Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến, Xuyên không

♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_7+8

C7: Mẹ kiếp nhà ngươi!

Ánh mắt của Lưu tri phủ và Trương Hộ, cùng với tất cả mọi người ở đây đều nhìn chằm chằm vào Hồ Lộ, làm cho cô có chút choáng váng trong nháy mắt, mặc dù đang là giữa ban ngày, nhưng sau lưng cô mồ hôi lạnh lại chảy ròng:

“Ngươi… Ngươi đừng có mà ngậm máu phun người!”

“Công Tôn hiền đệ.”

Vẫn là Trương Hộ lên tiếng trước: “Vị tiểu nhị ca này nhìn qua đâu giống kẻ xấu, huống chi, một chút võ công hắn cũng không biết, làm sao có thể giết được đệ nhất danh bổ Giang Nam chứ?”

Công Tôn Vũ nhíu mắt phượng lại, hắn chỉ nhìn Hồ Lộ rồi cười nói:

“Nếu không phải trong lòng có quỷ, thì sao tiểu nhị ca lại bị dọa thành ra như vậy vào lúc này chứ?”

Hơn nữa, hắn vừa nói, tay lại đưa ra định sờ vào ngực Hồ Lộ, Hồ Lộ hít một ngụm khí lạnh, nhảy ra đưa tay bảo vệ ngực.

“Ha ha ha ha, tiểu nhị ca, ta chỉ muốn duỗi tay một chút thôi mà, cũng không phải ta muốn bắt ngươi, ngươi cũng không phải lo lắng như vậy. Lẽ nào quả nhiên là ngươi có tật giật mình sao?”

Mẹ kiếp nhà ngươi! Hồ Lộ âm thầm ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông cái tên con cháu nhà Công Tôn kia, cô nhấc chân định chạy ra chỗ Trương Hộ đứng, nào ngờ vừa chạy được một bước đã bị lưỡi đao trong tay quan binh nha môn kề lên cổ.

“Ấy, Lưu tri phủ, sự tình còn chưa sáng tỏ, vẫn nên bình tĩnh, chớ vội vàng.” Trương Hộ nhìn tình hình trước mắt, hắn liếc Công Tôn Vũ một cái, nhíu mày rồi nói với Lưu tri phủ đứng bên cạnh.

“Đúng vậy, đúng vậy, chuyện gì cũng từ từ nói đi các vị đại nhân, tiểu nhân thật sự không biết gì hết”. Hồ Lộ vội vàng nói theo lời của Trương Hộ, cô nàng chắp tay cười với mấy nha dịch xung quanh.

Lưu tri phủ nhìn Trương Hộ, lại nhìn Công Tôn Vũ, phất tay bảo các nha dịch lui ra. Hồ Lộ đứng nguyên chỗ cũ rụt cổ tay, liếc nhìn Công Tôn Vũ đầy ai oán.

Công Tôn Vũ lại chẳng quan tâm, hắn nói tiếp: “Đương nhiên, đây thật sự một sự phỏng đoán cực kỳ táo bạo.”

Hồ Lộ nhìn thái độ ti tiện kia của hắn mà chỉ muốn quật cho hắn một trận: Táo bạo cái đầu ngươi ấy!

Công Tôn Vũ nói xong thản nhiên tiến lên trước, nắm vai Hồ Lộ, không quan tâm đến sự giãy dụa của cô:

“Có điều, nhằm mục đích an toàn, mong rằng Lưu tri phủ có thể phê chuẩn để ta bắt giữ người này, từ từ quan sát thẩm vấn, cho dù ‘hắn’ không phải hung thủ hoặc tay sai của hung thủ. Ngày ngày người qua lại tửu lâu nhiều như vậy, nói không chừng ta có thể giúp vị tiểu nhị ca này nhớ ra điều gì đó. Ngài nói xem có đúng không?”

Hắn vừa nói, vừa kéo cánh tay Hồ Lộ ôm vào người.

“Công Tôn công tử nói đúng lắm”. Lưu tri phủ gật đầu như bổ củi:

“Vậy ta sẽ phái người đến nói với chưởng quầy một tiếng.”

“Lưu tri phủ quả nhiên là quan phụ mẫu của nhân dân, suy nghĩ thật là chu đáo”. Mắt Công Tôn Vũ cũng chớp chớp đầy xu nịnh.

Hồ Lộ nghe đến câu này, cằm cũng sắp rơi hết xuống, lần này đúng là khóc không ra nước mắt rồi. Nhân viên công vụ cổ đại cũng mua quan bán chức cả sao, bản thân cái tay Lưu tri phủ này có biết phán đoán không vậy, lời ma quỷ như vậy mà cũng tin à! Có tí đầu óc nào không vậy, ra đường đã uống thuốc điều trị não chưa!

“Một khi đã như vậy, chi bằng tiểu nhị ca đi cùng chúng tôi, mặc dù chúng tôi là người trong giang hồ, nhưng cũng sẽ không phỏng đoán tùy tiện với những việc chưa rõ ràng, lại càng không làm những chuyện đáng sợ với tiểu nhị ca ngươi. Điểm này ta có thể dùng thân phận võ lâm minh chủ cam đoan với ngươi”. Trương Hộ nhìn mặt Hồ Lộ sắp trắng bệch như tờ giấy nên đành phải nói mấy câu an ủi:

“Không biết ý Lưu tri phủ thế nào.”

“Mọi việc xin nghe theo minh chủ”. Lưu tri phủ cúi người nói.

“Vậy cứ quyết định như thế đi. Ta đưa tiểu nhị ca đến chỗ chúng tôi ở trước, hỏi riêng hắn một vài chuyện, tiện thể đối chất với hắn một vài chuyện có liên quan đến vụ án này. Hắn ở cùng chúng tôi, chúng tôi cũng dễ khống chế hắn”. Công Tôn Vũ nghiêm mặt nói.

“Như vậy chỉ sợ…” Lưu tri phủ nhíu mày nhìn về phía Trương Hộ, không biết Công Tôn Vũ muốn làm gì.

“Xin Lưu tri phủ yên tâm, hai ngày sau, Công Tôn công tử và tại hạ tất sẽ cho ngài một lời giải thích.”

“Việc này… Được rồi”. Lưu tri phủ gật đầu ý bảo bọn nha dịch cho đi.

Công Tôn Vũ ôm Hồ Lộ suốt dọc đường ra khỏi đại môn nhà tri phủ.

C8: Số phận cuối cùng của gỗ mục.

Hồ Lộ bị hai người Trương Hộ và Công Tôn Vũ đưa đến khách điếm Duyệt Lai, dọc đường đi những người quen, giang hồ nhân sĩ cùng với mấy kẻ qua đường Giáp Ất Bính Đinh đều dùng ánh mắt kinh sợ nhìn cô. Hồ Lộ sống nhiều năm như vậy, bất kể là ở hiện đại hay cổ đại, chưa từng có giây phút nào giống thế này.

Hơn nữa, điều quan trọng nhất là, cái tay Công Tôn Vũ kia vẫn ôm cô!

Hắn vẫn luôn ôm cô!

Cho nên đại khái cái mĩ danh ‘tên đoạn tụ bị tình nghi giết người’ của cô hiện tại đã lan truyền khắp mười tám vùng!

Mẹ kiếp nhà ngươi, Công Tôn Vũ, ngươi đúng là một nhân tài khốn kiếp!

Đương nhiên, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, mặc dù ngoài miệng Hồ Lộ vẫn hùng hùng hổ hổ nhưng trên mặt cô nàng vẫn tiếp tục duy trì một thái độ rụt rè sợ hãi cực kỳ đáng khinh. Mà trên thực tế, trong lòng cô thật sự cũng vô cùng sợ hãi, hối hận và tức giận!

Giờ khắc này, cô tổng kết và suy nghĩ lại một cách sâu sắc rằng: Nếu được xuyên không lại một lần nữa, thì cô nhất định lựa chọn làm làm thái giám tổng quản Kính sự phòng mà không hề do dự.

Suy nghĩ cẩn thận một chút thì mặc dù thái giám cả đời không thể cưới vợ, nhưng bây giờ chẳng phải cô cũng không thể cưới vợ cả đời sao? Vì vậy lúc trước căn bản cô không cần để ý đến việc, mặc dù thân thể thái giám đại thúc không còn trọn vẹn nhưng ông ta vẫn đang sống rất kiên cường lạc quan đó thôi.

Nếu lúc ấy ở địa phủ, cô biết bản thân mình sau khi trải qua cả một quãng thời gian dài vất vả chịu nhục mới có được cuộc sống hạnh phúc ngắn ngủi, vậy mà trong chớp mắt đã biến thành kẻ bị tình nghi giết người, là kẻ thù của nhân dân, thì cô sống chết cũng sẽ không chọn cái thể xác thất bại này đâu. Làm một thái giám, bên dưới còn có đến mười tên tiểu thái giám để sai bảo, làm không tốt thì với trí tuệ của cô, cô còn có thể trở thành một siêu cấp thái giám giống Ngụy Trung Hiền*. Đến lúc đó ăn sung mặc sướng, ra vào ngự thiện phòng còn không phải dễ dàng sao.

(Ngụy Trung Hiền: là một trong những đại hoạn quan nổi tiếng nhất và nhiều quyền lực nhất trong lịch sử Trung Quốc. Ông là người cầm đầu “đảng hoạn quan” dưới thời Minh Hy Tông trong việc lũng đoạn triều chính, thâu tóm mọi quyền lực trong tay, đồng thời tiêu diệt tất cả những người không cùng phe cánh với mình một cách không khoan nhượng. Vương triều Minh dưới thời Hy Tông suy tàn một cách trầm trọng một phần lớn là do Ngụy Trung Hiền.)

Ngự thiện phòng! Ba chữ này rạch một nhát đao đầm đìa lên trái tim đang rỉ máu của cô.

Lừa đảo à! Sao lúc ấy lại không nghĩ ra cái may mắn này chứ!

Hồ Lộ vừa nghĩ, vừa đưa tay lên lau nước mắt, trời cao ơi, đất dày ơi, cô đã sớm biết là, cả đời làm người tốt thì tóm lại vẫn gặp phải báo ứng mà thôi.

Lệ tuôn rơi…

Đang lúc Hồ Lộ cố gắng suy diễn trong lòng về việc mình có cơ hội quay lại xoay chuyển sự tích anh hung, thì Công Tôn Vũ đóng cửa lại, cười tủm tỉm đi đến bên cạnh cô. Cùng với tiếng đóng cửa ken két kia, trái tim Hồ Lộ cũng ngừng đập hai giây.

Việc này dường như báo trước cái chết của cô đang đến, cảm giác giống như là bị đao phủ chém đứt cổ, chỉ có thể trơ mắt nhìn cơ thể của chính mình vẫn còn trên đoạn đầu đài.

“Ngươi không phải sợ”. Công Tôn Vũ vỗ vai cô, ý bảo cô ngồi xuống.

“Để…. Để làm gì…” Hồ Lộ lạnh gáy.

“Ta thấy hai chân ngươi run cầm cập nên có lòng tốt bảo ngươi ngồi xuống uống một ngụm trà thôi”. Công Tôn Vũ dùng một ánh mắt cực kỳ vô tội liếc nhìn cô, hơn nữa khuôn mặt trẻ con độc nhất vô nhị kia của hắn, thực sự có thể gọi là “ánh mắt vô tội số một thế giới.”

“Ta… các người… hắn”

Thật ra cô muốn nói là, dù sao ta đã bị các ngươi hãm hại rồi, nhưng hắn quả thật không phải do ta giết. Nhưng mà Hồ Lộ run rẩy nửa ngày cũng chỉ thốt ra được hai từ chủ ngữ.

Cô âm thầm nghĩ, đây đại khái chính là số phận cuối cùng của gỗ mục đây mà. Ở thời khắc mấu chốt, ‘trấn tĩnh’ đối với cô mà nói vĩnh viễn là một thần thoại xa xôi.

“Đừng sợ, tiểu huynh đệ”. Lúc này người vẫn đang ngồi một bên, Trương Hộ cuối cùng cũng lên tiếng, hắn uống một ngụm trà rồi từ từ nói:

“Ngươi có biết một người tên Cung Thuần Kiệt không?”

Hồ Lộ nghe vậy giật mình, mắt long lanh hỏi lại:

“Ngươi nói CJ ca?”

Một suy nghĩ 1 thoughts on “♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_7+8”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.