Cổ trang, Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến, Xuyên không

♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_5+6

C5: Lưu tri phủ +Trương minh chủ =??

Từ lúc Hồ Lộ xuyên không ở cầu Nại Hà, cô đã quyết định sẽ không bao giờ nảy sinh hảo cảm với loại sinh vật ngoài hành tinh như mấy tay nhân viên công vụ nữa. Giờ khắc này, trong lòng Hồ Lộ đang bị ‘đứng hình’ như thế này đây:

Lưu tri phủ + Trương minh chủ = Chó săn triều đình + Đại ca xã hội đen cổ đại.

Vì vậy, đại hội võ lâm mà cô chủ quan nhận định, sau sự xuất hiện của Lưu tri phủ, rất hiển nhiên đã trở thành một vấn đề rườm rà và không thể giải thích được. Chẳng lẽ là người nào đó hoặc việc gì đó cũng có liên quan đến triều đình và giang hồ?

Thần bí thật! Thú vị đây!

Muốn – đi – hóng – hớt – quá!

Trơ mắt nhìn Lưu tri phủ và anh chàng minh chủ siêu đẹp trai được một đám nha dịch vây quanh, biến mất ở ngã tư đường, bởi vì không thể đi theo mà trên mặt Hồ Lộ hiện lên nỗi tiếc hận khôn nguôi.

“Chưởng quầy, cho ta một vò Nữ Nhi Hồng ngon nhất chỗ các ngươi, để cho vị tiểu nhị ca này mang giúp ta đến quý phủ của Lưu tri phủ.”

Hồ Lộ ngẩng đầu, chỉ thấy nam nhân mặc đồ trắng vừa ngồi bên cạnh Trương minh chủ, người bị Hồ Lộ gọi thầm là tên ngu ngốc, đặt một thỏi bạc trắng sáng loáng lên mặt bàn.

Một lượng bạc kìa! Hồ Lộ trợn tròn mắt! Sao lại không đưa cho ta hả! Vì sao lại không đưa cho ta chứ! Mau đưa cho ta đi! Trong lòng cô nàng không ngừng khẩn khoản kêu gọi.

“Vâng, vâng, không thành vấn đề!” Khuôn mặt già nua của chưởng quầy cười giống y như một đóa hoa cúc vàng rực.

Ài ài, chưởng quầy mặt hoa cúc à, mùa thu vẫn chưa tới mà ông đã ‘nở’ rồi sao! Hồ Lộ oán hận nghĩ khi nhìn chưởng quầy thu thỏi bạc kia về.

Nói ra thì sau khi xuyên không cô mới biết rằng, phim truyền hình cũng là thứ lừa gạt người ta! (Xin hỏi thế kỷ 21 có cái gì là thật không vậy!)

Gì mà hơi một chút đám khách quan lại cho tiểu nhị một thỏi bạc trắng chứ, tất cả chẳng qua chỉ là lừa đảo!

Ở Tuyền Thành, sinh hoạt phí một năm của cô đã là một lượng rưỡi bạc trắng rồi, một cân thịt lợn tốn hai mươi văn tiền đấy! Trong mấy bộ phim truyền hình, đám nam chính nữ chính cứ hơi chút là lại tiêu đến cả rương, cả hòm bạc, lũ – bịp – bợm! Định – lừa – ai – hả!

Khán giả là lũ ngốc à!

Cái tên quỷ tham quan trên cầu Nại Hà còn nói cô không có văn hóa nữa chứ! Đám biên kịch phim truyền hình mới không – có – văn – hóa – thì – có! Cứ mặc sức đưa liền mấy lượng bạc ‘tiền tip’ cho tiểu nhị, bọn họ cho rằng những kẻ đi ra ngoài ăn cơm thời cổ đại đều mở tiền trang cả chắc!

Nghĩ vậy cô thật sự cảm thấy buồn ‘lênh láng’! Mình sẽ không xem phim truyền hình nữa!

(Tác giả: Khụ khụ, thật ra cô cũng chẳng xem được nữa đâu.)

“Ngươi ngây ra đó làm gì! Không nghe thấy vị công tử kia nói gì sao! Đi mau đi!” Chưởng quầy cầm cây chổi lông gà gõ vào đầu Hồ Lộ.

“Ui da! Ngài nhẹ tay một chút đi!” Cô ôm đầu nhảy tưng tưng.

“Nhẹ tay à, nhẹ tay thì ngươi có thể tìm được phương hướng à, đi mau đi! Người ta cũng sắp đi mất rồi kia kìa!” Chưởng quầy nhìn bóng dáng công tử áo trắng đang dần xa, sốt ruột nóng nảy thúc giục cô.

Hồ Lộ ôm vò rượu cuống quít đuổi theo. Hay quá đi mất! Vậy là cô có thể xem được kịch hay rồi!

Cô tăng tốc để đuổi kịp, tâm trạng hân hoan khó có thể nói nên lời.

“Cuối cùng ngươi cũng theo kịp rồi đấy à, ta lại nghĩ là ngươi ngã xuống giếng rồi chứ”. Bạch y công tử phe phẩy cây quạt, cười nói.

Gian xảo, tự kỷ, đồ thần kinh vô địch thiên hạ!

Áo trắng, quạt giấy, tự cho mình là người phóng khoáng, vừa nhìn đã biết là đồ bỏ đi!

Vừa hư hỏng vừa gian dâm!

“Có phải ngươi đang thầm cảm kích ta không?” Thấy Hồ Lộ không để ý tới mình, hắn lại nói tiếp.

Ngu ngốc! Hồ Lộ lại thầm thêm vào một nhận xét.

“Thích góp vui như vậy thì sớm muộn gì cũng rước họa vào thân đấy.”

Hồ Lộ cũng không trả lời, cô cứ lẳng lặng đi theo sau hắn, cô phát hiện ra tên này rất thích tự quyết định.

“Có điều một cô gái như ngươi lại ẩn nấp tại nơi phố phường này, chắc hẳn cũng có chút ít bản lĩnh.”

“Công tử, ngài không mệt à?”

“Hả?”

“Thích nói chuyện như vậy thì ngài sớm muộn gì cũng cắn vào lưỡi đấy”. Cô tiếp tục nói trong khi hắn đang nhíu mày chăm chú nhìn:

“Có điều công tử như ngài trà trộn theo sau mông Trương minh chủ, chắc hẳn cũng có chút văn hóa nhất định phải không.”

C6: Thám tử lừng danh Conan.

Đương nhiên, Hồ Lộ cũng không phải đứa ngốc, những lời cô châm chọc quan khách ở trên đều là do cô nghĩ ra cả. Từ khi bước vào xã hội, bắt đầu gia nhập vào 10086, anh chàng AQ* dưới ngòi bút của Lỗ Tấn tiên sinh luôn là tấm gương của cô, phương pháp chiến thắng tinh thần có thể dùng ở everywhere, everytime.

(Nhân vật AQ luôn tự tìm kiếm sự chiến thắng về tinh thần, luôn cho rằng mình hơn tất cả mọi người về mọi mặt, không bao giờ AQ chấp nhận thua dù trên thực tế là hắn thua . Tinh thần AQ là tinh thần tự tin một cách quá đáng vào bản thân, tự tin mù quáng mà không căn cứ vào thưc tế)

Thậm chí Hồ Lộ vung bút viết lên trong phòng của chính cô nàng một câu: ‘Every – single – day – I – will – use – the – tinh – thần – đại – pháp, ha ha ha ~’

Câu châm ngôn này, sau đó được cô dán lộn xộn rồi treo trên đầu giường của mình, để thể hiện tình cảm sùng bái của mình với Việt Vương Câu Tiễn.

“Ai ui da!” Hồ Lộ vừa tưởng tượng vừa ôm vò rượu đi về phía trước, bỗng nhiên sau lưng bị ai đó túm lấy, cô nàng lập tức té ngã xuống mặt đất:

“Vị khách quan này ngươi….” Cô vừa định nổi bão thì trước mắt liền thấy một màn không thể tưởng tượng được.

Trên mặt sau của bước tường nhà Lưu tri phủ, thi thể một người nam nhân khỏa thân bị ghim lên đó. Tứ chi mở rộng, ánh mắt mở lớn, trên ngực cắm một cây đao, dường như toàn bộ cây đao chưa cắm sâu vào trong cơ thể, chỉ chừa lại chuôi đao vào một phần lưỡi ngắn ngủi, phản xạ lại ánh nắng chói lọi.

Hồ Lộ trợn tròn mắt, miệng mở lớn, trong đầu thoáng qua vô số từ khóa có liên quan đến cảnh tượng này, ví dụ như: Thời niên thiếu của Bao thanh thiên, Kindaichi, Conan, CSI, và còn cả abc xyz….

“Ngươi không sợ sao?” Bạch y công tử thấy cô nhìn đến mức ngây ngẩn, liền ngồi xuống nói bên tai cô, gió nóng thổi qua khiến tai cô ngứa chết được.

Hồ Lộ bình tĩnh đặt vững vò rượu xuống đất, sờ sờ lỗ tai một vòng rồi đứng dậy vô cùng ngạo mạn, cô nói:

“Có cái gì mà phải sợ, lúc nhà của ta bị lụt, người chết còn nhiều hơn thế này nhiều.”

Trong không khí lơ lửng từng trận tanh hôi, Bạch y công tử thích thú nhìn cô nhưng vẫn túm cô kéo ra phía sau.

“Trương minh chủ, đây là mảnh giấy mà hung thủ giết người để lại”. Lưu tri phủ lau mồ hôi trên trán, đưa tờ giấy trắng cho Trương Hộ đứng bên cạnh, người vẫn không hề thay đổi nét mặt.

Trương Hộ nhìn mảnh giấy, lại nhìn thi thể, chậm rãi nói:

“Cái này… Công Tôn huynh, huynh thấy thế nào?”

“Khụ khụ,” Bạch y công tử thu hồi ánh mắt, tiến lên một bước, nhận tờ giấy từ tay Trương Hộ:

“Nhân sĩ giang hồ?”

“Đúng vậy, đây đã là người thứ tư rồi. Trên thi thể mỗi người đều có một mảnh giấy như vậy, trên đó có viết là nhân sĩ giang hồ.”

Lưu tri phủ thận trọng giải thích:

“Chỉ sợ chuyện này càng ầm ĩ thì càng lớn chuyện, sau này ầm ĩ đến kinh đô, để cho Hoàng Thượng biết thì chỉ sợ Người sẽ tìm nhân sĩ giang hồ gây phiền toái. Cứ như vậy giang hồ và triều đình công khai đối địch, đối với hai bên cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.”

“Lời Lưu tri phủ nói rất phải”. Công Tôn Vũ phe phẩy cây quạt trong tay, thờ ơ đáp lời.

Bà khinh! Hồ Lộ nhìn tên tiểu tử mà càng nhìn càng thấy chướng mắt kia, oán thầm: Thế này chẳng qua là muốn tạo hình đây mà! Mẹ kiếp, hắn thực sự cho rằng mình là một ‘tiểu sinh’, đang đóng phim bộ TVB chắc!

“Tiểu nhị ca, ngươi làm việc ở tiệm rượu nơi đây lâu như vậy, chắc đã gặp nhiều người nhất, gần đây ngươi có phát hiện ra nhân sĩ nào khả nghi xuất hiện ở bản thành không?”

“Hả hả hả?” Hồ Lộ bị Công Tôn Vũ hỏi, lập tức há hốc mồm, chuyện này thì có liên quan gì đến cô chứ, tay Công Tôn tiên sinh này não ngắn à.

Nhưng lúc này, ánh mắt Lưu tri phủ và Trương minh chủ lại không hẹn mà đồng thời dừng lại trên khuôn mặt cô, khiến cô phải lập tức dứng lên với áp lực tựa núi cao:

“À… cái này ấy hả… cái này… thật ra là…”

“Ài? Tay hung thủ giết người kia, không phải chính là tiểu nhị ca ngươi đấy chứ!” Công Tôn Vũ ngắt lời cô, nhàn nhã hỏi.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_5+6”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.