Cổ trang, Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến, Xuyên không

♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_13

C13 Làm gì chứ!

Hồ Lộ đang không biết nên tiếp nhận câu nói của Công Tôn Vũ như thế nào thì chợt thấy tiểu nhị của khách điếm Duyệt Lai đẩy cửa vào, cười nói:

“Ấy… các vị khách quan à, làm phiền các vị một chút, các vị xem giúp mấy thứ bị đập vỡ với ạ?”

“À, tiểu nhị ca, mấy thứ này dĩ nhiên chúng tôi sẽ bồi thường rồi”. Trương Hộ tỏ vẻ thiện lương nháy mắt với Công Tôn Vũ.

“Đừng nhìn ta chứ, ta không có tiền, hôm nay thưởng cho khách điếm của bọn họ hết rồi”. Công Tôn Vũ làm ra vẻ vô tội chỉ chỉ vào Hồ Lộ.

“Lại là việc của ta ư??” Hồ Lộ chỉ vào mũi của mình, không biết nói gì hơn.

CJ ca vội vàng lắc đầu thở dài đúng lúc: “Ầy, gia môn đúng là bất hạnh.”

Hồ Lộ: “…. Trò tìm người chết thay này của mấy người cũng tùy tiện quá đi mất…”

“Hết cách rồi, ai bảo ngươi là người mới chứ”. Công Tôn Vũ cười lén.

Hồ Lộ: “….”

“Tiểu nhị ca, chi bằng như thế này, chúng ta đặt vài thứ đồ có giá trị ở khách điếm trước, ngày mai lúc tính tiền, bọn ta sẽ lấy tiền để chuộc lại, ngươi thấy vậy được không?” Công Tôn Vũ bước lên thương lượng với tiểu nhị.

Tiểu nhị tỏ vẻ khó xử, nhưng nhìn mấy người ở quanh đấy, hắn lại thấy đây đều là những người mình không thể trêu chọc nên đành phải gật đầu nói:

“Vậy cũng được, các vị khách quan đều là những nhân vật có máu mặt, sẽ không lừa tiểu nhân. Chúng tôi sống cũng chẳng dễ dàng gì mà. Vậy xin khách quan hãy lấy ra những thứ đáng giá đưa cho tiểu nhân, tiểu nhân sẽ giải thích với chưởng quầy.”

Công Tôn Vũ yên lặng gật đầu nhìn Trương Hộ, Trương Hộ nhìn CJ ca, CJ ca nhìn Hồ Lộ, Hồ Lộ nhìn tiểu nhị, sau đó tiểu nhị lại nhìn Công Tôn Vũ, Công Tôn Vũ nhìn Trương Hộ, Trương Hộ nhìn CJ ca, CJ ca tiếp tục ném mắt nhìn Hồ Lộ…

Hồ Lộ hộc máu: “Vì sao lại là ta hả hả hả hả hả hả!”

“Nếu không cũng chỉ có thể cắm ngươi lại đây thôi”. Công Tôn Vũ nhún vai.

CJ ca nhún vai.

Trương minh chủ mặt đơ lại.

Hồ Lộ đau đớn hỏi trời cao.

“Chẳng lẽ các người không phải võ lâm nhân sĩ sao?” Hồ Lộ kiên nhẫn hỏi.

Ba người kia ngoan ngoãn gật đầu.

“Chẳng lẽ các người đều không biết võ công?”

Ba người kia đồng loạt lắc đầu.

“Tốt lắm! Các huynh đệ, như vậy đi, mấy thứ đồ đáng giá thì ta không có, các ngươi cứ gán ta ở lại này, to gan thì đi cướp của nhà giàu về làm giàu cho bổn môn đi! Ta ở đây ngắm hoa đào nở, ở đây đợi, ở đây chờ các ngươi quay về đấy…”

“Nhưng mà hoa đào đã nở xong rồi mà.” CJ ca vẫn rất CJ như cũ, các ngươi hiểu chứ!

“Đấy chỉ là một cách so sánh thôi!”

Công Tôn Vũ sau một lúc im lặng, ánh mắt lóe lên một tia nhìn sắc bén, hắn nhìn Trương Hộ nói:

“Xem ra cũng chỉ có thể làm như vậy.”

Trương Hộ nhíu mày: “Đệ chắc chắn chứ?”

CJ ca rõ ràng thấy phức tạp thì thào nói: “Không đến mức ấy chứ!”

Công Tôn Vũ thấy hắn do dự liền hỏi ngược lại: “Vậy huynh có biện pháp nào khác không?”

CJ ca và Trương Hộ đang đứng trước mặt lắc đầu: “Không có!”

“Vậy cứ làm thế đi”. Giống như đưa ra một quyết định vô cùng lớn lao, Công Tôn Vũ nắm tay ‘định càn khôn’.

Ánh mắt ba nam nhân lộ ra hung quang.

Hồ Lộ chợt cảm thấy cuộc sống đã có hi vọng, cướp của nhà giàu chia cho người nghèo rồi bao nhiêu pha diễn trong phim võ hiệp nữa! Rốt cục cô cũng cảm thấy mình không phải đang chơi trò cosplay!

Sau cùng, mặt mũi tèm lem nước mắt, cô ôm lấy đùi người duy nhất có vẻ đáng tin coi như để tiễn biệt ba người: “Mấy người nhất định phải quay lại nhé, nếu không nhất định ta sẽ bị chặt ra thành từng khúc rồi bị ném cho chó ăn đấy.”

Tiểu nhị há hốc miệng tiễn ba người nhảy qua cửa sổ, năm phút sau mới nhỏ giọng nói:

“Khách… khách… khách quan, thật ra khách điếm của chúng tôi cũng có cửa lớn mà…”

Một canh giờ trôi qua…

Hai canh giờ trôi qua…

Ba canh giờ trôi qua…

Đuốc đã cháy thành tro…

Nước mắt đã cạn khô…

Cuối cùng, ngay khi Hồ Lộ sắp tuyệt vọng, rốt cục cô nàng cũng có hi vọng trở lại.

Ba nam nhân từ trên trời giáng xuống…

Không chịu nổi cơn phấn khích như vậy, cô chỉ có thể vừa chảy máu mũi vừa hỏi: “Các ngươi không phải đi cướp của kẻ giàu chia cho người nghèo sao?”

“Đúng vậy!”

“Có phải các ngươi đến kĩ viện để cướp của kẻ giàu chia cho người nghèo không?”

“Không phải!”

“Vậy quần áo của các người đâu?”

“Thua ở sòng bạc Ngân Câu rồi….”

Vì vậy, canh ba ngày hôm đó, toàn bộ người dân trong Tuyền Thành đều nghe thấy một âm thanh thê lương vang vọng bầu trời đêm:

“Cứu mạng với! Ta muốn ra khỏi sư môn! Chẳng lẽ môn đệ Tiêu Dao Môn hoặc trúng giải độc đắc, hoặc phải thua sạch sành sanh sao!”

Một suy nghĩ 1 thoughts on “♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_13”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.