cùng ăn KFC, là trong cái giá rét mùa đông hai đứa giành nhau một ly café nóng, là cùng ấy sánh bước dạo phố nhưng luôn giữ đúng khoảng cách nửa mét không sai, là cùng ấy chơi game rồi cười ngất như hai đứa trẻ. Còn yêu là cuối tuần tranh thủ thời gian nửa ngày chính tay làm mấy món thiệt ngon rồi hạnh phúc ngắm người ấy ăn, là trong cái lạnh lẽo ngày đông không ngừng thêm nước nóng vào ly café của ấy, là khi cùng dạo phố để cho ấy nắm tay mình thật chặt, là yên lặng bên cạnh người ấy, làm việc và hạnh phúc ngắm bộ dạng tập trung làm việc trên máy của người ta.

Thích là cười haha thật to khi nghe họ đem những chuyện thú vị hồi bé xíu kể với mình, sau đó trong lòng dâng lên một cảm giác cảm động khó tả. Yêu là khẽ mỉm cười khi nghe chuyện ấy, lòng lại thấy tiếc cho anh chàng trước mắt mình về quãng thời gian đã qua từng nghịch ngợm như thế.

Thích là lúc gặp ấy ngoài hành lang, thiệt vui vẻ chào ấy hỏi han mấy câu đơn giản, lúc lách người đi qua nhìn thấy ngoài cửa sổ nắng đẹp trời trong, khi không lòng tự nhiên thấy vui vui . Yêu là gặp ấy ngoài hành lang mặt vờ không biểu lộ chút gì có để ý nhưng lúc qua người thì cảm nhận rất rõ đến cả luồng không khí khẽ rung rung bên cạnh mình, thế là chịu không nổi phải quay đầu lại nhìn một cái.

Thích là nhìn thấy người ấy tay trong tay với người con gái khác đi ngang qua, trong lòng khẽ đau nhói nhưng sẽ rất nhanh chóng hướng về phía mặt trời tìm lại được gương mặt tươi cười của mình. Còn yêu không thành như thua trong một trò chơi, sau khi đã dốc ra tất cả, những gì lưu lại có thể chỉ là một vết thương khắc sâu trong trái tim mình.

Thích một người là muốn có chính người đó cho nên có thể thích rất nhiều người, muốn nhiều người họ đều là của mình. Còn yêu là rõ ràng không thể rời người ấy nhưng không thể không buông tay, bởi vì thứ hạnh phúc người ấy cần có lẽ ta không thể cho họ được. Không dám cưỡng cầu muốn họ là của mình, hy vọng nhìn thấy họ tìm được hạnh phúc cho dù cái phần hạnh phúc ấy ta không thể cùng chia sẻ

Thích là mỗi khi cô đơn, khi buồn chán, lúc bi thương tìm người tâm sự; còn yêu là bất cứ khoảnh khắc nào cũng muốn sẻ chia, lúc vui vẻ và thậm chí muốn đem cả cái vui khi phạm sai kể ra hết cùng người ấy.

Thích là cười miết nghe ấy nói sau khi nhận cuộc gọi vì đã rất lâu rất lâu không liên lạc. Yêu là sau mấy ngày không có tin gì lo lắng vội vàng gọi ngay cho ấy, cố ngăn nước mắt và cười. Thích, chỉ khi ở cùng nhau mới nhớ tới đối phương. Yêu, dù là ở bên cạnh, mỗi một phút thôi cũng nhớ rất nhiều.

Thích một người, ở giữa nhóm bạn sẽ thấy vui còn khi yêu, thêm một người thôi cũng sẽ ảnh hưởng không gian của cả hai. Thích một người-quá ngọt ngào, yêu một người-là khổ tận cam lai.

Thích một người, lúc bên nhau rất vui; yêu một người lúc ở bên lại có cảm giác mất mát gì đó khó nói thành lời. Thích ai đó là khi bạn chưa nghĩ về ngày mai của cả hai, còn khi yêu cả hai lại thường xuyên cùng hướng về một tương lai chung. Thích là khi bên nhau lúc nào cũng vui; yêu, ta sẽ thường rơi nước mắt.

Thích người ta, khi lâu ngày không gặp thỉnh thoảng mình sẽ chợt nhớ; yêu người ta thì ngày nào cũng thấy nhớ nhung. Thích là khi nhớ về ấy ta sẽ mỉm cười, còn yêu sẽ nhìn trời mà ngơ ngẩn.

Thích, bạn nghĩ nếu anh ấy có con bạn nhất định sẽ mến nó lắm. Yêu, chợt một ngày bạn thấy hiếu kỳ: sau này con của hai đứa sẽ như thế nào đây? Thích thì mong mọi người luôn vui vẻ, yêu thì mong rằng người ấy luôn vui. Thích một người, cái ta muốn là “hôm nay”, yêu một người ta kỳ vọng rằng “mãi mãi”.

Thích là nhìn thấy ưu điểm của ấy, còn yêu là bao dung với khuyết điểm của người kia. Khi đứng trước mặt người ta yêu tim đập liên hồi, với người ta thích thì tim chỉ thấy vui. Khi bốn mắt giao nhau, với người yêu, ta ngượng ngùng xấu hổ, với người thích, ta chỉ sẽ mỉm cười. Khi nói chuyện với người mình yêu thiệt khó mở lời, với người mình thích thì cái gì cũng có thể nói ra.

Khi người yêu khóc bạn sẽ cùng khóc với nàng và sẽ khéo léo an ủi người bạn thích. Khi không còn muốn yêu một người nữa bạn sẽ nhắm mắt lại giấu đi những giọt nước mắt và khi không muốn thích một người bạn chỉ cần bịt chặt hai tai!

Thích là tâm trạng, yêu là tình cảm. Thích là trực giác, yêu là cảm giác. Thích có thể ngừng yêu sao có thể ngưng? Thích một người rất tự nhiên còn yêu một người lại rất thản nhiên. Thích có lúc muốn ở gần, yêu có khi lại sợ gần nhau. Thích, cứ không nhường nhịn; yêu lại luôn muốn cho đi. 

Thích thì hy vọng ấy tìm thấy mình bất cứ lúc nào, yêu thì muốn bất cứ lúc nào cũng tìm thấy người ấy. Thích một người luôn vì họ mà cười, yêu một người khóc vì người đó. Thích là cố giữ, yêu là có được. Thích là thích-rất đơn giản, yêu là yêu-phức tạp thay.

Thích ấy không nhất định sẽ yêu, còn yêu nhất định đã rất thích rồi. Thích và yêu cách nhau một bước thôi nhưng muốn đi bước đi này phải xem bạn “thích” bước hay “yêu” mà bước. Thích là hơi yêu còn yêu là thích rất nhiều.

Yêu là sự nương tựa, là trách nhiệm, là cùng dựa vào nhau; thích là thứ cảm giác không lời, là xúc động nhất thời, là chút gì thoáng nghĩ qua. Yêu là giấu vào lòng muôn sóng cuộn trào, là không thể dùng bất cứ kiểu thích nào thay thế được, là sức mạnh! Thích một người không nhất định phải yêu họ nhưng điều kiện trước tiên để yêu một người là phải thích.

Thích rất dễ chuyển thành yêu còn sau khi đã yêu một thời gian rất khó để quay trở về “thích”. Vì thích là khoan dung mà yêu là ích kỷ. Thích là kiểu tâm lý thoải mái và không chủ ý, yêu ngược lại quá nặng lo. Yêu một khi đã nói ra liền trở thành lời thề, lời hứa “đã nắm tay nhau là đi cùng nhau đến lúc bạc đầu” vài chữ ngắn thế thôi mà trong nó hàm chứa biết bao nhiêu muôn trùng sóng gió. Chỉ khi sông cạn đá mòn, mùa đông sấm chớp mới chia lìa! Đấy là “yêu” rồi.

Yêu ví như kiếm một khi đã rút khỏi vỏ nếu không cẩn thận sẽ làm bị thương người khác và cả chính mình.

Đã trải qua một mối tình đẹp thì khó mà yêu thêm lần nữa, người bị tình yêu làm cho tổn thương, trong tim mãi sẽ có một vết thương không bao giờ lành lại được. Một đêm trăng sáng trời trong, nghĩ nỗi mình nơi xa xứ, nếu trong lòng ta chỉ có niềm vui và mùi hương ấm lan toả khắp nơi-đó là thích; còn nếu trong đó vẫn lưu luyến chút buốt nhói râm ran-chính là yêu. Cảm nhận một cách sâu sắc… Khi đứng trước mặt người ta yêu tim đập liên hồi, với người ta thích thì tim chỉ thấy vui. Khi bốn mắt giao nhau, với người yêu, ta ngượng ngùng xấu hổ, với người thích, ta chỉ sẽ mỉm cười. Khi nói chuyện với người mình yêu thiệt khó mở lời, với người mình thích thì cái gì cũng có thể nói ra. Khi người yêu khóc bạn sẽ cùng khóc với nàng và sẽ khéo léo an ủi người bạn thích.

Khi không còn muốn yêu một người nữa bạn sẽ nhắm mắt lại giấu đi những giọt nước mắt… và khi không muốn thích một người…bạn chỉ cần bịt chặt hai tai!

Cùng một chủ đề, cũng có người trả lời rằng: “thích là hơi yêu còn yêu là thích rất nhiều” – thích thì không hạn chế, có thể thích cùng lúc nhiều người, nhưng yêu không như thế…yêu…chỉ duy nhất một người và quyết một lòng yêu. Thích như khi chơi trò xích đu, một người cũng tự lấy làm vui. Yêu là chơi bập bênh, nhất định phải có hai người cùng cảm nhận niềm vui và sự ngọt ngào.

-st-

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Thích là hơi yêu, còn yêu là thích rất nhiều :)”

  1. Cám ơn tác giả đã dẫn dắt và cho mình biết người mà mình thích, người mà mình yêu là ai. Thực sự ranh giới nó quá mong manh. Có những người trước kia mình thích họ, vậy mà lại nghĩ là yêu. Đến tận bây giờ, mình mới dám khẳng định có duy nhất một người đối với mình đi đến tận dòng cuối cùng của tác giả. Đó có được coi là tình đầu không nhỉ.
    Thật buồn cười, người yêu mình, anh ấy đã đưa mình đi từng giai đoạn mà mình không hề hay biết đã sa vào cuộc tình này từ lúc nào nữa. Mình có cảm giác anh ấy thích mình ngay từ ngày đầu tiên gặp nhau, Thế rồi tg sau anh ấy quan tâm mình, mình bắt đầu tin tưởng anh ấy. Nhưng rồi anh ấy đã phải chịu khá nhiều vất vả và kể cho mình nghe rất nhiều, mình bắt đầu thương anh ấy nhiều lắm. Đến một hôm mình tới gặp anh ấy, thế rồi anh ấy dám sờ ngực mình (chạm tay nhẹ thôi) nhưng mình cảm nhận thấy điều gì đó, mình đã khóc và mất lòng tin luôn. mình thấy bị tổn thương ghê gớm, bao lâu nay tin tưởng và quý mến như vậy giờ cho mình một cú như kiểu bị lợi dụng. Rồi mình cũng nói thẳng luôn là anh thích em à, ngđó nói sao em biết. ôi đúng là khiến mình điên tiết mà. Thế rồi mình nói chuyện kia, anh ta giải thích là vì anh ta quá vô tư, không để ý và k biết mình hiểu sai như vậy. rồi mình lại thấy thương, lại tha thứ cho anh ta. Xong rồi ngày nào anh ấy cũng nói chuyện với mình, nói nhiều lắm, mình cảm thấy giống như người duy nhất anh ấy chia sẻ tất cả. Lòng thương mến lớn dần và không biết nó chuyển thành tình yêu từ khi nào, đến tận lúc anh ấy hôn mình, mình vẫn không có cảm giác gì, chỉ đơ ra đó vì có vật thể lạ trước mắt mình. 2 tháng yêu nhau, mình cảm nhận được tình yêu anh ấy thật lòng với mình. Nhưng vì một lý do và cũng là lòng ích kỷ của mình, mình đã chia tay anh ấy trong khi hai đứa còn yêu nhau rất nhiều. Thấm thoắt cũng đã gần một năm rồi. Anh ấy ở Nam còn mình ngoài Bắc, nhưng sao chưa bao giờ mình có cảm giác xa anh ấy, đi đâu cũng nghĩ đến anh ấy. Rồi hôm trước biết tin anh bị bệnh nặng, mình đã gọi điện ngay. Khá là bất ngờ vì anh nói với mình rằng có rất nhiều người quan tâm đến anh trên mạng, nhưng người duy nhất gọi điện hỏi thăm anh chỉ có mình em. Anh vẫn còn giữ những tấm ảnh khi trước của chúng ta, anh muốn nghe em hát, một bài hát về tình yêu. bla bla rồi hai người nc hơn tiếng đồng hồ hết tiền điện thoại thì mới chịu. Anh nói mấy bữa nữa anh phải mổ, anh bị ung thư, từ trước lúc quen em. chẳng hiểu em lại khóc rồi trách móc anh ấy, k muốn nói chuyện với anh nữa. chỉ khóc thôi, anh ở xa em lắm. mấy ngày sau mình gọi điện nt thì không thấy trả lời, đến hôm nọ mình có chuyện buồn, lúc 10h nhắn 1 tin rồi anh ấy gọi điện cho mình, bảo khóc đi rồi nói thương mình nhất, lúc nào cũng thương mình. Vậy từ hôm đó đến nay mình k còn buồn nữa. Nhưng điều mình lo lắng là bao nhiêu quyết tâm rời bỏ anh ấy sẽ tan mất, mình không thể để anh ấy phải khổ sở vì yêu mình, có nhiều chuyện tồi tệ hơn rất nhiều nếu 2 đứa yêu nhau. vậy mình nên làm thế nào? Tác giả ơi, hãy cho mình một lời khuyên được không ạ.

    Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.