Cổ trang, Truyện dịch, Truyền kỳ

Truyền kỳ_158

Chương 158: Tiểu thiếp (3)

Lúc này, Quyền Phi Đồng mới nhìn về phía Lý Triệu Đình, “Tìm ta có chuyện gì? Có phải phía Nghiêm Thát nghĩ ra cách gì để điều tra Hoàng đại nhân không?”

Lý Triệu Đình gật đầu, thần sắc có chút nghiêm trọng, “Sư huynh, mặc dù chúng ta đã đổi hết nhân chứng trong dân gian, nhưng Liên Ngọc lại nghĩ ra một cách khác.”

Nhất thời, tất cả mọi người đều nín thở.

Tố Trân kinh ngạc, không ngờ chuyến đi đến Hoàng phủ lần này thật sự đúng đắn, nàng lại nghe được những chuyện như vậy! Rốt cuộc Lý Triệu Đình đã biết chuyện gì của Liên Ngọc?

“À, là gì vậy?” Quyền Phi Đồng cười hỏi.

“Hai ngày nay hắn muốn mượn danh nghĩa chúng ta để đêm khuya thăm dò lao ngục, tái thẩm trọng phạm.”

Những lời này vừa nói ra, hai tên Mao, Dư không biết tình hình thì đã đành, Hoàng Thiên Bá cả kinh, “Hắn điệu hổ ly sơn, cũng bí mật đến Mân Châu sao?”

Ngay cả khi Thái Sơn có sập xuống trước mặt, Quyền Phi Đồng cũng không xúc động, vậy mà lúc này cũng hơi biến sắc. Hắn híp mắt lại, sau đó hỏi: “Đây là chuyện vô cùng cơ mật, Đình đệ có được tin tức từ đâu vậy?”

Lý Triệu Đình khẽ thở dài, cười khổ nói: “Là Lý Hoài Tố bí mật nói với đệ.”

Tố Trân đang ăn nho, nghe vậy, một quả nho tròn xoe lăn vào cổ họng, suýt chút nữa thì nàng bị nghẹn chết. Nàng thầm nói: Đây… đây… đây… ngươi vu cáo ta.

Nàng kinh ngạc hồi lâu, ngẫm nghĩ lại, việc này chính xác là chuyện cực kỳ cơ mật như lời Quyền Phi Đồng nói, Lý Triệu Đình nhất định phải tìm được một nguồn tin khiến Quyền Phi Đồng tin tưởng. Những việc này cũng nói rõ, Lý Triệu Đình có tai mắt bên cạnh Liên Ngọc. Nghĩ đến một trong những lý do, nàng bất giác âm thầm cười khổ.

Quyền Phi Đồng suy nghĩ trong chốc lát, trên mặt có chút thích thú, hắn cười như không cười, “Rốt cuộc đệ đã hòa thuận trở lại với cô bé đó rồi. Đệ từng nói, phụ thân Hạ Đại Nho của nàng ta trước khi xảy ra chuyện từng đến huyện Hoài dạy học, đệ ngưỡng mộ danh tính nên đến nghe giảng, Hạ Đại Nho rất thích đệ, muốn nhận đệ làm học trò, nào biết Hạ gia đó không lâu sau lại vướng kiện. Sau khi đệ hay tin liền âm thầm giúp đỡ Lý Hoài Tố, hai người cũng có chút giao tình. Bây giờ mặc dù không thích nàng ta thi khoa cử để lật án báo thù, nhưng trong lòng vẫn có chút thương tiếc, không muốn nàng ta bị cuốn vào tranh chấp triều đình. Sau đó nàng ta bị thương, thân phận bị Thiên tử nhìn thấu, đó là tội chết, mặc dù thấy nàng ta không bị trị tội, đệ chung quy vẫn lo lắng, muốn gặp nàng ta một lần để hỏi thăm tình hình, rồi lại sợ hẹn gặp riêng nàng ta khiến thám tử của Liên Ngọc cho rằng nàng ta và đệ có câu kết, tội lại nặng thêm một bậc. Còn chuyện ta mời nàng ta đã là việc Liên Ngọc biết từ lâu, ta hỏi thăm thương thế của nàng ta cũng là lẽ phải, mượn phủ đệ của ta để gặp gỡ, ai nấy đều bình an. Việc đã đến nước này nên không thể không nói cho vi huynh biết thân phận của nàng.”

Mặc dù hắn cười, nhưng giọng điệu lại không vui, có thể thấy trong lòng hắn có suy nghĩ. Nhưng người như hắn, rốt cuộc muốn làm gì thì cũng chẳng ai biết được.

Mặc dù Tố Trân biết ‘thân phận đích thực’ của mình bây giờ đã bị một vài người biết, còn Lý Triệu Đình sớm muộn gì cũng phải giải thích với Quyền Phi Đồng, nhưng giờ nghe vậy vẫn cảm thấy kinh hãi không thôi. Quyền Phi Đồng là kẻ địch của nàng, một kẻ địch cực kỳ nguy hiểm. Để địch thủ này biết được bí mật của nàng, chắc chắn không phải chuyện hay ho gì. Huống chi, đây là một bí mật bất cứ lúc nào cũng có thể đẩy nàng vào chỗ chết.

Hai tên Mao, Dư không biết Lý Hoài Tố là ai, đối với tình hình của triều đình Hoàng Thiên Bá lúc nào cũng có hiểu biết, những lời vừa rồi của Quyền Phi Đồng khiến hắn kinh hoàng không sao giải thích được.

Quyền Phi Đồng liếc hắn, cười nói: “Hoàng đại nhân, ngài nói xem Hoài Tố kia có phải rất to gan không?”

Hắn đột nhiên hỏi vậy, toàn thân Hoàng Thiên Bá rõ ràng chấn động, ánh mắt lóe lên, hắn lập tức cúi đầu nói: “Đại nhân minh giám, Thiên Bá thường có bệnh ở tai, bệnh này rất quái ác, thỉnh thoảng lại tái phát, vừa rồi không nghe thấy đại nhân và Lý thị lang nói gì cả.”

Tố Trân sững người.

Quyền Phi Đồng thoáng mỉm cười, nói một câu: “Bỏ đi, ta cũng lười nói lại lần nữa.”

Hắn nhìn Lý Triệu Đình, “Không phải đệ không muốn để nàng ta bị cuốn vào sao? Sao lần này lại…”

Nàng bất giác cả kinh, thầm nghĩ: Hoàng Thiên Bá này đúng là một kẻ sành sỏi, lần này muốn lấy được chứng cứ từ hắn chỉ sợ không dễ, lại nghĩ đến Quyền Phi Đồng tinh anh, Lý Triệu Đình không dễ ứng phó. Nàng đang thấp thỏm không yên thì chợt nghe Lý Triệu Đình nói: “Ngày đó giấu diếm huynh trưởng, đúng là Triệu Đình không phải. Huynh trưởng đừng chê cười Triệu Đình nữa. Lần này là bất đắc dĩ, nàng ấy mới báo cho Triệu Đình.” Người nói tiến lùi có chừng mực, thần sắc vẫn như cũ.

Tố Trân thấy Quyền Phi Đồng gật gật đầu, không nói thêm gì nữa thì mới hơi yên tâm, nhưng Lý Triệu Đình nói nàng là tai mắt, cảm giác của nàng quả thật có chút phức tạp, rốt cuộc hắn dùng nàng để che giấu cho ai vậy?

Bên này, việc liên quan đến bản thân mình nên vô cùng cấp bách, Hoàng Thiên Bá góp lời: “Hai vị đại nhân, bây giờ, người đó đã bí mật đến đây, Thiên Bá nên ứng phó thế nào đây?”

Mắt Quyền Phi Đồng lướt qua vẻ tàn bạo, hắn đột nhiên phất tay áo, quay người đi.

“Ta vốn đã nghĩ đến việc Lục thiếu đa sự kia sẽ ám độ trần thương* đến đây thăm dò, nên trước đó đã đổi hết toàn bộ quan viên bách tính của vụ án, để hắn không có cách nào giải quyết, không ngờ nhân vật lớn này lại không ngần ngại mạo hiểm. Bây giờ lại nảy sinh ra quá nhiều biến cố, liên quan đến chuyện sinh tồn sống chết của Hoàng đại nhân, đến vinh quang hưng thịnh của Hoàng gia, nếu muốn biến nguy thành an, cũng chỉ có một con đường. Cơ thể ta không thoải mái, Triệu Đình, tiếp theo giao cho đệ và Hoàng đại nhân xử lý. Bây giờ có hai vị cao thủ Mao, Dư tương trợ, có lẽ đại sự có thể thành công.”

(Ám độ trần thương: hoạt động bí mật.)

Tố Trân bị hắn dọa đến mức vừa kinh hãi vừa giật mình, tên Quyền Phi Đồng này rốt cuộc muốn làm gì chứ?

Hoàng Thiên Bá vốn bình tĩnh nho nhã, lúc này mặt mày lo lắng, lại nghe được ngữ khí nghiêm trọng của Quyền tướng nên lập tức hơi nghiêng người lắng nghe. Hai tên Mao, Dư lại càng để tâm đến chuyện này hơn, thần sắc vô cùng hưng phấn.

“Mọi người đều biết Liên Ngọc đến Sở Châu, các ngươi nói xem nếu người khác xảy ra chuyện ở đây thì sẽ thế nào?”

Giọng nói thản nhiên ấy truyền đến, Tố Trân kinh hãi đến mức bóp nát quả nho trong tay.

“Liên Ngọc… họ Liên là họ hoàng tộc, người Quyền tướng nói đến là Hoàng thượng? Như thế có nghĩa là gì?”

Mặc dù Mao Huy không biết Lý Hoài Tố là ai, nhưng với tục danh của tân chủ Đại Chu thì lại như sấm bên tai*, vừa nghe liền biết người Quyền tướng nói đến là ai.

(Như sấm bên tai: ý nói rất rõ ràng.)

Dư Kinh Luân lại gian xảo hơn hắn, ngay lập tức đã hiểu ý trong lời nói của Quyền Phi Đồng, toàn thân chấn động, hắn kéo Mao Huy, khàn giọng nói: “Thế này là muốn bí mật giết vua sao?”

Lý Triệu Đình và Hoàng Thiên Bá sao có thể không hiểu, bọn họ sớm đã biến sắc.

Mao Huy được Dư Kinh Luân nhắc nhở, đờ đẫn một lúc mới nói: “Ý của tướng gia là, nếu Hoàng thượng xảy ra chuyện ở đây thì nhất định thần không biết, quỷ không hay, cũng không ai biết là kẻ nào làm, chỉ vì mọi người trong thiên hạ đều biết Hoàng thượng đang ở Sở Châu, chỉ cần đến lúc đó âm thầm đưa thi thể Hoàng đế đến Sở Châu thì chẳng ai điều tra đến tướng gia được!”

Tố Trân vừa nghe, tức đến mức lớn tiếng mắng trong lòng: Ngươi không nói thì chẳng ai bảo ngươi là kẻ câm đâu!

“Đề nghị của Mao thiếu hiệp, các vị nói xem thế nào?”

Quyền Phi Đồng không quay đầu lại, giống như đây thật sự chỉ là đề nghị của Mao Huy, hắn chẳng nói gì cả… nhưng giọng nói khàn khàn mang theo tiếng cười khiến từng người nghe thấy đều thấy lạnh run.

Hoàng Thiên Bá hơi cúi đầu, không nhìn rõ sắc mặt nhưng hắn từ từ cúi người, đáp “Thiên Bá xin nghe theo ý đại nhân. Kế này tuyệt hay, Hoàng thượng đến Sở Châu điều tra chi tiêu quan ngân, nói không chừng là quan viên bên phía Thái đại nhân sợ Hoàng thượng điều tra ra được gì nên đã thuê người giết vua. Việc này điều tra ra, người bị liên lụy khá nhiều… Tướng gia cứu ti chức một mạng, sau này ti chức dù có chết cũng sẽ ủng hộ tướng gia hành sự.” Giọng hắn hung tàn, chẳng mảy may do dự.

Tố Trân kinh sợ, đuôi mắt nhìn chăm chăm vào Lý Triệu Đình. Hoàng Thiên Bá đâm lao phải theo lao, tất cả mọi việc rắc rối đều vì sự tham lam của hắn mà ra, Quyền Phi Đồng lợi dụng điểm này không có gì đáng trách… nhưng hắn không thể làm như vậy được! Không may mọi sự thất bại, thì đây là đại tội sát thân tịch biên nhà cửa!

Trên mặt Lý Triệu Đình đã khôi phục lại sự bình tĩnh, hắn chỉ cúi đầu nâng quyền, “Sư huynh, lần này vẫn nên bàn bạc kỹ lưỡng mới được. Triệu Đình cho rằng, chuyện lớn này phải có chuẩn bị vẹn toàn. Trước đó chúng ta đã biết Liên Ngọc muốn giả mạo mình đêm khuya thẩm tra tử tù, vậy nên xử trí sớm mấy kẻ tử tù…”

Quyền Phi Đồng cười, “Người chết không thể đối chứng tốt thì vẫn tốt, chỉ có điều, chưa đến thời gian thi hành đã lén xử tử, việc này truy cứu ra thì Hoàng đại nhân vẫn sẽ khó thoát khỏi tội chết.”

“Nếu nói đám tử tù có ân oán riêng với người giang hồ,” Lý Triệu Đình nhanh chóng liếc nhìn hai kẻ Mao, Dư, “Người trong giang hồ tìm giết để trả thù. Việc này nếu luận tội, cùng lắm chỉ trị Hoàng đại nhân tội canh gác không nghiêm, tội này không nặng, Hoàng đại nhân cũng không cần phải mạo hiểm.”

Thân hình Hoàng Thiên Bá lúc này hơi động, trọng tội giết vua, tru di cửu tộc, lời của Lý Triệu Đình chắc chắn đã khiến hắn dao động. Hai tay Tố Trân nắm chặt lại, lúc này mới khẽ thả lỏng.

Nào ngờ Quyền Phi Đồng lại đột nhiên quay đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn hắn, khóe miệng hơi nhếch lên, “Triệu Đình, tử tù sắp chết, lúc này đám người giang hồ ấy cần gì phải khổ sở mạo hiểm tìm đến báo thù chứ? Chẳng lẽ đệ muốn thấy Hoàng đại nhân chết mà không cứu sao?”

Quyền Phi Đồng vừa hỏi, Hoàng Thiên Bá liếc nhìn Lý Triệu Đình một cái.

Một suy nghĩ 7 thoughts on “Truyền kỳ_158”

      1. Trời ơi, ss cố tình dìm hàng cho thật hót rồi tung lên đây mà, đừng chị ơi, thương em vừa mới lún, đừng khiến em thương tâm mà lún thêm đi mà chị.

        Số lượt thích

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.