Tiểu nhị xuyên không, hồ lô biến, Xuyên không

♥ TIỂU NHỊ XUYÊN KHÔNG, HỒ LÔ BIẾN!_C22

C22 Tiêu Dao Môn xông lên.

Bốn người bọn họ vốn đi đường tắt, xuyên núi vượt non là chuyện không có gì ngạc nhiên. Hồ Lộ ngồi dưới đất ầm ỹ như vậy, chân tay quẫy đạp xung quanh báo hiệu bất ổn, ba đại nam nhân nhìn một lúc, bọn họ thực sự hết cách nên đành phải thương lượng.

Trương Hộ: “Hay là chúng ta chia nhau đi tìm chút trái dại để ăn nhé?”

Hồ Lộ: “Ta muốn ăn thịt.”

CJ ca: “Có ít nấm rừng có thể dùng để nấu đấy.”

Hồ Lộ: “Ta muốn ăn thịt.”

Công Tôn Vũ gian xảo gật gật đầu mỉm cười với cô: “Được rồi, ngươi muốn ăn chân trước hay là chân sau?”

Hồ Lộ bị đói đến mất khôn, vừa nghe thấy những lời đó thì lập tức tỉnh táo tinh thần.

Gì đấy? Hấp dẫn vậy!

Cô lập tức liếm liếm cái môi khô nứt, nghiêm túc hỏi lại, sau đó nở mỉm cười ngọt ngào như thú cưng rồi nghiêm túc nói với Công Tôn Vũ: “Mông…”

“Hả? Sao lại là mông?”

Hồ Lộ trợn mắt nói: “Làm ơn đi ông ơi, thịt ở mông là nhiếu nhất mà!”

Người hiện đại đáng sợ…

Công Tôn Vũ giống như hạ quyết tâm, hắn gật gật đầu hiên ngang nói:

“Như vậy cũng tốt, đến đây đi, dù sao cắt rồi cũng không nhìn thấy. Trương Hộ, xoay người nhắm mắt lại; Hồ Lộ cởi quần hắn ra; CJ ca bảo đao đợi lệnh! Cháu gái, ngươi tự làm hay là để ta giúp?”

“Cái gì?”

“Cắt thịt!”

“Ngươi đi chết, đi chết đi!” Hồ Lộ hiểu chuyện, lập tức kêu rên.

Song, tiếng gào thét của cô lập tức mất đi ‘tiếng nói’ trong một tiếng gầm chói tai, một tiếng ‘à uôm’ ….

SO, hổ đến rồi đây!

“Aha ha ha ha ha, Aha ha ha ha ha….” Giây tiếp theo, ba đại nam nhân tròn mắt há mồm nhìn Hồ Lộ đột nhiên cười ha hả, không hiểu bị làm sao. Chỉ thấy Hồ Lộ vội vàng bò dậy từ dưới đất trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hai tay chống nạnh hùng hổ chỉ điểm giang sơn nói:

“Tốt quá rồi các đồng chí, hổ đến đây rồi! Mấy người biết phải làm gì chưa?”

CJ ca người cũng như tên, lập tức hỏi ngay một vấn đề tương đối ‘thuần khiết’: “Làm gì?”

“Chậc, hổ đến rồi, vậy nên ba người đàn ông các người lên đường ngay cho ta! Đánh hổ đi các đồng chí. Nhớ vị hảo hán Lương Sơn tên Võ Tòng năm đó, hắn uống có chút rượu đã đánh chết một con cọp rồi! Lại nhớ năm đó còn có một vị hảo hán Lương Sơn tên Lí Quỳ, con hổ ăn thịt mẹ hắn nên hắn diệt cả nhà nó luôn. Nhớ nhất là vị hảo hắn không biết sống thời đại nào ở trong sách giáo khoa ngữ văn hồi ấy, tên là gì ta cũng quên rồi, tóm lại hắn là một cao thủ đánh hổ, đứng tấn rồi giơ một cây đao đã xé toang bụng con hổ ra. Nhanh lên nhanh lên, đừng ngây ra đó nữa, Tiêu Dao Môn xông lên! Tìm con hổ rồi giết nó, lóc da nó, ăn thịt nó. Ta nói cho các ngươi biết, ta thấy chỉ cần ăn được thịt hổ, đừng nói là bắt ta đi đến Đế Đô, dù có đi đến New York cũng không thành vấn đề. Nhanh lên các đồng chí, mau xông lên thôi!”

Sau một tiếng hổ gầm, trong sự im lặng của núi rừng, chỉ có kẻ không đầu óc như Hồ Lộ mới hưng phấn đến mức không sao kiềm chế được.

“À uôm” Con hổ giống như cách đó ngày một gần.

Hai mắt Hồ Lộ càng thêm sáng, thái độ dường như là đã cầm sẵn dao nĩa, chỉ còn chờ thịt hổ được đặt lên bàn ăn nữa thôi.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, sau một tiếng hổ gầm, CJ ca và Trương Hộ cùng xoay mặt về phía Công Tôn Vũ. Công Tôn Vũ hiểu ý, thu quạt lại hét lớn một tiếng:

“Còn ngây ra đó làm gì, chạy thôi….”

Vì thế ba đại nam nhân, kiên quyết túm lấy Hồ Lộ lao về trước, tìm chỗ nấp.

Hồ Lộ vừa chạy vừa không cam lòng, dùng giọng hết hơi nghi ngờ hỏi:

“Chạy cái gì chứ, cho dù CJ ca và Công Tôn Vũ đều là đồ bỏ, thì Trương minh chủ, tốt xấu gì ngài cũng là một võ lâm cao thủ mà! Thực lực giết hổ cũng không có sao?”

“Đồ đệ ngoan, có chuyện ngươi không biết rồi, ‘Điền luật’ của triều ta quy định, chưa đến tháng bảy thì không được đi săn đâu.” CJ ca vừa thi triển khinh công vừa giải thích.

“Gì cơ?” Hồ Lộ lơ ngơ không hiểu gì.

“Bởi vì bây giờ đang đúng mùa cây cối sinh trưởng, dã thú sinh sản nuôi con, triều đình cấm đi săn.”

Đợi đến khi bọn họ nhận thấy đã thoát hiểm, lúc dừng lại, Trương Hộ mới giải thích đơn giản cho Hồ Lộ biết nguyên nhân bọn họ bỏ chạy.

Suy nghĩ suốt nửa ngày, rốt cục Hồ Lộ đã hiểu, ý của Trương Hộ tổng kết lại một câu là:

‘Không thể tùy tiện giết hổ, chú ý đạo luật bảo vệ động vật hoang dã.’

Kẻ nào nói dân cổ đại lạc hậu nào?

Đúng là chết tiệt mà…

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.