Cổ trang, Truyện dịch, Truyền kỳ

Truyền kỳ_152

Chương 152: Khó bề phân biệt (4)

Bên kia mọi người đang bày mưu trong đêm tối tĩnh lặng thì bên này, trong một khách điếm bình thường, hai nam tử trẻ tuổi đang trò chuyện trên hiên tầng hai.

Hai người này nhìn qua một gày yếu, một lạnh lùng, dó chính là Lý đề hình và ‘bằng hữu băng đá’ của mình – Lãnh Huyết.

Hai người đến Mân Châu vào sáng sớm ngày hôm đó, nhưng ở lại một ngày trong khách điếm xoàng xĩnh trong Châu. Lãnh Huyết thấy Tố Trân dựa vào lan can chống hàm thở dài, hắn bực bội nói: “Ta nói này Phùng Tố Trân, người muốn đến Mân Châu là cô, đến rồi nói ở đây nghỉ ngơi cũng là cô, rốt cuộc cô muốn gây rối kiểu gì đây? Cũng là nghỉ ngơi, ở nhà không thoải mái hơn sao?”

Mặt mày Tố Trân tràn đầy giận dữ, “Lãnh đại hiệp à, không phải ta đến để nghỉ ngơi, ta đến để làm chính sự đấy.”

“Vậy cô lưu lại khách điếm này một ngày làm gì?”

“Ta đang nghĩ xem nên làm thế nào, đi tìm Mộ Dung Lục, hay là tìm Lý Triệu Đình thì tốt.”

“Mộ Dung Lục bí mật đến đây, cô biết hắn ở đâu không? Hắn có thể để cô tìm thấy sao? Lý Triệu Đình đến đây xử án, có thể quan tâm đến cô sao? Cô tìm đến chỗ bọn hắn, có có thể làm được gì nào? Người ta một thì đến phá án, một thì đến phá hoại, cô có thể ngăn được không?”

“Ta không sợ không tìm được Mộ Dung Lục, tìm được Nghiêm Thát là có thể tìm được hắn. Ta chỉ đang nghĩ xem làm thế nào mới có thể giúp Lý Triệu Đình xử vụ án này theo luật pháp, lại không đắc tội với Quyền Phi Đồng, càng không làm cho Liên Ngọc có cớ bắt hắn. Muốn vẹn cả ba đường, khó lắm đấy.”

“Trân Nhi, cô xem kia là ai?”

Nàng đang thở dài nói, chợt nghe thấy giọng điệu Lãnh huyết có vẻ kì lạ, ánh mắt chăm chú nhìn xuống quầy ở lầu dưới.

Tố Trân ngớ ra, nhìn xuống, đợi đến khi nhìn rõ nguồi đến, nàng không kìm nổi sợ hãi.

Đó là hai cô nương một chủ một tớ mặc nam trang, sau lưng hai người lại có ba nam tử dáng vẻ như hộ vệ. Tố Trân không lạ lẫm gì hai người trước mặt, đó chính là Vô Yên và Tương Nhi.

“Chưởng quầy, chúng ta muốn nghỉ lại đây, ta cần bốn gian phòng thượng hạng.”

Vô Yên im lặng đứng phía sau, Tương Nhi bước lên sắp xếp. Chưởng quầy kia ngữ khí có chút kì quái, “Năm vị đại gia cần bốn gian phòng sao?”

Tố Trân cười thầm: Chưởng quầy kia coi hai nàng ấy là mấy kẻ đoạn tụ rồi sao?

Tương Nhi là một muội muội đanh đá, quả nhiên nghe chưởng quầy nói vậy thì mày liễu dựng ngược, quát: “Ngươi quản được sao?”

Chưởng quầy kia vốn có chút ngượng ngùng, nhưng lúc Vô Yên đưa ra một đĩnh bạc thì ông ta biết điều ngậm miệng lại.

Tố Trân lấy làm lạ, “Sao nàng ta lại đến đây nhỉ? Chẳng lẽ Mộ Dung Lục bảo nàng ta đến sao? Hắn hẳn là chẳng có nguyên nhân gì cần Vô Yên đến đây, sao lại để nàng ta phải gặp nguy hiểm. Chẳng lẽ Vô Yên đến tìm Mộ Dung Lục có việc sao? Nhưng sao nàng ta lại biết hắn ở đây? Lẽ ra chuyến đi này phải được giữ bí mật…”

Nàng nghĩ mãi vẫn chưa hiểu, Lãnh Huyết bên cạnh không nhịn được lừ mắt, “Cô hỏi nàng ta không phải là xong luôn sao?”

Tố Trân nào dám đi xuống gặp Vô Yên? Để Liên Ngọc biết nàng cũng ở đây không hay chút nào. Nàng khẽ gọi Lãnh Huyết, “Tránh đi, nơi này không thể ở lại được.”

Lãnh Huyết liếc nhìn sắc trời bên ngoài, trời cũng đã muộn, lại có vẻ sắp gió to mưa lớn. Bên kia, Tố Trân đã lao vào phòng thu dọn đồ đạc rồi.

*

Nhìn bên ngoài sắp đổ mưa lớn, mặc dù Vô Yên bình tĩnh, lại không thích không khí ngột ngạt trong phòng nên không lập tức vào trong, nàng kéo Tương Nhi ngồi xuống dùng bữa. Ba hộ vệ Ngụy phủ đi theo ngồi xuống bàn bên cạnh.

Đồ ăn nhanh chóng được mang lên, Tương Nhi thấy Vô Yên cầm đũa không nói gì, lông mày hết nhăn lại nhíu thì bỗng thấy bất an, nàng ta nén giọng nói: “Tiểu thư, người sao vậy? Là thức ăn không hợp khẩu vị hay là trong lòng có tâm sự? Không phải chúng ta sẽ nhanh chóng gặp được Lục thiếu sao?”

Vô Yên buông đũa xuống, khẽ cười khổ, “Ngươi và ta đều bị xúc động đến mê muội đầu óc rồi, ngài ấy âm thầm đến đây hành sự, có thể ở lại mấy chỗ như dịch trạm được sao?”

Tương Nhi sắc mặt trắng nhợt, “Vậy phải làm sao đây? Chúng ta lặn lội đến đây chẳng phải là…”

Vô Yên lại không căng thẳng như nàng ta, chỉ thở dài một tiếng, nói: “Nếu thật sự muốn tìm ngài ấy cũng không phải không được, ngài ấy không ở dịch trạm, nhưng Nghiêm tướng thì lại có.”

Tương Nhi lúc này mới thở phào, vỗ ngực, giận dữ trách: “Tiểu thư à, người làm vậy là muốn dọa chết nô tì sao?”

Vô Yên lắc đầu, “Có điều tìm đến ngài ấy thông qua Nghiêm tướng dù sao vẫn không hay lắm. Ta nghĩ, lần này có lẽ ta sai rồi, ngài ấy đến đây làm việc, ta làm phiền như vậy là không nên.”

Tương Nhi lại chẳng để ý đến mấy đạo lý lớn đó, đang định khuyên nhủ thì lại thấy ánh mắt Vô Yên thoáng lạnh lùng. Nàng sững người, nhìn sang, liền thấy ánh mắt chẳng mấy tốt đẹp của hai người bàn bên cạnh.

Tình hình này Tương Nhi đã quá quen thuộc rồi. Khuôn mặt xinh đẹp của Vô Yên, có thể nói là đứng đầu lục cung, lúc trước hai lần gặp Lý Hoài Tố trong tửu lâu thì hai lần đụng phải đám đăng đồ tử. Vừa rồi tay chưởng quầy kia chiếu cố bọn họ là vì nhìn thấy bạc là sáng mắt, hai tên này lại nhìn ra được Vô Yên là phận nữ.

Hai tên ấy một cao một gầy, ước chừng ba bốn mươi tuổi, gã nam nhân cao lớn đội mũ vỏ dưa, khoác một bộ cẩm y rộng thùng thình xiêu vẹo lên người, mặt hắn khá to, hai bên dáy tai khá dày, hai mắt xem như cũng sáng láng có thần nhưng không biết vì sao lại khiến người ta có cảm giác y phục và tướng mạo của hắn chẳng tương xứng với nhau chút nào. Có lẽ là sự tương giao của dáng vẻ thoạt nhìn có chút tăng nhân từ bi với ánh mắt dâm tục của hắn, mới khiến cho người ta sinh ra cảm giác kỳ lạ không thoải mái.

Một gã nam tử khác thân hình gầy gò, ánh mắt lại u ám, loáng thoáng lộ ra vẻ khôn khéo. Hắn nghiêng mắt nhìn chằm chằm Vô Yên, nhỏ giọng cười, toàn thân toát lên cảm giác của một thợ săn khi nhìn thấy con mồi.

Tương Nhi còn chưa nổi cáu thì thần sắc ba hộ vệ đã nghiêm lại, bọn họ đứng dậy.

“Kẻ nào dám bất kính với công tử nhà ta!” Một trong số đó lớn tiếng quát lên, lập tức thu hút một nửa số người trong khách điếm quay lại.

Nam tử gầy đét nhỏ giọng cười khì khì một lúc rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, “Tên kia ngươi nói gì vậy hả? Gia ta đang yên đang lành nhìn công tử nhà ngươi làm gì chứ? Trừ phi vị kia nhà ngươi không phải là công tử?”

Vô Yên biết hai người này muốn bới lông tìm vết, nhìn dáng vẻ đối phương không phải kẻ quần là áo lượt bình thường, tuyệt đối không phải người lương thiện, ở kinh thành thì đã đành, lúc này ra ngoài nàng không muốn đa sự, đang định ngăn mấy hộ vệ lại, ai ngờ hai người ra tay quá nhanh, tay áo vừa động thì mấy bóng đen hình tròn đã nhanh chóng bắn về phía ba hộ vệ.

Ba người trong nháy mắt kêu lên thảm thiết.

Vô Yên và Tương Nhi kinh ngạc, nhưng thấy lòng bàn tay mỗi hộ vệ bị một cây đũa gốc đâm xuyên qua, máu tươi chảy ròng, nhỏ xuống khắp mặt bàn.

Khách điếm nhất thời rối loạn, trong đó có mấy cô nương nhát gan la hét kinh hãi, chưởng quầy sớm đã bị dọa đến mức run rẩy lập cập, không lên tiếng ngăn cản, bản thân gã tự chạy vào bên trong không dám động đậy.

Trong lầu mặc dù là nam tử trẻ tuổi tráng kiện nhưng thấy hai tên cao, gầy kia hung hãn tàn bạo thì nào dám đi lên ngăn cản chứ?

Khi đó, Tố Trân đang cùng Lãnh Huyết ôm hành trang đi ra, định nhảy xuống từ cửa sổ tầng hai, nhìn thấy tình cảnh đó, Tố Trân tất nhiên không còn quan tâm đến việc lộ diện hay không nữa, nàng kéo Lãnh Huyết đi xuống giải vây cho Vô Yên.

“Chậm đã!” Lãnh Huyết liếc mắt, giữ lấy vai ngăn nàng lại.

Vô Yên vạn lần không ngờ rằng nam tử cao kều kia lại là một tăng nhân. Nàng còn chưa kịp kêu lên thì hai người đó đã tấn công đến. Trong cuộc tranh đấu, chiếc mũ quả dưa của nam nhân cao kều bị một hộ vệ gạt xuống, chỉ thấy trên đầu hắn không một sợi tóc, chính giữa còn có vết sẹo tròn. Hộ vệ kia chẳng qua cũng chỉ mới chạm vào vạt áo của hắn đã bị một chưởng của hắn đánh bay ra ngoài, đập đầu vào mặt bàn, đầu vỡ máu bắn tung tóe, ngã xiêu vẹo xuống đất, ánh mắt kinh hãi. Tình cảnh của hai hộ vệ khác cũng không khá hơn là mấy, bọn họ cũng không nhìn thấy nam nhân gầy đét kia di chuyển như thế nào mà đã bị đá bay xuống đất, hai tiếng rắc vang lên, tên kia đạp nứt xương ức của họ.

Nhìn thấy nam tử gầy đét phất ống tay áo gạt Tương Nhi ra, kỳ quái cười một tiếng rồi vồ lấy vạt áo trước của Vô Yên. Một bàn tay lớn băng bó trong ống tay áo ẩm ướt màu tím công kích lên xương cổ tay của hắn, trong lúc rung động, bọt nước bắn ra, mang lại không khí ẩm ướt trong không trung.

Nam nhân gầy đét kia dường như bị đòn nặng, cả cánh tay run rẩy, đột nhiên nhảy vọt ra.

Người đến lại là một nam tử trẻ hơn hai mươi tuổi, thân hình cao lớn, dung mạo bình thường, nhưng ánh mắt lại sáng quắc, không phải nam tử bình thường. Lúc này sắc mặt hắn ta hung ác, khóe mắt, chân mày đều mang theo sát khí.

Nam nhân gầy đét kia run rẩy.

Gã tăng nhân kia rít lên một tiếng, ha ha cười nói: “Lão quái, ngươi như vậy là sao hả? Sợ rồi à? Bình thường vẫn dám tự xưng là võ công vô địch cơ mà?”

Nam nhân gầy đét hừ lạnh một tiếng, ánh mắt u ám. Gã tăng nhân đã bay đến trước người thanh niên kia, năm ngón tay vồ lấy, hướng đến ngực hắn.

Mọi người nhìn thấy đều kinh hãi, tư thế này nhìn như là muốn móc ngực ra vậy… những người còn lại nhao nhao kêu lên kinh sợ.

Nào biết là thanh niên kia đúng là rất được, hắn vẫn đứng chỗ đó không nhúc nhích, một tay chống sau lưng, một tay nghênh đón, dùng tư thế cứng rắn để tiếp nhận đòn tấn công. Hai bên vừa chạm vào nhau, ánh mắt tăng nhân kia đã xuất hiện vẻ khiếp sợ. Sau một chưởng, thanh niên ấy khẽ lắc người, hắn lùi lại sau mấy bước mới giữ vững được cơ thể.

Nam nhân gầy gò nhỏ giọng nói: “Rút, tìm được sư tôn rồi tính sau.”

Hai người lạnh lùng liếc nhìn thanh niên ấy, khẽ lắc mình, thoắt cái đã đến cửa, sau đó biến mất trong màn mưa trắng xóa bên ngoài. Thanh niên kia cũng không đuổi theo, hắn khẽ nhếch khóe môi, vẫn đứng nguyên chỗ cũ.

Trong tiệm chớp mắt khôi phục lại sự yên tĩnh, mọi người vẫn chưa bình phục lại sau màn kinh hãi ấy, vẫn nhìn thẳng vào thanh niên áo bào kia, cho đến khi chưởng quầy thét gọi tiểu nhị ra dọn dẹp chỗ bàn ghế bị đánh vỡ kia thì bọn họ mới tỉnh táo lại.

Vô Yên nhất thời cũng sững sờ đứng yên tại chỗ. Tương Nhi và mấy người khách nhiệt tình trong tiệm đến đỡ ba hộ vệ kia dậy.

“Tiểu thư…” Tương Nhi vốn vẫn mạnh mẽ giờ lại sợ hãi gọi.

Cả người nàng nhất thời run rẩy, cũng không phải vì nỗi khiếp sợ lúc nãy, mà là vì nam nhân toàn thân ướt sung vừa ra tay giúp đỡ. Chân mày hắn vẫn còn những giọt nước mưa nhỏ giọt, lạnh lùng đứng ở cửa.

Cuối cùng, nàng khẽ lành lạnh lên tiếng, “Hoắc Trường An, ngươi đến đây làm gì?”

Hoắc Trường An trên đời này có lẽ cũng không nhiều, nhưng Hoắc Trường An mà Vô Yên quen trong thiên hạ cũng chỉ có một.

Người đến đó chính là Tiêu Dao Hầu.

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Truyền kỳ_152”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.