Cổ trang, Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến, Xuyên không

♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_3+4

C3: (cái tay thể hiện sự khinh bỉ)

“Tiểu nhị, gần đây còn có khách điếm nào tốt không?”

Thấy Hồ Lộ bưng một bình trà đi lên, một tùy tùng bên cạnh Đào Thừa Tư vừa hỏi vừa dúi vài đồng vào tay cô.

“À khụ khụ…”. Hồ Lộ hắng giọng, nhanh chóng liếc qua xung quanh một cái, may mắn là không có ai chú ý đến cô, thu hồi ánh mắt, cô nàng lập tức hớn hở mặt mày nhận lấy ‘tiền típ’ nhét vào trong túi:

“Dạo này nhân sĩ võ lâm bỗng nhiên đều tụ tập về đây, các khách điếm tự nhiên đều chật ních, có điều theo tiểu nhân được biết thì khách điếm Duyệt Lai ngay sát vách thường có phòng trống dự trữ, nếu khách quan là người hào phóng thì có thể hỏi chưởng quầy thuê một hai gian.”

Mọi người đều rất quen thuộc với khách điếm Duyệt Lai, quả thực rất giống Hắc Phong trại, đó đều là chuỗi các khách điểm trải rộng khắp cả nước. Thật ra Hồ Lộ vốn định ‘nộp đơn ứng cử’ vào khách điếm Duyệt Lai, bởi vì khách điếm này vừa nghe tên thôi đã biết là nơi đầy thị phi. Đối với một người ngay từ đầu đã xác định sẽ làm ‘một cô nàng xuyên không chỉ đơn thuần thích xem náo nhiệt’ như Hồ Lộ mà nói, đây quả thực là một nơi có sức hấp dẫn vô cùng hiếm có. Chỉ tiếc là người ta không tuyển người, cô đành phải rút lui, ứng cử tiếp sang tửu lâu Tuyền Thành ở ngay bên cạnh.

Đào Thừa Tư đang bận nói chuyện nhà với nhân sĩ giang hồ, dĩ nhiên không chú ý tới những chuyện đó, nhưng ngược lại, Đào Tư Lượng ngồi bên cạnh ông lại rất quan tâm nhìn tay tiểu nhị này.

Mặc dù mi thanh mục tú, nhưng nhìn thấy tiền thì mắt mở to, đúng là mang theo dáng dấp của mấy kẻ chợ búa thấp kém. Là con trai của võ lâm minh chủ đời trước, kiểu người giàu có nhờ hưởng phúc đời trước như hắn dĩ nhiên sẽ thấy coi thường phẩm hạnh của Hồ Lộ.

Hắn bĩu môi.

Bản lĩnh khác thì Hồ Lộ không có, nhưng cô nàng này mắt có thể nhìn xung quanh, tai có thể nghe tám hướng, vì thế biểu hiện dù là nhỏ nhất trên mặt Đào Tư Lượng cũng không khỏi pháp nhãn của cô. Hắn có quái gì đặc biệt hơn người chứ, chẳng qua chỉ ‘giàu nhờ’ thôi mà! Huống chi ngươi cũng chẳng phải con trai của minh chủ mà chỉ là con trai của minh chủ ‘đời trước’, chưa đến mức dùng lỗ mũi để nhìn người khác đâu.

“A, cám ơn tiểu nhị ca”. Tùy tùng của Đào gia thật ra rất lễ phép, hắn chắp tay cảm ơn cô.

“Không dám, không dám, khách quan à, vậy tôi xin phép đi xuống”. Hồ Lộ rót trà cho từng người, ném chiếc khăn trải bàn lớn đi, lúc đi ngang qua bên cạnh Đào Tư Lượng, cô còn cố hừ nhẹ một tiếng, tỏ ý khinh bỉ.

Lúc đợi đồ ăn, Hồ Lộ không kìm nổi mình, cô sờ vào túi tiền trước ngực, khoản ‘tiền tip’ đặc biệt hai ngày nay khiến cho cô có cảm giác cực kỳ hạnh phúc.

Cô yêu tiền!

Từ trước khi xuyên không cô đã yêu nó, mà sau khi xuyên không, trải qua một khoảng thời gian ăn xin để kiếm sống, kiếm tiền đã trở thành ưu tiên hàng đầu của cô. Cho nên cô đặc biệt coi khinh những kẻ không thiếu tiền nhưng lại xem thường người khác yêu tiền, những kẻ chưa từng trải qua thời gian khó khăn căn bản không có tư cách khinh thường cô. Huống chi là kẻ con nhà thế gia, đẹp trai vô dụng, những kẻ ‘giàu nhờ’, vừa sinh ra đã được ‘ngậm muỗng vàng’* như Đào Tư Lượng!

(*ngậm muỗng vàng: chỉ những người có gia thế, địa vị vững chắc, giàu có từ khi sinh ra)

Từ thái độ đối đãi với phục vụ đã đủ để nhìn ra phong thái của hắn rồi.

Kém! Quá kém!

Hồ Lộ dựa vào khung cửa lắc đầu, trong lòng thầm chê bôi Đào Tư Lượng một trăm tám mươi lần, rồi mới xoay người bưng đĩa đỗ xanh đặt lên bàn mấy người Đào Thừa Tư.

“Tiểu nhị ca”, Đào Thừa Tư vuốt bộ râu trắng muốt gọi cô lại:

“Xin hỏi mấy ngày gần đây cậu có nhìn thấy một nam tử tuấn tú phi thường, khí phách xuất chúng không?”

Hồ Lộ chớp chớp mắt: “Ầy… Vị khách quan này… ngài mô tả như vậy, ta thấy có hơi… ầy… có chút trừu tượng thì phải…”

Đào Thừa Tư cũng giật mình: “Kéo cái gì cơ?” 

(Người dịch: ở đây do Hồ Lộ dùng từ ‘trừu tượng’ hiện đại nên bác Đào không hiểu)

“Ầy… đó là ta không hiểu cho lắm… cái gì gọi là tuấn tú phi thường, khí phách xuất chúng vậy? Ý của ngài là, ừm… rất đẹp trai, rất dễ nhìn hả?”

“Cha, tiểu nhị ca là người quê mùa ít học, cách cha dùng từ có phần cao thâm, chỉ sợ cậu ta khó có thể hiểu được”. Đào Tư Lượng nói.

Hồ Lộ âm thầm hừ một tiếng, lại không tiện nổi đóa, nghĩ một chút rồi cao giọng nói một câu:

“Vị khách quan à, fuck you!”

Nhìn thấy cả một bàn người nhìn cô khó hiểu, cô cười gượng hai tiếng rồi giải thích:

“Ý của ta là, đúng rồi, ta không hiểu. Ha ha ha ha…”

C4: Một nam nhân trừu tượng.

Có điều Hồ Lộ liền nhanh chóng hiểu được rằng, miêu tả trừu tượng như thế cũng không phải lỗi của lão tiên sinh Đào Thừa Tư. Mà là bởi vì cái người ông ta muốn hỏi quả thật… rất khó có thể miêu tả.

Những người đã đọc qua ngôn tình hoặc tiểu thuyết võ hiệp đều biết là, bình thường người có họ kép gần như đóng vai nhân vật chính, giống như: Thượng Quan, Mộ Dung, Âu Dương, Tư Mã, Gia Cát, Đông Phương vân vân. Dựa theo phân loại loại hình, ba dòng họ ở trước có vẻ như là võ lâm cao thủ, còn ba dòng họ phía sau có vẻ như là mưu sĩ cao cấp.

Mà dòng họ giống như Uất Trì thì đúng là có dáng dấp tướng quân rồi.

Ngày đó Đào Thừa Tư hỏi miêu tả chính xác khuôn mặt của nhân vật chính này thì lại chỉ có được một cái tên khí phách.

Hắn tên là Trương Hộ.

Trương Hộ, Trương Hộ, nghe qua giống như ‘tài khoản’*. Nó làm cho Hồ Lộ nhớ tới Paypal với ngân hàng gì gì đó quá…. (cô thật sự rất muốn trở về thời hiện đại!)

(*Trương Hộ 张户, đồng âm với 账户, có nghĩa là tài khoản)

Lần đầu tiên Hồ Lộ nhìn thấy hắn, đầu óc cô trống rỗng.

Lần đầu tiên Hồ Lộ muốn miêu tả hắn, ngôn ngữ của cô cứng ngắc.

Lần đầu tiên Hồ Lộ rót trà cho hắn, nước trà đổ sạch.

“Tiểu nhị ca, cậu không sao chứ…” Trương Hộ nhìn vạt áo ướt đẫm của mình, từ tốn nói.

Yêu nghiệt! Yêu nghiệt đây mà! Ngay cả giọng nói cũng có sức hút như vậy! Có chết người không cơ chứ!

Hồ Lộ kiềm chế trái tim đang sục sôi của mình, dùng giọng khô khốc nói liên thanh:

“Khách quan xin lỗi ngài, xin lỗi ngài….”

“A, không sao, không sao…” Hắn thản nhiên cười, nụ cười khiến cho tâm can bé nhỏ của Hồ Lộ run rẩy kinh hãi…. Cái tên này mà ở thời hiện đại, chắc chắn đã sớm bị người ta phát hiện cho làm ngôi sao rồi!

Dung mạo này, khí chất này, giọng nói này…. A a a!!!

Không – sao – tả – được!

Lệ tuôn rơi…

“Tiểu nhị ca, cậu ngây ra đó làm gì, nhìn lại xuống dưới đi, nước miêng của cậu sắp chảy ra rồi kia kìa”. Lúc này một giọng nói châm chọc vang lên phía sau Hồ Lộ.

Xung quanh nhất thời truyền đến những tiếng cười hiểu ý, chỉ có Trương Hộ không quá quan tâm đến chuyện nó, hắn giải vây cho cô:

“Vậy phiền tiểu nhị ca mang chút đồ ăn lên trước giúp!”

“Lau nước miếng đi!” Bạch y công tử kia trêu ghẹo.

“Ha ha ha ha…” Quần chúng lại hợp thời phát ra một trận cười lớn.

Hồ Lộ dùng mắt băm vụn cái kẻ đang đùa giỡn cô kia, lúc quay người chợt nghe hắn nhiều lời với Trương Hộ:

“Chậc chậc, tiểu cô nương này đúng là lợi hại thật…”

Hồ Lộ ôm lấy ngực, trong lòng thầm nghĩ: Không xong, bị phát hiện rồi. Chẳng lẽ bộ ngực cô như sân bay thế này rồi mà vẫn không thể che dấu được sự thực mình là con gái sao?

Đúng là thất bại thật rồi…

Chỉ một lát sau, trong tửu lâu, võ lâm nhân sĩ đã ngồi chật kín, có một số người không vào được thì đều đứng ở bên ngoài. Trương Hộ vừa uống trà, vừa nhỏ giọng nói chuyện với bạch y công tử ngồi cạnh, vẻ mặt như có chút đăm chiêu.

“Chưởng quầy, ông nói xem có phải bọn họ đang đợi người nào không?” Hồ Lộ nghiêng người sang hỏi Vương chưởng quầy, người đang gảy bàn tính tanh tách.

“Nói ít thôi, làm nhiều lên”. Vương chưởng quầy liếc cô một cái cảnh cáo:

“Chuyện giang hồ là việc đám dân đen bé nhỏ chúng ta có thể hỏi đến sao? Còn không mau đi rót trà đi!”

“Ài…. Hả?”

Lúc Hồ Lộ mang theo một ấm trà đi rót, cô lại nhìn thấy tri phủ Tuyền Thành dẫn theo mấy tên nha dịch bước vào.

“Trương minh chủ, ngưỡng mộ đã lâu, cuối cùng cũng đợi được ngài…” Lưu tri phủ vừa bước chân vào đã cất giọng gọi tên hắn, đi đến trước mặt Trương Hộ lại đưa tay xoa xoa thái dương.

“Lưu tri phủ, ngài khách khí rồi, khách khí rồi”. Trương Hộ đứng dậy vái chào hắn:

“Trên đường có việc trì hoãn, tại hạ còn phải xin ngài thứ lỗi.”

“Không không không, vừa kịp mà, vừa kịp mà, không biết bây giờ Trương minh chủ có tiện theo tại hạ đến quý phủ một chuyến không?”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.