Cổ trang, Truyện dịch, Truyền kỳ

Truyền kỳ Chương 29

Chương 29: Yêu

Hắn hạ thấp giọng, không nhiều người nghe thấy nhưng Tố Trân đứng phía sau cách hắn không xa, lời này khiến nàng choáng váng. Nàng nghiêng người nhìn, nhìn thấy đám người Mộ Dung Phù biến sắc, vẻ mặt Song Thành vốn luôn thản nhiên, không nhìn ra vui giận, lúc này cũng kinh ngạc bất ngờ, tựa như không dám tin.

Đầu tiên Hiếu An híp mắt, quan sát hắn giống như một người xa lạ, sau đó sự phẫn nộ bùng lên trong ánh mắt, bà ta chậm rãi nói: “Hoàng thượng, những lời vừa rồi con có dám nói lại một lần nữa với quần thần không?”

Liên Ngọc khẽ mỉm cười.

Tiếng cười cương quyết ấy khiến Tố Trân hít thở khó khăn, nàng không thể để Liên Ngọc làm vậy… Lý Triệu Đình nhìn về phía nàng, ánh mắt mang theo sự cấm cản nghiêm khắc, Tố Trân áy náy lắc đầu, chậm rãi đứng lên.

Liên Ngọc đứng quay lưng lại nên không nhìn thấy, Vô Yên thì đứng đối diện nàng. Nàng ấy gần như nhìn thấu tâm tư của Tố Trân, đôi hàng mày xinh đẹp nhíu chặt lại, trong mắt là sự an ủi và lo lắng. Song Thành lạnh lùng quan sát tất thảy, đuôi mắt hằn học nhướn lên. Tố Trân hít một hơi thật sâu rồi đi về phía bọn họ.

***

Trong giây khắc gươm tuốt vỏ nỏ giương dây ấy, có người từng chút từng chút lặng lẽ lùi ra khỏi đám đông, dù sao sự chú ý của bọn họ cũng không phải là nàng. Trước khi Liên Ngọc nói ra câu đại nghịch bất đạo kia với Hiếu An, nàng ta đã ra ngoài rồi. Nàng nhớ, lúc tới đây có nhìn thấy người của Đề hình phủ ở Thiên Điện. Để tiện đi lại, nàng nâng váy lên để lộ ra đôi chân nho nhỏ trắng trẻo, rảo bước đi xuống bậc thềm bạch ngọc dài đằng đẵng. Vạt váy sau lay động tựa như đóa sen, nàng giống một bông hoa duyên dáng động lòng người, một làn sương mê hoặc.

Cấm quân phụ trách nhìn thấy đôi chân trần của cô gái xinh đẹp nọ bất giác nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm vào nàng hành lễ, “Công…”

Nàng chẳng hề để tâm, căn bản cũng chẳng để ý mình thất thố ra sao, nàng chỉ chăm chăm chạy thật nhanh vào Thiên Điện.

Người bên trong nhìn thấy nàng thì vô cùng kinh ngạc, Truy Mệnh ớ ra: “Đây là… Sao cô lại tới đây?”

Vô Tình và Tiểu Châu đứng cực gần, giống như vốn đang dựa vào nhau, nhìn thấy nàng thì có chút đề phòng, hơi tách người ra. Sớm đã có gia nô của các vị đại thần khác nhận ra nàng, họ hành lễ, “Tiểu nhân tham kiến Công chúa.”

Nhất thời người chờ đợi trong điện đều lần lượt quỳ xuống hành lễ ra mắt. Liên Hân xua tay loạn xa để mọi người đứng lên, nàng tới trước mặt Vô Tình, thở hồng hộc: “Vô Tình, Vô Tình… Hoài Tố có chuyện rồi.”

Lúc nàng ta nói chuyện, cái lưỡi nhỏ liếm liếm đôi môi khô khốc, đôi mắt sợ hãi như chú nai bị kinh động, lướt qua hai thân thể đang gần sát nhau của Vô Tình và Tiểu Châu.

Sắc mặt Vô Tình trở nên căng thẳng, hắn lập tức đỡ nàng, “Sao lại nói thế?”

Tiểu Châu nhìn nàng, ánh mắt có chút hờ hững. Liên Hân cũng chẳng bận tâm, nàng lẽn nắm tay Vô Tình, “Thân phận của Hoài Tố bị…”

Vô Tình nhìn xung quanh rồi lập tức nói, “Đi, ra ngoài nói chuyện.”

***

Đám người ra ngoài điện, Liên Hân thuật lại mọi việc, họ nghe xong, Truy Mệnh và Thiết Thủ đưa mắt nhìn nhau, sợ hãi kinh ngạc hồi lâu không nói nên lời. Sau cùng, Thiết Thủ hiếm khi mới nghiến răng lên tiếng, “Thì ra nàng ta là một cô nương, thậm chí còn là hậu nhân của phản thần.”

Truy Mệnh rất không thức thời chen vào một câu, “Liệu chúng ta có bị vạ lây, chết sạch toàn bộ không…”

Thiết Thủ gườm gườm lườm hắn.

Vẻ mặt Tiểu Châu cũng cực kì lạ, nàng khẽ lẩm bẩm: “Hay lắm, thì ra là tiểu thư Phùng gia, ra Phùng gia vẫn chưa bị chết sạch.”

Nàng ta nhíu chặt hàng mày, nhìn sang Vô Tình nói: “Giờ thì xui xẻo rồi, biết vậy nên nghe lời Quyền tướng…”

Vô Tình bình tĩnh phân tích: “Chạy được hòa thượng, không chạy được miếu. Tránh được nhất thời rồi sau đó thì sao?”

Tiểu Châu không đồng ý, nàng phản bác: “Chí ít người không ở đó thì không thể nghiêm chứng thân thể, tránh được lúc nào hay lúc đó, có lẽ Hoàng thượng sẽ thu xếp mọi việc.”

Thiết Thủ và Truy Mệnh nhìn sắc mặt hai người như đã sớm biết nội tình, Truy Mệnh bùng lên lửa giận, cười lạnh: “Thì ra ai cũng biết chuyện này, chỉ có hai huynh đệ ta là không biết, ai thích quản thì đi mà quản.”

Hắn nói rồi vỗ vỗ Thiết Thủ quay đầu định đi, Tiểu Châu lạnh lùng bảo: “Cho dù các ngươi có biết thì lo được gì nào? Nói khoác mà không biết ngượng. Có vài chuyện không biết thì tốt hơn đấy, hôm nay lão tử cũng mới biết nàng ta là tiểu thư Phùng gia.”

Truy Mệnh hằn học liếc nhìn nàng rồi nhấc chân định đi, Thiết Thủ nghe vậy cũng chấn động vô cùng, tính đi cùng hắn.

“Nếu các ngươi còn coi ta là huynh đệ, coi Hoài Tố là bằng hữu thì đứng lại cho ta. Gian nan ập xuống là muốn tự bay đi sao?”

Sau lưng vang lên giọng nói lạnh lẽo của Vô Tình.

Hai người đó khựng lại.

Góc nghiêng khuôn mặt Vô Tình sắc bén tựa lưỡi đao, Liên Hân nhìn mà mặt nóng ran. Thấy hai người Thiết Thủ quay người lại, nàng nhỏ giọng bảo: “Vô Tình, ta đi trước đây. Ta không thể ra ngoài lâu quá, nếu để mẫu hậu biết thì sẽ rất phiền phức.”

***

“Hoàng thượng…”

Trên điện, lúc Liên Ngọc xoay người về phía các đại thần, Hiếu An quát lớn, Song Thành lao ra nắm chặt lấy cánh tay hắn. Tố Trân đứng cách Liên Ngọc vài bước cũng dừng bước, nàng nghe thấy Song Thành cười khổ: “Hoàng thượng, xin hãy suy nghĩ lại.”

Ánh mắt nữ tử trước mắt quá đỗi khổ sở, bàn tay đang nắm lấy cánh tay hắn run rẩy kịch liệt, đôi mắt giống hệt A La đang khóc lóc, Liên Ngọc bất giác khẽ nhíu mày. Tố Trân nghẹn họng, nàng đột nhiên nhớ đến một câu nói của Liên Ngọc, Nàng không tốt bằng một góc của A La. Nàng còn không bằng cả Song Thành thì phải.

Nàng không biết chứng minh kỳ thực nàng cũng yêu hắn, dù sao nàng chậm chân rồi. Nhưng việc nên làm thì nàng sẽ không sợ. Cho dù hôm nay phải chết trên điện này… Nàng nhìn sang Thái hậu, đang định thừa nhận thân phận thì có người thở hồng hộc chạy từ bên ngoài vào trong điện, lảo đảo lao thẳng tới chỗ nàng. Người đó đồng thờ còn lớn tiếng hô lên: “Ai dám động vào Lý Hoài Tố? Hắn là Phò mã của bản cung!”

Tố Trân vốn đang định đưa tay đỡ nàng, nghe vậy thì chấn động, trừng mắt nhìn người vừa tới, “Liên Hân, cô nói cái gì?”

Đừng nói là Tố Trân, từ Hiếu An đến bách quan đều choáng váng. Lúc này, đến Diệu Âm khách từ xa đến cũng không khỏi sốc, buột miệng nói một câu không mấy lễ độ, “Hoang đường quá rồi!”

Liên Ngọc khẽ cầm tay Song Thành, ánh mắt lấp lánh như có điều muốn nói. Trái tim Song Thành như bị thứ gì đó chặn lại, nắm chặt hai tay, suýt chút nữa thì thốt ra bí mật tận đáy lòng.

Khuôn mặt đẹp đẽ của Hiếu An nhăn lại hết cỡ, cơn thịnh nộ khiến bà ta trở nên hung ác đáng sợ, “Khốn kiếp, lhnn, con biết mình đang nói gì không!?”

Liên Hân đứng bên cạnh Tố Trân, bị Hiếu An quát mà toàn thân run rẩy, nhưng nàng ta ưỡn ngực đáp trả: “Mẫu hậu, con rất tỉnh táo, con biết mình đang nói gì làm gì. Con không thể để người con yêu phải chịu nhục nhã. Con… Con đã là người của… Lý Hoài Tố rồi, không ai biết rõ chàng là nam hay nữ hơn con. Chàng là nam tử thì sao có thể là di nghiệt Phùng gia được?”

Nàng ta nói xong những lời này, khuôn mặt đỏ lên như bị lửa thiêu đốt, đôi mắt mang theo sự độc đoán của mẫu thân nhìn khắp quanh điện.

Quần thần đều vô cùng ngạc nhiên, họ kinh sợ đưa mắt nhìn nhau, “Chuyện này…”

Có vài thần tử không rõ nội tình bất giác có hơi tin tưởng lời Liên Hân. Đừng nói đường đường là cành vàng lá ngọc, cho dù có là cô nương một gia đình bình thường cũng không thể lấy danh tiết của bản thân ra nói linh tinh được. Nếu không phải sự thực thì sao có thể dám nói ra lời đó, nói ra rồi sau này còn ai dám lấy nữa!

Tố Trân mạnh mẽ ra hiệu mắt với Liên Hân, Liên Hân đáp lại: Nói chung là ngươi đừng có quản.

Nàng chớp mắt, chợt lấy ra một con dao găm, bước nhanh tới trước mặt Hoàng Trung Nhạc, kề dao lên cổ ông ta, “Lão thất phu này, các ngươi ai dám cởi đồ nghiệm thân Phò mã của ta? Đây là sỉ nhục lớn, ai dám làm ta giết kẻ đó!”

Hoàng Trung Nhạc xanh mét mặt mày, xung quanh vang lên những tiếng rì rầm. Hiếu An không nén được cơn giận, xông thẳng tới bạt tai Liên Hân một cái thật mạnh. Dao găm rơi xuống đất choang một tiếng.

Liên Hân bị đánh đến mức khóe miệng chảy máu. Đây không phải lần đầu tiên nàng bị mẫu thân bạt tai, nhưng trước mặt quần thần thì đúng là lần đầu. Đổi lại là ngày thường, chịu nhục như thế này chắc chắn sẽ náo một trận lớn, nhưng giờ khắc này, nàng ta chỉ ôm mặt, nhìn chằm chằm Hiếu An không nói tiếng nào. Ánh mắt nàng sáng đến kinh người, rõ ràng nàng rất sợ Hiếu An, nhưng vẻ bướng bỉnh trong đó lại nói rõ nàng sẽ chống đối đến cùng.

Hiếu An bị kích động đến mức bừng bừng lửa giận, có yêu thương đứa con gái này thế nào cũng không nén được xúc động, bà ta lại vung tay định đánh tới…

Tay ở trên không trung đã bị người ta nắm chặt, không sao nhúc nhíc, bàn tay đầy sức mạnh đó là của Liên Ngọc.

“Mẫu hậu, hãy thành toàn cho Hân Nhi đi”. Liên Hân thản nhiên nói.

Hiếu An giận quá bật cười, “Hoàng thượng, đó là muội muội của người, người muốn đẩy nó vào lửa sao?”

“Hân Nhi tuổi trẻ chưa biết gì, làm sai sẽ mất mặt Hoàng thất, nên trách phạt. Nhưng chính vì đó là ngự muội của trẫm nên trẫm tôn trọng lựa chọn của muội ấy”. Liên Ngọc lớn tiếng đáp lời, thanh thế bức người, ngữ điệu mạnh mẽ vô cùng.

Một đám thần tử của Liên Ngọc cũng chẳng phải kẻ ăn chay, Nghiêm Thát không lên tiếng, chỉ đứng một bên, ánh mắt đặc biệt thâm trầm. Đám Thái Bắc Đường lập tức nhân cơ hội này quỳ xuống, đồng thanh: “Xin Thái hậu nương nương thành toàn.”

Quyền Phi Đồng đang hứng thú theo dõi diễn biến, bất chợt liếc nhìn Triều Hoàng, Triều Hoàng hiểu ý. Trong lòng hắn kỳ thực cũng có chút tình cảm khác với Liên Hân, mặc dù không muốn nhưng vẫn quỳ xuống. Đám người phe Quyền Phi Đồng thấy vậy tất nhiên liền hiểu, lập tức quỳ xuống rồi đồng thanh hô hoán.

Đám Hoàng Trung Nhạc kinh hãi đứng yên, trong đó có vài lão thần cũng có giao tình với Hiếu An, họ đều nhìn Hiếu An, chờ bà đưa ra quyết định.

Mộ Dung Cảnh Hầu và Liên Tiệp đưa mắt nhìn nhau liền biết đã hết hy vọng. Màn khuấy động này của Liên Hân được Liên Ngọc Quyền Phi Đồng liên thủ, làm tình hình lại một lần nữa xoay chuyển.

Ngụy Thành Huy cũng tức giận muốn thổ huyết, có điều nhận được ánh mắt của Lý Triệu Đình, lão lập tức kiềm chế cảm xúc lại. Lão cố tình than thở: “Thái hậu nương nương, hôm nay những việc người nói và làm đều sẽ được ghi chép lại. Rơi vào tay kẻ có tâm thì khó tránh khỏi hiểu nhầm người can dự vào triều chính. Chuyện này người có lý, Hoàng thượng cũng có lý, thôi vậy, vẫn xin nương nương rộng lượng thành toàn.”

Ánh mắt Liên Ngọc thoáng sầm lại, Ngụy Thành Huy rõ ràng là đang hòa giải nhưng lời nói lại có sự ly gián. Quả nhiên Hiếu An cười khẽ, bà ta thờ ơ nói: “Hoàng thượng, là ai gia nhiều chuyện. Ai gia sẽ hồi cung, tránh để chướng mắt kẻ nào đó.”

“Có điều, ai gia vẫn khuyên một câu, có vài việc làm cũng đã làm rồi, một khi chân tướng bị bại lộ thì con nên biết hậu quả sẽ thế nào. Kẻ cứ lao đầu vào, cứ chờ đó mà đợi lửa thiêu đi.”

Câu cuối cùng bà ta hạ thấp giọng, chỉ có Liên Ngọc và Song Thành ở bên cạnh nghe thấy rõ ràng. Khóe môi Liên Ngọc nhếch lên, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo vô tận, cực kỳ đáng sợ. Song Thành thấy vậy trong lòng bỗng sinh nghi, Hiếu An nói vậy rốt cuộc là có ý gì?

***

Đoàn nữ quyến nhanh chóng rời đi.

Lúc đi qua chỗ Tố Trân, Song Thành lạnh lùng nói: “Phùng tiểu thư, ngươi thật đê tiện. Ngươi bị nam nhân của mình vứt bỏ thì chạy tới dụ dỗ nam nhân của ta. Ta trước giờ chưa từng đụng vào nam nhân của ngươi, ngươi lại đoạt mất nam nhân của ta. Tin ta đi, ngươi sẽ bị báo ứng thôi.”

Nếu là ngày thường, Tố Trân chắc chắn sẽ ăn miếng trả miếng, nhưng lúc này nàng chẳng có bất kỳ lời nào để nói.

Liên Ngọc đã quay về Loan tọa, chỉ nói một câu, “Hôn sự của Công chúa do Lễ bộ lo liệu. Có điều bây giờ vẫn chưa hết quốc tang, đợi hai năm sau mới cử hành đại hôn. Hôm nay tới đây thôi, bãi triều.”

Sau đó hắn dẫn Liên Hân đi vào nội đường, Nghiêm Thát cũng đi theo.

Lệ bộ thượng thư Chu Khải Quang vội vàng nhận lệnh.

Nhìn bóng dáng cao gầy kia, Tố Trân nghĩ, một tai họa lớn ngập đầu cuối cùng vẫn bị hắn áp chế. Nàng cảm thấy mình như đang nằm mơ, lúc tỉnh mộng, có khi thực ra nàng vẫn ở trên pháp trường, để báo thù, lại có lẽ, nàng kỳ thực vẫn chưa từng rời khỏi huyện Hoài.

Triều thần nối gót rời triều, rất nhiều người ném ánh mắt thăm dò tới nhưng suy cho cùng không ai dám nói một tiếng ‘chúc mừng’. Tâm tư thái hậu đã rất rõ ràng, tâm của Hoàng đế thì từ đầu đến cuối chưa ai nhìn ra.

Hoắc Trường An lạnh lùng nhìn nàng rồi ôm Liên Nguyệt bước ra khỏi điện đầu tiên. Tố Trân dường như không nhìn thấy mọi thứ trước mắt, cho tới tận khi Lý Triệu Đình đi tới, nhỏ giọng nói với nàng, “Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện được không?”

Lúc này nàng mới mở miệng nói, “Huynh đi đi.”

“Vậy để nói sau”. Đôi mắt Lý Triệu Đình thoáng âm u, cong môi rời đi.

Liên Tiệp hai tay ôm ngực, thấy người đi sạch mới chậm rãi đi tới, “Phùng Tố Trân, ngươi tự tay thiết kế ra một vở kịch hay, cuối cùng cũng trả thù được Hoàng thất rồi đấy. Ngươi đã thành công khiến bọn ta nảy sinh hiềm khích. Sao hả, cảm giác mọi chuyện như ý nguyện có phải rất tốt không? Ta và lão cửu vốn vẫn nghĩ chỉ cần Lục ca vui vẻ là bọn ta làm huynh đệ cũng chẳng có ý kiến gì. Nhưng giờ thì hay rồi, thực sự rất tốt!”

Đối diện với khuôn mặt tràn ngập hận ý và chế giễu ấy, Tố Trân đờ đẫn đáp: “Ta không hề trả thù ai cả.”

Nàng tình nguyện để Hoàng Trung Nhạc, Hiếu An, Song Thành đối phó mình, chứ không muốn nghe thấy những lời mỉa mai từ huynh đệ Liên Ngọc. Trái tim giống như bị thanh đao khứa từng khúc một, nàng đáp xong chợt nói một câu không suy nghĩ, “Thất gia, ngài không tìm ta thì ta cũng muốn tìm ngài. Cảm ơn ngài đã nghĩ cho Lục ca của mình, bất luận thế nào, ngài ngàn vạn lần đừng phản bội hắn. Hắn đã trả rất nhiều thứ cho các ngài, cho dù người khác nói gì làm gì, cũng đừng phản bội hắn, hắn thực tâm đối đãi với ngài và Liên Cầm đấy.”

Liên Tiệp biến sắc, môi mím chặt. Vô Yên vừa quay lại nên không nghe thấy hai người nói chuyện, nàng ta nói: “Thất gia, chúng ta ra ngoài đi được không?”

Liên Tiệp thấy gương mặt yêu kiều xinh đẹp của Vô Yên thì thản nhiên gật đầu. Vô Yên lại ra hiệu mắt với Tố Trân, trái tim vốn đang tái tê lạnh của Tố Trân lúc này mới tìm được chút ấm áp. Nàng hiểu ý của Vô Yên, nàng ấy muốn nàng tìm Liên Ngọc.

Tố Trân nhìn Liên Tiệp và Vô Yên đi ra khỏi đại điện, chân nàng lại như mọc rễ tại chỗ. Vừa rồi nàng còn nghĩ, có chết cũng không được buông tay Liên Ngọc, nhưng mà bây giờ, nàng bỗng cảm thấy nàng chẳng có lý do gì để theo đuổi hắn. Người chỉ mang đến tai họa cho hắn thì có tư cách gì để yêu hắn?

Nàng ngồi xuống đất, bỗng nhiên không biết nên đi đâu về đâu. Rất nhanh sau đó nàng liền đứng bật dậy, lao như điên vào nội đường.

Liên Hân không tình nguyện bị Liên Ngọc ôm đi vài bước thì vùng ra, “Ca, muội không đi cùng huynh đâu, muội còn phải tới chỗ khác.”

Liên Ngọc nhìn nàng, biết rõ vẫn cố hỏi: “Đến thỉnh tội với mẫu hậu?”

Liên Hân úp úp mở mở: “Ừm…”

Liên Ngọc dứt khoát nói toạc ra: “Kế ban nãy là do Vô Tình dạy muội đúng không?”

Liên Hân kinh ngạc rồi lập tức lắc đầu xua tay, “Không có chuyện đó, Lục ca huynh đừng đoán mò.”

Liên Ngọc đột nhiên thấy hối hận vì những lời mình đã dạy muội muội hôm ấy, vì yêu phải dốc sức cái đếch gì chứ! Hắn xoa đầu muội muội, cảnh cáo: “Muội phải cẩn thận với tên Vô Tình đó, biết chưa?”

Liên Hân lại đã chạy đi xa.

Thiếu nữ đang chìm đắm trong tình yêu đâu nghe vào tai lời người ngoài, cho dù có là người thân nhất. Trong thế giới của nàng, vì người mình yêu, nàng có thể làm mọi thứ, trả giá tất thảy.

Thấy Liên Hân đi rồi Nghiêm Thát mới bước lên, khẽ hỏi, “Hoàng thượng, chuyện Phùng gia…”

Liên Ngọc day day cái trán mệt mỏi, lạnh lùng nói: “Chuyện này hôm nay trẫm không muốn nói, hôm khác bàn sau đi.”

Nghiêm Thát hết cách đành lùi xuống. Trước khi đi, ông ta cười khổ rồi nói: “Hoàng thượng, cẩn thận nuôi hổ gây họa, người thả nàng ta, chưa chắc nàng ta sẽ biết ân mà báo đâu.”

Huyền Vũ không biết đi ra từ lúc nào, thấy Thanh Long Bạch Hổ muốn nói chuyện thì vội vàng lắc đầu. Liên Ngọc mặt mũi lạnh như băng, toàn thân bừng lửa giận, hắn đứng chắp tay bắt động. Tố Trân đi tới liền thấy cảnh tượng đó. Nàng chậm rãi tới gần, rụt rè lên tiếng, giống như ban nãy Lý Triệu Đình nói với nàng, “Liên Ngọc, chúng ta… Nói chuyện đi.”

Liên Ngọc không nhìn nàng, trong mắt cũng không mảy may xúc cảm. Hắn duy trì tư thế cũ, sau hồi lâu mới nói: “Nàng đi đi. Vụ án Phùng gia trẫm sẽ không để nàng tra đâu, còn nữa, quan hệ của chúng ta cũng kết thúc từ đây, nàng từ quan rời kinh đi. Vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.”

Tố Trân biết tâm tư hắn lúc này chắc chắn đang rất phức tạp với vô vàn nghi vấn, có điều những lời tuyệt tình như vậy không nằm trong dự liệu của nàng. Nàng khẩn cầu nhìn hắn, “Liên Ngọc, xin lỗi chàng. Nếu ta sớm thẳng thắn nói ra thân phận mình với chàng, có lẽ sẽ không tạo thành cục diện ngày hôm nay. Là ta không tốt, đã để chàng và Thái hậu, cả Thất gia Cửu gia có mâu thuẫn. Nhưng mà, lúc ấy ta thực sự sợ, sợ chàng sẽ giết…”

“Giết Lý Triệu Đình?” Liên Ngọc ngắt lời nàng, ánh mắt đậm vẻ hung tàn, “Nàng nói đúng rồi đấy, ta thực sự muốn giết hắn. Chỉ riêng việc hắn là cánh tay đắc lực của Quyền Phi Đồng thôi đã là lí do ta phải giết hắn rồi.”

“Nếu để ta biết hắn chính là chủ nhân của cây sáo kia, ta càng không bỏ qua cho hắn, thậm chí không cần chờ thời cơ chín muồi, một đòn lật đổ Quyền Phi Đồng, ta cũng âm thầm phái người giết hắn. Nàng làm đúng lắm, đổi lại là ta, ta cũng sẽ làm thế”

Hắn không nhìn đôi mắt đỏ au, ánh mắt khẩn khoản của nàng, chỉ bình tình phân tích như vậy.

“Có điều, Phùng Tố Trân, cho dù nàng đúng thì ta cũng có lập trường của mình, chuyện này ta kiên quyết không chấp nhận, vậy nên nàng không sai, ta cũng không sai”. Giữa hàng mày toát lên vẻ băng giá.

“Liên Ngọc, chúng ta mới nói sẽ luôn bên nhau mà.”

Tố Trân đuổi theo, bàn tay run rẩy nắm lấy cánh tay hắn, “Đừng lần nào cũng vậy, ta biết ta sai rồi.”

Nàng giải thích có chút bất lực, trút hết tâm sự cho hắn nghe, “Ta quen biết hắn từ khi sinh ra, ta không thể trơ mắt nhìn hắn xảy ra chuyện được. Mới đầu, ta thực sự không thể đáp lại tình cảm của chàng, phụ hoàng độc ác của chàng đã giết cả nhà ta, mặc dù đó không phải lỗi của chàng nhưng suy cho cùng chàng vẫn là con trai ông ta. Làm sao ta yêu chàng được?”

“Nếu ta yêu chàng chỉ vì chàng đối tốt với ta, Liên Ngọc, mặc dù ta không rành chuyện tình cảm lắm, nhưng ta biết, đó không phải là tình yêu thực sự. Chàng là người ta rất xem trọng, ta không muốn vì chuyện tra án mà lừa chàng.”

“Nhưng sau đó, chàng cứ từng chút từng chút thay đổi suy nghĩ của ta…”

“Sao nàng biết là sát lệnh cho Tiên đế hạ?” Liên Ngọc quay lưng lại với nàng, đột nhiên lạnh lùng hỏi.

Đến giờ này Tố Trân cũng chẳng giấu giếm nữa, “Ta lén xem tài liệu ghi chép của Hình bộ.”

Bỗng hắn phì cười, nàng không biết hắn đang cười chuyện gì, đang định đợi hắn nói chuyện nhưng rất lâu sau cũng không nghe thấy gì. Nàng đành lên tiếng trước, “Liên Ngọc?”

Lúc này hắn mới chậm rãi hỏi: “Lý Hoài Tố?”

Đột nhiên hắn gọi nàng là Lý Hoài Tố.

“Nàng nói ta đã thay đổi suy nghĩ của nàng, ta cũng có một dạo cho là vậy, nhưng hôm nay ta càng hiểu rõ ràng, tình yêu của nàng từ đầu đến cuối không phải là ta. Nàng còn nhớ không, nàng từng vì Vô Yên mà vứt bỏ tình cảm của ta, nhưng tiểu thư Phùng gia si mê Lý công tử, nghe nói còn từng làm mọi thứ để dọa tất cả những cô nương ái mộ hắn chạy mất. Tình yêu của các người rất nổi tiếng, nàng biết không?”

Hắn nói rồi khẽ bật cười, nụ cười châm chọc.

Tố Trân cụp mắt, nàng cũng cười khẽ. Quả nhiên chuyện này bất luận làm thế nào cũng không đúng.

Phùng mỹ nhân từng nói, trên đời này không có đen trắng nào là tuyệt đối. Khi ấy nàng còn dương dương tự đắc trích dẫn kinh điển ra để phản bác, bây giờ mới biết lúc ấy mình ngu ngốc cỡ nào. Nếu nàng sớm cho hắn biết chuyện Lý Triệu Đình, giống như hắn vừa nói, hắn sẽ giết Lý Triệu Đình. Bởi vì chuyện của nàng và Lý Triệu Đình sớm đã thành truyện cười của sĩ tử khắp thiên hạ, truyện cười của chính bản thân nàng.

Chuyện của Vô Yên, trong lòng hắn thực ra cũng rất để ý, chẳng qua bình thường không nói mà thôi. Bây giờ có chuyện thì nó liền trở thành một nút thắt không thể tháo gỡ.

Nàng nắm chặt cánh tay hắn, “Chuyện Vô Yên, chàng cho là ta thực sự nỡ từ bỏ chàng sao? Ta và Lý Triệu Đình có hôn ước, những cô nương khác tất nhiên đến sau xếp sau, ta tranh giành là có lý. Nhưng Vô Yên thích chàng trước, lúc ấy ta không biết nên có một khoảng thời gian bên chàng, làm vậy trái với tình nghĩa bạn bè. Sau đó biết chuyện ta lại nghĩ, nếu không có ta, liệu chàng có tiếp nhận nàng ấy không. Vậy nên ta mới…”

“Nàng không cần nói nữa.”

Liên Ngọc mỉa mai nhếch miệng, “Ta có thể vì nàng mà đánh cược Hoàng vị, còn nàng thì sao. Vừa rồi có giây khắc nào nàng tình nguyện nói ra thân phận thực sự vì ta không, suy cho cùng vẫn là vì Lý Triệu Đình. Nếu nàng thừa nhận, nàng sự ta và Thái hậu sẽ có lý do để trị tội hắn.”

Tố Trân lắc đầu, “Liên Ngọc, nếu không phải A Cố và chàng nói chuyện rồi Liên Hân xuất hiện, ta nhất định sẽ thẳng thắn thừa nhận thân phận với Thái hậu!”

Liên Ngọc cười lạnh, khóe mắt đầu mày phảng phất thấy được sự điên cuồng.

“Đừng lấy Cố Song Thành và Liên Hân ra làm cái cớ nữa. Phùng Tố Trân, nàng không hề!”

“Phùng Tố Trân, Lý Hoài Tố… Hai cái tên mới đẹp đẽ làm sao. Cho dù tiểu thư Phùng gia chết rồi cũng phải dùng tên để hoài niệm người yêu của nàng ta.”

“Nguyện làm gió nam thổi, vào nỗi nhớ của người. Nhiều năm trước, nàng dám vì hắn mà phiêu bạt giang hồ, tìm đá làm sáo. Hôm nay cần gì phải nói chuyện tình chuyển bạc khi tình nồng thắm với ta chứ?”

Năm ngón tay hắn duỗi ra, gỡ bỏ từng ngón tay đang bấu chặt trên cánh tay mình, mắt lạnh nhìn nàng kêu lên vì đau. Hắn nghiêng người ghé tai nàng cảnh cáo, “Đừng đuổi theo nữa, nếu không đừng trách ta tàn nhẫn vô tình. Chọc giận ta, ta không dám đảm bảo mình không lập tức lấy Đề hình phủ ra chôn thây cùng Phùng gia đâu.”

“Chàng nói ta không quên được Lý Triệu Đình, Liên Ngọc, vậy chàng có thực sự bỏ được tình cảm với A La không? Vì sao chàng chịu để Song Thành làm trái ý chỉ Tiên đế mà không chịu để ta thẩm tra lại vụ án Phùng gia?” Tố Trân khẽ gào lên,

Thái độ của hắn giống như lưỡi đao đang khứa lên trái tim nàng, bức nàng nói chuyện không thiết suy nghĩ. Vừa nói ra, nàng cũng hối hận, nàng không nên nhắc đến chuyện đó vào lúc này.

Quả nhiên, ánh mắt hắn đột nhiên thay đổi, con ngươi đen láy trở nên hung dữ. Hắn nhìn nàng rồi lạnh lùng thông báo từng chữ, “Phải, ta vẫn chưa từ bỏ được tình cảm với A La, vậy nên mới chấp nhận để muội muội của nàng ấy kháng lại ý chỉ Tiên đế. Nàng không phải A La, vì sao ta phải vì nàng mà làm tới mức đó?”

Trái tim Tố Trân nghẹn lại tới mức gần như nói không nên lời, nàng giống như đang phản bác hắn, lại như đang an ủi bản thân, “Chàng chỉ đang tức giận ta thôi. Nếu chàng yêu ta không bằng A La, sao chàng có thể đánh cược Hoàng vị vì ta chứ?”

“Bởi vì, Thái hậu không thể thực sự đoạt đi Hoàng vị của ta, đôi cánh ta đã đủ rộng rồi. Kết quả nhiều lắm là mẫu tử xa cách thôi. Lời này của nàng đúng là đã nhắc nhở ta, thì ra chuyện ta làm vì nàng cũng không có ít, nếu nàng hiểu ta đã vì nàng mà làm bao nhiêu chuyện như vậy, sao vẫn dám mưu mô vậy chứ!”

Tố Trân nghẹn lại, “…”

Hắn nhìn nàng rồi chậm rãi cười, “Bách tính Đại Chu quan trọng nhất là hiễu lễ, chuyện làm trái ý chỉ của Tiên hoàng chỉ có thể làm một lần. Phùng Tố Trân, ta không thể làm vậy vì nàng được, trừ khi, A La sống lại.”

“Huống chi, người nàng yêu là Lý Triệu Đình, ta càng không thể làm vậy. Nàng hiểu không?”

“Kỳ thực, nàng không sai, ta cũng không sai. Nếu thực sự phải nói là sai, thì đó là do nàng yêu ta chưa đủ, ta cũng không yêu nàng như ta tưởng tượng.”

Có lẽ thấy nàng thở gấp, mắt ướt dẫm, vẻ hung dữ trong mắt hắn mới nhạt dần, hắn lên tiếng giải thích với nàng. Có điều, một câu nói thản nhiên này còn tàn nhẫn hơn mọi thứ. Bên tai vang lên tiếng thở dài của Huyền Vũ, nhanh sau đó, tất cả mọi người theo Liên Ngọc rời đi sạch.

Tố Trân như không nghe thấy nhìn thấy gì, im lặng đi theo. Liên Ngọc đi tới một chỗ, phía trước là Diệu Âm đang đi tới, thấy hắn liền dừng lại hành lễ, trong mắt là mong mỏi được nói chuyện.

Liên Ngọc cũng đi chậm lại, “Tiểu thư không cần đa lễ.”

Diệu Âm nhìn hắn, trong lòng thấy phức tạp vô cùng… Nàng vui vì hành động của hắn hôm nay. Hắn có thể yêu một người đến mức này, nếu có được tình yêu đó thì đời này chẳng còn gì hối tiếc. Nàng lo cũng vì hành động hôm nay của hắn. Hắn yêu Phùng Tố Trân như vậy, nàng còn có cơ hội không? Nhớ đến lời của Lý Triệu Đình, nàng chần chừ nhưng vẫn lên tiếng, “Hoàng thượng, còn hai ngày nữa là tới Thất tịch, không biết Hoàng thượng có muốn tổ chức tiệc trong cung không? Đêm đó có muốn ở lại trong cung không?”

Liên Ngọc nhìn sắc mặt nàng cũng đoán được vài phần, hắn hỏi thẳng, “Tiểu thư tìm trẫm có việc sao?”

“Diệu Âm cũng sắp về, trước đó muốn mời Hoàng thượng xuất cung một chuyến. Hoàng thượng đã nói rõ tâm ý với Diệu Âm, Diệu Âm không còn suy nghĩ khác, chỉ có một tâm nguyện này, không có sau này nữa. Không biết lúc nào có thể gặp lại, nếu có thể…”

“Được, trẫm sai người ra ngoài chọn địa điểm trước, đến lúc đó đón tiểu thư xuất cung gặp mặt.”

Không ngờ Liên Ngọc đã lên tiếng đồng ý. Diệu Âm trong long mừng rỡ, Lý Triệu Đình nói đúng rồi. Lấy cớ chia tay thì dù từ chối tình cảm, Liên Ngọc không thể từ chối tiệc chia tay. Hắn là Hoàng đế, phải gánh trách nhiệm giao bang giữa hai nước. Lý Triệu Đình gợi ý cho nàng, có lẽ vì chưa hết duyên với tiểu thư Phùng gia kia, không ngờ Liên Ngọc lại nhìn trúng Phùng Tố Trân. Nếu nàng thành công, hắn… Nàng thầm nghĩ vậy, trên mặt vẫn hỏi: “Hoàng thượng, chỗ Thái hậu, Diệu Âm và người cùng tới một chuyến nhé?”

Liên Ngọc cười áy náy, hắn hơi nghiêng người, “Cảm ơn ý tốt của tiểu thư, có điều trẫm còn vài chuyện gấp phải phê duyệt, tạm thời chưa qua đó. Tiểu thư, xin mời.”

Diệu Âm biết chuyện hôm nay khá lớn, cho dù muốn đến tẩm cung Thái hậu thì cũng chưa chắc đã muốn có người khác đi cùng. Nàng không phải nữ tử không hiểu chuyện, tất nhiên sẽ không bám riết nam nhân lúc hắn đang phiền muộn. Đạt được mục đích, trong lòng thoải mái, nàng cười rồi bái biệt rời đi.

Liên Ngọc thấy nàng đi xa cũng không lập tức rời đi, ngược lại thản nhiên lên tiếng, “Đi ra đi.”

Tố Trân thấy hắn chấp nhện lời mời của Diệu Âm, trong lòng chua xót. Nàng tưởng hắn phát hiện ra mình, đang định đi ra thì thấy một người bước ra từ khúc ngoặt phía trước, vừa đi vừa nói: “Hoàng thượng thính tai thật.”

Tố Trân cười khổ, thì ra hắn đang nói Song Thành.

Liên Ngọc nhìn Song Thành không lên tiếng, Song Thành cười giễu, “Hoàng thượng gọi Song Thành đi ra, không phải có lời muốn dặn Song Thành sao, sao lại không nói thế? Song Thành vốn chỉ định đi qua thôi.”

Liên Ngọc khẽ nhếch môi, cười mà như không cười, giống như không tin lời nàng ta. Tâm tư Song Thành như bị nhìn thấu, gai nhọn trên người nhất thời thu lại, giống như chỉ còn lại sự bất lực, nàng ta cười khẽ, “Hoàng thượng, Song Thành tới đây quả thực có chuyện muốn bẩm. Có điều hai việc ta muốn nói đều đã bị Diệu tiểu thư nói hết. Hoàng thượng cũng đồng ý rồi, chặn luôn cả đường nói của Song Thành.”

“Thất tịch người đi cùng ai cũng được, có điều chỗ Thái hậu, Song Thành muốn khuyên một câu, người nên tới thỉnh an đi. Ta biết vì sao người không đi. Người muốn Thái hậu biết người hạ quyết tâm bảo vệ Phùng thị, tuyệt đối sẽ không nhường bước, để bà suy nghĩ cẩn thận xem có nên niệm tình mẫu tử mà không dám động vào Phùng thị không. Có điều…”

Nàng ta nói rồi thở dài thườn thượt, “Là ta nhiều lời rồi, cho dù người Hoàng thượng yêu là ai, ta cũng hi vọng trong lòng người vui vẻ.”

“Đứng lại!”

Liên Ngọc đột nhiên lên tiếng gọi, Song Thành nhanh chóng quay người, trong mắt là một khoảng mơ màng, “Hoàng thượng còn lời gì muốn nói với Song Thành sao?”

“Không có gì, nàng đi đi.”

Ánh mắt Liên Ngọc rất thản nhiên, giống như tiếng gọi ban nãy chẳng qua chỉ là nhầm lẫn. Song Thành cười, chậm rãi nói: “Hoàng thượng, trong lòng người đang nghĩ, vì sao người hiểu được suy nghĩ trong lòng người không phải Phùng Tố Trân, kẻ luôn miệng nói dối kia, mà lại là Cố Song Thành, kẻ mà người luôn không hề để tâm.”

“Đơn giản lắm, vì người yêu nàng ta, còn ta thì yêu người. Ta biết, trong lòng Hoàng thượng ta không bằng được nàng ta, không bằng được Mộ Dung Phù thanh mai trúc mã của người, hay Diệu Âm biết tiến biết lui, thậm chí còn không bằng cả Bạch Hổ luôn tận tâm trung thành với người. Nhưng như vậy thì có hề gì, ta sẽ luôn đợi người, giống như người chờ đợi nàng ta.”

Trước khi đi, nàng nhìn hắn thật sâu rồi nói ra mấy câu đó. Ánh mắt Liên Ngọc đột nhiên trở nên u ám, đến tận khi hình bóng nàng biến mất, ánh mắt hắn vẫn thản nhiên dừng lại ở nơi đó.

***

Tố Trân biết có lưu lại thêm nữa thì hôm nay cũng không có kết quả, huống chi Liên Ngọc còn rất nhiều việc phải xử lý, giảng hỏa với Hiếu An, Liên Tiệp. Trong thế giới của hắn không chỉ có tình cảm.

Nàng lặng lẽ quay về, trong lòng cứ lặp đi lặp lai hai chuyện.

Một, nàng không muốn kết thúc, bất luận thế nào cũng không muốn kết thúc. Cho dù người hắn yêu nhất là A La, nàng cũng không muốn buông tay, vì bây giờ người nàng yêu nhất là hắn, chỉ có hắn thôi. Còn một việc khác lại là, liệu nàng có nên buông tay thật không. Từ trước đến nay nàng không thích Song Thành, nhưng vừa rồi nàng đột nhiên nhận ra, có lẽ Song Thành phù hợp với Liên Ngọc hơn. Nàng ta hiểu hắn hơn nàng.

Liên Ngọc ở chung với nữ nhân như vậy mới có hạnh phúc.

Cố Song Thành vốn là muội muội của A La, A La là người hắn yêu nhất, mà theo hắn nói, A La cũng yêu hắn nhất. Muội muội của A La tất nhiên sẽ giống A La, cũng sẽ yêu hắn như thế.

Không giống như nàng.

Tố Trân ra sức hít thở không để mình bật khóc, nàng không muốn để đám Lãnh Huyết lo lắng. Đang suy nghĩ thì nhìn thấy Lãnh Huyết đi tới trước mặt, bước chân vội vã nhìn ngó khắp xung quanh giống như đang tìm người. Không cần nghĩ cũng biết nhất định hắn đang tìm nàng, bọn họ đã nhận được tin tức, biết được thân phận của nàng rồi. Sau khi bãi triều lại không thấy nàng đâu nên mới cuống quýt tìm kiếm khắp nơi…

Nàng vội vàng trốn vào cửa sau một tiểu viện bên cạnh, tới khi nhìn thấy Lãnh Huyết đi xa mới dám bước ra. Nàng không muốn để hắn nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của mình lúc này. Nàng đi lòng vòng quanh Hoàng cung không mục đích, cuối cùng bước vào một mái đình, ngồi bệt xuống ghế đá.

Vụ án Phùng gia không được lật lại; Liên Ngọc nàng cũng không yêu được.

Nàng cười khẽ, cảm thấy bản thân thực sự rất đáng cười.

“Ta nói này, lần này nàng rốt cuộc muốn đi uống một ly rồi chứ?”

Bên tai truyền tới một giọng nói hài hước, nàng ngẩn ra ngước lên thì thấy Quyền Phi Đồng đang dựa lên một cái cây bên cạnh, hệt như một bóng ma. Nàng cảnh giác nhìn hắn, “Sao huynh lại ở chỗ này?”

“Từ lúc nàng đi ra từ chỗ Liên Ngọc ta đã đi theo nàng rồi. Dạo gần đây chẳng có việc gì vui, thấy người ta khổ sở thì trong lòng ta sung sướng lắm.”

Quyền Phi Đồng nói cười thích thú, hai mắt Tố Trân nóng lên trong tiếng cười càn rỡ của hắn. Nàng không khóc, chỉ hậm hực nhìn hắn thôi. Hắn tiến lại chỗ nàng, ngồi xuống cạnh nàng, đột nhiên vươn tay kéo nàng vào lòng mình. Tố Trân giật mình định vùng ra, giọng nói của hắn lại thản nhiên vang lên, “Khóc lên đi, nhịn rồi làm được gì. Cứ giả bộ mạnh mẽ rồi ai yêu nàng đây, nam nhân thích nhất là được đồng tình với người yếu đuối đấy. Cả nhà bị chết oan, bị nam nhân mình yêu từ nhỏ vứt bỏ, nam nhân hiện tại cũng không yêu nàng như tưởng tượng. Phùng Tố Trân, thực ra nàng rất… thảm thương.”

Tố Trân vốn đã chôn vùi cảm xúc xuống tận đáy lòng, nhưng những thứ bị chôn chặt ấy lại hoàn toàn sụp đổ trước mấy câu nói ngắn ngủi của hắn.

“Hắn nói muốn kết thúc, ta không muốn kết thúc. Gian tướng, vì sao lần nào cũng là hắn nói bắt đầu thì bắt đầu, bảo kết thúc thì kết thúc thế…” Nàng nắm chặt vạt áo Quyền Phi Đồng, đau khổ khốc nấc lên, “Ta không muốn kết thúc, ta không muốn như vậy, nhưng ta không có sự lựa chọn. Ta sợ một khi tin sai người thì sẽ hại chết Lý Triệu Đình. Ta biết mình không đủ tốt nhưng ta làm gì có sự lựa chọn nào khác, giống như việc là ta Phùng Tố Trân, ta đâu được lựa chọn…”

Quyền Phi Đồng không nói năng gì.

Đáng chết, những việc đó sao lại nói với người này chứ!

Mặt Tố Trân nóng lên, đang định thoát khỏi hắn thì bị hắn dùng sức kéo lại, hắn nói: “Vậy thì đừng chọn, tìm một chỗ dựa đi. Những chuyện này vốn không phải việc nữ nhân nên suy nghĩ.”

Nàng cười khổ, “Ta không có chỗ dựa.”

“Bản tướng thì sao?”

***

Hoàn toàn khác với Tố Trân, lúc này Liên Hân đang vui vẻ, nàng tung tăng chạy tới Thiên Điện, quả nhiên thấy đám Vô Tình đang chờ đợi vô cùng sốt ruột. Truy Mệnh nóng tính, lập tức hỏi dồn, “Công chúa, Hoài Tố rốt cuộc thế nào rồi, bị giam lại rồi sao. Bãi triều lâu như vậy rồi, ai cũng ra hết mà không thấy nàng ta đâu.”

“Hỏi người ta nàng ta đi đâu, ai gặp bọn ta cũng y như thấy ma quỷ vậy. Lãnh Huyết vào tìm nửa ngày mà không thấy người. Công chúa, tình hình bây giờ rốt cuộc như thế nào, Hoài Tố vẫn ổn chứ?” Thiết Thủ cũng cuống lên, bình thường y kiệm lời mà giờ cũng không nhịn được hỏi liền vài câu.

Liên Hân nhìn Vô Tình, khóe miệng khẽ cong lên, “Tên què, huynh hôn ta một cái rồi ta nói cho mấy người nghe.”

Mấy người nghe vậy thì ngẩn ra. Thiết Thủ Truy Mệnh mặt đỏ tía tai, Tiểu Châu cười lạnh, “Tên què, còn không mau tới hầu hạ đi!”

Liên Hân nhìn nàng đầy khiêu khích, tự mình đi vào trong Thiên điện. Bên trong gia bộc các nhà đã theo chủ nhân về hết, chẳng còn ai ở lại.

Vô Tình thản nhiên liếc Tiểu Châu, “Ta đi rồi sẽ về.”

Tiểu Châu nhếch môi, vẻ mặt trào phúng nhưng không ngăn cản. Truy Mệnh thấy Vô Tình đi vào thì vội vàng nịnh nọt: “Nha đầu kia đúng là người chẳng biết xấu hổ ngượng ngùng, điêu ngoa hống hách, thích lạm sát người vô tội, phàm là người chính trực thì ai nhìn vào mắt chứ? Tỉ mới là đại tẩu chân chính của bọn ta, không cần nói cũng biết trong lòng lão đại chỉ có tỉ. Giờ chẳng qua điều đình với nàng ta thôi, tỉ cần gì phải tính toán với nàng ta?”

Lúc này mặt mũi Tiểu Châu mới có chút độ ấm, Thiết Thủ vỗ vai Truy Mệnh, “Nói hay lắm.”

Truy Mệnh đắc ý hếch lỗ mũi, lúc làm việc cho Vô Tình, hai người hộ đích thực không thích Liên Hân cho lắm, thậm chí còn hơi ghét bỏ. Mặc dù tính tình Tiểu Châu kì quái nhưng thực sự thuận mắt hơn Liên Hân nhiều. Tiểu Châu là người nhanh nhạy, tất nhiên biết những lời hai người kia vừa nói không phải giả nên cũng hòa hoãn phần nào. Lúc này lại có hai người sóng vai nhau bước ra khỏi Thiên điện, nàng khẽ nhướn mày rồi vội vàng đi tới, nói với đối phương, “Tham kiến đại nhân.”

Hai người Truy Mệnh vừa thấy thì vội vàng chạy theo. Thấy Tiểu Châu lên tiếng, Triều Hoàng cũng chẳng để tâm.

Trong Lục Phiến Môn có vô số tinh anh, hắn không thể dùng hết. Những người vừa khẩu vị, hiểu chuyện biết điều tất nhiên hắn sẽ nâng đỡ, có phe cánh của mình hắn tất có cách để kiềm chế những người khác. Không ngờ Vô Tình nhìn thì lặng lẽ mà lại là một tên lợi hại. Vào Lục Phiến Môn một thời gian ngắn đã thu phục được không ít người hắn không trọng dụng. Nhưng trước mắt không thể làm gì quá rõ, dù sao quan chức đó là do Hiếu An phong. Giờ gai nhọn của Liên Ngọc càng lúc càng lợi hại, đại ca chống đối với hắn cũng phải chuyển từ trực diện sang âm thầm. Vậy nên Triều Hoàng cũng không được lấn lướt quá, phải âm thầm tìm cách diệt trừ hắn mới được.

Lý Triệu Đình thì không vậy, hắn thản nhiên hỏi Tiểu Châu: “Xin hỏi có chuyện gì?”

Tiểu Châu cười như không nhìn hắn, “Ngài là vị hôn phu trong truyền thuyết phải không?”

***

Vô Tình bước vào điện chỉ thản nhiên nói, “Đừng nháo nữa, Hoài Tố rốt cuộc sao rồi?”

Liên Hân vốn đang đứng quay lưng về phía hắn, nghe vậy quay người lại chu cái miệng lên, đỏ mặt nhìn hắn, nửa là do ngượng ngùng nửa là mong chờ, không hề giống nói đùa. Ánh mắt Vô Tình dần tối lại, thấp thoáng còn thấy được vẻ tà ác, “Công chúa, người vẫn chưa xuất giá, nếu ta thực sự đụng vào người thì cho dù có là cành vàng lá ngọc, chuyện này truyền ra ngoài thì liệu còn vương hầu công tử nào tới cầu thân đây?”

Liên Hân hiếm khi tỏ ra nghiêm túc như lúc này, nàng cụp mắt xuống, “Ta dùng cách huynh dạy ta giúp Hoài Tố giải vây, Lục ca không thể không tuyên bố hôn sự của ta và Hoài Tố. Huynh nói xem, còn có ai dám lấy ta đây?”

Nàng ta nói xong, trong đầu liền hiện lên màn đối đầu gay cấn trên điện. Nàng như một chú thỏ bị kinh sợ chạy tới báo tin, lúc từ biệt rời đi, hắn đuổi theo kéo nàng vào một gian phòng nhỏ bên cạnh Thiên điện. Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt bức người, trong miệng chậm rãi thốt ra hai từ: “Giúp ta.”

Giống như mệnh lại, mà cũng như lời thỉnh cầu.

Hắn không nói giúp Lý Hoài Tố, mà là giúp hắn.

Thế là, vô cùng kì lạ, nàng như bị người ta hạ cổ, gần như không cần suy nghĩ liền đồng ý. Mãi tới khi nghe xong lời thỉnh cầu của hắn, tưởng như rất vô lý mà lại có thể hóa giải tử cục trên triều. Nàng vô cùng kinh hãi nhưng vẫn một mực đồng ý.

“Đổi lại, huynh phải đáp ứng tất cả yêu cầu của ta”. Nàng cũng đưa ra cái giá của mình.

“Được”. Hắn liền đồng ý mà chẳng hề do dự.

***

Ánh mắt Vô Tình sâu hun hút, “Ngoại trừ một số ít những người không biết chuyện, hôm nay phần lớn quan viên thực ra đã khẳng định thân phận thực sự của Lý Hoài Tố, đều biết cuộc hôn nhân đó vô hiệu. Mặc dù có chút ảnh hưởng tới danh tiếng của người nhưng không có trở ngại thực sự, đến lúc bỏ hôn ước rồi tái hôn chẳng qua chỉ là một câu nói của Hoàng thất thôi mà. Dĩ nhiên ta cũng rất cảm kích chuyện người đã giúp Hoài Tố, vì chuyện này thực sự không hề dễ dàng, đổi lại một nữ tử bình thường chưa chắc đã đồng ý.”

“Nhưng mà Vô Tình,” Liên Hân lắc đầu, “Từ lúc ta đồng ý đề nghị của huynh, ta không hề định gả cho người khác. Mà vừa rồi huynh cũng đồng ý là sẽ chấp nhận tất cả yêu cầu của ta đó thôi.”

“Ta biết huynh thích Tiểu Châu kia, nàng ta cũng thích huynh, nhưng hai người vẫn chưa thành thân thì ta vẫn có cơ hội. Chuyện thành tâm chờ đợi mà Lục ca nói, ta chỉ có thể làm được một nửa, ta không thể chắp tay dâng cho người khác như vậy được, ta muốn cạnh tranh với nàng ta”. Đôi mắt Liên Hân long lanh, khuôn mặt yêu kiều ánh lên sự kiêu ngạo. Vô Tình nheo mắt nhìn nàng, đột nhiên vươn tay ôm lấy nàng, cúi đầu hôn lên trán nàng.

Xúc cảm nóng ẩm ấy, trong cơn đau còn xen lẫn một chút tê dại, giống như khẽ cào lên nơi sâu thẳm trong trái tim nàng. Toàn thân Liên Hân run rẩy, hắn đã chú ý tới chỗ nàng bị đánh.

“Cảm ơn muội đã giúp ta. Nếu đó là điều muội muốn, ta không phải cũng chẳng thiệt thòi gì sao?”

Ánh mắt càng thêm sâu, âm thanh nhỏ nhẹ trong trẻo như mê hoặc nàng. Liên Hân khẽ cắn môi, nàng đột nhiên nhớ ra, lần đầu tiên gặp mặt hắn đã kéo tóc nàng, nàng còn sai Triều Hoàng dạy dỗ hắn. Không ngờ bây giờ nàng lại thích hắn… Lần đầu tiên trong đôi mắt nàng hiện lên nét cười ngượng nghịu, trong lòng căng thẳng tột độ. Nàng gom góp can đảm hôn lên đôi môi hắn, chạm nhẹ một cái rồi vội vàng rời đi, tim cứ đập thình thịch.

Môi hắn rất đẹp nhưng hơi mỏng, nàng ngẩn ngơ nhìn hắn, trong lòng nghĩ gì đó rồi nói: “Thứ ta muốn là cái dó, vừa rồi chỉ là ta hôn huynh, không tính…”

Lông mày Vô Tình đột nhiên nhíu lại, ánh mắt cũng tối đi, Liên Hân có hơi hoảng hốt, nghĩ bụng chắc hắn nhất định sẽ ghét mình. Không ngờ hắn đột nhiên ôm nàng, nhún chân ôm nàng lướt tới tận khi lưng chạm vào cây cột lớn trong điện. Chân hắn đi lại không tiện, giờ được Tiểu Châu chữa trị, mặc dù dần đã có chuyển biến tốt nhưng nếu không dựa vào quải trượng vẫn không thể đứng quá lâu, vì thế phải dựa vào cột. Liên Hân khó hiểu, “Vô Tình huynh làm…”

Còn chưa nói xong, hắn đã cúi người hôn nàng. Đầu lưỡi cũng tiến vào quấn quýt với lưỡi nàng. Trong đầu Liên Hân bất chợt trống rỗng, toàn thân tê dại như thể sắp nổ tung, nàng kéo áo hắn, mê mẩn đắm say.

Trong lòng mơ hồ ngẫm nghĩ: Mặc dù bị mình bức ép nhưng liệu có phải hắn cũng thích mình rồi không. Mình giúp Hoài Tố, mình có thể làm mọi thứ vì hắn…

Liên Hân không nhìn thấy sự thâm trầm và lạnh lẽo nơi đáy mắt Vô Tình.

Trong lòng hắn chỉ đang cười lạnh.

Nàng ta tự dâng mình đến cửa, sao hắn lại từ chối chứ? Đúng là không uổng công hắn nỗ lực khơi gợi dục vọng của mình từ cơ thể trẻ trung xinh đẹp của nàng ta, đơn thuần chỉ là dục vọng.

Nàng ta, vừa hay chỉ để hắn lợi dụng và phát tiết.

Hắn lạnh lùng suy nghĩ, buông thả nhu cầu của bản thân, vỗ về thân thể nàng, lắng nghe tiếng nàng thở hổn hển.

“Vô Tình, Lý thị lang nói Hoài Tố không sao, nàng ấy vẫn ở trong điện. Chúng ta ở đây đợi là được rồi… Ấy, xin lỗi, ta tới không đúng lúc rồi.”

Những tiếng bước chân, một tiếng cười lạnh khiến Liên Hân kinh hãi, Vô Tình cũng buông nàng ra, nghiêng đầu nhìn người tới. Tiểu Châu lạnh lùng nhìn hắn, hai người Truy Mệnh thì mắt trợn tròn, Truy Mệnh khẽ nói: “Lần trước lão đại và Tiểu Châu bị Công chúa bắt gặp, bây giờ thì đổi lại. Thế này gọi là công bằng đúng không?”

Hắn mới nói được một câu, phía sau có người đã quát lên, “Vô Tình, ngươi chẳng qua chỉ là một tiện dân tầm thường mà lá gan lớn quá, dám mạo phạm Công chúa”. Người kia nói rồi phi thân lên, năm ngón tay như móng vuốt vồ tới, lực đạo vô cùng ác liệt.

Vô Tình giơ tay đẩy nhẹ Liên Hân ra, thân hình cũng nhanh như gió tránh được một chưởng mạnh mẽ.

Đối phương cười lạnh, “Thân thủ được lắm, đáng tiếc ngươi là một tên tàn phế, không thể thi triển võ công. Chịu chết đi.”

Vô Tình đứng bất động, vô cùng bình tĩnh, xem chừng không hề sợ hãi. Đối phương lại ra tay tấn công, Tiểu Châu thoáng biến sắc, Liên Hân đã lao tới trước mặt Vô Tình, giang tay bảo vệ hắn, phẫn nộ quát lên: “Triều Hoàng, đây là Hoàng cung, không đến lượt ngươi ngang ngược. Nếu ngươi dám động vào huynh ấy, bản cung sẽ khiến người vào thì đi mà ra thì nằm đấy. Cút ngay cho ta!”

Triều Hoàng khựng người lại, gân xanh nổi đầy trán, hắn cũng nổi nóng, “Liên Hân ngươi…”

Hắn gọi thẳng khuê danh của nàng.

Lý Triệu Đình thấy vậy liền lên tiếng can ngăn, “Đi trước đã, sư huynh bảo chúng ta đợi ở bên ngoài, có lẽ sắp ra rồi đấy, đừng làm lỡ việc.”

Triều Hoàng hằn học nhìn chằm chằm Vô Tình rồi bước nhanh trở ra, Lý Triệu Đình hành lễ với Liên Hân rồi cũng vội vàng rời đi.

“Tên quái vật này lúc trước từng cầu hôn ta, ta lại chẳng thích hắn nên tất nhiên không muốn gả cho hắn. Vô Tình, huynh không bị thương chứ?” Liên Hân vừa càm ràm giải thích vừa vội vàng bắt lấy cánh tay Vô Tình kiểm tra.

Mắt Vô Tình thoáng động, “Ta không sao, muội về trước đi. Để Thái hậu biết được thì khó tránh giáng tội Đề hình phủ.”

Liên Hân nghe lời gật đầu, nàng ta khẽ nói: “Ta sẽ nghĩ cách xuất cung tới gặp huynh.”

Trước khi đi, nàng ta còn bĩu môi với Tiểu Châu. Tiểu Châu phì cười, chẳng thèm liếc nhìn Vô Tình mà quay đầu bỏ đi. Vô Tình tới trước nắm tay nàng, “Ta chẳng qua chỉ thực hiện lời hứa với nàng ta thôi. Nếu ta và nàng ta có chuyện gì, cũng không đến mức làm ra trước mặt nàng đâu.”

“Ta ra đợi Hoài Tố”. Hắn nói rồi dẫn hai người Truy Mệnh ra ngoài.

Tiểu Châu không được phát tác, gần như sắp nghiến nát răng.

***

Sau khi Song Thành rời đi, Liên Ngọc không quay về ngự thư phòng. Trong vườn hoa có rất nhiều bàn ghế đá, hắn ngồi xuống rồi lấy một vật từ trong ngực áo. Đó là thứ nàng để lại vào đêm uống say rồi ngủ trên long sàng, khi ấy hắn đùa nàng cây trâm này là thứ rẻ tiền, cài lên sẽ thất lễ. Hắn tặng nàng một cây trâm bằng ngọc thượng hạng, nàng liền thích thú cầm đi, cũng không cần món đồ rẻ tiền này nữa. Thế rồi hắn tự cất nó đi, coi nó như đồ nàng tặng hắn.

“Chủ tử, đó là gì vậy?”

Thấy hắn hơi ngẩn ngơ, Bạch Hổ chần chừ gọi một tiếng, hắn lại không muốn nói nhiều, chỉ bảo: “Hổ Nhi, ngươi sai người tìm Vô Yên, lão thất lão cửu tới đây.”

Bạch Hổ lo lắng vâng lệnh, lại nghe thấy hắn dặn Thanh Long, “Tìm người báo cho Phù phi, nói tối nay trẫm sẽ tới tẩm cung của nàng.”

“Vâng”. Thanh Long cười vâng dạ rồi xen vào một câu, “Người nghĩ thông suốt rồi sao?”

Liên Ngọc sầm mặt, Thanh Long kinh sợ vội vàng cúi đầu. Huyền Vũ đưa mắt nhìn hắn như muốn nói, ‘Ngươi chẳng biết nhìn gì cả’, “Lần này Phù phi tới xả giận cùng Thái hậu, có thể sẽ không dứt ra được. Tối nay mà rảnh thì nhất định sẽ tới ton hót nhiều lời, vậy chi bằng Hoàng thượng cho nàng ta chút lợi lộc, để bớt người ồn ào.”

Thanh Long bừng tỉnh ngộ, Liên Ngọc vẫn nghịch cây trâm, “Huyền Vũ, nếu ngươi thấy lưỡi mình thừa thãi quá thì để trẫm sai người cắt bỏ nó.”

Thanh Long liếc Huyền Vũ, bỗng có cảm giác mình vừa thoát được một bàn thua. Huyền Vũ lại đã quay đầu định đi, “Hoàng thượng, thuộc hạ đi tìm Ngụy phi nương nương và hại vị gia tới cho người, kẻ khác chân tay chậm chạp, không dùng được.”

***

Vô Yên lúc này đang chậm rãi đi cùng Liên Tiệp bên dưới bức tường của hoàng cung rộng lớn. Thấy Vô Yên lặng thinh, Liên Tiệp có hơi không kiềm chế nổi, hắn lên tiếng trước, “Có chuyện gì Tiệp giúp được nương nương không?”

Vô Yên mỉm cười, “Thất gia là người hiểu ý nhất, biết rõ Vô Yên tìm người ra đây chỉ để giải vây cho Hoài Tố thôi.”

Liên Tiệp thấy nàng nói thẳng vấn đề cũng thẳng thắn soi mói, “Liên Tiệp không hiểu, vì sao nương nương lại giúp đỡ nàng ta?”

“Bọn ta là bằng hữu,” Vô Yên nhìn hắn, “Huống chi, nàng ấy thực sự cũng rất khó khăn. Phùng gia có sai thế nào cũng chỉ là lỗi sai của nam nhân nhà họ, mưu quyền đoạt vị thì có can hệ gì với một tiểu thư khuê các chứ?”

Ánh mắt Liên Tiệp chợt tối lại, hắn khẽ cười lạnh, “Hoàng tẩu có điều không biết…”

Hắn nói rồi bỗng ngừng lại, Vô Yên sợ hãi, nghĩ bụng chuyện này ắt liên quan đến chính sự không tiện gặng hỏi. Nàng dứt khoát lờ đi tránh để cả hai ngại ngần, chỉ cảm khái cười bảo, “Ta và ngài tự biết nó là chính sự, sao không dừng lại ở đây đi? Tránh để nói lời không hợp nhau rồi lại động võ, một phi tử một vương gia mà đánh nhau, mặt mũi này biết để đâu bây giờ?”

Liên Tiệp hiếm khi thấy thất lễ như thế, nghe vậy đuôi mắt khẽ cong lên, tâm trạng không vui trên điện ban nãy vơi đi rất nhiều. Trong lòng hắn trào dâng một xúc cảm dịu dàng không thể giải thích, “Liên Tiệp không có thói quen đánh nữ nhân, người cứ yên tâm. Người và ta một khi động thủ, bản vương chỉ có thể chịu đòn thôi.”

Hắn tự nhận lời này chắc sẽ khiến nàng cười, không ngờ một lúc lâu chẳng thấy động tĩnh gì. Hắn hơi ngẩn ra, thấy nàng cụp mắt, đôi hàng mi dài tựa cánh bướm khẽ chớp như sượt qua tim hắn, khiến lòng hắn nhộn nhạo. Hắn chợt hiểu ra, biết nàng đang nhớ đến việc bị Hoắc Trường An động thủ, “Loại người đó người để ý đến hắn làm gì.”

Vô Yên thấy giọng điệu hắn khá tệ thì có hơi bất ngờ, nàng vội đáp: “Cảm ơn Thất gia, không sao đâu. Ngài cũng đừng để chuyện trên điện trong lòng, tâm trạng Hoàng thượng bây giờ cũng không dễ chịu gì, ngài là huynh đệ tốt nhất của Hoàng thượng mà.”

“Ừm”, Liên Tiệp hờ hững đáp, hắn liếc nàng, rất tự nhiên lên tiếng, “Cho dù Tiệp và Lục ca có thế nào, thì Vô Yên, chuyện Lục ca bảo Tiệp chăm sóc nàng lúc ở ngoài cung, Tiệp nhất định sẽ cố gắng”. Hắn đột nhiên đổi cách xưng hô, “Nàng cần gì, dù là vàng bạc tải bảo hay nhân lực, cứ nói với bản vương.”

Vô Yên cảm kích nói, “Cảm ơn Thất gia. Đến lúc ấy Vô Yên sẽ không khách khí với Thất gia. Không ngờ ta và ngài quen biết nhiều năm mà hôm nay mới chính thức kết giao.”

“Vô Yên, nàng và ta quen biết đã lâu, hôm nay mới hiểu tâm sự nhau, đúng là không ngờ được thật.”

Hai người gần như lên tiếng cùng lúc, sau đó kinh ngạc mất một lúc.

Liên Tiệp đột nhiên nghĩ đến từ ‘mắt đẹp sáng trong’, hắn thấy gương mặt nàng xinh đẹp khiến người ta đắm say. Cơ thiếp được sủng ái nhất trong phủ cũng chưa từng khiến hắn có cảm giác này. Hắn suy nghĩ xa xăm, lại bỗng giật mình thầm mắng bản thân. Hai người là thúc tẩu, có trở ngại lễ giáo, làm sao hắn có thể mạo phạm được?

Vô Yên thấy hắn đột nhiên không bình thường, gọi hai tiếng cũng không đáp lời thì sinh nghi. Vì quan hệ hai người ngay thẳng chính trực, nàng giơ tay vỗ nhẹ lên cánh tay hắn không câu nệ tiểu tiết, không ngờ Liên Tiệp lại như bị bỏng, cả người thoáng chấn động.

Vô Yên thấy lo lắng, liệu hắn có nghĩ nàng là nữ tử dễ dãi không, “Thất gia?”

Liên Tiệp vội đáp: “Là ta không tốt, suy nghĩ đến ngây cả người rồi, nàng đừng lấy làm lạ.”

Vô Yên, “Nếu Vương gia có việc thì Vô Yên cáo từ trước.”

Trong lòng Liên Tiệp lại thầm mắng, hắn nói cái quái quỳ gì thế này!

Đang định lên tiếng giữ người thì thấy Huyền Vũ vội vàng đi tới, lên tiếng bẩm báo: “Vương gia, nương nương ở đây thật tốt quá, để ti chức đi tìm khắp nơi. Hoàng thượng triệu kiến hai vị.”

Liên Tiệp hơi không vui, nhưng ngay sau đó lại nghĩ, cứ từ biệt nàng đi, sau này nàng xuất cung cũng không hẳn là chuyện xấu.

***

Lúc hai người tới nội uyển, Liên Cầm đã được gọi tới, mặt mày lạnh lùng đứng một bên. Liên Ngọc cũng chẳng để tâm, thậm chí còn chẳng nói gì với Liên Tiệp, chỉ gọi Vô Yên ngồi xuống, “Không biết chuyện hôm nay, mẫu hậu có được tin tức từ đâu?”

Vô Yên biết chuyện này quan trọng, hắn muốn điều tra cẩn thận nên kể lại chuyện Vô Hà tiến cung không hề giấu giếm. Liên Ngọc nhàn nhạt bảo, “Theo như nàng nói thì phụ thân nàng, Ngụy thái sư nhận được thư của người bí ẩn nên biết được thân phận Lý Hoài Tố. Lúc đó có thần tử cũng nhận được mật thư đã tới gặp Ngụy thái sư, tỉ tỉ nàng vừa hay nghe lén được cuộc đối thoại của hai người?”

Vô Yên, “Không sai. Chuyện này sau khi Hoắc… Phu thê Trưởng Công chúa tiến cung, Thái hậu nói cho bọn họ hay, trên đường đi tới điện ta nghe được đại khái.”

“Đáng tiếc đêm qua bị người ta ám toán không kịp ngăn cản”. Nàng áy náy.

Liên Ngọc nhìn nàng đầy trìu mến, “Nàng đã làm rất tốt rồi. Vô Yên, trẫm rất cảm kích.”

Liên Cầm ôm cả bụng tức giận, lúc này không nhịn được chen vào một câu, “Kẻ đưa thư cao minh thật, đưa là đưa tới mấy nhà, căn bản không tra được gì.”

Liên Tiệp thoáng trầm ngâm, hắn nói: “Nếu có thể tìm được bức thư liên quan thì sao? Có lẽ có thể từ bút tích trên đó truy ra được tin tức!”

Hắn vừa dứt lời, ánh mắt Liên Ngọc tối lại, Liên Tiệp lập tức ý thức được gì đó, vô cùng hối hận. Quả nhiên, mắt Vô Yên sáng lên, “Hoàng thượng, sắp tới Vô Yên xuất cung sẽ về phủ đón mẹ, vừa hay nhân cơ hội ấy tìm ra bức thư cha nhận được. Đến lúc ấy ta sẽ nghĩ cách đưa cho Thất gia, Thất gia có thể mang đến cho người.”

“Không,” Liên Ngọc gần như lập tức ngăn cản, ánh mắt lộ rõ vẻ nghiêm túc, “Nàng tuyệt đối không được nhúng tay vào chuyện này. Ngụy thái sư chẳng phải thiện nam tín nữ gì, nàng cứ theo lịch trình rời kinh là được rồi, thất đệ sẽ bảo vệ nàng và mẫu thân rời kinh.”

Vô Yên biết tính Liên Ngọc, trong lòng đã quyết định nên cũng không nhiều lời, chỉ đồng ý rồi từ biệt trước, để thời gian cho ba huynh đệ họ.

Liên Ngọc biết nàng chu đáo, bao năm tình nghĩa giờ phải đi xa, trong lòng hắn cảm khái, hắn đi tới trước mặt nàng, vươn tay nắm chặt hai tay nàng, “Bảo trọng. Có việc gì cứ gửi thư cho Thất đệ, chỉ cần là việc nàng muốn, trẫm nhất định sẽ giúp nàng tới cùng. Không chỉ vì A La, cũng không vì Lý Hoài Tố, Vô Yên nàng hiểu chứ?”

Vô Yên nhìn thấy sự chân thành và sâu sắc trong đôi mắt hắn, giống như quay về năm tháng niên thiếu, hốc mắt nàng nóng lên. Nàng buông bỏ, thực sự buông bỏ tất cả rồi. Trong cuộc đời này, có lẽ luôn có một người như thế, hắn thành toàn cho tất thảy ảo tưởng và rung động thuở niên thiếu bồng bột. Nhưng hắn không phải người qua đường, cũng chẳng phải người trở về, vĩnh viễn hơn một người bạn nhưng không chạm tới người yêu, là cuộc gặp gỡ đẹp đẽ nhất trong cuộc đời, có thể cùng chia sẻ họa phúc, ủy thác tính mạng cho nhau.

“Bảo trọng, Lục thiếu”. Nàng mỉm cười mắt ngấn lệ, vẫy tay từ biệt.

Đám Huyền Vũ cúi đầu hành lễ, “Nương nương bảo trọng.”

Liên Ngọc đưa mắt tiễn nàng đi xa, tới tận khi bóng hình hoàn toàn biến mất.

Liên Cầm huơ tay trước mặt Liên Tiệp, “Thất ca, huynh nhìn cái gì thế, đừng cướp mất vai diễn hôn quân của người ta chứ.”

Liên Tiệp không để ý Liên Cầm, hắn thờ ơ hỏi Liên Ngọc, “Lục ca, một mỹ nhân như vậy đi rồi không thấy tiếc sao?”

Mi mắt Liên Ngọc thoáng động, hắn liếc nhìn Liên Tiệp như có điều suy nghĩ, sau cùng chỉ hờ hững đáp một câu, “Nơi trở về của nàng ấy không phải chốn này.”

Giọng Liên Tiệp cao hơn, khóe môi cong lên một nụ cười khó thấy, “Sau này nàng ấy không phải tẩu tử của đệ rồi?”

“Không sai.”

“Ừm.”

Liên Cầm không biết hai người này đang nói cái gì, vẫn lạnh lùng gườm gườm nhìn Liên Ngọc như cũ. Liên Ngọc thản nhiên nhìn lại, sau hồi lâu Liên Cầm liền bại trận trước ánh mắt bình tĩnh trầm ổn của Liên Ngọc, hắn cười khổ, “Lục ca, đệ mắng huynh hôn quân là đệ sai, nhưng mà, đệ lo lắng cho huynh mà. Đệ và thất ca đều lo cho huynh.”

“Cả nhà Phùng Tố Trân là do huynh và Thái hậu hạ lệnh giết, sau đó chúng ta nhận được tin tình báo nói huynh trưởng của Phùng Tố Trân chạy thoát nên mới tới ngăn chặn. Hắn như con thú bị vây khốn đánh chúng ta máu me đầm đìa rồi tung mình xuống biển sâu.”

“Nói ra chúng ta còn phải cảm kích cái kẻ mật báo kia ấy, nếu không nữ nhân đó ẩn núp bên cạnh huynh như vậy, huynh yêu nàng ta đến thế, nàng ta muốn ám toán lấy mạng huynh lúc nào cũng được.”

“Đừng nói nữa!” Ánh mắt Liên Ngọc trong nháy mắt tối sầm lại, hắn quát lên. Bạch Hổ kinh sợ khẽ kêu lên, mọi người nhìn lại thì thấy trong tay hắn nắm chặt một cây trâm, giờ nó đang đâm vào lòng bàn tay hắn, máu tươi chảy từng giọt xuống bàn.

Khóe môi Liên Tiệp nhếch lên trào phúng, hắn lao tới nắm chặt vai Liên Ngọc bật cười lớn, “Lục ca, năm đó mẫu phi huynh chết một cách kì lạ, tất cả chứng cứ đều hướng tới mẫu phi đệ, nhưng mấy người chúng ta đều biết kẻ đã thoái ẩn Phùng Thiếu Khanh kia mới chính là người đã âm thầm ra tay. Người hắn muốn giết vốn chính là huynh mà! Huynh thương tiếc mẫu thân, nghĩ bát canh đó toàn đồ bổ nên tiếc không uống, để dành cho bà…”

Thấy người vẫn luôn bình tĩnh như Liên Tiệp cũng kích động đến vậy, Liên Cầm như được khích lệ, hắn cũng chạy tới trước mặt Liên Ngọc quỳ phịch xuống, mắt đỏ lên đầy buồn đau, hắn thở hổn hển lớn tiếng nói: “Lục ca, thần đệ sống đến nay chưa từng cầu xin huynh điều gì, chỉ xin huynh lần này không được dễ dàng buông tha cho nàng ta! Nữ nhân đó quá đáng sợ, từ trước đến giờ chúng ta đều nghĩ nàng ta thẳng thắn dung cảm, thông minh thiện lương. Nàng ta biết rõ huynh là kẻ thù giết cha lại vẫn thản nhiên tiếp nhận tình yêu của huynh, luôn mồm nói yêu huynh. Kẻ bụng dạ như vậy mới đáng sợ làm sao, tâm cơ nàng ta thâm sâu đến mức chúng ta chẳng ai nhìn ra được, bao gồm cả người lợi hại nhất là huynh nữa.”

“Còn nhớ lúc đầu huynh bảo đệ và thất ca giám sát nàng ta không. Đệ và thất ca biết chuyện đó quan trọng nên đích thân giám sát nàng ta một thời gian dài. Có một lần,” Ánh mắt Liên Cầm âm u giống như đột nhiên nhớ ra điều gì, “Đệ và thất ca tận mắt nhìn thấy nàng ta đi tới nha môn Hình bộ, lén lút nói gì đó với Hình bộ thượng thư Tiêu Việt.”

Liên Tiệp được Liên Cầm nhắc nhở cũng liền nói, “Không sai. Lục ca, lão cửu nói vậy đệ cũng nhớ ra. Sau đó chúng ta điều tra ra nàng ta là tiểu thư Hạ gia, nghĩ nàng ta muốn điều tra tư liệu năm đó của Hạ gia. Bây giờ xem ra lúc ấy nàng ta rõ ràng đã nhờ thân phận Đề hình quan mà huynh ban tặng, đến Hình bộ điều tra tư liệu của Phùng gia.”

“Đáng tiếc mặc dù chúng ta luôn nghi ngờ thân phận Hạ gia của nàng ta, lại không ngờ được nàng ta là người Phùng gia.”

Liên Tiệp rõ ràng rất dữ tợn, “Chúng ta không biết nàng ta là ai, nàng ta từ đầu đến cuối lại biết lục ca huynh là kẻ thù của nàng ta!”

Thanh Long và Bạch Hổ đồng loạt quỳ xuống khẩn cầu, “Hoàng thượng, người ngàn vạn lần đừng mềm lòng!”

“Nhưng mà vì sao nàng ta vẫn yêu cầu Hoàng thượng được tra lại án đó?” Huyền Vũ đột nhiên chen vào một câu.

“Một khi tra lại án, Hoàng thượng sẽ biết thân phân của nàng ta, vậy chẳng phải giống hệt chuyện hôm nay bị người ta vạch trần sao?”

“Hơn nữa, ta nghe nàng ta ban nãy nói với Hoàng thượng, nàng ta lén xem tư liệu của Hình bộ, cho rằng người hạ lệnh xử trảm cả nhà nàng là Tiên đế…”

Mấy người bọn họ đi theo Liên Ngọc đã nhiều năm, vốn không phân lớn nhỏ, không giống các thị vệ bình thường, thậm chí còn có thể so với các huynh đệ Vương hầu bình thường khác. Liên Ngọc chưa từng cấm bọn họ đưa ra ý kiến, vậy nên hắn thấy thắc mắc liền hỏi luôn.

Nghe hắn nói vậy, Thanh Long và Bạch Hổ sững sờ đầu tiên, Liên Tiệp và Liên Cầm cũng nhất thời im lặng. Ngược lại, Liên Ngọc thản nhiên cười, vẻ tàn bạo khiến người ta kinh hãi trong mắt hắn đã được che giấu triệt để. Hắn bỏ tay Liên Tiệp ra, vỗ vai người huynh đệ ấy rồi đỡ Liên Cầm dậy.

Mọi người thấy vẻ mặt u ám của hắn, nhất thời không biết được hắn đang nghĩ gì, tất cả đều nín thở nhìn hắn. Có lẽ được sự trầm ổn vượt qua năm tháng ấy dẫn dẳt, mặc dù vẫn vô cùng căng thẳng nhưng đã bắt đầu bình tĩnh lại, tựa như tin phục hắn tất có quyết đoán, sẽ không khiến bọn họ thất vọng.

Mà bao nhiêu năm qua, nam nhân ấm áp như ngọc lại bình tĩnh biết kiềm chế này, thực sự chưa từng khiến bọn họ thất vọng.

Thấy vẻ mặt vô cùng sốt ruột của đám người, Liên Ngọc thu hồi tầm mắt khỏi cây trâm, chậm rãi lên tiếng, “Trừ khi, nàng ấy vốn dĩ không hề biết trẫm là người hạ lệnh.”

“Nhưng không phải Hình bộ có ghi chép lại sao?” Mấy người đó gần như đồng thanh hỏi lại.

Liên Ngọc thản nhiên đáp, “Có người đã đánh tráo tư liệu. Phùng Tố Trân thực sự không biết người hạ lệnh là ai, nên nghĩ là Tiên đế.”

“Dĩ nhiên,” Bỗng hắn bẻ cây trâm đã đâm mình, khiến nó gãy đôi đánh tách một tiếng, sau đó lạnh lùng nói, “Nàng ấy hi vọng dùng cái cớ này để làm đòn cuối cùng.”

“Nếu là vế sau, Huyền Vũ, trẫm có đáp án rất ổn cho câu hỏi của ngươi. Những gì nàng ấy luôn nói để được tra lại án chẳng qua chỉ là màn chướng, thực chất, nàng ấy căn bản sẽ không tra lại vụ án nhà mình, mà chỉ chờ cơ hội hành động thôi.”

Hắn còn chưa nói tiếp, mọi người lại đột nhiên như lĩnh ngộ ra vấn đề, nàng ta muốn nhân cơ hội đó giết Liên Ngọc! Như vậy mới là báo thù!

Liên Tiệp Liên Cầm phẫn nộ vô cùng, họ lại một lần nữa quỳ xuống hô lên, “Lục ca!”

Liên Tiệp suy nghĩ rồi đề nghị, “Lục ca, nếu huynh vẫn chưa quyết định, chúng ta cư ssai người bắt nàng ta lại, tống giam vao đại lao, sai Hình bộ nghiêm hình thẩm vấn. Một khi nàng ta thừa nhận thì liền hành…”

Liên Ngọc lạnh lùng nhìn hắn, “Không có lệnh của trẫm, không ai được động đến nàng! Nếu trong các người có ai làm ra chuyện trái ý trẫm, bất luận là ai, trẫm nhất định sẽ giết không tha, hơn nữa, tội còn giáng cả cho gia quyến.”

“Nhưng đồng thời, trẫm có thể cho các ngươi một câu trả lời rõ ràng. Trẫm biết nên làm gì, trẫm từng nói trẫm là nam nhân, nhưng trước hết vẫn là một Quân vương. Nếu nàng ấy dám làm phản, trẫm nhất định sẽ giết nàng ấy đầu tiên. Có điều, các ngươi nhớ cho kĩ, người ra tay chỉ có thể là trẫm, mà không phải… Bất cứ ai khác!”

Hắn nói xong liền nhanh chóng rời đi, mọi người quỳ dưới đất quên cả đứng lên. Ai cũng biết, Liên Ngọc không thích sát sinh, nhưng một khi chạm tới giới hạn, sự độc ác của hắn tuyệt đối tàn nhẫn không thua kém Tiên đế.

Trước khi đi hắn liếc nhìn đám người, vẻ lạnh lẽo hung ác trong mắt đã biểu lộ rất rõ ràng.

***

Liên Ngọc chậm rãi bước đi một mình, khóe mắt nhìn thấy hai nội thị đang đuổi nhau gây rối, suýt chút nữa thì va vào người hắn. Bước chân hắn khựng lại, đối phương thấy rõ hắn là ai thì nhất thời kinh hãi, quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa, giọng nói run rẩy, “Nô tài đáng chết, xin Hoàng thượng thứ tội…”

Liên Ngọc chẳng nói chẳng rằng, thản nhiên nhìn hai thiếu niên, một cao một thấp, một dung mạo thanh tú, một người vẻ ngoài tinh nghịch. Hắn đột nhiên bật cười.

Giống như vừa rồi hắn mới phân tích, bây giờ ai dám xác định được nàng có thực sự không biết sự tình không, hay kỳ thực nàng vẫn luôn biết, cái chết cả nhà Phùng gia có liên quan đến hắn! Lúc ấy kỳ thực nàng vẫn luôn đóng kịch, chỉ để chờ cơ hội giết hắn!

Nàng muốn hắn chết.

Nhưng hắn lại không muốn nàng chết, hắn vẫn không muốn nàng chết.

Lý Hoài Tố, đừng ép ta giết nàng, hắn lạnh lùng nghĩ. Đến phụ thân ta cũng giết rồi, còn gì mà ta không thể làm được chứ. Đến A La ta còn có thể cất vào sâu trong tim mình, không lẽ lại không tự tay chôn cất nàng được sao?

Lý Hoài Tố, Lý Hoài Tố…

Hắn nắm chặt tay rồi lại chậm rãi buông ra, chỉ vào nội thị bộ dáng tinh nghịch kia, thản nhiên hạ lệnh với cấm quân ở cách đó không xa, “Kéo hắn xuống đánh một trăm trượng!”

“Vâng!”

Đám thị vệ lập tức đáp lời. Nội thị bị người ta kéo đi trợn tròn mắt, vẻ mặt hoang mang, không biết vì sao Hoàng đế chỉ trách phạt một mình hắn, hơn nữa còn phạt nặng như vậy. Cho dù may mắn không chết thì cũng tàn phế toàn thân, bạn hắn liều chết khóc lóc cầu xin: “Hoàng thượng tha mạng, xin Hoàng thượng tha mạng.”

Liên Ngọc bước đi xa, hoàn toàn không hề để tâm đến hắn.

***

Lý Triệu Đình và Triều Hoàng sóng vai đi ra ngoài Kim Loan Điện đợi Quyền Phi Đồng, Lý Triệu Đình nói: “Tính tình Công chúa thế nào đâu phải huynh không biết, nàng ấy vốn đâu để tâm đến lòng tốt của huynh.”

Triều Hoàng khì mũi một tiếng, “Nếu đệ quản được chuyện của Phùng Tố Trân, vì sao ta lại không thể lo chuyện của Liên Hân chứ! Đệ vẫn nên suy nghĩ cho kĩ, xem phải giải thích với sư huynh thế nào thì hơn.”

Lý Triệu Đình cay đắng cười bảo, “Huynh cần gì phải chế giễu đệ như vậy?”

“Đệ đã nói với sư huynh từ lâu rồi, đệ không mong nàng ấy bị cuốn vào cuộc tranh đấu triều đình. Đệ tự biết biết chuyện mà không báo là có lỗi lớn, nhưng đệ không hối hận.”

Triều Hoàng liếc nhìn hắn, sự châm chọc trong mắt hấn nhất thời vơi đi không ít, “Phùng Tố Trân kia suy cho cùng là vị hôn thê của đệ, mặc dù trong lòng có nơi có chốn nhưng vẫn bảo vệ nàng ta như thế, thật vẫn có thể xem là một trang nam tử.”

Lý Triệu Đình khẽ thở dài, “Đệ đối đãi với nàng ấy mặc dù không bằng huynh với Công chúa, nhưng đúng là vẫn có vài phần thật tâm.”

Triều Hoàng vỗ vai hắn,”Ta sẽ giúp đệ giải thích với đại ca, nhưng kết quả thế nào thì ta cũng không dám đảm bảo.”

“Triệu Đình cảm ơn huynh.”

Lý Triệu Đình cúi đầu bái tạ, khóe môi khẽ nhếch lên. Lúc ngước lên thì nhìn thấy sai vặt Quyền phủ tìm đến, thấy hai người liền cười bảo: “Gặp qua hai vị đại nhân. Lão gia mời hai vị tối nay đến phủ gặp mặt, bây giờ ngài ấy còn việc khác cần làm.”

Triều Hoàng lấy làm lạ, hắn không nhịn được hỏi: “Ngươi có biết là chuyện gì không?”

Sai vặt kia lanh lợi, trả lời rành mạch, “Lão gia đích thân đánh xe ngựa xuất cung với Lý Đề hình từ cửa hông rồi, ngài ấy nói muốn đi uống một ly.”

Hắn nói rồi lại hạ thấp giọng, rõ ràng vô cùng tò mò, “Triệu tướng quân, ngài nói xem có phải lão gia nhà ta coi Lý Đề hình như tiểu quan không? Cũng chẳng biết lão gia có ý đồ gì với ngài kia. Mặc dù cũng có chút diện mạo nhưng rốt cuộc vẫn không bằng mấy tên ca kĩ hát xướng nuôi trong phủ.”

Triều Hoàng ngẩn ra, sau đó lập tức nhiếc móc: “Ngươi nói linh tinh gì thế!”

Trán Lý Triệu Đình chợt giật giật.

Sai vặt thấy Triều Hoàng không vui cũng không dám nhiều lời, “Tiểu nhân còn phải đến báo với người của Đề hình phủ một tiếng, xin phép đi trước. Hai vị đại nhân thong thả.”

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Truyền kỳ Chương 29”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.