Cổ trang, Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến, Truyện dịch, Xuyên không

♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_C18

C18. Một vấn đề khó đến mất hồn

Rốt cuộc Công Tôn Vũ là ăn trộm hay là đạo tắc, tạm thời chưa bàn tới vội. Hồ Lộ nhanh chóng phát hiện ra một vấn đề cực kỳ cấp bách cần phải đối mặt giải quyết.

Đó chính là nghề ‘tiểu nhị’, có làm nữa hay thôi.

Nếu còn quyến luyến công việc này, như vậy cô sẽ say – goodbye với đám gỗ mục của Tiêu Dao Môn.

Nếu muốn tiếp tục dấn thân vào giang hồ, vậy thì bước tiếp theo cô sẽ phải xin nghỉ việc.

Vấn đề nghiêm túc đến mất hồn như ‘bỏ việc rồi lại có việc’ này, cứ như vậy bất ngờ luẩn quẩn chiếm cứ trọn mọi suy nghĩ trong đầu cô cả một đêm.

Cuối cùng cũng chẳng thể trốn tránh được nữa. Nhưng vấn đề mấu chốt là đi theo cái bang hỗn đản này lang thang chốn giang hồ, thì lấy đâu ra tiền đây? Bọn họ đều là những kẻ mà ngay cả đến đánh bạc cũng có thể thua sạch sành sanh.

Đúng thật là đã mục nát đến độ ‘như mơ’ rồi.

Khó quyết định quá đi, rắc rối quá đi…

“Cháu gái, chỗ mặt tường ấy sắp bị ngươi đập nát rồi đấy”. Công Tôn Vũ đưa tay đặt ngay lên vai Hồ Lộ, vươn ngón trỏ chọc vào mặt cô nàng: “Nghĩ cái gì mà ngây người ra vậy.”

“Trên người ngươi còn bao nhiêu tiền vậy hả”? Hồ Lộ đứng dậy đưa hai tay lên, thái độ nghiêm trọng lại chẳng kiêng nể gì sờ soạng khắp người Công Tôn Vũ: “Lần này đến kinh thành chúng ta có dùng đủ không? Nếu trộm của Đào Tư Lượng thì hẳn là một số tiền rất lớn phải không, tay đó nhìn qua đúng là một kẻ vừa ti tiện vừa lắm tiền, đúng là người hiền lành thì ở nhà phải dự sẵn, xuyên không rồi, trên đường lữ hành phải trộm đạo cướp bóc, ngươi có nắm lấy cơ hội khó có được này không vậy?”

Cô soát người, Công Tôn Vũ lại thoải mái giang rộng hai tay để cô rà soát. Hồ Lộ sờ soạng nửa ngày, trên người tên này lại không còn nổi một đồng, đến sau cùng cô chỉ có thể đón gió rơi lệ trước hai cái mặt to đùng kia: “Mấy người các ngươi, bây giờ một phân tiền cũng không có thì lang thang cái rắm gì chứ!”

“Kỳ thật… Cũng không phải không có tiền…” Công Tôn Vũ liếc mắt nhìn Hồ Lộ, giọng nói nhỏ dần lại: “Chúng ta có thể… Vừa đi vừa thuận tiện… đó…”

“À há…” Đây là tiếng Trương Hộ và CJ ca nhanh trí ngắt lời.

Hồ Lộ như đang căng ô đung đưa trong gió: “Sư thúc, thì ra người thật sự rất có ý chí chiến đấu…”

Vậy nên từ biệt Tuyền Thành, nơi sinh sống một khoảng thời gian đã lâu, Hồ Lộ đi theo ba người kia, nghiêm túc thu dọn tay nải của mình, cô còn cẩn thận thu dọn cả những câu danh ngôn về thắng lời tinh thần mà cô dùng tiếng Anh và phiên âm viết lại rồi treo trên tường, mang theo bên người.

Công Tôn Vũ cảm thấy hứng thú đối với thứ tiếng giống như ngoài hành tinh như tiếng Anh, nhưng hắn luôn bị Hồ Lộ đẩy ra.

Nếu nói cuộc sống ở Tuyền Thành giống như một buổi biểu diễn lớn mà cô đứng một bên xem, thì cuộc sống đi theo mấy người sư phụ đến chân trời, chính là cô đã bắt đầu thực sự tham gia cuộc biểu diễn đó.

Ở nơi sâu thẳm trong trái tim Hồ Lộ, dường như cô thật sự cảm nhận được một lời mời, một đại hội không phải là đại hội võ lâm, vụ kì án vẫn chưa được giải quyết, chính là một cánh cửa lớn ầm ầm mở ra ngay trước mắt cô.

Cô vẫn chưa biết thế giới mình sắp phải đối mặt rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì.

Có chút sợ hãi nhưng cũng có chút chờ mong.

Nhớ ngày đó khi vừa xuyên không đến nơi này, từ lúc CJ ca nhặt được cô ở giữa sườn núi, đến tận khi gặp được Trương Hộ, Công Tôn Vũ, Hồ Lộ thấy đây thật giống như ảo giác. Mà lúc này ảo giác rốt cục đã trở thành sự thật : Cô, lại đói bụng rồi…

“Òng ọc…” Bên trong bụng truyền đến tiếng kêu vui vẻ, thực ra cô thật sự sắp thủng dạ dày rồi!

“Cháu gái à, ngươi đúng là không ăn uống như người thường.”

“Đúng vậy, ưu điểm lớn nhất của ta chính là ăn rất được, việc ta tinh thông ta nhất chính là ăn rất tốt, ta chính là người phàm ăn thần thông quảng đại, danh chấn thiên hạ, khong ai địch lại, ô…”

Công Tôn Vũ không biết biến từ đâu ra một cái bánh bao chặn miệng cô lại.

Hồ Lộ lấy cái bánh bao trắng từ trong miệng ra: “Ngươi, lấy đâu ra vậy…”

CJ ca bình tĩnh chỉ chỉ vào một cái biển hiệu phía sau: “Chúng ta vừa mới đi ngang qua một tiệm bánh bao…”

Hồ Lộ: “Được rồi, coi như ta chưa hỏi gì…”

Cái gì cơ! Công Tôn Vũ nghiện rồi à, vì vậy nên bọn họ thật sự sẽ bị đuổi giết dọc đường đến kinh thành sao?! (vì một cái bánh bao?)

Một suy nghĩ 1 thoughts on “♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_C18”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.