Cổ trang, Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến, Truyện dịch, Xuyên không

♥Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến!_C14+15

C14 Giải pháp trên lầu

Vào đúng lúc này, mọi người trong phòng bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài khách điếm có âm thanh ồn ào, âm thanh kia càng lúc càng lớn. Từ cửa sổ nhìn ra, hai đội quan binh đốt đuốc, chiếu sáng cả nửa khoảng trời, bọn họ dừng lại bên dưới khách điếm, dẫn đầu là một người khỏe mạnh phá cửa đi vào.

“Trương minh chủ, có chuyện rồi!” Bổ đầu lúc sáng gặp ở phủ đệ của Lưu tri phủ lúc này thở hổn hển chạy lên nói với Trương Hộ:

“Lưu tri phủ chết rồi!”

Người trong phòng nhất thời hóa đá. Trương Hộ là người bình tĩnh nhất, hắn hoàn hồn trước tiên, hỏi:

“Hả? Lúc nào vậy?”

“Vừa mới đây thôi! Giống hệt… mấy người trước đó.”

Nhớ đến cảnh tượng lúc sáng, Hồ Lộ sợ run cả người, nhưng cô nàng nhanh chóng nghĩ đến một chuyện khác quan trọng hơn, cần giải quyết gấp hơn! Hồ Lộ dùng tốc độ sét đánh hô lớn:

“Minh chủ! Mau dẫn bọn ta đến hiện trường xảy ra vụ án xem xét một phen đi! Việc này không nên chậm trễ! Nói không chừng hung thủ vẫn chưa chạy được xa!”

Nói xong cô một tay túm lấy Trương Hộ, một tay túm lấy CJ ca, sau đó hướng về phía Công Tôn Vũ ra sức nháy mắt, rồi lao ra đẩy người cùng nghề đang đứng chặn cửa – tiểu nhị của khách điếm Duyệt Lai, liều mạng ra chạy ra ngoài.

Tránh được lúc nào hay lúc ấy, Hồ Lộ nghĩ: A di đà Phật, Hallelujah, Quan thế âm Bồ Tát…

Đợi đến khi tiểu nhị của khách điếm Duyệt Lai phản ứng được thì bốn người đã tiến về hiện trường nơi xảy ra vụ án trong sự vây quanh của đội hộ vệ của Tri phủ.

Dọc đường mỗi lần chạy chậm lại, Hồ Lộ lại cảm thấy mình thật sự có thể so sánh với Conan. Những nơi có cô xuất hiện, đúng là gặp một người thì chết một người, gặp hai người thì chết một đôi.

Cô vừa đi rất nhanh vừa nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, Tiêu Dao Môn chúng ta là dùng cách gì để thu nạp một người tuyệt vời như Trương minh chủ vậy?”

“Đồ đệ, con nói vậy sai rồi, rõ ràng là hắn vào Tiêu Dao Môn rồi mới được ra sức chăm chút để trở thành một đóa hoa tuyệt sắc mà”. CJ ca kiên nhẫn giải thích.

“Vì vậy nên lúc Tiêu Dao Môn tiến quân vào đại hội võ lâm có phải là sẽ cực kỳ khí thế không?!” Đôi mắt lấp lánh của Hồ Lộ lập tức sục sôi.

“Không thể nói là tiến quân được! Chúng ta rõ ràng là ngang bướng chen vào, lúc đầu ngay cả thiệp mời chúng ta cũng không được phát mà”. Đối với người nói chuyện tào lao cả ngày như Công Tôn Vũ mà nói, hắn nhất thiết phải đáp lời.

“….” Một chậu nước lạnh dội xuống người Hồ Lộ, cô nàng ngượng ngùng nói:

“Ta đã nói rồi mà!”

“Bây giờ nhớ ra lần quyết đấu cuối cùng, khi ta đá vào cái chân kia của hắn, quả đúng là đã đá bay cánh cửa hi vọng của bản môn rồi!” Công Tôn Vũ tự kỷ.

“Ha ha, ngày đó ngươi cũng bị đánh thê thảm thật, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao?” CJ ca lại thật thà.

“…”

“Cho nên ca ca ‘mặt đơ’ à, thì ra huynh chính là vị minh chủ bị một cước đá bay không tiền khoáng hậu trên giang hồ đấy.”

Sự thật đúng là rất ghê gớm!

“Kỳ thật làm minh chủ cũng không có gì khó khăn”. Công Tôn Vũ liếc mắt nhìn Trương Hộ mặt không tỏ thái độ gì, nói.

Hồ Lộ gật gật đầu: “Thật ra, cứ đẹp trai là được rồi.”

Cho nên ‘mặt đơ’ chính là thái độ nghiêm trọng bất bại duy nhất vẫn ngự trị trên mặt hắn tự cổ chí kim đấy các đồng chí ạ!

“Từ sau khi hắn lên làm minh chủ, danh tiếng của bổn môn càng lúc càng cao. Cũng đã thu nạp được không ít đệ tử, phí nhập môn cũng cao hơn bình thường, rất béo bở.”

“Hả? Nhập môn cũng phải nộp tiền sao??” Hồ Lộ giật mình nhìn CJ ca: “Vậy con là đệ tử duy nhất được hời sao?”

CJ ca nịnh nọt nhìn tiểu đồ đệ của mình cười nói:

“Bây giờ có phải con cảm thấy sư phụ ta thực ra rất đáng tin không hả? Vừa đẹp trai vừa lương thiện lại rất biết yêu thương?”

“Làm gì có, sư phụ tránh ra, đừng nghĩ nhiều làm gì, cảm ơn!” Hồ Lộ mặt không biểu cảm đẩy cái mặt béo kia ra, mắt nhìn xa xăm.

“Vớ vẩn! Buôn bán thua lỗ thì ai chịu làm chứ! Không có hời thì ai làm võ lâm minh chủ chứ!” Công Tôn Vũ dõng dạc nói.

C15 Án mạng.

Đợi đến phủ đệ của Lưu tri phủ, bọn họ mới phát hiện ra nơi này gần như tụ tập võ lâm nhân sĩ các nơi đã đến Tuyền Thành trong mấy ngày nay.

“Trương minh chủ. Công Tôn công tử. Cung tiền bối.” Đào Thừa Tư đứng ở nơi gần hiện trường vụ án nhất, cung kính lên tiếng.

Chỉ có điều từ lúc thấy Hồ Lộ, trong ánh mắt lão hồ ly này lại lóe lên một loại vui sướng khi thấy người gặp họa.

Mặc dù hắn từng trả lại ‘tiền tip’ cho nàng!

“Mọi người đều ở đây cả sao”. Trương Hộ chắp tay với những người xung quanh, thản nhiên nói.

Hồ Lộ đứng ở phía sau Công Tôn Vũ, tuy rằng tên nhãi này không biết võ công, nhưng lấy ra làm lá chắn vẫn hữu dụng lắm.

Thi thể của Lưu tri phủ gần ngay trước mắt, trong không khí dường như thoang thoảng mùi máu tính, khó ngửi chết đi được. Nhưng ở đây đều là người tập võ, vì vị thế nên không ai chịu thua ai, đành phải đứng trong cái nơi tràn ngập mùi máu tanh, tỏ vẻ ‘Lão tử bị viêm mũi, chẳng ngửi được gì ráo.”

Dưới ánh trăng, một vũng máu lớn lấp lánh ánh sáng màu vàng lợt kì quái, Hồ Lộ mất hết cả khí tiết bịt lấy mũi.

Lưu tri phủ lúc còn sống cướp đoạt của cải của dân, gần năm tuổi mà ông ta liên tục lấy vợ, đến ăn cơm cũng chưa bao giờ trả tiền và còn không cho cô ‘tiền tip’. Vừa nhìn qua là biết đây là người xấu, đến chết cũng chưa hết tội, vậy nên cứ to gan mà bịt mũi lại đi, chẳng cần nể mặt mũi hắn đâu.

Không biết có phải do quá ngạc nhiên hay không, rõ ràng Lưu tri phủ chết không nhắm mắt. Con ngươi trợn tròn, miệng há ra như một quả trứng lớn, hắn chết  trong sự kinh ngạc và không cam lòng như vậy thật sự làm cho người ta không thể hiểu nổi.

Tóm lại, ờm, hiện trường xảy ra vụ án rất bạo lực.

Hồ Lộ vẫn đang suy nghĩ trong đầu về nguyên nhân chết của Lưu tri phủ thì thấy Đào Thừa Tư chậm rãi nhận lấy một tờ giấy từ con trai Đào Tư Lượng, ông ta bước lên giả bộ ngoan ngoãn đưa cho Trương Hộ, nói:

“A, minh chủ, đây là tờ giấy tên giết người kia để lại. Ngài xem.”

Hồ Lộ ló đầu từ phía sau Công Tôn Vũ, chỉ mơ hồ nhìn thấy bên trên viết mấy chữ lớn ‘Giang hồ nhân sĩ’, bút tích giống hệt nét chữ bọn họ thấy lúc sáng.

Ài, căn cứ theo tâm lý tội phạm mà nói, giết người kiểu này thật ra là cách làm của những kẻ muốn nổi tiếng, sợ người khác không biết đến hắn, chẳng có sáng tạo gì cả.

Muốn nổi tiếng để có thể làm minh tinh sao, rõ thật là…!

Cần gì phải giết người chứ.

“Thảm, thảm, thảm rồi…” Công Tôn Vũ lắc đầu gõ cây quạt, vẻ mặt thương tiếc.

“Này!” Hồ Lộ ôm đầu thở ra luồng hơi lạnh:

“Sư thúc! Thúc muốn tạo dáng thì đi chỗ khác, đừng gõ vào đầu ta được không? Ta sẽ đần mất!”

“Vậy là ngươi không hiểu rồi, gõ nhiều sẽ càng thông minh, thật đấy, ngươi phải tin ta”. Công Tôn Vũ hề hề cười, giống như ở đây chỉ có hai người, Hồ Lộ và hắn vậy.

“Có quỷ mới tin thúc”. Hồ Lộ trừng mắt nhìn hắn, đoạt lấy cây quạt, nhảy lên gõ vào đầu hắn một cái để giải mối hận trong lòng.

Công Tôn Vũ cười hề hề né tránh.

Đào Thừa Tư lạnh lùng nhìn hai người này, cuối cùng không nhịn được nữa đành phải chắp tay nói với Trương Hộ:

“Tại nơi minh chủ ở cũng xuất hiện những chuyện bạo ngược này, xem ra đối phương cũng không coi trọng nhân sĩ võ lâm chính phái chúng ta. Vẫn xin minh chủ ra mặt chủ trì công đạo cho chúng ta, bắt lấy kẻ này để thiên hạ võ lâm an tâm, lấy lại uy danh cho minh chủ ngài.”

“Nhân sĩ võ lâm chính phái?” Hồ Lộ mê muội nhìn CJ ca đang nghiêm túc ngoáy lỗ mũi, lại nhìn về phía Công Tôn Vũ có vẻ đang chăm chú lắng nghe Đào Thừa Tư nói nhưng thật ra là đang nghĩ ngợi mông lung, cô mê muội hỏi một câu:

“Đây không phải câu mắng chửi sao?”

Từng được soi sáng từ các bộ phim võ hiệp trong thời xã hội chủ nghĩa, trong ấn tượng của cô, đội cái tên ‘võ lâm chính phái’ trên đầu, không phải mặt người dạ thú, thì chính là không bằng cầm thú.

Tự cổ chí kim, từ Kim Dung đến Cổ Long, thái giám, những kẻ bị tẩu hỏa nhập ma rõ ràng tất cả đều là người chính phái. Có lẽ là chịu áp lực lâu lắm nên mới có thể bùng nổ dữ dội như vậy, Hồ Lộ còn từng còn nghiêm túc tổng kết qua nguyên nhân.

Đây rõ ràng là từ mang nghĩa xấu, ừm, Đào Thừa Tư kia, nhìn đúng là không phải thứ tốt đẹp gì mà.

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.