Cổ trang, Truyện dịch, Truyền kỳ

Truyền kỳ_153

Chương 153: Khó bề phân biệt (5)

Quần áo Tiêu Dao Hầu đã ướt cả. Hắn xuất phát muộn hơn Vô Yên, trên đường lại có không ít ngã rẽ, đám hộ vệ Hoắc phủ chia nhau tìm kiếm dấu tích Vô Yên, đọc đường dùng chim bồ câu đưa thư hoặc khoái mã báo tin nhanh, tới đây mới biết được nơi nghỉ lại của Vô Yên.

Đoàn người của Hoắc phủ thấy mưa to gió lớn, vốn đang tránh mưa tại một ngôi miếu gần đó, nhưng vì hắn muốn nhanh chóng gặp nàng nên tự dẫn theo Trường Anh Thương và Kích Nhi Trương đội mưa đến đây trước. Cũng may là đến kịp, hắn vẫn đang ở ngoài cửa đã nhìn thấy hai kẻ giang hồ khinh bạc nàng, đến khi ba hộ vệ của nàng ngã xuống, hắn liền lập tức ra tay.

Hai nam tử kia võ công rất giỏi, tay cầm đầu chỉ sợ không đơn giản… rốt cuộc là người như thế nào? Vì sao một kẻ nhìn như tăng nhân nhưng lại dám làm ra những chuyện như vậy? Nếu hắn đến muộn một bước, nàng…

Nghĩ đến đây, hắn nắm chặt hai tay khiến gân xanh nổi lên.

Thấy nàng vẻ mặt giận dữ nhìn mình, hắn cúi đầu nhìn bản thân nhếch nhác, khẽ cười lạnh hỏi lại: “Nơi này nàng đến được, còn ta thì không thể sao?”

Vô Yên đã thấy lạ, lại có chút tức giận vì bị người ta dò xét. Nàng càng nghĩ càng kinh hãi, chuyện nàng ra đi là bí mật, làm sao Hoắc Trường An lại biết được nàng ở đây?

Dường như Hoắc Trường An nhìn thấu tâm tư của nàng, hắn nhếch môi, cười nhạt, “Nàng đánh giá cao bản thân mình rồi đấy, ta còn cần phải theo nàng đến tận đây sao? Đừng nói là ta đã có một nữ quyến xinh đẹp tựa hoa như Liên Nguyệt, nếu ta muốn nữ nhân thì còn lo là không có ư? Muốn một đóa tàn hoa bại liễu làm gì chứ?”

Liên Nguyệt là đại kỵ của Vô Yên, nàng lạnh lùng nói: “Phải, cô nương trong khách điếm này đều lặng lẽ đánh giá Hoắc hầu đấy, Hoắc hầu muốn nữ nhân như thế nào cũng được. Không quấy rầy nhã hứng của ngài nữa, Tương Nhi, chúng ta đi thôi.”

Những lời này của nàng không phải không có nguyên nhân, sau cuộc tranh đấu vừa rồi, mấy cô gái trong khách điếm đều đã đỏ mặt, lặng lẽ nhìn nam tử võ dũng đột nhiên đến kia.

Tương Nhi kinh ngạc, “Tiểu thư, bên ngoài vẫn còn mưa lớn, cứ dầm mưa như thế, tiểu thư sẽ sinh bệnh mất…”

Nàng chẳng qua chỉ là một người cao ngạo, xem nhẹ sinh mạng mà thôi, có bệnh hay không nàng không quan tâm… Vô Yên nghĩ vậy, lại nghe thấy một tiếng rên rỉ, ánh mắt nàng rơi xuống ba hộ vệ bị thương không nhẹ trên người, cuối cùng chậm rãi dừng bước chân lại, nói: “Tương Nhi, hỏi xin chưởng quầy ít thuốc trị thương, thoa lên cho bọn họ trước.”

Tương Nhi cảnh giác liếc nhìn Hoắc Trường An một cái, cuối cùng cũng thở phào, gật đầu rời đi.

Nàng sờ trên người, định lấy ra ít bạc nhưng nhất thời tìm không thấy, nhớ lại vừa rồi bị kẻ xấu gạt rơi túi tiền. Có điều lúc nãy hỗn loạn, nàng vừa sợ lại vừa lo, tất nhiên không để ý đi tìm, cũng có thể bị người ta thừa cơ nhặt mất lắm. Đã bị người ta lấy rồi, có ai chịu giao ra chứ?

Chưởng quầy nhìn dáng vẻ của nàng, tất cũng nhìn ra được chút manh mối, hắn lạnh lùng cười nói: “Vị cô nương này, ta không tính toán chuyện các người liên lụy đến việc buôn bán nhỏ của ta, ta lấy đâu ra thuốc trị thương gì đó cho các người chứ?” Lúc này tất nhiên hắn ta cũng nhìn ra hai người là nữ.

Trong điếm có người khuyên can: “Chưởng quầy à, ông tạo thuận lợi cho người ta đi, tính toán với cô nương nhà người ta thì có gì hay ho chứ?”

Chưởng quầy nghe vậy, trầm giọng nói: “Nếu các hạ đã hào phóng như vậy, thì mời các hạ đến lo liệu đi.”

Người lên tiếng kia lập tức câm bặt.

Vô Yên thầm cười khổ, ông trời muốn trêu đùa nàng đến vậy sao? Nàng cắn răng, nhìn về phía Hoắc Trường An, “Cho ta mượn mấy lượng bạc, sau này ta sẽ trả lại ngài.”

Hoắc Trường An dù bận rộn vẫn thong dong nhìn nàng, một lúc lây mới nhàn nhạt nói: “Cũng được, đi vội đến đây nên giờ ta cũng đói rồi, nàng cùng dùng bữa với ta đi.”

Vô Yên trong lòng buồn bực, “Ngài đừng ức hiếp người khác quá đáng.”

“Ức hiếp người khác sao? Ta mời nàng dùng cơm, cho nàng mượn tiền trị thương cho người của mình, như thế vẫn gọi là ức hiếp người khác sao?”

Hắn cười lạnh một tiếng, cũng chẳng quan tâm y phục có ướt hay không, cũng không thuê phòng thay đồ, ngược lại tìm một cái bàn ngồi xuống. Hai người Kích Nhi Trương gọi chưởng quầy ra đặt món. Chưởng quầy nhìn thấy thân thủ của nam tử áo tím kia thì nào dám có chút chậm trễ, lúc này hắn ta đích thân đến hầu hạ gọi món.

Tương Nhi nhìn thấy môi dưới của Vô Yên bị cắn đến mức bật ra tia máu thì bất giác lo lắng kêu lên một tiếng ‘Tiểu thư’.

Vô Yên lẳng lặng đi đến trước bàn của Hoắc Trường An. Hai người Kích Nhi Trương và Trường Anh Thương nghiêm nghị, cả hai đều đã biết thân phận của nàng, lập tức đứng lên, cung kính đứng bên cạnh, nhường chỗ lại cho nàng.

Vô Yên chậm rãi ngồi xuống, mím môi nhìn Hoắc Trường An. Hoắc Trường An giống như không nhìn thấy sự tức giận trong mắt nàng, “Ngụy Vô Yên, rót rượu cho ta.”

Vô Yên liếc nhìn hắn, cầm bình rượu lên. Lòng nàng đã cảm thận oán hận, tức giận đến cùng cực, bình rượu kia vốn nhẹ nhưng nàng lại cảm thấy thật nặng trĩu. Hắn đã không còn yêu nàng, trong lòng hắn chỉ còn lại sự báo thù thôi đúng không?

Mặc dù nàng cố giữ vững sự trấn tĩnh nhưng tay lại khẽ run rẩy, chỉ cảm thấy ánh mắt nóng rực đang xoáy trên đỉnh đầu mình, rượu nhất thời bắn ra ngoài. Trên tay bỗng có cảm giác ấm áp thô ráp, bàn tay nàng đã được tay Hoắc Trường An phủ lấy.

“Ngài làm gì vậy?” Nàng cả kinh, khàn giọng trách móc.

“Rượu tràn ra ngoài rồi, chỉ là muốn để nàng không làm đổ nữa thôi.”

Hoắc Trường An nhếch môi, đột nhiên vươn tay lấy ra một đĩnh vàng ném vào tay chưởng quầy.

Chưởng quầy vừa mừng lại vừa lo, nói: “Chỗ vàng này, chỗ vàng này…”

Hoắc Trường An nói: “Chưởng quầy, phái người đến dược quán mua ít thuốc, mời một vị đại phu giỏi về đây. Chỗ tiền đó là để mời đại phu, chỗ còn lại là phí đi lại của ngươi.”

Tay chưởng quầy kia mừng quýnh lên, lập tức cất vàng vào trong người, dặn dò tiểu nhị lập tức ra ngoài thu xếp. Tiểu nhị kia thấy tình đó, tất nhiên không dám chậm trễ, lập tức đi ngay.

“Ta nói lời giữ lời.” Nhìn thấy Vô Yên nhíu chặt mày nhìn chằm chằm vào mình, Hoắc Trường An uống một ngụm rượu nói, giống như cũng muốn nuốt nàng vào vậy.

Lúc này, Tương Nhi và ba hộ vệ kia ngồi ở bàn bên cạnh, Tương Nhi lo lắng nhìn bọn họ, đám hộ vệ tất nhiên kính sợ nên càng không dám lên tiếng. Khách nhân trong điếm khiếp sợ trước nam tử oai hùng đến trong cơn mưa, cứ nhìn theo hai người. Rất nhiều cô nương nhìn về phía Vô Yên, vừa ao ước vừa ngưỡng mộ.

Vì sự mập mờ này mà Vô Yên cảm thấy vừa cô tịch vừa kinh sợ, đột nhiên vùng ra khỏi tay Hoắc Trường An. Hoắc Trường An khẽ cười một tiếng, lại uống một ngụm rượu.

“Cảm ơn.” Vô Yên lại không kiềm chế được nữa, nàng bỗng nhiên đứng dậy, lại dặn dò Tương Nhi chăm sóc ba hộ vệ kia một chút, bản thân nàng thì quay về phòng trước, tránh khỏi người kia.

Tối nay không đi được rồi, mấy hộ vệ kia vì nàng mà bị thương, nàng không thể bỏ bọn họ mà đi được, chí ít cũng phải đợi thương thế của bọn họ khá lên đã.

Hoắc Trường An nhìn bóng lưng của nàng, nhếch khóe miệng, thầm nghĩ: Nếu biết hắn có thể cứu ba hộ vệ của nàng, bởi hắn mang theo trên người dược liệu trị thương tốt nhất, thì nàng sẽ thế nào đây?

Cứ ở lại chỗ này đi, Ngụy Vô Yên.

*

Nhìn thấy Vô Yên lên lầu, Tố Trân kéo Lãnh Huyết, “Chúng ta đi thôi.”

Hoắc Trường An ra tay cứu Vô Yên, nàng cũng không cần lộ diện nữa, tránh khỏi tiết lộ hành tung. Nàng thương Vô Yên, không biết Vô Yên có nên khôi phục tình xưa với Hoắc Trường An không, nhưng theo như lời của Liên Ngọc và Hoắc Trường An, nếu Vô Yên không có tình cảm nam nữ với Liên Ngọc thì hẳn không nên mắc kẹt trong lồng giam chốn thâm cung.

Hai người lặng lẽ về phòng, tay cầm hai cây dù, nhảy ra từ cửa sổ tầng hai, lao vào cơn mưa mịt mù.

*

Sau khi sắp đặt kế hoạch thăm dò nhà lao nửa đêm xong, lúc Nghiêm Thát và Cao Triều Nghĩa rời đi, bên ngoài trời đang mưa lớn. Nghiêm Thát nhớ ra gì đó liền bảo Cao Triều Nghĩa đợi ở ngoài trước, ông ta quay lại nhìn về phía Liên Ngọc, thoáng chần chừ, nói: “Hoàng thượng, thần vẫn còn việc muốn báo.”

Liên Ngọc thoáng đánh giá thần sắc của ông ta, bảo mấy người Liên Tiệp ra ngoài rồi mới nói: “Nghiêm tướng mời nói.”

“Hoàng thượng, Cố cô nương đã đến Mân Châu rồi, hôm nay nàng ta và Quyền Phi Đồng nghỉ lại tại Hoàng phủ.” Nói đến chuyện nhà của Hoàng đế, vị lão thần này cũng có chút ngại ngùng.

Trước mắt Liên Ngọc thoáng lướt qua ánh mắt lạnh lùng nhưng mang theo vẻ quật cường của Cố Song Thành, hắn nhẹ nhàng nói: “Ừm, trẫm biết rồi, người hộ tống nàng ta đến đây là người của thủ hạ trẫm, bọn họ đã báo cáo với trẫm rồi, cũng vất vả cho Tướng gia rồi.”

Nghiêm Thát thấy Liên Ngọc không muốn nói nhiều nên tất nhiên cũng không dám nói gì thêm, ông ta nhớ ra gì đó, lại nói: “Hoàng thượng có ý để Tư Lam Phong trở thành người của chúng ta sao?”

Liên Ngọc nói: “Nghiêm tướng nói xem? Hắn là người Thất đệ xem trọng, tư chất cũng không tệ.”

Nghiêm Thát thoáng trầm ngâm, hai mắt lộ ra suy tư, “Người này có thể bồi dưỡng tài năng, chẳng qua tính cách, tài hoa hơi lộ liễu, nhưng theo thời gian, chưa hẳn không thể mài phẳng, phải xem hắn đi theo là người thế nào, đi theo Hoàng thượng, xem ra nhất định không có vấn đề. Mà người tính tình như hắn, xem ra bụng dạ không sâu, chắc sẽ không có suy nghĩ gian dối.”

Liên Ngọc nói: “Vậy, chuyện của Hoàng Thiên Bá, đến lúc đó phiền tướng gia phải thu xếp tốt trong nha môn tri phủ rồi, ngài và ta trong ứng ngoài hợp.”

“Vâng, lão thần tuân mệnh.” Nghiêm Thát nghiêm túc hành lễ rồi cáo lui.

Tiếng của mấy người Liên Cầm loáng thoáng truyền đến từ ngoài hiên, Liên Ngọc lại không thấy hứng thú, hắn vươn tay mở cửa sổ, nhìn ra xa màn mưa bên ngoài. Con đường phía trước còn dài, hắn đột nhiên nghĩ: Lý Hoài Tố, lúc này, nàng, cái kẻ ngớ ngẩn kia đang làm gì vậy?

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Truyền kỳ_153”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.