Cổ trang, Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến, Truyện dịch, Xuyên không

♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_C20

C20 Việc đầu tiên phải điều tra ở đây là, tầm quan trọng của hầu bao.

Sáng ngày hôm sau, trong lúc Hồ Lộ nửa tỉnh nửa mê, chợt mơ hồ nghe thấy có tiếng người nói chuyện.

CJ ca nói: “Cũng sắp giữa trưa rồi, sao tiểu đồ đệ nhà ta vẫn chưa tỉnh, có phải sinh bệnh rồi không.”

Trương Hộ nói: “Có thể do mấy ngày qua mệt mỏi quá, chi bằng Công Tôn Vũ ngươi cõng nàng ta một đoạn đi.”

Công Tôn Vũ sau khi cười ha hả, hắn vừa bình tĩnh lại vừa vô nhân đạo trả lời: “Kỳ thật làm cho nàng ta tỉnh dậy rất dễ, tay ta không bỏ ra được, lại đây nào, hai người các ngươi giang hai tay của nàng ta ra đi.”

Cái gì vậy?!

Công Tôn Vũ, cái tên không biết xấu hổ này định làm cái trò quỷ quái gì đây!

Nghiệp chướng! Súc sinh!

“Gì, ngây ra đó làm gì, mau lên đi!”

Công Tôn Vũ mất kiên nhẫn giục, cũng không biết là hắn nói với ai.

Trước khi người kia có bất kì hành động gì, Hồ Lộ lập tức kiên quyết mở mắt, sau hai phút dùng đôi mắt long lanh có thần trừng trừng nhìn vào cằm Công Tôn Vũ, lúc cô phát hiện ra mình chiếc ghế quý phi mà cô nằm thật ra là người của Công Tôn Vũ, ánh mắt cô lập tức thay đổi thành ‘cuống quýt có thần’.

Cô nhảy phắt ra khỏi ba trượng như bị súng đạn bắn: “Ngươi ngươi ngươi ngươi….”

“Ta làm sao nào”? Công Tôn Vũ nhíu mày hỏi.

“Ngươi, nhất định là ta gặp ảo giác.”

“….” Công Tôn Vũ đại khái không biết nên trả lời cái vấn đề ảo giác này như thế nào, sau khi khóe miệng co giật, hắn thản nhiên  nói: “Cháu gái à, ngày hôm qua ngươi đã ngủ lại cả đêm trên người ta, bây giờ ta mệt rồi, bây giờ đổi lại ngươi cõng ta một ngày đường, nghỉ ngơi chút chút, coi như là trao đổi.”

“Ui cha, đột nhiên gió lớn quá, ta sắp đứng không vững rồi, ui cha, thổi bay mất rồi. Gió thổi bay ta đi rồi….” Hồ Lộ cầm lấy tai nải chạy trốn rất nhanh, tiếng nói của cô nàng biến mất ở khúc quanh của con đường nhỏ.

Một trận gió lạnh từ xa xa thổi tới, ba người còn lại đều không nhịn được khẽ run lên.

Bốn người đi, đi được hơn nửa ngày, cuối cùng cũng vào thành Lư Châu. Lúc Hồ Lộ nhìn thấy lá cờ lớn Túy Tiên Lầu với nền trắng viền hồng chữ đen phấp phới tung bay đón gió phía xa xa trên không trung, tim gan thận phổi của cô đều thích thú đến mức được gột rửa đến sạch sẽ. Kế đó cô nắm chặt tay áo Công Tôn Vũ, nước mắt lưng tròng nói: “Đi thôi, sư thúc, chúng ta đi ăn cơm đi!”

Nói dứt lời cũng chẳng đợi mọi người lên tiếng, cô nàng nhấc chân bỏ chạy, tốc độ kia có thể so sánh với Lưu Tường*, chẳng kém vượt rào là mấy.

(Lưu Tường: là VĐV đi vào lịch sử điền kinh thế giới, khi trở thành người châu Á đầu tiên đoạt HCV Olympic cự ly 110m rào nam tại Athens 2004)

Ngồi ở lầu hai Túy Tiên Lầu, Hồ Lộ tình tứ nhìn chằm chằm những người cùng nghề khí thế ngất trời, cảm xúc ‘đồng nghiệp gặp đồng nghiệp, hai mắt lệ rưng rưng’ trong lồng ngực được miêu tả sinh động, kích động nói không ra lời.

Vậy nên khi tiểu nhị nhiệt tình hỏi bọn họ: “Các vị khách quan muốn gọi món gì vậy?”, cô quả thực sắp khóc.

Công Tôn Vũ tằng hắng cổ họng, giơ tay ngăn cản ánh mắt như lang sói của Hồ Lộ, nói: “Trước hết cứ mang lên một đĩa rau canh xào đậu phụ đã.”

Hồ Lộ nghe xong lập tức khó chịu nhíu mày: “Nông cạn.”

Trương Hộ mặt không chút thay đổi dặn dò: “Bốn bát mì thịt bò.”

Hồ Lộ mắt lộ ra hung quang: “Thô tục.”

CJ ca bị sặc nước trà, ho khan hai tiếng, từ từ nói: “Tám cái bánh nướng gói lại.”

Hồ Lộ ngửa mặt lên trời thét dài: “Tiêu Dao Môn không sáng dạ chút nào!!”

Tiểu nhị Túy Tiên Lầu dựa vào kinh nghiệm nhìn mặt đoán ý nhiều năm của mình, hắn đoán vị tiểu sinh bạch kiện mắng mỏ trào phúng ba người kia như vậy chắc chắn là người cầm tiền mời khách, vậy nên hắn lập tức rót cho cô một chén trà, cười tươi như đóa hồng, nịnh nọt hỏi: “Vị tiểu gia này, ngài muốn gọi món gì ạ?”

Lúc Hồ Lộ đang định há mồm hùng hổ phun ra mấy chữ ‘dê – nướng – nguyên – con’, chợt thấy Công Tôn Vũ đối diện xuất ra hầu bao, nắn nắn, ý bảo cô hầu bao đã khô quắt queo, Hồ Lộ lập tức giống như quả bóng cao su xì hơi, ‘xì’ một cái biến thành lớp da nhăn nheo: “Một bát cơm không thêm muối. Cám ơn.”

Một câu này, giống như tiếng muỗi vo ve.

Một suy nghĩ 7 thoughts on “♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_C20”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.