Cổ trang, Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến, Xuyên không

♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_11

C11 Chuyện giỏi giang nhất.

Hồ Lộ ngồi nhìn một lúc, chân đã bắt đầu thấy tê, giống như có ngàn vạn con kiến đang lao đến cắn vậy, cô thở dài, ngồi bắt chéo chân thư giãn, vỗ vỗ lên người Công Tôn Vũ bên cạnh:

“Này?”

“Hả?” Công Tôn Vũ đang chăm chú xem náo nhiệt, hắn đáp lời mà chẳng cần quay đầu lại.

“Ngươi thật sự không biết võ công sao, một mình Trương Hộ có ổn không đấy. Hắn là võ lâm minh chủ, tốt xấu gì cũng không thể giải quyết mấy kẻ này nhanh chóng gọn nhẹ thì mới coi là có uy nghiêm của minh chủ được. Bọn họ đánh nãy giờ cũng sắp hai ngày rồi mà vẫn chưa phân được thắng bại, hắn nhìn kiểu gì cũng không có chút chuyên nghiệp, ngươi nói xem.”

“Mấy ngày trước hắn quyết đấu với người của Ma giáo, kinh mạch bị thương, công lực hiện tại chỉ được ba phần lúc bình thường mà thôi, đương nhiên ứng phó phải vất vả rồi”. Công Tôn Vũ than thở:

“Chuyện này ngươi cũng không biết, làm sao mà làm tiểu nhị được đây?”

“À…, mà vì sao ta phải biết chứ, tiểu nhị là bưng đĩa bê chén, không phải bọn săm soi hóng hớt biết chưa! Có điều hắn bị thương nghiêm trọng như vậy, mấy tên kia chắc ‘trâu’ lắm hả? Ai chà, ngươi xem mấy tên đối thủ kia hình như ra tay mạnh lắm đấy”. Hồ Lộ lúc này đã có cảm giác giống như đang ngồi xem phim võ hiệp ở rạp chiếu tối đen.

“Ừm, chưởng lực ác liệt thật”. Công Tôn Vũ lơ đãng bình luận.

“Oa, sao bọn chúng lại giống ma quỷ như vậy nhỉ, sao lại di chuyển nhanh thế cơ chứ?”

Nhìn bóng của năm kẻ kia giống như thay phiên xoay quanh người Trương Hộ, không ngừng tấn công hắn, Trương Hộ lại như mọc ra ba đầu sáu tay, tay chân sử dụng cùng lúc, sắc mặt thoạt nhìn rõ ràng có vẻ không ổn, Hồ Lộ có chút lo lắng.

“Ừm, bộ pháp thành thạo, khinh công cao cường. Đây là điểm đặc sắc của phái Âm Quý”. Giọng Công Tôn Vũ giống như bình luận viên của kênh thể thao, hơn nữa còn là cái kiểu mà Hồ Lộ ghét nhất.

“…..” Hồ Lộ nghiêng đầu lườm hắn.

Quá nửa ngày, Công Tôn Vũ cảm thấy phía mặt trái của mình nong nóng, quay lại mới phát hiện cô cháu gái đáng yêu đang nhìn mình, hắn nhếch miệng cười:

“Sao thế? Nhìn ta làm gì?”

Hồ Lộ hít một hơi thật sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười coi như có thiện ý:

“Ầy, vị đồng chí này, ta muốn nói là, ta tự biết bản thân ta rất thô tục lại không có văn hóa, nhưng mà trong trước mặt dân công thuộc tầng chót của xã hội phong kiến, phiền ngươi đừng phiên dịch từng câu từng chữ của người ta thành mấy lời thanh tao nhã nhặn có được không! Không văn vẻ chẳng lẽ ngươi sẽ chết sao?!”

“Hả?” Công Tôn Vũ mờ mịt nhìn cô lắc đầu: “Văn vẻ? Cái gì? Không hiểu!”

“Quên đi, nói chuyện với kiểu ‘nhập môn’ như ngươi không thông được”. Miệng Hồ Lộ đóng mwor nửa người cũng chỉ có thể thốt ra một câu như vậy.

Công Tôn Vũ cúi đầu cân nhắc nửa ngày, lúc đưa mắt lên, trong đôi mắt có sự khát khao tri thức, giống như những đứa trẻ mong mỏi công trình giải cứu Hy vọng dưới ống kính nhiếp ảnh gia, hắn rất có tinh thần học hỏi:

“Ầy… ý ta hiểu là, ngươi đang nói việc ngươi nói chuyện với ta giống như đàn gảy tai trâu, là như vậy phải không?”

“….” Hồ Lộ đơ mặt lại rồi cũng gật gật đầu: “Cứ coi là vậy đi!”

“Ra đi, xong rồi.”

Hai người đang chằm chằm nhìn nhau, bỗng nhiên nghe thấy Trương Hộ trầm giọng nói. Công Tôn Vũ lập tức đứng dậy, kéo Hồ Lộ đẩy cửa bí mật ra…

‘Bang’…. “Ui da”. Hồ Lộ ôm trán, mắt rưng rưng lệ: “Ngươi muốn ta chết thì đừng có cứu ta là được mà! Đau lắm đấy!” Hồ Lộ ném tay hắn ra.

Công Tôn Vũ xoa xoa đầu cô cười ha hả:

“Yên tâm đi, mặt biến dạng thì sư thúc sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm!”

“Tiểu đồ đệ! Ta đến rồi đây!”

Cùng với một tiếng rống giận, một lão béo bị dầm mưa ướt như chuột lột phá cửa sổ lao vào, hớn hở hân hoan đứng trước mặt ba người, nước rơi không nhừng trên mấy sợi tóc.

“CJ ca… Thế này là…?”

“À, ra ngoài vội quá nên không mang ô theo!” Lão béo hất hất đầu, lơ đễnh đáp.

“Vội quá? Vội quá mà vẫn đến muộn?” Công Tôn Vũ lườm hắn một cái, lành lạnh nói.

CJ ca trịnh trọng gật đầu với sư đệ của mình, hai bên má núng nính cũng rung lên theo cử động của hắn:

“Đương nhiên rồi, tiểu đồ đệ của ta thường khoe, việc giỏi giang nhất mà ta có thể làm được trong cuộc đời này chính là đến muộn.”

“Ầy… Sư phụ, đấy là nói ngược mà… sư phụ người đúng là chẳng có ‘văn hóa’ gì cả…”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.