Cổ trang, Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến, Xuyên không

♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN! _1+2

C1:Đại hội võ lâm mong đợi đã lâu

Mặt trời chói chang nhô lên cao, Hồ Lộ thả cho thứ lông lá trong tay bay đi.

“Lão béo à, ông được đấy, người khác cưỡi ngựa còn ông cưỡi trâu thôi cũng đành bỏ đi. Bây giờ người ta ai cũng dùng bồ câu đưa tin, lão già ông lại dùng chim sẻ! Ta đúng là đã được đại khai nhãn giới, mở mang tầm mắt rồi.” Hồ Lộ nhìn về phía con chim sẻ đang lượn vòng vòng trên không trung, tấm tắc khen ngợi.

“Tiểu nhị, rượu của ta đâu rồi!” Bên ngoài một người mặc áo xanh mang dáng dấp kiếm khách đập bàn thét lớn.

“Vâng thưa khách quan, đến đây đến đây.” Hồ Lộ nhanh chóng nhét bức thư lấy từ chân chú chim sẻ kia vào túi, xoay người bưng bầu rượu vắt tấm khăn lên rồi đi ra.

“Làm gì mà lâu như vậy hả.” Kiếm khách áo xanh nhíu mi cằn nhằn.

“Ôi, khách quan bớt giận, có lẽ ngài không biết rồi, gần đây người lui tới Tuyền Thành* nhiều hơn so với bình thường, cho nên rượu Hoa Điêu và Nữ Nhi Hồng của bổn tiệm cũng rất hút khách, vất vả lắm tôi mới tìm cho ngài được một bình đấy.” Hồ Lộ vừa cười lấy lòng giải thích, vừa cúi đầu lấy khăn lau lau cái bàn.

(*Tuyền Thành: tên gọi khác của Tế Nam)

“Được rồi được rồi.” Kiếm khách áo xanh phất tay:

“Mang cho ta hai đĩa thịt bò trước đã, những thứ khác cứ từ từ mang lên.”

“Có ngay!” Hồ Lộ phấn khởi hồ hởi hô một tiếng: “Hai đĩa thịt bò, có ngay có ngay.”

Đang định chạy xuống thì thấy một đám người võ lâm đi đến.

“Khách quan mời sang bên này.” Hai mắt Hồ Lộ sáng rực, hai ngày gần đây có chuyện gì vậy nhỉ, sao có nhiều người đến vậy chứ.

“Các vị quan khách muốn gọi món gì ạ.”

“Chỗ các ngươi có đồ ăn, có rượu gì ngon thì mang lên đây.” Một người mặc đồ trắng mở miệng, hắn cũng ném luôn ra hai lượng bạc.

Hồ Lộ mê tiền, nhìn thấy số bạc trắng kia nhất thời mở cờ trong bụng, cô nàng vẻ mặt nịnh nọt nhận lấy sau đó gật đầu như giã tỏi:

“Có ngay, có ngay, tiểu nhân chuẩn bị ngay đây.”

“Đồ ngon rượu ngon mang hết lên cho mấy vị bàn này nào.” Hồ Lộ nhất thời hí hửng quên cả hình tượng, giọng nói lại lanh lảnh hơn vài phần, lộ ra vài nét giống con gái.

Nhưng những kẻ ở đây lại chẳng ai chú ý đến một tên kỳ quái vô danh tiểu tốt ấy, mà vẫn say sưa bàn luận đến đại sự xảy ra ở Tuyền Thành mấy ngày gần đây.

“Không ngờ Ngọc Lâm cư sĩ cũng đến đây.” Đầu lĩnh Hải Sa bang đang uống trà, chắp tay hướng đến một người mặc áo xanh bên cạnh.

“Không dám, không dám. Nói vậy các hạ cũng nhận được lời triệu hồi của Huyền Vũ lệnh.” Người mặc áo xanh thong thả rót cho mình một chén rượu đầy, hắn đặt trước mũi nhẹ nhàng hít vào, sau đó uống một hơi cạn sạch, nói:

“Quả nhiên là rượu ngon.”

“Cũng không biết vì sao minh chủ vội vàng triệu tập tại Tuyền Thành nghị sự. Đại hội võ lâm rõ ràng vẫn còn rất xa.” Một hắc y nữ tử khác đột nhiên chen lời.

“Ngọc diện la sát? Xem ra lần này minh chủ thật sự đã tập trung toàn bộ những người có bản lĩnh trong võ lâm đến đây. Chẳng lẽ trên giang hồ lại có người gây sóng gió? Ta đâu có nghe nói gì.” Đầu lĩnh Hải Sa bang suy tư, xem xem bản thân mình có thể nghĩ ra chút dấu vết đầu mối gì không.

Lúc này, trong điếm lại có hai người nữa đến. Một thanh niên mặc áo lam đi sau một vị lão nhân mặc áo bào màu tro, lão nhân nhìn qua khoảng hơn năm mươi tuổi, tiên phong đạo cốt*, còn người trẻ tuổi lại mang dáng vẻ khí phách hiên ngang.

(*Tiên phong đạo cốt: Cốt cách dáng dấp của bậc tiên. Phẩm cách cao thượng)

Ôi chu choa, bác già đẹp trai! Ôi chu choa, anh chàng đẹp trai!

Hồ Lộ bưng đồ ăn xông lên, hai con mắt hận không thể bắn tim:

“Hai vị quan khách mời vào trong này, các ngài muốn ăn gì xin cứ việc gọi.”

Trong lòng cô nàng đang chảy nước miếng, lại vội vàng chạy vào bưng đồ ăn lên, cô nàng nghĩ bụng hôm nay đúng là ngày hoa đào nở rộ.

Lúc này, những khách nhân trong tiệm đều cung kính đứng lên, ôm quyền:

“Đào bang chủ.”

Đúng vậy, người đến đúng là truyền nhân thất tuyệt đao pháp, võ lâm Thái Sơn Bắc Đẩu, võ lâm minh chủ tiền nhiệm, Đào Thừa Tư.

“Không ngờ ngay cả Đào bang chủ cũng bị kinh động.” Ngọc Lâm cư sĩ nói.

“Các vị vất vả rồi, mời ngồi đi. Nếu đã là Huyền Vũ lệnh triệu hồi thì lão phu phải đến chứ. Đây là điều đương nhiên mà.” Lão nhân đáp lễ mọi người:

“Đây là con trai của lão phu, Đào Tư Lượng. Tư Lượng, con hãy vấn an các vị võ lâm tiền bối đi.”

“Các vị tiền bối, vãn bối xin có lễ.” Đào Tư Lượng ôm quyền hướng những người đang ngồi.

Lúc Hồ Lộ đứng ngoài cửa phòng bếp chờ đồ ăn, miệng cô nàng cũng thích chí đến méo cả đi, ha ha ha ha, ông trời không phụ người có lòng!

Cuối cùng, cuối cùng, cuối cùng cô nàng cũng đã thấy được sự kiện trọng đại của võ lâm rồi!

Ha ha ha ha ha.

C2: Cỏ dại xuyên không hồ lô biến!

Một người thuộc giai cấp vô sản làm thế nào để chứng minh được sự ‘tinh khiết’ của mình đây?

Đó chính là, bất kể ngươi gặp phải cảnh ngộ huyền bí gì trong cuộc sống, ngươi cũng không thể thay đổi được thân phận thuộc giai cấp vô sản của mình.

Ví dụ như, những chuyện đại loại như…. xuyên không.

Khi Hồ Lộ vừa làm việc ở 10086* được nửa năm, hiên ngang lẫm liệt ngồi trên cầu Nại Hà chọn lựa:

(10086: một tổng đài chăm sóc khách hàng ở TQ, giống 1080 bên mình)

Lựa chọn thứ nhất: Thái giám tổng quản kính sự phòng.

Lựa chọn thứ hai: Con gái của một nông dân bị một dòng nước lớn cuốn trôi đi.

Sau một hồi lựa chọn khó khăn, cuối cùng cô chọn cái thứ hai, rốt cục cô cũng hiểu được một chân lý: tiểu thuyết ngôn tình đều là thứ lừa gạt con người!

Cô xuyên không, nhưng thân phận của cô không phải thiên kim nhà giàu, không phải phế hậu nơi lãnh cung, không phải cao thủ giang hồ, không phải hoa khôi thanh lâu, thậm chí ngay cả khuê nữ của địa chủ cũng không phải luôn!

Cứ như vậy, trên con đường xuyên không, ngay từ đầu cô đã chạy trật đường ray.

Sau khi xuyên không cô vẫn là một ngọn cỏ cao thượng, thuần chất, một ngọn cỏ đạo đức, một ngọn cỏ thú vị thoát khỏi thấp kém, một ngọn cỏ hữu ích cho nhân dân. Đương nhiên, con gái của một người nông dân với hai bàn tay trắng vẫn dễ nghe hơn thái giám tổng quản Kính sự phòng một chút.

Dù sao thì vẫn là một đứa con gái!

Thật ra cô cũng từng ôn hòa nhã nhặn trao đổi qua với nhân viên địa phủ có liên quan về vấn đề này, dưới đây là cuộc đối thoại của bọn họ:

Hồ Lộ: “Tốt xấu gì thì kiếp trước ta cũng là nhân viên của công ty di động Trung Quốc nhé, mặc dù không có biên chế! Cô gái này không có tiền bạc, không có công việc, không lập gia đình thì thôi ta cũng cho qua, giờ ngay cả cha mẹ huynh đệ cũng không có, vậy sống làm sao được trong cái xã hội phong kiến cực kỳ độc ác kia đây?”

Quan viên địa phủ: “Kỳ thật có cha mẹ cũng không chắc đã là chuyện tốt, trong xã hội phong kiến thì khi cha mẹ nghèo túng cũng có thể đem bán con gái đấy! Thật ra ngươi muốn có tiền, muốn có công việc cũng rất đơn giản, vị tổng quản Kính sự phòng có canh giờ phù hợp với ngươi kia có tiền lắm, thỉnh thoảng còn được các vị phi tử cảm ơn một khoản phí kếch xù, một công việc béo bở đấy.”

Hồ Lộ: “Vị đại ca này, ta cảm thấy thái độ của ngài không được tốt cho lắm, nhìn qua giống như ngài rất không có thành ý khi giải quyết vấn đề của ta thì phải?”

Quan viên địa phủ: “Cái đó là tất nhiên rồi! Ngươi có người quen không? Ngươi mang tiền đến đây không? Ngươi có xe có nhà có tiền tiết kiệm có Iphone 5 ở địa phủ không? Cho dù là không có thành ý đi chăng nữa thì tốt xấu gì ngươi cũng phải mang cái Ipad 4 đến hối lộ cho ta chứ, bằng không là ta cứ thái độ như vậy với ngươi đấy. Chỗ của ta đã trở thành nha môn nghèo túng không ai ngó ngàng đến rồi, cực khổ lắm thay! Rồi ta đây làm sao cưới vợ sinh con, cho con đi học được chứ? Đầu năm nay làm quỷ nam áp lực rất lớn, làm một quỷ nam có thành tựu để không bị giáng chức, áp lực còn lớn hơn, ngươi có hiểu không hả? Thi làm nhân viên công vụ ở âm phủ dễ dàng lắm chắc, không bóc lột người mới các ngươi một chút thì ta lấy vốn liếng đâu để tiếp tục cuộc sống chứ?”

Hồ Lộ: “Híc… nhưng mà trên sách đâu có viết như vậy đâu?”

Quan viên địa phủ: “Chậc… Một nhân viên dịch vụ khách hàng 10086 như ngươi vờ vịt làm người trí thức làm cái gì, đọc sách ấy hả? Ngươi đọc rồi có hiểu gì không?”

Hồ Lộ: “Ầy da, ngài đừng xem thường người khác như vậy chứ, có nhiều người xem tiểu thuyết ngôn tình lắm đấy.”

Quan viên địa phủ: “Tiểu thuyết ngôn tình? Ngôn tình cái đầu ngươi ấy, mạng cũng chẳng còn kia kìa! Hơn nữa ngươi nói chuyện chẳng ra đâu vào đâu cả, cái gì mà xem thường người khác chứ, ta đây rõ ràng là xem thường quỷ mà.”

Hồ Lộ: “Nhưng mà Công ty di động Trung Quốc tốt xấu gì cũng là một doanh nghiệp nhà nước, một đơn vị lớn… vị thôn phụ kia có vẻ…”

Quan viên địa phủ: “Ai bảo ngươi xui xẻo chứ, có điều ngươi cũng có thể nữ phẫn nam trang đi thi khoa cử xem sao, nếu ngươi có quyết tâm thì nói không chừng có thể đi lên con đường làm quan đấy.”

Hồ Lộ: “Híc… Thật ra từ nhỏ ta không thích xem sách tiêu chuẩn cho lắm….”

Quan viên địa phủ: “Đừng nhiều lời nữa, đến giờ rồi, ngươi đã chọn xong chưa? Xuyên không hay là chết? Cho ta câu trả lời chắc chắn đi, phía sau còn nhiều người lắm, chỗ ta đây không phụ trách tư vấn tâm lý.”

Hồ Lộ: “Vậy thì xuyên không đi… Dù sao ở đây làm một con quỷ mới cũng bị bức ép cực khổ, chi bằng đổi kiếp đánh cược xem sao, ta nhất định…”

Quan viên địa phủ dùng sức đẩy cô một cái: “Đừng nhiều lời nữa, mau cút đi, người tiếp theo…”

Hồ Lộ: “Thế này là xuyên không hả, nói ra thì hôm trước ta còn định mua Ipad 4 đấy…”

orz

Một suy nghĩ 4 thoughts on “♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN! _1+2”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.